Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 174
Phần 174

Nhỏ kia cười tươi và bỏ chiếc kính xuống. Chi… Chi đây sao? Nó không quên được hình ảnh cô gái xinh tươi với khuôn mặt hiền hậu giản dị có hơi mũm mĩm, vậy mà chỉ sau gần một năm nhỏ đã khác đi nhiều. Da trắng hơn, nét mặt hơi gầy vẻ thanh tú, Chi có trang điểm nhẹ làm nhỏ đẹp lên, mái tóc đen mượt trước kia không còn, thay vào đó là mái tóc xoăn ở ngọn nhuộm hạt rẻ. Chỉ có nụ cười, ánh mắt kia vẫn rất hiền. Từ lâu nó bỏ đi cái suy nghĩ ăn chơi, mỗi người có phong cách riêng, cách sống, nó không thể áp đặt sự hoàn hảo của người ta về định kiến của mình, nên giờ thấy Chi thay đổi, đẹp hơn. Nó thậm chí đã ngỡ ngàng hơn thế nữa nó còn rất ngạc nhiên.

– Minh khác quá…

Chi cười nhẹ, nó đứng yên. Chỉ ba từ làm dòng cảm xúc của nó chìm xuống cái gì đó là nỗi buồn, Chi khiến nó nhớ lại nhiều điều mà nó đã cố chôn sâu trong tim. Ai rồi cũng sẽ khác, nó cũng như vậy.

– Minh không nhận ra mình à. Chi nè…!

– À…ưm, chào cậu!

Nó gãi đầu gãi tai, nhỏ phì cười.

– Chắc ngoại hình thôi, còn đâu mình vẫn thấy Minh ngố như xưa hihi. Gần một năm không gặp rồi mà đến lúc gặp lại chỉ biết nói “chào cậu”. Thiệt đúng là đồ ngốc hihi.

– À… Thì, ừm… Đột ngột nên mình…

– Thôi thôi ông tướng… Kéo giùm cái túi đồ với vali cho tui nhờ.

Nó chợt nhận ra, từ nãy giờ nó đứng chắn luôn cửa hàng của họ. Luống cuống kéo đồ cho Chi lên xe, cột dọc yên. Cũng may chỗ này ít đồ nên vừa đủ cho hai đứa ngồi.

– Về nước mà mang ít đồ vậy?

Nó bắt đầu nói chuyện tự nhiên với Chi, phá tan sự ngượng ngùng lúc đó. Đương nhiên Chi là bạn nó, lúng túng để làm gì nhỉ?

– Mình vẫn phải qua đó, chủ yếu mang quà thôi chớ quần áo ít lắm vì bên đó lạnh, bên mình nóng mang đồ ý về giờ chật nhà thui á.

Nó gật gù.

– Biết tính toán ghê ha!

Nhỏ cười ghé vô tai nó, vì chỗ hẹp nên nhỏ tựa đầu vào vai nó luôn.

– Biết chứ. Giờ mình đói rồi, Minh cho mình đi ăn phở đi! Bên kia họ nấu tệ lắm, khu ẩm thực Việt thì xa quá trời, một tháng mới đi một lần á. Hix, về VN chỉ thèm phở thui.

Nó cười, rồi phóng đi nhanh hơn. Chỗ phố này đâu còn hàng quán nào, phải vô khu bên cạnh mới có chợ. Đến nơi, nó đi từ từ ngó vô tìm hàng, thật ra nó chẳng đi qua khung đường này nhiều nên không biết hàng quán. Nhỏ Chi vỗ vai.

– Kìa kìa, cơm rang phở bò Nam Định kìa.

Nhỏ háo hức, nó chạy vô lề khóa xe đồ cẩn thận rồi vô gọi món, tầm này cũng tối muộn nên quán có vẻ đông, toàn công nhân với thợ xây ăn uống. Nó kêu hai bát phở bò, nhỏ Chi còn kêu giá đỗ luộc với miếng tiết. Nó nhìn nhìn, nhỏ đỏ mặt.

– Hihi… Thèm quá, bên đó họ không ăn tiết…

Lắc đầu cười. Nó lau đũa thìa cho nhỏ mà im im. Nhỏ chọt nó.

– Nè… Nói thiệt chớ mình về mà Minh cứ im lặng hoài như vầy là mình buồn đó. Coi sao coi, trước con gái cũng nên bắt chuyện hỏi thăm… Mà Minh thì…

Nhỏ Thở dài, mặt buồn thiu. Nó rụt rè.

– Sao Chi lại gọi mình đón?

Câu hỏi ngu nhất của nó. Nhỏ nhìn nó chằm chằm.

– Vậy hóa ra là Minh không thích, nên mới im im đó hả?

– À… Không… Không, ý mình là, Chi đã báo cho gia đình chưa? mà họ để mình đón Chi, kiểu như ba mẹ nhớ con thì phải đón… Đúng không?

Nó lắp bắp, nhỏ này cười xinh quá trời.

– Hihi, thật ra mình chưa có nói gì với gia đình hết á, mình muốn mọi người bất ngờ. Ý kìa đồ ăn… Cảm ơn cô!

– Hai đứa ăn ngon rồi hôm nào qua quán cô ủng hộ nữa nghe.

Bà chủ thấy hai đứa nói chuyện bê ra cũng tiện mời mọc. Nhỏ Chi đói quá nên ăn luôn và cười tít mắt.

– Khiếp chưa… Ăn nguyên miếng đó về đau bụng cho coi!

– Hihi, sướng cái miệng khổ cái thân cũng được.

Nhỏ ăn xong bát đó còn kêu thêm xuất nữa nhỏ hơn, giờ thì nó mới biết sao trước kia nhỏ lại mũm mĩm rồi.

– Phù…!!

Xong, hai đứa ra xe. Nhỏ xoa cái bụng rồi quay sang nó cười, hét ầm lên. Khung đường đó giờ vắng nên chẳng ai để ý.

– Quá đã!! Hihi.

– Giờ sao?

– Giờ Minh chở mình ra Giáp Bát, mình bắt xe về không muộn quá hết chuyến. Rồi vài hôm nữa mình lên nhà bác Nga, Minh có nhiệm vụ dẫn mình đi chơi.

– Hả!!

– Từ chối là “át xít” Minh luôn, ai bảo mình lâu lắm mới về Việt Nam hoho.

Nhỏ lại cười, Nó nhớ ngày hôm ấy Chi cười rất nhiều và cả sau này nữa. Một nụ cười tươi chẳng thay đổi, Chi lạc quan lắm. Kéo đồ cho Chi lên xe bus, nó nhận thấy nhiều điều cần nói với Chi. Thật là, lúc cần thì chẳng có, lúc người ta đi mới bắt đầu nghĩ ra. Nhưng kệ, còn khối cơ hội mà lo gì.

– Hihi, thôi chào Minh nha. See you again!!

Nhỏ vẫy tay qua cửa kính, tay bên kia cầm miếng chanh nãy lấy ở quán phở, lúc lắc khoe. Nó bật cười. Đúng là Chi mà. Nó đứng đấy đợi cho chiếc xe đi khuất. Lòng bỗng buồn man mác không biết lý do, những ngày sắp tới có Chi, không biết có thêm rắc rối gì không nữa, nó đã quá mệt mỏi rồi.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184