Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 69
Phần 69

– Hihi xong rồi.. Anh yêu dậy đi..
– À.. Ừ, anh không muốn ăn..
– Không muốn cũng phải ăn.. Không từ lần sau em không nấu ăn cho nữa đâu.. – Còn dỗi nữa.. Em như thành một con người khác vậy.. Chẳng giống một người vừa nói những lời buốt tim với nó chút nào…

Sống lưng nó vẫn lạnh.. Người vẫn run.. Nhưng cũng ngồi vào ghế và bắt đầu ăn.. Nói không muốn cho oai chứ thật ra đói chết người.. Em đòi nó xúc, nó cũng chiều.. Cầm thìa đưa về phía cái miệng xinh xinh với đôi môi đỏ căng mọng mà nó vẫn không khỏi ám ảnh bởi những lời nói vừa rồi.. Tay nó run bần bật lên…

– Anh sao thế.. Hihi?

– À Ừ.. Lạnh..

– Em biết là không phải mà.. hihi, lúc nãy em nói dối đấy. Và anh đừng tin nhưng gì em nói.. hihi.. – bảo nói dối xong lại bảo đừng tin em nói.. Thế nghĩa là sao? Em nói dối hay không nói dối vậy?

Nó chẳng thể ý thức được mọi chuyện đã xảy ra. những lời nói của em.. Em dường như cũng biết nên suốt bữa ăn chỉ im lặng ăn và cười. Để một thằng thẫn thờ là nó vẫn chưa hoàn hồn đến tận lúc ăn xong..

– Anh sao đấy.. Bảo đừng tin em mà lại hihi..

– À ừ..

– Mà anh có làm gì có lỗi với em như vậy đâu? Anh nhỉ.. – Em nhấn mạnh từ cuối cùng làm nó toát mồ hôi hột..

– Ừ.. không có.. mà..

– Liệu đấy.. hihi.. Xem anh kìa. Sợ à? – Ai ở trong hoàn cảnh đó chẳng sợ. Huống hồ ánh mắt của em cứ kiểu như làm nó chẳng thể nói dối được và Ánh mắt đó như kìm hãm cái tính lạnh và bình tĩnh trước mọi chuyện của nó vậy.. Đúng là không nên đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài mà..

– Đâu.. có..

– Thế có nghĩa là anh không sợ em ?hihi.. – Giọng em nồng mùi nguy hiểm..

– Không biết..

– Hihi. Trêu chút đã tái xanh cả mặt rồi kìa. Giờ thì em hỏi đây.. Còn chuyện này nữa.. ?

– Ơ gì nữa.. ?

– Phải diễn văn nghệ sao giấu em.. ?

– Sao.. Em biết.. ? – Nó há hốc mồm..

– Em tưởng em đã nói với anh rồi chứ nhỉ.. Anh là người yêu của em.. Em biết mọi thứ đang diễn ra xung quanh anh.. Vậy nên em mới cảnh báo anh hãy cẩn thận đừng làm gì có lỗi với em cả.. hihi.. – Công nhận sau câu này nó càng phục em và yêu em hơn.. và thêm một chút hoảng sợ bởi một cô người yêu như vậy.. ( Sau này mới biết thằng Tuấn vì sắc khinh bạn, em trêu chút mà phun sạch sẽ hai ngày không em nó như thế nào )..

– Anh biết rồi mà..

– Thế anh phải đàn đúng không.. ? Anh biết việc anh đàn cho một đứa con gái khác hát làm em khó chịu lắm không?

– Thì công việc chứ anh muốn đâu.. Tại thằng Tuấn đó.. Nó xui thầy.. hix.. – Cái mặt mếu này khiến em phì cười.. Biết ngay mà.. Tính em có thế nào đi nữa thì vẫn có chút gì đó trẻ con chứ..

– Rồi rồi.. Gớm quá đi, một lần này thui đấy.. Thế anh có đồ diễn chưa.. ?

– Rồi mà.. Chỉ ngồi một chỗ thui chứ đi đâu mà đồ.. Quần áo bình thường cũng được..

– Trời ạ.. Dở thế hay ra hàng em, em lấy cho hihi..

– Không.. !! – Nó gắt lên, em lại bắt đầu nói kiểu đó làm nó thấy dị ứng rồi.. Chẳng giàu nhưng làm thế khác gì đào mỏ.. Em hơi sững người chắc chưa kịp hiểu sao nó quát lên như vậy.. Rồi lại cười khì..

– Hihi.. Không thì thui.. Ghê gớm..

– Ừ..

– Thế anh tập xong chưa.. ?

– Còn đoạn cuối..

– Bài gì anh.. ?

– “Cây đàn sinh viên”..

– Eo đứa nào chọn bài mà chán thế, ngày nhà giáo lại chọn bài này.. Đưa em cây đàn của anh.. hihi..

– Ừ đây.. Để làm gì.. – Nó vớ cái bao mở ra rồi đưa em.. Em hấp háy mắt tinh nghịch rồi vuốt qua đoạn dây đàn..

– Đừng tưởng mình anh biết chơi nhé.. Em bỏ nhưng không có nghĩa là em không chơi được hihi.. Ra trường HL hỏi “MonLy” thì ai cũng biết luôn hihi..

– Ừ tiền ai chẳng biết..

Em đạp nó tý ngã.. Nó cười hềnh hệch lấy lại thăng bằng ngồi nhìn em..

– Dây này căng hơn cái của em.. Nhưng chắc được..

Em bắt đầu đàn.. Thật sự mà nói ngắm nhìn một cô gái chơi đàn ghitar chân vắt qua một bên tóc ngắn cá tính. Làm một thằng như nó thấy thích thú một cách lạ kì. Cộng thêm nhưng ánh nhìn yêu thương và bản nhạc guitar của em dành cho nó nữa chứ. Thích lắm. Ai đã từng trải qua cảm giác được người yêu của mình đàn cho nghe thì chắc chắn sẽ nhớ mãi. Dù có là bản nhạc gì đi chăng nữa. Em nói vậy chứ chơi cũng không được chuẩn lắm nhưng với người bỏ lâu thế là giỏi lắm rồi, thậm chí đoạn cuối em còn chơi hay hơn cả nó mà. Nó cứ thế mải mê theo từng nốt nhạc cho đến khi hết. Tỉnh lại như sau một cơn mơ nó nhìn em. Mắt em như đang tự tin lắm. Mặt nghênh lên nhìn nó. Tự nhiên thấy yêu em đến phát điên, đã thế đôi môi đỏ mọng kia còn cong lên khiêu khích nữa..

– Hihi. Hay hơn anh chưa.. ?

– Dở òm.. Nốt chơi sai be bét.. Đoạn được đoạn ngang phè phè.. Thế mà cũng đòi.. – Tính nó dở hơi ở chỗ đã thấy rất hay thì khoái chê dở xong mới công nhận.. Kiểu này khiến cho nhiều người tụt cảm xúc hehe.. Chị và em là hai đối tượng bị nó sử dụng nhiều nhất.. Và sau đó là màn xụ mặt quen thuộc của em.

– Hix.. gì mà kinh khủng đến vậy hả anh.. ? Em chơi thấy được mà..

– Hehe.. Đùa chút.. Hay hơn cả anh rồi..

– Tưởng.. Lần sau cấm chê bai lung tung nhé.. hihi..

– Rồi.. Mà sao em chơi được bài này hay vậy?

– Hihi.. Trước nghe hay cả ý nghĩa.. Nên em học luôn.. Em cũng là sinh viên được mấy ngày chứ bộ..

– Mấy ngày?

– Ừ.. Sau đợt bố mẹ em về đó thì em thôi luôn đi học tiếng Nhật cả quản lý shop quần áo mẹ để.. Thế rồi vắng có một tuần mà giận dỗi thấy gớm rồi mắng mỏ người ta.. Bảo nhớ không thì không chịu nhận.. cái gì cũng không biết.. hihi.. Ngốc.

Nó im lặng, nỗi sợ ùa về.. Nhắc đến Nhật em có vẻ rất thích thú, nếu em đi.. Nó sẽ ra sao.. Có còn mục đích sống trên cái thành phố Hà Nội hoa thịnh này không nhỉ?.. Ngốc mãi ngốc nữa thì cũng vậy, cố gắng cũng chẳng thông minh hơn được..

– Anh cứ yên tâm.. Em xin bố mẹ được mà.. hihi…

Một lần nữa em như đọc được ý nghĩ của nó.. Ừ thì em nói vậy nhưng chắc gì đã vậy, có bố mẹ nào gửi gắm tương lai của con mình cho một thằng nhóc chẳng hiểu sự đời như nó không, nhất là giờ ăn còn lo hết tiền thì.. Cơ mà em đến với nó đâu phải vì ví nó dày hay nó đi xe xịn nhà đẹp đâu.. Tưởng chừng cái tình yêu cổ tích không thể xảy ra nó hoang đường vô lý như vậy mà nó lại xảy ra.. Cái gì chẳng có lần đầu, có lần đầu dĩ nhiên sẽ có những lần sau.. Cái suy nghĩ đó khiến nó vui lên chút đỉnh.. Nếu nó cố gắng thì chắc sẽ giữ được em thôi..

– Vớ vẩn, anh nghĩ gì đâu..

– Nhìn mắt anh là em thấy hết rồi còn cãi.. hihi..

– Ly.. !

– Ơ dạ.. ? – Em ngơ ngác bởi nó bỗng quát lên..

– Dạy anh đàn đoạn cuối.. hehe..

– Hihi…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184