Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 95
Phần 95

Chị bước vào, khuôn mặt mệt nhọc.. Nhưng dáng đi có vẻ rụt rè.. Nó nhìn chị trân trân.. Bên ngoài có tiếng mưa sụt sùi.. Trùng hợp.. Căn phòng không tiếng động, chị ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mắt đỏ hoe.. Lúi húi lấy đồ ăn.. Nhìn thương lắm.. Nhưng sao cái thằng nó lại vô cảm đến vậy.. Chỉ nhìn thôi..

– Nhóc ơi..

– Gì?

– Chị xin lỗi.. Chị hiểu nhầm nhóc rồi..

– Ừ không có gì đâu.. Chị về đi em muốn một mình.. Em cảm ơn..

Cảm xúc cứ nhạt dần, nó chẳng cần ai thương hại.. Cái lòng tự tôn cứ đi loanh quanh trong đầu nó.. Biết là chị không có ý gì.. Nhưng nghĩ lại, nó không đáng bị đối xử như vậy.. Thành ra nó giận chị, giận lây sang cả em.. Hai người không cho nó giải thích.. Đau quá.. Em đi, rồi nói em sẽ về.. Đừng nói lúc đó, chứ lúc này nó chỉ muốn em ở bên cạnh thôi.. Vì sao ư?.. Tình yêu luôn làm cho người ta thay đổi.. Nó chắc là đứa thay đổi nhiều nhất.. Thực lòng để nói lời chia tay.. Nó đã rất cố gắng.. Tưởng thế là xong nhưng giờ chỉ sống trong sự dằn vặt của thể xác và linh hồn.. Cứ coi như là một trò đùa của số phận.. Nó thua..

Tiếng nấc và tiếng quát từ căn phòng sáng đèn duy nhất của bệnh viện, người con gái đó che miệng khóc chạy đi.. Bỏ lại nó một mình với nụ cười ngạo nghễ.. Khi vừa làm tổn thương một người nữa bằng những lời nói của mình.. Nó muốn cô đơn..

10h30 phút, đêm đông làm nhiệt độ xuống thấp, nó rét và khó thở.. Tiếng mưa rả rích làm không khí thêm u buồn hơn.. Nó vẫn cứ để điện phòng.. Chẳng có ai nhắc nhở cả.. Chắc thằng Tuấn đã sắp cho nó căn phòng này.. Tuy bé nhưng đầy đủ và có một mình.. Những lúc như thế này nó chỉ cần có ai bên cạnh.. Vậy mà nó cứ đẩy họ đi.. Tồi tệ.. Nó nằm yên, nước mắt cứ trào ra ướt nệm giường.. Nhớ hình ảnh em ngồi trên chiếc xích đu, miệng cười rạng rỡ, chân đung đưa, đôi mắt long lanh và ngọn tóc ngắn chơi đùa với gió…. Đẹp lắm.. ” Bồ Công Anh ơi.. Anh xin lỗi.. Anh hối hận lắm.. ”

Cánh cửa gỗ của bệnh viện là nơi luôn là chỗ bất ngờ nhất, tiếng guốc lạch cạch làm nó tò mò.. Đang định ra coi thì.. Nhỏ P. Anh đi vào.. Mặt nhợt nhạt, người run cầm cập.. Tóc bết vào vì nước mưa.. Nó ngạc nhiên xen lẫn bối rối.. Nhỏ nhìn nó con mắt không chút băng.. Mà đỏ hoe ngập nước..

– Em tưởng.. Anh.. Ngủ rồi.. ?

Không biết nhỏ như thế với nó là sao.. Lúc thì không thèm nhìn bằng nửa con mắt.. Lúc thì tỏ ra yếu đuối và quan tâm đến nó.. Tâm trạng rối bời.. Nhỏ lại đến, người nhỏ vẫn run run đứng ngoài cửa.. Ngần ngại không dám vào.. Nhưng có lẽ nhỏ thấy nó khóc.. Nó không nói gì, rút kim ra.. Từ từ tiếng gần, mang theo cái chăn quàng qua nhỏ..

– Đến làm gì.. Rét thế cũng đến.. Có biết suy nghĩ không hả.. ?

Mặt nhỏ hiện rõ vẻ giận giữ mắt vẫn đỏ..

– Tôi muốn đấy.. Tôi không biết suy nghĩ đấy.. !! Anh đuổi tôi à.. ?!

Nó ngạc nhiên về thái độ này của nhỏ.. Nhỏ ngồi bệt vào chiếc ghế khóc thút thít.. Thở dài.. Nằm xuống giường, nó nhìn cái cửa kính tối đen.. Vài giọt nước mưa đọng lại.. Khẽ nhói tim.. Cứ lúc nào mưa là có một người con gái đến với nó.. Nhưng chưa bao giờ vui… Chỉ có em thôi..

Chiếc khăn bỗng được đắp trả lại cho nó ngay ngắn.. Quay sang thì thấy nhỏ đang ôm vai run rẩy.. Khổ quá..

– Nè, lên đây đi..

Chẳng hiểu nó nghĩ gì mà làm vậy.. Cứ coi như là thấy con gái đẹp đi.. Vì nó cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ thấy thương nhỏ thôi.. Vẻ lạnh lùng hôm nay không có.. Son phấn cũng không.. Nhỏ đẹp dịu dàng.. Mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và e ngại.. Mặt đỏ đỏ..

– Lên đi.. Anh không làm gì đâu..

Nhỏ gật gật.. Chắc hết giận rồi, đắp chăn qua đôi chăn dài của nhỏ.. Nó ngồi lên tựa vào thành giường.. Nhỏ thì thấy áo khoác đắp cho cả hai, tựa đầu vào vai nó.. Tuyệt nhiên hai đứa không nói gì.. Nó cũng không có cảm xúc.. Chắc do con tim luôn hướng về em.. Nhân mã sai rồi, nó vẫn yêu chung thủy đó chứ..

– Mưa rét đến làm gì.. Ướt rồi..

– Kệ..

– Đi thế này không ai cấm à.. ?

– Bố mẹ.. Nhưng trốn..

Ngốc thiệt.. Vậy mà nó cứ hơi vui vui.. Nhoẻn miệng cười.. Nhỏ ngước lên.. Mặt đanh lại..

– Cười gì.. ?

– Sao lúc thì ghét, lúc lại quan tâm đến anh.. ?

– Muốn.. Không cần biết.. Hỏi nhìu..

– Đừng như vậy nữa anh không.. Trả nổi đâu..

– Không cần.. Chỉ cần những lúc như thế này là được rồi..

Nhỏ nép vào ngực nó, miệng cười.. Nhưng qua lớp áo của bệnh nhân, giọt nước mắt thấm qua, vào đến ngực… Giờ mới thấy cảm giác nhói đau.. Nó nhẫn tâm quá chăng.. Nó chọn nhầm người chăng.. Bỗng nhỏ ghé đầu lên, đôi môi căng mọng hấp háy.. Mắt long lanh.. Giật mình vì bị cuốn bởi vẻ đẹp ma mị.. Nó quay mặt sang hướng khác.. Đôi môi mềm và ướt đó chạm vào má, nhẹ nhàng.. Nó không muốn có lỗi với em.. Bất kể đã nói lời chia tay.. Nó muốn đợi.. Cảm giác như hụt hẫng.. Nhỏ rời ra..

– Anh xin lỗi..

– Ừ..

Im lặng thì vẫn hoàn im lặng.. Phải nói nó và nhỏ có tính cách giống nhau.. Đều thể hiện nỗi buồn bằng nụ cười, có chăng là nhỏ P. Anh lạnh hơn nó và mạnh mẽ hơn nó.. Ngưỡng mộ hay yêu thì cũng không thể phủ nhận nó có tình cảm với nhỏ ngay từ lúc đầu vì sắc đẹp.. Cái lúc mà nó tặc lưỡi nghĩ nhỏ là con bé ăn chơi đua đòi, cái suy nghĩ của nó lúc đấy là thích không dám thừa nhận thành ra ghét.. Nhưng rồi em đến cướp đi trái tim của nó, trước những lời thổ lộ của nhỏ.. Âu cũng là duyên phận..

– Muộn rồi ngủ nha.. !

– Ưm.. Sáng mai không được gạt tay em ra..

Nó còn chưa hiểu gì thì đôi bàn tay nhỏ nhắn kia đã ôm ngang người nó rúc sâu vào như tìm hơi ấm.. Gồng mình lên vì nhỏ chạm vào chỗ đau nhưng nó không muốn cho nhỏ biết… Mùi thơm nhẹ nhàng tỏa ra.. Mái tóc bạch kim phủ dài một lớp chăn.. Mắt nhỏ vẫn chằm chằm nhìn..

– Thôi anh mượn áo nha..

– Để làm gì?

– Anh qua bên kia ngủ..

Nhỏ giữ tay mặt nhăn nhó..

– Không cần..

– Vẫn sợ anh làm gì, thì anh qua, không sao đâu?

– Cũng sợ.. Nhưng em tin..

– Vậy ngủ đi..

Nhỏ mặt vẫn nhăn nhăn.. Lắc đầu.. Kiệm lời đến thế là cùng..

– Sao?

– Anh ôm em.. ! – Mặt hơi đỏ, nhưng nói dứt khoát, cũng không hiểu được thái độ của con người này nữa.. Nhưng thật sự nó không muốn.. Bởi vì cái hình ảnh em bước đi.. Tiếng động.. Cứ đi qua đi lại.. Rồi mưa.. Không khí não nề buồn tẻ.. Cảm xúc với nhỏ lúc này, không hề có.. Như đi mất vậy.. Nó lẳng lặng buông một câu..

– Anh không làm được.. !

Nhỏ run run.. Mắt trào nước nhưng nhắm mắt lại.. Tiếp tục rúc vào ngực nó ngủ.. Chỉ đến vậy thôi là quá đủ rồi.. Nó cũng không nói gì nữa..

– Đừng suy nghĩ nhé.. Em thuê..

Thuê??

Tiếng thở đều đều của nhỏ làm nó buồn. Buồn vì vòng tay mình là đứa con gái khác nhưng đầu lại suy nghĩ về người con gái khác.. Nó vẫn cứ ôm nỗi nhớ thương.. Lời em nói.. Giờ em đã bên đất khách chưa nhỉ.. ” Gió đúng là không một ngày nào xa Bồ công anh được mà.. “.. Tuy không thích nhưng giờ, nó nguyện làm gió, vô lo vô nghĩ ngày ngày quấn quít bên hoa thôi..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184