Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 154
Phần 154

Hôm sau, nó cố giữ cho mình thật vui vẻ một cách tự nhiên, tụi bạn bu vào hỏi về thái độ hôm qua, nó phân trần là do dính mưa nên mệt. Nhìn nó thì đứa nào cũng tưởng thật mà không hỏi chi thêm. Buổi sáng, thức dậy sớm để đi học, không bắt buộc nhưng vào những ngày hè, nó không thể ngủ nướng, giống như được lập trình, cứ đúng 6h sáng là mắt nó tự động mở.

Trên lớp, thằng Tuấn vẫn là đứa đến sớm đầu tiên. Cu cậu rủ nó đi học võ chung, vì qua thi rồi nên khá rảnh rỗi, chỉ trừ các hoạt động ngoại khóa thôi.

– Học để đi đánh ai?

– Học cho khỏe chứ đánh gì?

– Thôi xin!

– Ông nhát quá!

Thằng Tuấn lắc đầu chê bai, nó ngồi gật gù hưởng ứng. Vì nó biết mình không như vậy. Chỉ là không muốn cho thằng bạn gân cổ lên cãi thôi.
Giờ giải lao, nó lại chạy lên thư viện, thói quen này bắt nguồn từ không muốn bị ai làm phiền, giờ lý do là muốn gặp nhỏ Nhi. Dù không biết giải thích sao về cái hành động hôm qua, nó biết nhỏ sẽ hỏi. Nhưng không, thư viện vắng vẻ, chẳng có người mà nó muốn gặp. Hơi thất vọng chút, nó trốn xuống cuối thư viện ngồi, kệ sách cao với góc tường tạo thành một khoảng trống nhỏ và cách biệt, nhưng vẫn sáng sủa nhờ có nắng rọi vào từ cửa sổ của bức tường đối diện. Nó chăm chú vô một cuốn sách, lâu lâu lại ngước mắt lên để tìm cái con nhỏ 4 mắt lùn, với cái đuôi sam.

– Hù!!

Bất chợt có bàn tay đẩy nhẹ vào lưng nó kêu, giật mình quay lại, thì ra là nhỏ Nhi. Nó cười.

– Suỵt! Làm ơn nói nhỏ chút, tôi đang đọc sách!

Bắt trước cái giọng điệu của nhỏ. Nó trêu, nhỏ thì bĩu môi.

– Xì! Thế cơ à?

– Hehe. À mà mọi hôm đều không muốn nói chuyện với tôi mà sao hôm nay lại đánh động trước vậy?

Nó vờ hỏi bằng giọng đùa cợt để xem nhỏ thế nào, vì hôm nay nó thấy nhỏ đã cười với nó và bắt chuyện trước. Chắc đã có chút tiến triển.

– Thì có suy nghĩ khác về em, nên chị mới vậy.

Nhỏ sử dụng chủ ngữ có vẻ thân thiện hơn. Đôi mắt to lấp sau đôi gọng kính mới chẳng có vẻ gì là bối rối.

– Là sao?

– Là bởi, lúc đầu chị thấy em rất đáng ghét, nhưng giờ thấy đỡ hơn.

– Vì những việc tôi đã làm giúp Nhi ư?

– Một phần!

– Vậy những phần còn lại thì sao?

– Thì không sao cả, nhưng nói tóm lại, em đã đỡ đáng ghét hơn trong mắt chị!

– Ừ, vậy là được rồi.

Đúng là lũ mọt sách toàn nói những câu khó hiểu. Nhưng nó cảm thấy nhỏ đã có chút cảm tình với mình, con đường chinh phục ngắn đi thêm chút.

– À, cho chị hỏi nè.

– Gì?

– Sao hôm qua em lại khóc?

Đôi mắt to kia có vẻ nhìn nó lạ lùng, nó thì liệu trước được nhưng chưa tìm lý do nên im lặng.

– Thôi không sao, quên mất, tò mò quá. Hihi.

Nó gật đầu, rồi nói với nhỏ để thử.

– Nhi… Nghĩ sao về câu nói tôi nói với Nhi?

– Câu gì?

– Câu…

– Khoan! Chị nhớ rồi. Hihi, chị tưởng em đùa chứ?

– Trông tôi có giống đang đùa không?

Nhỏ nhìn nó, chắc hiểu nên không cười nữa, chỉ nói một câu.

– Không được, mình nên là chị em thì hơn!

Biết là nó chẳng yêu thương gì nhỏ, nhưng thấy hơi hẫng chút.

– Vậy tôi có thể làm gì để Nhi thích tôi!

– Vốn dĩ, mẫu con trai kiểu như em, chị đã không thích rồi nên em có làm gì cũng vậy thôi, trừ phi em thay đổi hết được cả con người mình!

Nhỏ rất thẳng thắn. Nó ngẫm rồi nói với nhỏ bằng con mắt kiên quyết.

– Tôi sẽ khiến Nhi phải thích tôi!

– Nếu em có đủ bản lĩnh. Chị thì không chắc đâu.

Nhỏ không nói gì nữa, rồi đứng dậy tìm sách để đọc như thường. Còn nó lại ngồi suy nghĩ, đúng thật là con nhỏ kiêu ngạo. Nó sẽ cho nhỏ phải nghĩ lại.

Tính tới tính lui, nó cũng chẳng nghĩ ra. Điều này nó đâu làm bao giờ mà biết được chứ. Nhỏ thích mẫu người như thế nào nhỉ? Buổi chiều làm việc, nó chạy bàn như bình thường, nhưng đầu óc chỉ nghĩ cách làm cho nhỏ Nhi “đổ” vì cái tính hiếu thắng của nó, đôi lúc nó không hiểu chính nó nữa. Quán hôm nay vắng nên khá rảnh rang, chỉ chạy vài khách là nó lại ngồi một chỗ để nghĩ rồi.

– Anh lùn!

– Gì?

Nhỏ Hoài kéo áo nó gọi. Mặt thì có vẻ tò mò.

– Anh đang có tâm sự à?

– Ờ, rồi sao?

– Em có thể giúp gì không?

Nó chẳng buồn giấu nhỏ vì đây không là việc gì hệ trọng hết.

– Chắc có đấy! Anh đang thích một đứa con gái hơn tuổi!

Nhỏ Hoài trợn mắt ngạc nhiên rồi cười.

– Trộ ôi, ai vậy anh, kể em coi nào? Thế chị đó thích anh không?

– Không! Nên mới đang tìm cách!

– Hihi, hóa ra là anh lùn nhà ta, đang yêu đơn phương.

– Ừ. Có thể coi là như vậy!

Nhỏ Hoài bụm miệng cười, đôi mắt tinh nghịch nhìn nó.

– Là ai vậy lùn?

– Giờ nói em cũng chẳng biết đâu, trừ phi ở Hà Nội ai em cũng quen.

– Thì cũng phải tả xem, chị ấy như nào chứ?

– Thì lùn hơn anh, trắng, xinh, mắt to và cận nặng. À quên, nhỏ này còn là mọt sách, học giỏi lắm, nên có chút kiêu kì!

– À… Thì ra là thế! Hóa ra mẫu con gái anh thích là bọn tri thức! Hihi đúng là sinh viên đại học!

Chẳng lẽ lại nói với nhỏ Hoài biết rằng đây chỉ là trò cá cược với bạn của nó và nó không có tình cảm gì với con nhỏ Nhi kia. Sợ nhỏ Hoài nhìn nó bằng con mắt khác, nó biết nhỏ Hoài chúa ghét loại con trai như thế.

– Ừ!

– Hihi, thế lùn đã làm quen với chị ấy chưa hay chỉ nhìn từ xa?

– Rồi!

Nó kể cho nhỏ Hoài mấy sự kiện khi nó gặp nhỏ Nhi, từ việc nói thích, đến việc giúp đỡ, cả thói quen ngày nào cũng lên thư viện của nó nữa. Nghe xong, nhỏ Hoài nhăn mặt, rồi véo mũi nó.

– Lùn vồ vập quá, thích thì cũng đâu cần phải nói nhanh như vậy, đến em còn tưởng anh trêu đùa chứ đừng nói là chị đấy! Mà còn nữa, lùn tính thẳng quá, con gái thích những ai biết cách ăn nói.

– Là sao?

– Thì cách nói chuyện đó, con gái thích ai nói chuyện thông minh, hài hước. Tùy người, nhưng em nghĩ chị này thích ai thông minh. Mọt sách mà.

– À ừ…

Nó chăm chú lắng nghe nhỏ, đúng là cùng giới thì dễ hiểu nhau hơn.

– Chị ấy bảo anh thay đổi, thì anh cứ thay đổi theo ý chị ấy đi.

– Như thế nào?

– Thế này, tan làm anh đi theo em rồi em giúp cho. Muốn chinh phục một người thông minh cần kiên nhẫn? Hihi.

– Ủa mà sao biết vậy?

– Em là con gái nên em biết bọn em thích gì.

Nhỏ chớp mắt, nó không nói gì, ngồi xuống thở dài. Lúc trước, nó không tốn công như vậy. Tại sao nhỉ? À, đúng rồi. Tình cảm với em, nó không xem là trò chơi.

Hết ca, nó với nhỏ Hoài cùng về, hai chiếc xe máy chạy song song. Nhỏ kêu nó đi theo nhỏ, nó thắc mắc nhưng nhỏ Hoài bảo cứ nghe nhỏ không cần hỏi nên nó lặng thinh. Khung đường Linh Đàm làm nó hơi ái ngại, cửa hiệu quần áo của em vẫn mở, có vài vị khách vào khi nó đi qua. Chị Hà lại được phen bận rộn. Nhớ những ngày sau khi biết được bí mật động trời đó. Nó cầu xin chị cho nó biết em “Ở” đâu, chị nói rằng ” Em chị đang ở Nhật, nó nói với thím, khi nó mất hay chôn nó tại đây, tại mảnh đất này, nếu được hãy tìm nơi nào có hoa… Gì nhỉ? A đúng rồi, Bồ Công Anh để chôn nó. Lúc đấy, thím rất giận, chú ngồi bên cạnh nói nó không được nói vớ vẩn, nó lại khóc lắc đầu nói.” Bố mẹ đừng an ủi con, con tự biết mình ra sao.” Đến đêm, chị hỏi rằng sao em lại muốn như vậy, thì nó không nói, chỉ lặng lẽ mang ảnh em ra nhìn, vuốt màn hình điện thoại rồi vừa khóc vừa cười.” Chị hiểu rằng nó không muốn, cứ hằng năm vào ngày nó ra đi em lại ra thăm nó, để rồi day dứt Minh ạ.” Nghĩ lại thấy mũi mình cay cay. Em cứ như lần khói bạc lờ mờ trước cuộc đời nó, nó chỉ nhìn được nhưng đưa tay chạm vào lại tan biến đi.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184