Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 131
Phần 131

Hai đứa trở lại Hà Nội đúng ngày mà chị Hà giao hẹn, nói gì thì nói cũng phải chuẩn, chứ chị giao em cho nó sai thì chắc khỏi có lần sau quá. Những ngày đầu năm mới đi học và làm khiến nó đôi chút mệt mỏi, vị tết còn vương vấn, nó chưa kịp quen với guồng xoay cũ này.

Khoảng thời gian sau là khoảng thời gian hai đứa khó gặp nhau nhất vì xảy ra một số chuyện ngoài dự đoán. Trong giờ học ngày hôm ấy.

– Cơ sở cũ đã hoàn thành, tuần sau chúng ta trở lại bên đó học nhé cả lớp. Cậu Quân dán thông báo này lên bảng đi!

Ông thầy nói làm nó giật mình, anh Quân tất tả chạy từ cuối lớp lên hì hụi dán. Nó trầm ngâm lo lắng.

– Mẹ. Xa vãi ra. Ngại quá ông ạ.

Thằng Tuấn nhăn nhó, xa thì nó không ngại. Ngại điều nếu nó rời đi nó sẽ xa em. Mà nó chẳng muốn vậy chút nào. Vừa ra tết đã đau đầu rồi.
.. Hà Nội cảnh vật tối ồn ào xen lẫn những bóng đèn đường vàng đủ để người ta thấy mọi thứ. Người, hàng quán nô nức trong hơi thức ăn. Hay cửa hàng quần áo đông đúc. Nó lọc cọc con xe đạp về phòng trọ nhỏ của mình. Giờ đây, quán chẳng còn điều gì níu giữ nó nữa. Thật nhàm chán, thiếu tiếng cười của chị, làm cho tiếng đàn guitar của nó ít dần đi, cuối cùng cây đàn được bỏ xó ở phòng. Anh Vinh là quản lí quán hiện giờ, nhỏ Đậu cũng ra phụ việc. Chẳng thay đổi nhiều nhưng, nó đã nghĩ đến việc xin nghỉ vì nó nhớ.. Chị. Cố liên lạc hay hỏi han, đều nhận được sự im lặng. Chị cứ như quả bóng sà phòng mang đầy màu sắc tươi đẹp.. Bỗng nhiên tan biến đi khỏi cuộc đời nó..

Nằm trên chiếc giường cũ, nó nhìn mông lung khắp căn phòng mình gắn bó đã gần nửa năm. Thời gian thật đáng hận. Suy nghĩ đi qua đi lại trong đầu nó. Ở lại, nó sẽ không xa em nhưng rất khó khăn. Nơi kia xa nên chắc chắn phải đi xe máy ngược lại mất công, tiền xăng xe cũng là vấn đề lớn. Nếu chuyển đến gần, nó đỡ được khá nhiều khoản, nhưng còn em. Nó lại không đành. Chưa kể, còn một người nó chưa muốn gặp là Tâm. Nó biết phòng trọ ấy luôn có chỗ dành cho nó.. Thật bế tắc.

– Rầm.. ! Anh mở cửa cho em với.. !

Tiếng em bên ngoài xua tan đi sự im lặng ảm đạm của căn phòng. Nó đi ra mở. Kéo em vào. Ngoài trời hình như đang có mưa. Mưa xuân nhẹ mang theo nhiêu tâm sự. Mưa mang đến người con gái là em.

– Rét thế ở nhà ngủ đi. Muộn qua chi vậy?

– Nhớ anh thì qua. Bộ không thích à?

– Có nhưng nếu muốn thì phải gọi anh chứ. Lần sau đừng đi một mình nghe chưa?

– Dạ..

Em vào lau khô lại mái tóc lấm tấm nước mưa. Nó ra hiên cửa ngắm mưa. Biết bao giờ ánh dương trở lại đây.

– Anh.. anh! Vô đây, đứng đó lại cảm giờ.

Nó đi vào, đóng cửa lại. Kéo đôi bàn tay em ủ ấm để có thể trút bầu tâm sự đang nặng ở đầu.

– Anh bảo này..

– Gì vậy anh?

– À.. ừm. Anh sắp chuyển trường rồi. Trường xa hơn chút.

Em chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ im lặng nghe câu nói. Rồi cười hiền.

– Chuyện này em biết rồi.

– Ủa sao biết?

– Hihi.. Bí mật, vậy anh tính sao?

– Ừ thì chuyển nhưng anh vẫn ở đây thôi. Chứ có gì đâu.

Nó chỉ kể em biết, chứ không có mục đích gì cả, nào ngờ em biết rồi.

– Em cảm ơn anh.. Nhưng em nghĩ anh nên chuyển chỗ ở thì phù hợp hơn anh à?

– Anh không muốn..

– Không ai muốn đâu anh. Giờ mình đâu bé gì nữa. Phải sống thiết thực hơn. Anh hiểu không?

– Anh hiểu.. Nhưng anh thật sự không muốn..

Nó cố cho em hiểu nó không muốn xa em, nó muốn em biết nó không sống thiếu em được. Vậy mà khó quá. Em rất thông minh.

– Vì em chứ gì. Anh nghĩ anh đi em không buồn sao. Em ích kỷ nhưng chuyện này thì không được. Dù sao cùng thành phố đâu phải xa quá đâu. Hihi thi thoảng về với em cũng được mà.

– Ừ.. đành vậy. Có cơ hội thì hôm nào anh cũng đến.

– Mong là thế. Anh phải suy nghĩ chín chắn hơn biết chưa. Chứ không có em kè kè như này nữa đâu.

– Ừ ừ..

Em rất dứt khoát, không tỏ ra đau khổ sướt mướt như những cô gái yếu đuối khác. Có gì đó ở em mạnh mẽ lắm. Nhưng đôi mắt kia buồn, nó có thể thấy được.

Công việc tìm nơi ở mới được nó may mắn sắp xếp ổn thỏa. Cũng nhờ quen được một số người bạn tốt qua cái danh “nghệ sĩ” họ không suy nghĩ gì mà cho nó ở cùng phòng trọ. Tuy nhiên hơi chật vì có đến 4 thằng nhưng rất rẻ. Sau khi trả phòng cho bà chủ nhà, nó dọn dẹp đồ đạc để chuyển đi. Em đang ở shop nên nó không nói mất công em ra, có mỗi mình làm mãi chẳng xong.

– Mở cửa.. Mở cửa.. !

Tiếng người nhao nhao bên ngoài làm nó tò mò.

– Ủa.. Mấy người?

– Người gì.. Hehe đến giúp ông mang đồ về nhà mới.

Thằng Tuấn tếu táo với hai thằng bạn khác đi vô. Lại phiền người ta rồi.

– Ở một mình mà phòng rộng phết nhỉ?

– Ờ, tôi kiếm được giá vừa tầm cả gần trường nữa.

– Nghệ sĩ ơi, đống xoong với đồ bếp này mang theo không?

– Bên đấy có chưa ông?

– Có rồi nhưng thiếu nồi với bát hehe..

– Thế mang qua luôn vậy.

– Ừ.

Hai người này đều là người miền Bắc, một người ở Hưng Yên, người kia thì ở Hải Phòng. Tên là Quang với Hoàn. Cùng hơn tuổi nó nhưng không bắt nó gọi anh. Họ bảo cứ ông tôi cho khỏe, quen rồi. Nó cùng dọn, thằng Tuấn kề bên cạnh.

– Nói chuyện với cái Ly chưa?

– Rồi.

– Cho đi không?

– Còn bảo đi ấy.

– Thế là tốt.

Thằng Tuấn cười cười. Hai cậu kia vẫn lúi húi dọn tuy chưa thân thiết gì làm nó rất biết ơn. Họ còn mang xe và dây để buộc đồ lỉnh kỉnh phía sau nữa. Nhiệt tình dữ. Hỏi thì bảo đón tân binh về nên thích.

– Tôi đèo ông ôm chắc đấy nhé, rớt là tiêu đấy.

– À từ từ, để sang chào bà chủ đã.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184