Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 43
Phần 43

Tắm xong nhỏ bước ra lau lau cái đầu.. Thơm dữ.. Ngồi xuống bàn, nó để bát đũa ra.. Hai đứa ngồi ăn.. Nhỏ đôi lúc nhìn nó cười cười.. Như con khùng…

– Anh ơi..
– Gì?
– Em muốn ăn chung.. – Gì đây trời…
– Dẹp.. Đủ bát đũa mà ăn chung gì, bổ lắm chắc.. Điên vừa thôi.
– Nhưng em thích mà.. – Nhỏ nhăn nhó xụ cái mặt xuống.
– Thế giờ có ăn nữa không đây?
– Thì có.. – Nhỏ vẫn nhăn, gảy gảy đũa.. Đúng là tiểu thư…

Nhưng nó chịu không chiều được.. Hai đứa ngồi ăn im im.. Tính xấu của nó là thế, khi ăn thì không khoái nói chuyện nhiều.. Ăn xong thì nhỏ lại rửa bát.. Rồi bôi bôi tay vô cái áo mới giặt của nó chứ…

– Nè làm gì thế?
– Thì em lau tay.. Không thấy sao còn hỏi.
– Ai chẳng biết nhưng sao lại lau vào đấy?
– Thì giẻ lau không lau vào đấy lau vào đâu?
– Ôi trời.. Áo tui đó chị hai..
– Áo gì mà thủng lỗ chỗ thế này? – Nhỏ còn thọc tay vô mấy cái lỗ thủng giơ lên chứ…
– Thủng nhưng vẫn mặc được.. Mặc hè cho mát.
– Hihi.. Em xin lỗi, không có biết.. – Cũng chả trách gì được nhỏ, vì nhìn trông giống giẻ lau thật.. Nhưng còn hơn mấy cái quần rách te tua các vết chém của nhỏ.. Hôm nào phải góp ý mới được, chứ chân trắng đẹp như thế.. Mà cứ để hở khác gì đốt mắt người khác..
– Ừ.
– Sao anh không bỏ đi.. ?
– Bỏ thì cởi trần.

Nhỏ im luôn chả nói gì nữa, quay sang cầm cây đàn của nó nghịch nghịch một cách thích thú…

– Anh học đàn lâu chưa.. hihi?
– Lớp 10 rồi..
– Thảo nào đàn hay ghê.. Anh đàn em nghe một bản đi.. – Nhỏ hấp háy đôi mắt long lanh.. Còn lâu, mới thôi miên được anh nữa nhé…
– Nghe suốt ngoài quán rồi còn gì?
– Nhưng nghe ngoài quán khác ở đây khác.
– Khác gì.. Vẫn thế mà?
– Ngoài quán đông người.. Còn ở đây chỉ có mình em nghe thích hơn hihi…
– Thôi tối rồi…
– Đi mà anh… – Nhỏ bám tay nó lắc qua lắc lại..
– Để hôm khác.. Giờ đi ngủ..
– Xí.. Cái đồ kẹt xỉn.. – Con dở này có xin gì đâu mà bảo nó kẹt xỉn chứ.
– Ừ.. Ngủ đây.. – Nó nằm xuống cái giường.. Nhỏ nhăn nhó đạp vào thành giường.. Khó chịu thật..
– Yên nào…
– Hứ.. Em đi về đây.. – Tốt quá về đi… Cơ mà tối này hơi nguy hiểm.. Chậc, để xem thế nào đã..
– Ừ.. Đi cẩn thận nhé.. – Nó ngồi dậy mở cửa phòng cho nhỏ…

Tự nhiên nhỏ hét lên..
– Cái đồ ngốc này.. ! Đồ ngốc.. Ngốc ơi là ngốc.. Đã thế đây không về nữa.. – Ơ tự nhiên chửi người ta xong ăn vạ.. Chả hiểu gì cả.
– Ừ.. Rồi sao, giờ về hay ở?
– Ở.. – Nhỏ chả thèm nói gì nữa, cau có ngồi xuống giường..
– Ở thì đi ngủ.. Muộn rồi…

Nó đóng cửa lại rồi vô WC vệ sinh cá nhân, xong ra tắt điện nằm lên giường.. Nhỏ vẫn ngồi đấy mặt nhăn nhó.. Có cái đàn thôi mà làm gì giữ vậy.. haizz, đòi cái gì thì phải đòi bằng được mà…

– Nè ngủ đi..
– Không.. !
– Sợ à, để anh xuống đất nhé…

Nó thử thế thôi chứ nằm với nhỏ quen rồi, chả lo lắng gì nhiều.. Nó có tình cảm với nhỏ nên nó kiềm chế được.. dù bên cạnh nó bây giờ là một thân hình bất kể người đàn ông nào cũng muốn chiếm hữu.. Nhưng nó tôn trọng và chắc chắn sẽ không làm gì hết…

– Anh cứ nằm đấy..
– Lắm chuyện vừa thôi.. Thế có ngủ hay không đây?
– Không đấy…
– Anh thức cùng em.. – Nó ngồi dậy luôn cạnh nhỏ.. Im lặng…
– Hứ.. – Nhỏ quay đi…

Đêm tĩnh nặng mọi người ngủ hết… Hà Nội ngủ, duy chỉ có hai đứa nó vẫn thức.. Điên dữ.. Lúc lâu sau nhỏ cứ gật gà gật gù rồi tựa vào người nó ngủ luôn… Thế mà cũng đòi, đặt nhỏ nằm xuống giữa giường cho thoải mái.. Định xuống đất nằm thì.. Nhỏ bỗng mở mắt ra giữ nó lại.. giật cả mình.. Tưởng ngủ rồi, vài lần thế chắc sốc tim quá.

– Anh không được đi.. Nằm đây..
– À.. ừ..

Nó nằm xuống cạnh nhỏ, lại ôm chặt xong rúc vô người nó…

– Anh ơi..
– Gì?
– Lúc ở nhà một mình mỗi buổi tối.. Em rất cô đơn.. Giờ thì hết rồi, cảm ơn anh nha…

Nhỏ nói khẽ.. Nhưng cũng đủ cho nó nghe thấy và hiểu được những gì người con gái này phải chịu đựng, nó luôn cô đơn nên nó hiểu cảm giác đó, nó ăn mòn niềm tươi sáng năng động của con người.. biến người ta thành kể lầm lì như nó, vậy mà nhỏ vẫn luôn tỏ ra mình cá tính được, thật đáng ngưỡng mộ.. nhưng con gái thì vẫn là con gái.. Họ luôn có tính chất yếu đuối dù có mạnh mẽ thế nào đi nữa và cần được che trở bằng một bờ vai vững chắc của một người đàn ông.. Nó sẽ là người che trở cho nhỏ dù khoảng cách địa vị hay bờ vai nó có bé đi chăng nữa thì nó tin mình sẽ làm được…

– Ừ.. – Nó ừ nhẹ rồi tự động ôm lại nhỏ( có tiến bộ )rồi ngủ.. Hà Nội đêm yên bình trong tĩnh lặng..

Hãy cho anh thời gian để xác định tình cảm của mình em nhé, sẽ nhanh thôi..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184