Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 15
Phần 15

Sáng hôm sau dậy sớm, chắc do hôm qua ngủ sớm, dậy xong mới thấy đau ở bụng, hôm qua bị thằng cướp đạp hôm nay mới thấy đau. Chán quá. Nhăn nhó ôm cái bụng ê ẩm vào vệ sinh cá nhân, nó tính ăn sáng vì vẫn sớm. Chạy ra ngoài đường thì thấy tỉnh táo hẳn, sáng sớm lên cũng
không có xe mấy, không khí trong lành, lại còn vào thu nữa chứ. Nó hít một hơi dài, hơi đau bụng nhưng cảm giác thật sảng khoái.

Đi mua được gói mì về ăn, khổ nỗi không có bát đũa, đành bóp vụn xong nhai sống, rồi uống nước, mong nó chín trong bụng, mà công nhận thấy cũng no. Xong thì thay quần áo chuẩn bị đi học, nó chọn một chiếc áo trắng trường cấp 3 cũ, vì ba năm nó không cao to thêm được tý nào lên mặc vẫn vừa vặn, tính mặc cái áo sơ mi, nhưng ngày đầu thì cứ áo trắng học sinh cho lịch sự, mặc dù đã là sinh viên.

Khóa cửa xong, phóng con xe cào cào tự tay mình mua lên trường cảm giác sung sướng pha chút tự hào, vì dù sao cũng là đồ đầu tiên mình tự kiếm tiền mua mà. Đường tầm này bắt đầu đông rồi, đa phần phụ huynh đưa con em đi học, nhưng cũng không ảnh hưởng đến nó, đi xe đạp nên lách tốt.

Đến trường thấy cũng đông người, vào dựng xe trong bãi thì cả một hàng dài mới thấy mỗi cái xe đạp của nó, còn lại toàn xe máy, nghiễm nhiên xe nó trở thành hàng độc, hehe, thấy vui.

Khổ sở hỏi han mãi mới vô được lớp, vào thì mọi người cũng đông rồi cơ mà chưa thấy giảng viên đâu. Nó chọn luôn cái bàn phía dưới, nơi nấp sau một nhóm con gái đang tám, để nó có thể ngủ mà không bị bắt.. Hehe. Lúc sau thì ông thầy cùng mấy đứa đến muộn cũng vô, có một thằng vừa đến, tiến xuống chỗ nó :
– Tôi ngồi đây với ông được không? Trên kia thưa quá.
– Ừ, ông ngồi đi.
– Tôi tên Tuấn, ông tên gì?
– Tôi tên M.
– Ừ, ông ở đâu vậy?
– Tôi ở dưới Hà Tây.
– Cũng gần, nhà tôi ở ngay đây luôn, chả muốn đi học cơ mà ông bà già lại bắt đi haizz.
– Ừ. – Chắc lại một thằng công tử rồi, tóc tai dựng mà bóng lộn kìa.
– Ông đỗ cao không?
– Cũng đủ điểm thôi.
– Mà ông lên đây với ai?
– Tui trọ một mình.
– Ghê..

Cứ thế nó và thằng Tuấn nói chuyện với nhau, chả hiểu sao con trai dễ thân thật, nó còn thấy thằng Tuấn giống thằng Long bạn nó. Mặc kệ cho ông thầy nói nói, dặn dò, thằng Tuấn ngồi tia gái, bố thằng mất nết…. cơ mà nó vẫn để ý mấy đứa thằng Tuấn chỉ, con trai mà..

Giờ nhìn xung quanh mới thấy, lớp nó cũng đông, khoảng hơn 100 đứa, con trai con gái đồng đều, nhưng gái xinh thì có ít tẹo, hay chưa để ý hết nhỉ? Thấy mỗi hai nhỏ cùng tên là Linh, xinh xinh thôi, còn lại không biết. Vì nó ở cuối. Dặn dò chán chê nó cũng được tan.

– Hôm nào rảnh ông vào nhà tôi chơi nhé, ngay gần đây thôi. – Vừa vào lớp đã gặp được một thằng bạn thân thiện, vui thật.

– Ừ, cảm ơn.

Thằng Tuấn gật đầu rồi phóng xe đi.

Ra lấy cái xe đạp đi về thấy xe đổ chỏng chơ, bố mấy cái đứa vô ý thức. Đạp xe về qua chợ LB thì mua được cái bát, đĩa, thìa với mấy đôi đũa, tiền mọi người cho vẫn còn vì khi ở trọ cùng anh Cương có mất tiền mấy đâu, mua thêm chục gói mì bình dân ăn dần cho rẻ. Tiền thì không phải nhiều, còn phải sống đến cuối tháng mà. Về đến phòng nó gỡ mấy cái quần áo khô vào luôn, đun nước làm mì ăn, được cái bà chủ nhà cho mượn mấy đồ nhà bà không dùng đến, kiểu như ấm đun nước, phích, bình nước… Toàn nước, cơ mà đỡ khổ, còn thêm cái bếp ga mini nữa.

Chế mì xong nó ăn ngon lành, không thay quần áo, vì lười, nó nằm lên giường ngủ luôn đặt báo thức để chiều đi làm…

Chuông reo.. Tỉnh dậy vào rửa cái mặt cho tỉnh xong vác xe lên quán, đến nơi thì thấy quán có vẻ đông đông. Anh Vinh vẫn ngồi ngoài đó, chỗ anh bây giờ có thêm hai lẵng hoa to hai bên, mang băng rôn khai trương quán.

– À, M đến rồi à?
– Vâng, mọi người chắc bận lắm, thôi để em vào luôn.
– Ừ chú vào đi, tối qua tuyển thêm được mấy đứa nhân viên nên cũng bình thường, chỉ có lúc sáng đông thôi, chủ yếu toàn khách của cái Huyền ý mà.
– Vâng.

Dắt cái xe đạp ra bãi xong nó đi vào, không thấy chị Huyền đâu cả. Thấy mỗi nhỏ Mi đang đi loanh quanh chạy trà.

– Cậu đến rồi à? Vào kho lấy đồng phục đi, còn đúng một bộ của cậu đấy, thẻ nhân viên mình dính ở ngực áo luôn rồi đó.
– Ừ mình cảm ơn.

Nó thấy nhỏ Mi cười híp cả mắt xong lại chạy đi trà tiếp.

Giờ thì nó biết nhỏ không uống lộn thuốc mà bình thường nhỏ toàn như vậy. Lắc đầu ngán ngẩm con nhỏ khùng, nó vào kho lấy đồ, đang lấy thì, thấy chị từ trong bếp bước ra, phồng mồm trợn má, hình như ăn phải cái gì đó:

– Em chào chị.
– Ứ… ứ.. d… ào cóc.. – Nhìn chị mà nó buồn cười nhưng không dám cười.
– Ăn tham cái gì vậy.. Nuốt hết rồi nói.

Nhìn chị nhai nhai, nhăn nhăn mà nó cứ nghĩ chị mới chỉ mười mấy, đáng yêu thật.
– Ực.. ực.. Phù phù, còn miếng bánh bỏ dở phí nên chị ăn nốt.. hihi, ăn tham cái đầu nhóc á.
– Vâng..
– Mà sáng nay nhóc nhận lớp vui hôn?
– Không, ông thầy nói muốn ngủ luôn đó chị, chán òm, thế quán sáng khai trương sao chị.
– Hihi… Tốt nhóc ạ, toàn bạn bè người thân đến ủng hộ thui, cũng có một số khách mới nhưng không có đông.
– Ừ, em vào thay quần áo nha chị.
– Nhóc vào đi, trên cái móc treo trong kho á.
– Vâng.

Vào thay xong thì thấy cái bộ này cũng đẹp, mình mặc trông ra dáng lắm, nhưng khổ nỗi cái chiều cao khiêm tốn, thành ra như bơi trong áo, thùng thình thùng thình. Bước ra thì chị Huyền vẫn đứng đó:

– Trông đẹp hen, mà hình như hơi rộng thì phải.. Để mai chị bảo bé Mi sửa cho nhóc nhá… Nhóc tồ, hihi.. Cao ghê.

Bà này đụng vào nỗi đau của nó đây mà, lại còn “cao” nữa chứ. Nó đánh trống lảng:

– Vâng mà em làm khu nào Chị?
– À ừ… chị quên, hôm qua tuyển thêm được vài người nữa, thành ra cũng kín rồi, có một khu mấy người chê ít khách sợ không có tiền típ, là vườn trong kìa, nhóc làm không?

Sao lại không, nó thích mê ấy chứ, gần thiên nhiên, không ồn ào, đúng không khí ưa thích của nó, lại ít khách đỡ phải tiếp nhiều, bọn kia kém thật hehe…

– Chắc nhóc không thích à, hay để chị đổi cho nhóc chỗ khác nha. – Chắc chị thấy mặt nó ngơ ngơ ra.
– Dạ không đừng chị, em thích mà, chị cứ để em làm trong ấy.
– Ủa thiệt hông đó nhóc?
– Thiệt mà, trong đấy ít khách với lại cũng yên tĩnh, em đỡ phải chạy nhiều.
– Hihi.. Khôn ghê hen, thôi nhóc vào làm đi, chị ra xem mấy đứa làm ăn như thế nào.
– Vâng chị.

Chị đi ra ngoài, nó ngồi lại phía trong, khu giờ không có người mấy, thôi kệ, để ý ai kêu gì thì ra, nó vào quầy nói chuyện với anh pha chế, chắc chị tuyển rồi, mà hôm qua anh không có lên. Anh cũng thân thiện, nói chuyện dễ gần, cũng hỏi han nó này nọ.. Nói chuyện một lúc thì biết anh trước làm pha chế trên một quán bar, giờ về làm cho quán chị Huyền… Xong thì nó lại trở về cái khu của nó, kê lại bàn ghế, giờ thì khu hết khách rồi, chắc chiều tối mới đông. Nó chọn cho mình một cái ghế khuất sau của kính nhìn xung quanh quán, để ý thấy quán nó nữ thì nhiều mà có mỗi ba thằng đực kể cả nó, chắc tụi kia làm sáng.

Ngoài nhỏ Mi ra thì cũng có một con bé trông xinh phết. Hình như ở cái nhóm tối qua, vì trông quen lắm, nó ấn tượng với nhỏ này là vì nhỏ lùn hơn nó chắc chắn luôn, nhìn thấy rõ, hehe nhỏ chắc tầm 5 mấy là cùng… Chứ như chị thì ghê, mong sau này nó cao thêm một chút nữa, đến
nhỏ Mi còn cao bằng nó chứ chả giỡn @@…. Đang thẫn thờ với dòng suy nghĩ với mấy đứa con gái hiện hữu trong đầu thì, có một bàn tay đập lên vai nó:

– Nè nè nhóc ơi… – Nó giật mình quay ra, haizz hóa ra là bà Huyền.
– Ơ… d.. ạ.. ? – Nó ngơ ngác.
– Hihi, làm gì mà giật mình ghê vậy… Chắc có tật giật mình à nhóc con, đang nghĩ bậy hử.. hihi?
– À không, em cứ tưởng ma gọi, giọng nghe như từ cõi khác ý.
– Nhóc này, muốn chết hả? – Xong chị véo vào tai nó.
– Au… Không, em có muốn đâu? Mà sao chị không ra ngoài kia vào đây làm gì?
– À, thấy có người ngồi mình chán quá vào nói chuyện cho họ đỡ buồn á?
– Thì em cũng thấy chị ngồi có một mình thôi mà?
– Ừ thì, thế mới vào đây nói chuyện với nhóc nè hihi..
– Tưởng có lòng tốt sợ em buồn chứ..
– Xí… tưởng bở ghê hôn, ai thèm quan tâm mấy người chi cho mệt?
– Có mỗi một người, đâu ra mà mấy hả chị. – Lại ngơ ngác tiếp.
– Ui nhóc đúng là tồ thiệt mà, trong Nam người ta hay nói như vậy hết á.. Hihi.
– Thiệt hả, em biết đâu.
– Hihi.. Mà nãy giờ chị biết nhóc nhìn gì rồi nha nhóc con… Bé người mà ghê lắm nha. – Nó chột dạ.
– Thì nhìn quán với khách chứ nhìn gì nữa?
– Thiệt hông? – Chị nheo mắt nhìn nó.
– Thiệt mà.
– Bé Mi xinh không nhóc?
– Xinh chị ạ, mỗi tội cười vô duyên quá.. – Thôi chết rồi, nhỡ mồm..
– Hihi, biết ngay mà, chối nữa đi nhóc, nhìn bé Mi còn giả bộ. – Mất hình tượng quá.
– Hihi.. Mà hôm qua chị tuyển được người mới hả? – Nó đánh trống lảng với chị
– Xí.. Biết rồi còn hỏi hả cưng, tính đánh trống lẳng hả? – Sao bà này khôn dữ vậy trời.
– Đâu có đâu, thì em thấy mấy đứa lạ lạ, mà con gái hết á?
– Ừ, có mà, trong nhóm hôm qua mới tuyển có một bé xinh lắm nhé nhóc hihi…
– Ai vậy chị?
– Khiếp, nhìn cái mặt háo hức gớm không kìa?
– Tò mò chút không được à?
– Thì bé mặc áo trắng thấp thấp kia kìa nhóc.. hihi, trông baby dễ sợ luôn đó nhóc. – Chuẩn luôn, nó đoán trúng phóc, nhỏ này dễ thương thật.
– Tên gì vậy chị?
– À bé ý tên Yến nhóc ạ hihi… Tính tìm hiểu à, ghê nha.
– Thôi thôi xin chị đấy, đi ra ngoài kia quản tụi nó đi kìa.
– Hứ từ từ đã nào, mai nhóc phải để một cái hồ sơ thông tin của mình cho chị nhá.
– Để làm gì ạ?
– Thì quản lí phải biết chút thông tin kiểu họ tên đầy đủ hay tuổi tác, ngộ nhỡ nhận người chưa đủ tuổi lao động thành ra bóc lột à, hihi.. Mọi người nộp hết rồi mình nhóc thui á.
– Rồi rồi, đi ra đi không ngoài kia loạn á.
– Hứ dám đuổi chị à, định ngồi một mình ngắm mấy bé ngoài kia chứ gì hihi..
– Đâu có đâu, toàn nghĩ linh tinh.
– Xí, thôi chị ra đây.
– Vâng..

Chị đi ra, xong tự nhiên quay vô :

– À mà nhóc ơi.
– Gì nữa, sao chưa ra?
– Nhóc cho chị số điện thoại đi, tiện liên lạc hihi..
– Rồi đây.

Chị lấy xong rồi đi ra quầy. Lúc sau cũng có vài khách đến, nó chạy trà với đưa nước, vì trước làm ở quán ăn nên cũng quen, được cái nhanh nhẹn, tuy khách vắng nhưng có mình nó lên cứ phải chạy liền lúc, xong xuôi mới nghỉ được. Nó xin chị Huyền làm luôn ca kế tiếp vì nghĩ tối về cũng không làm gì cả. Đến tối thì mới đông, khiếp thật, cái chỗ nó được cái yên tĩnh với đèn ít, thành ra bao nhiêu đôi vào uống nước với tâm sự làm nó chạy lung tung hết cả lên, bây giờ bọn ca chiều về rồi bọn ca tối đến, nhưng chả hiểu sao nhỏ Mi vẫn chưa về đôi khi còn vào giúp nó nữa, nó cũng chỉ biết cảm ơn. Dù sao đây cũng không phải là ca của nó chỉ là rảnh thì giúp quán thôi, thành ra nó muốn về cũng được, đợi vãng khách tý nó cũng bảo chị Huyền đi về, tầm này cũng muộn, chắc về làm gói mì tôm rồi đi ngủ.

Dắt cái xe ra cổng chào anh Vinh, đạp xe về, tối nay đẹp thật, mát mát lại còn nhiều sao nữa, chắc mai lại nắng to.

Về đến phòng, nó tắm giặt rồi ăn mì. Ngồi chơi đàn chờ tiêu bụng chút, rồi đi ngủ. Lại hết một ngày.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184