Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Tác giả: Gemine160">Tác giả Gemine160 | 184 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bến xe cạnh ngôi trường cấp hai đông đúc lạ thường, không có thêm nó thì cũng chẳng mất đi cái sự tấp nập vốn có này. Nó, một thằng sinh viên mới đỗ đại học, ước mơ từ thuở bé xíu. Vẫn biết gia đình có hoàn cảnh không tốt, phải đi học với mong muốn đổi đời. Nhưng chẳng hiểu sao xe đến nó vẫn chần chừ ngoái nhìn lại cảnh vật của quê hương, điều mà nó ít bao giờ làm trong những năm tháng trước, đi rồi mới thấy nhói lòng. Xa quê xa gia đình, cảm giác này thật sự không dễ chịu cho lắm. Phải đến khi lão lơ xe giục nó mới khệ lệ cầm theo chiếc balo leo lên.

Chui xuống hàng ghế cuối, nơi nó có thể tìm được một chút yên tĩnh trong chiếc xe đầy tiếng cười nói này. Dòng suy nghĩ chợt đến, lo lắng, hồi hộp, có cả háo hức nữa. Cuộc sống sắp tới không biết có được như ông anh kể cho không, khó khăn, làm thêm, mì tôm, giảng đường.. Ôi nghĩ cũng phấn chấn thêm được chút, vì nó ưa thử thách mà. À thêm nữa, ông anh nó còn kể về những mối tình sinh viên, nghe cũng thấy buồn cười, nào là viết thư tình, hay ngồi hát giữa đêm. Nó chắc chẳng có cơ hội tìm được trải nghiệm. Tính cách lầm lì, ngoại hình xấu xí, với cái chiều cao khiêm tốn, nó ghét tiếp xúc, bé giờ chỉ có một thằng bạn thân tên Long đối diện gần nhà thôi. Chứ nói gì đến bạn gái.

Vẫn biết là mình đã bỏ lại ở tuổi thơ đầy thiếu thốn, nhưng nó không hối hận. Ngẫm lại bố mẹ đi làm đồng, tiền ăn chẳng đủ nói chi đến việc lo cho nó trên cái thủ đô phồn hoa nổi tiếng đắt đỏ này, cuối cùng hai người đi vay mới đủ tiền học phí, đã quyết như thế rồi thì phải cố gắng thôi, nó cũng có ý định làm thêm để giúp bố mẹ phần nào và để nếm thử mùi đời cho biết. Cũng may là có ông anh sinh viên ở trên, ông mà kể cho nó nhiều điều ấy, mẹ sắp xếp cho nó ở cùng ổng, ổng vui vẻ đồng ý liền vì hai anh em rất quý nhau, thôi thì cứ biết thế đã chứ nghĩ được gì nữa đâu mệt não… Nó thả lỏng người giữ nguyên tư thế dù đang mỏi dừ.. Bệnh say xe chẳng phải điều gì ghê gớm, nhưng cũng đủ để đánh gục nó là thằng có thể trạng yếu đuối và đi ôtô đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần cua là mỗi lần nội tạng như muốn trào ra ngoài. Mệt quá, nó ngó quanh xe trước khi tìm vào giấc ngủ. Chợt thấy có người đang nhìn nó, chăm chú. Đôi mắt này có màu nâu rất đẹp, một đứa con gái. Nhận thấy đối tượng nhìn lại. Con nhỏ cất giọng trong trẻo.
– Anh là sinh viên à?
– Ừ.

Nó cảm giác bị làm phiền, nhưng hình như do ít tiếp xúc với con gái và thú vị với sự làm quen bạo dạn của nhỏ nên nó đã trả lời, điều mà ít khi nó làm với người khác giới.

– Thật không?
– Thật, không tin hả?
– Hihi.. Em nhìn mặt anh non quá trời, như lớp 10 vậy. Chẳng giống sinh viên gì hết.
– Vậy mà phải đấy.

Thiếu điều muốn mắng cho nhỏ một cái, mặt nó từ bé đã vậy rồi, bày đặt chê bai, thấy tự ti về cơ thể quá.

– Năm mấy vậy anh?
– Năm đầu.
– Vậy là bằng em. Ý nhầm.. mình hihi, bằng tuổi hông cho làm anh đâu.
– Ừ.

Nó cười trước cái điệu bộ tự nhiên này. Nhỏ cười theo.

– Cậu có vẻ ít nói nhỉ?
– Bình thường..
– Thế mà nãy giờ “Ừ” hoài..
– Mình mệt thôi.
– Ủa.. Cậu say xe đúng hông?

Nó gật đầu nhẹ. Nhỏ lúi húi. Xòe bàn tay ra. Trong đó là một nửa quả chanh.. Miệng cười cười..

– Dí vô mũi ấy. Đỡ lắm… hi..

Nó làm theo lời nhỏ. Nhỏ ngồi quan sát. Được lúc thì thấy đỡ nôn nao hẳn.. Cảm giác bớt xa lạ với nhỏ hơn chút..

– Cảm ơn cậu ha !
– Không có gì Hihi..
– Ủa mà cậu cũng bị à? Mà lại có cái này?
– Còn lâu. Đây là một thói quen để phòng thôi. Ai như cậu. Con trai mà yếu như sên..

Nhỏ lè lưỡi chế giễu nó.. Đúng là đồ nhiều chuyện.. Bệnh nó có chọn giới tính mà kêu.. Bộ con trai là không được say xe hả… Chỉ biết cười gượng.. Vì chẳng có tâm trạng để phản pháo lại nhỏ…

– Thế cậu tên gì?
– Mình tên M..
– Đầy đủ?
– NHM.. Còn cậu?
– Mình á.. Chi.. Bùi Huệ Chi…

Cũng không biết tại sao nó vẫn có thể đáp lại những câu hỏi và nói chuyện với nhỏ. Chắc ngoại hình này làm nó thấy nhớ đến một người và cảm thấy thân thuộc.. Mặc dù chỉ mới gặp nhau. Được một lúc cũng biết. Nhỏ Chi ở Thư Phú, cùng huyện nó luôn. Và cũng như nó. Nhỏ là tân sinh viên đỗ đại học trên Hà Nội. Trùng hợp thế. Có vẻ như hết chuyện để nói.. Nhỏ im lặng.. Nó cũng thế.. Cố rúc vô cái góc kia.. Kiếm một giấc ngủ. Vậy mà vẫn không yên..

– Bộ.. Mặt mình dính cái gì hả?
– Đâu có..
– Thế sao nhìn chằm chằm thấy ghê.

Nhỏ vô duyên quá đi mất. Khó chịu nhưng chẳng dám to tiếng. Ngủ mà nhìn chằm chằm người ta thế thì ai chịu được.

– À.. Nhìn cậu ngố ngố, hài hài.. hihi.

Ơ.. Ngố kệ nó. Ai mượn nhỏ nhìn mà chê với hỏi tùm lum. Mệt não với người này quá.

– Ừ.. Ngố !
– Mà nè?
– Gì?
– Con trai.. Sao da dẻ trắng thế?
– Không biết..
– Hừm. Định dấu hả. Nói mình nghe coi. Mình cũng muốn vậy. Hihi.

Buồn cười.. Da nhỏ trắng bóc thế kia.. Còn đòi hỏi.. Làm như thân thiết lắm không bằng.

– Sinh ra đã thế rồi. Chẳng biết tại sao nữa.

Nhỏ lại im lặng. Nó nhớ về cái làn da được thừa hưởng của mẹ này mang đến cho nó biết bao rắc rối ngộ nghĩnh như bị các bác trêu là con gái. Ngại thì mặt lại hồng lên. Dính nắng cũng không xi nhê.. Được mỗi cái đó thôi. Nhỏ đang nhìn về phía trước bỗng quay phắt lại.

– Nè.. Không ngủ nữa hả… ?
– Cậu nhìn hoài, sao ngủ nổi?
– Vậy cho mình tựa nhờ cái vai nhé !

Haizz.. Khôn ơi là khôn.. Chẳng lẽ lại từ chối thì mang tiếng.. Mà cũng lạ, nhỏ là gái quê mà bạo hệt gái phố vậy… Nói thẳng, căn bản nó cũng thích thích chút…

– Nhưng toàn xương thôi.. Đau đầu ráng chịu ha.. !
– Ừm..

Nhỏ nói khẽ rồi từ từ. Tựa đầu vào vai nó. Được tý rồi nhắm mắt. Mùi hương của nhỏ từ mái tóc đen đổ dài trên vai nó. Làm nó có cảm giác lạ. Chợt. Quay sang ngắm nhỏ. Người ta nói. Con gái đẹp nhất khi ngủ chắc đúng. Hàng mi cong cong và đôi mắt nhắm nghiền. Nhưng cái khẩu trang phập phồng kia. Khiến nó chẳng thể hình dung nổi khuôn mặt nhỏ. Chỉ đoán nhỏ cũng xinh lắm vì đôi mắt kia. Thật sự rất đẹp.

Cứ như vậy. Chờ thời gian trôi. Một bên vai nặng trĩu một bên tay vân vê nửa quả chanh. Nó lại một lần nữa trầm ngâm về quãng thời gian sắp tới.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184