Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 110
Phần 110

Công việc ở quán khiến nó đỡ hơn những lúc nghĩ đến việc đau buồn nên nó cứ chăm chú say sưa làm việc.. Nhiều lúc chị chạy lại đánh nó cái, mặt nhăn nhó…

– Nhóc không nghe thấy chị gọi à.. ?

– À.. Ừm..

– Trời ơi.. Giọng khàn đặc vậy nè.. ?

– Ừm.. Không sao..

– Dạo này nhóc như người mất hồn vậy.. Có chuyện gì kể chị nghe đi… ?

– Đâu có gì đâu.. Thôi đi làm việc đi ha..

Nó đẩy chị ra khỏi khu nó, hướng ánh mắt nghi hoặc vào nó.. Nhưng chị cũng đi vào bếp.. Nó không phải là thằng mạnh mẽ hay giỏi vô cảm như nó nghĩ.. Tuỳ vào từng việc thôi.. Chính xác nó là một thằng không giữ vững nổi lập trường.. Chỉ một chút cũng đủ làm nó bị tổn thương, hay một điều nho nhỏ cũng đủ làm nó phấn chấn.. Thành ra cứ sống mãi trong cái tư tưởng buồn rầu không lối thoát.. Không tin được.. Đó là chỉ vì một người con gái.. Đúng là yêu khiến con người ta mềm yếu đi nhiều..

Quán cà phê đông người cùng những cốc cà phê thơm lừng bốc khói.. Những cặp đôi thể hiện tình cảm với nhau tạo lên một không gian lãng mạn.. Vậy mà đáp trả lại cái không gian đó.. Nó lại phá tan bằng những bản đàn não nề.. Khiến khách hàng không rôm rả chuyện trò được.. Nó cứ chơi.. Đầu ngón tay rát buốt vì nhấn phím mạnh.. Vậy mà không dừng lại.. Nó chỉ muốn những bản nhạc này khiến nó quên đi mà thôi.. Chị bỗng nhiên ở đâu lên quầy kéo nó xuống rồi chỉ vô cái ghế gần nhà kho..

– Nhóc ngồi yên đấy.. Tý chị hỏi sau..

Xong chị ra phía trước giải thích với khách tại sao đang chơi lại dừng.. Đại loại là nhạc không phù hợp gì đó.. Nó không để ý.. Thấy trời cũng tối.. Nó đeo đàn lên vai.. Lững thững bỏ về..

Đường Hà Nội đông tràn ngập màu sắc của những chiếc khăn len.. Nhiều đôi họ còn có khăn chung màu.. Nhìn mà chạnh lòng.. Trong tình yêu.. Nó chưa bao giờ tâm lý những điều nhỏ nhặt như vậy.. Chỉ biết yêu.. Cái khái niệm yêu với nó rất khó để diễn tả.. Em thì trái lại.. Mọi thứ đều chu đáo.. Và vun vén cho tình yêu của hai đứa. Đôi khi em còn gợi ý.. Nhưng chắc do nó ngốc quá.. Không thể hiểu được…

Khẽ mỉm cười.. Nó tiếp tục đi.. Vài quán đồ nướng đông nghịt khách.. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, một không khí xô bồ nô nức của Hà Nội.. Trở về phòng.. Nó ngã ra giường để cho cái thân thể hết mỏi mệt rồi lết vào trong WC.. nó hoảng sợ nhìn mình trong gương.. Và thầm trách.. Em đang biến nó thành sinh vật gì thế này?.. Người nó vẫn luôn giằng xé những nỗi nhớ không nguôi…

8h tối.. Cái lúc người ta ở hết trong nhà để tránh cái rét cắt da cắt thịt.. Nó lại đi dạo.. Chẳng biết lý do của nó là gì..

Chỉ như một cái xác không hồn lang thang đến tận khu biệt thự của Linh Đàm..

– Anh ơi cho người ta ít tiền đi…

Một cặp đôi đang đi cùng nhau.. Cô gái chỉ vào nó lúc ấy đang ngồi bên vệ đường, nói.. Còn chàng trai dúi vào tay nó tờ 20 nghìn.. Vỗ vai nó rồi lại khoác tay cô gái đi.. Chắc họ tưởng nó là ăn xin.. Mà lúc đó có khác gì ăn xin thật đâu.. Chỉ thiếu cái nón hay ống bơ đựng tiền thôi.. Phải chăng nó đã quá bi lụy khi vô thức hay cố tình.. Nó cứ đi qua.. Xong lại quay ngược lại nhà em.. Mắt dán vào chiếc cổng to lạnh lẽo.. Như thằng ăn trộm.. Tay nắm chặt tờ 20 nghìn được người ta “cho”.. Nếu giờ cần bố thí.. Hãy bố thí cho nó người con gái ấy.. Mang đến bên nó nụ cười cùng mái tóc ngắn kia.. Ông trời.. Sao lại mang Ánh mặt trời đi khỏi nó..

..

Một lần nữa thềm nhà em lại đón vị khách không mời.. Nó ngồi tựa vào cổng.. Nhìn về nơi phía cuối con đường.. Tối đen như mực.. Lá cây tung bay lạnh lẽo.. Ngọn đèn đường lờ mờ không đủ để soi sáng.. Cuộc đời con người đều giống như một chặng đường.. Khi mà ai cũng có riêng những ngã rẽ, những sự lựa chọn.. Đương nhiên có cả những ngõ cụt không nên tiến vào.. Có người sinh ra đường đời đã có màu hồng sẵn.. Hoặc không giống như nó.. Chỉ một màu xám xịt.. Thằng sinh viên quèn chẳng có tương lai.. Những mong ánh mặt trời từ nụ cười kia tỏa nắng theo bước chân nó.. Nhưng rồi em cũng bỏ nó đi.. Giờ đây chỉ biết tự trách mình.. Ngu ngốc.. Dòng suy nghĩ vậy đưa nó vào giấc ngủ.. Mộng mị với hình ảnh em hiện về.. Em nhìn nó và em cười.. Ôm nó trong vòng tay..

Đêm ấy có một thằng nằm thiếp đi trước cổng nhà người con gái nó yêu.. Lần đầu tiên cảm nhận không khí Hà Nội ở bên ngoài qua đêm ngoài trời..

– Anh ơi.. !! Anh ơi.. !!.. Anh dậy đi.. huhu.. Hức.. Anh đừng làm em sợ !.. !!huhu..

Tiếng ai đó òa khóc.. Nó mệt mỏi hé một bên mắt… ti hí.. Thì thấy nhỏ P. Anh đang lay nó.. Mặt mũi tèm lem nước mắt.. Xung quanh có vài người dân hiếu kì.. Nó chẳng còn sức lực.. Chỉ mỉm cười.. Mắt nhắm.. Vẫn nghe vang vọng thấy tiếng khóc nhỏ P. Anh..

– Huhu.. Giúp với.. Giúp tôi với.. !!.. Đưa anh ấy lên xe.. !!huhu..

Tiếng lạch cạch nó không biết đang xảy ra chuyện gì.. Chỉ có mùi thuốc sát trùng sộc vào mũi và cảm giác ấm áp.. Cộng thêm bóng tối.. Nó chưa mở mắt.. Phần ý thức còn sót lại cho biết nó đang ở bệnh viện.. Tiếng nói chuyện hòa với tiếng khóc.. Rồi mọi thứ như yên tĩnh hẳn.. Có điều gì đó rất lạ…

Mắt nó dần mở.. Ánh sáng chiếu vào chói mắt.. Nghĩ ngợi.. Có khi lại làm phiền nhỏ P. Anh rồi.. nó nhận ra.. Bên cạnh mình còn một người nữa đang ngủ gục.. Mái tóc ngắn.. Mùi hương nhẹ.. Nó tưởng mình đang mơ.. Mắt nhòe nước.. Và rồi.. Người đó bỗng ngước mặt lên…

– Ly…

Em nhìn nó.. Ánh mắt mọng vì nước.. Nhưng khóe miệng cười chưa bao giờ rạng rỡ hơn..

– Em đây..

– Buông ra nào.. Mới về đã muốn em nghẹt thở hả.. ?

Nó vỡ òa trong sung sướng.. Sự nhung nhớ kim nén bấy lâu được gỡ bỏ.. Chẳng thể diễn tả nổi cảm xúc lúc đó.. Nhưng nó chưa bao giờ vui như vậy.. Chỉ biết ôm em thật chặt.. Hít vội vã mùi hương quen thuộc của em như sợ em đi mất vậy.. Mà cũng không biết lúc ấy sức lực ở đâu ra nữa..

– Không buông.. !! Tại sao đi mãi mới về.. ?

– Bố mẹ giữ em lại ăn tết.. Với cả bên này có người hết thương em rồi.. Còn muốn chia tay em cơ.. Về làm gì nữa.. ?

Em bĩu môi.. Nó gượng gạo.. Hôn em.. Đã lâu rồi.. Hương vị ngọt ngào này mới trở lại với nó.. Tự nhiên nó khóc như một đứa trẻ..

– Anh sai rồi..

Em đáp lại nồng nhiệt, lên mắt lên môi nó.. Vỗ về..

– Ơ kìa.. Có em ở đây rồi không được khóc.. Ngốc Lắm cơ..

Nó lại thiếp đi ngủ…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184