Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 107
Phần 107

Dẫn chị sang nhà bác Vũ.. Thầy nó.. Thầy ở đây không phải dạy học mà thấy dạy đàn cho nó.. Cái cổng gỗ nhỏ quen thuộc phía sau đấy là người lính với chiếc xe lăn tỉ mỉ nhào bột để nặn tò he.. Nghề này bác coi là thú vui thôi chứ lương của bác thì mình bác sống cũng không hết, còn là thương binh nữa.. Nó chào bác rồi đến gần.. Hai bác cháu tay bắt mặt mừng..

– Bố nhà mày.. Sao lâu nay không ghé tao.. Chán chơi đàn rồi à.. ?

– Dạ, cháu còn chơi.. Đâu có chán.. Chỉ tại cháu bận học..

– Thế con bé nào kia.. ?

Bác chỉ vào chị đang đứng tẩn ngẩn phía cổng chưa dám vô.. Chắc lạ.. Nó vẫy gọi.. Chị mới từ từ đến gần..

– Con chào bác..

– Ừ.. Bạn gái bây à.. Duyên gớm nhỉ..

Chị đỏ mặt không nói gì.. Nó xua tay..

– Chị cháu đấy mà.. Trên kia về chơi.. Bác còn bột không tụi cháu nặn với..

– Ui trời.. Đầy đấy, mà biết nặn không?

– Dạ con biết..

Chị lí nhí.. Nó cười thầm nhìn chị.. Rồi kéo xuống ngồi luôn vô cái thớt ở gốc cây của bác..

– Ờ đấy.. Nặn gì thì nặn nhưng đừng để dở bột lại vứt đi phí của.. Tị nữa tao còn cho tụi trẻ con.. Đông này nhanh cứng lắm đấy..

– Vâng.. !!

Rồi bác đẩy xe vào nhà lấy cái gì đó.. Nó trêu chị..

– Bộ nặn bao giờ mà biết.. ?

– Thì trước kia mua đất nặn.. Chị nặn được một đống hình..

– Hờ giỏi.. Thế thử em coi..

Chị tủm tỉm ngắt các nắm bột màu mỗi thứ một ít.. Xanh đỏ tím vàng.. Các kiểu sặc sỡ rồi nhào xoắn lại.. Xong véo dần dần cánh lá, hoa.. Chị làm nhập tâm.. Nó chứng kiến hết.. Đẹp thật..

– Tặng nhóc nè.. hihi..

Chị chìa ra một bông hoa đẹp rạng rỡ cộng với nụ cười cũng đẹp không kém.. Nó nhìn ngẩn người..

– À.. Ờ.. Hoa gì vậy?

– Hoa ngũ sắc hihi.. Đẹp ha nhóc..

Nó cứ nhìn chị say đắm.. Miệng lẩm nhẩm..

– Đẹp..

Không biết lúc đó đang khen gì nữa.. Chị hay bông hoa.. Chỉ biết rằng.. Tự nhiên có một cảm giác lạ đến với nó từ người con gái này.. Thoáng chốc đi.. Thoáng chốc đến.. Nụ cười đó xua tan mọi muộn phiền ở nó.. Nó đang bị sao đây.. Một lần nữa.. Hình ảnh của em lại trỗi dậy mãnh liệt.. Nó dằn vặt..

Suốt buổi đó nó không nói năng gì nhiều.. Chỉ biết suy nghĩ.. Nghĩ thật nhiều, nghĩ đến cả những thứ không liên quan gì cả.. Để giữ đầu óc bận rộn.. Nếu không làm vậy.. Nó sợ.. Nó sẽ trở thành một thằng không thể tồi tệ hơn bởi tình cảm cứ lớn dần với bất kì người con gái nào xung quanh nó..

Về chiều.. Một lần nữa mượn xe thằng Long đưa chị đi chợ Vồi chơi và mua sắm.. Coi như sang một chút vì là ngày cuối cùng.. Nhưng mua gì chị vẫn nhất quyết trả tiền.. Không cho nó trả.. Tết Tây là ngày nghỉ, đông nghẹt người.. Những cửa hàng quần áo là nơi đông nhất.. Gởi xe xong chị khoác tay nó đi vô rất tự nhiên.. Nó thì ngại vì.. Chiều cao quá ư là.. khiêm tốn..

Chị do lần đầu tiên vào khu chợ nổi tiếng của quê nó nên chỗ nào cũng ghé vô xem, làm mấy bà chủ cửa hàng được phen tưởng bở, đến là buồn cười.. Chị cứ hồn nhiên coi kĩ càng như muốn mua xong lại hồn nhiên bỏ đi mất.. Mãi sau đi mỏi chân chị mới than rồi kêu vô quán đồ chiên vệ đường ăn.. Đến sợ.. Nó không khoái mà chị cứ nhai rồi dí nó.. Cá viên, rồi bánh khoai, .. Các kiểu.. Rồi còn đòi ăn chè nữa.. Bụng không đáy sao vậy trời…

– Sao.. No rồi hả.. ?

– Không..

– Thế sao không ăn nữa.. ? Nghỉ giữa hiệp hả.. ?

– Tí về còn ăn cơm.. hihi

Thật đáng sợ về tài ăn uống của chị.. May lúc đó chị ngưng…

Mua quần áo.. Lựa đến độ con bán hàng và nó cùng ngáp.. Hỏi thì cả hai đứa cùng nói…

– Đẹp.. !

Con nhỏ kia hơi khó chịu nhưng vớ bở vì bà cô nhà mình không biết mặc cả… đi chợ Vồi mà không biết mặc cả thì coi như xui.. Nó thì chẳng bao giờ mua đồ, lại ít nói nên chịu.. Không nói lại được với con bé bán hàng.. thành ra Chị toàn mua với giá gốc.. híc, tốn ghê.. Mà thêm nữa chị tặng nó hai cái áo.. Nó trả tiền nhưng chị lườm…

– Dành với chị thì đừng nói chuyện với chị nữa.. Bỏ mấy cái đồ bị thủng đi…

Tiu nghỉu luôn…

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ồn ào hơn.. Nhiều việc phải nói, nhiều việc cần tâm sự với gia đình.. Chị cũng tự nhiên hơn vì bố mẹ đều quí chị dù sao mai cũng đi rồi.. Chỉ lạ một điều mẹ cứ nói chuyện gì với chị.. Hai người tủm tỉm suốt… Mãi đến đêm cả nhà mới bắt đầu đi ngủ, mẹ và bố dặn dò nhiều lắm.. Ông anh thì nói bóng gió là.. Hôm nào ông lên với nó vài bữa… sợ ơi là sợ.. Mai phải đi sớm.. Nó ngả lưng xuống rất nhanh.. Đêm nay chị vẫn kéo gối qua ngủ..

– Nhóc ơi.. Chị chán lắm.. Mai lên rồi..

Chị nằm bên cạnh thỏ thẻ nhỏ xíu.. Người nép sát vào nó hơn.. Giờ đang buồn nên không để ý nhiều nữa..

– Em cũng vậy..

– À.. Sáng nay cô thấy chị ra khỏi lều.. Cô hỏi chị..

Nó giật mình..

– Mẹ em hỏi gì chị.. ?

– Cô hỏi.. Chị với nhóc đã có gì chưa.. ?

Chị nói lý nhí.. May mà đêm yên tĩnh mới nghe được.. Quay sang thấy chị úp vào người nó, gò má đỏ nựng..

– Ôi trời ơi.. Mẹ ơi là mẹ..

– Chị bảo là chưa có gì.. Vì lạ chỗ nên qua nằm cạnh.. Cô chỉ cười cười rồi thôi..

– Ừm..

– Lúc nãy cô dặn chị chăm sóc nhóc thật tốt.. Cô bảo nhóc ít tiếp xúc nên ngại va chạm.. À, cô biết chị hơn tuổi nhóc nữa.. Chị bảo hơn 2 tuổi thôi.. Cô giỏi thiệt..

Đến giờ mới bắt đầu thấy hơi sợ.. Mẹ tinh thật.. Nhưng hiểu lầm nhiều quá.. Giải quyết sao mà không làm mẹ thất vọng nhỉ.. Nhỡ em có về thì sao đây..

– Ừm thôi.. Không có gì đâu, em cảm ơn.. Ngủ đi.. Mai phải ra bến sớm đấy.. Đi taxi hay đi với em?

– Chị đi với nhóc..

– Ừm..

Một lúc sau.. Nó không ngủ được vì mải suy nghĩ.. Chị bên cạnh cứ cựa quậy..

– Nhóc ơi.. Chị bị rát mặt…

– Đâu xem nào..

Chạm vô mặt chị thấy xớp lên.. Bỗng nhiên nóng bừng.. Chị đỏ mặt…

– Nẻ rồi.. Đợi tẹo em lấy thuốc bôi cho…

Cái tuýt thuốc mỡ mắt xài để trị nẻ tốt cực kì.. Thoa chút cho chị, bảo đi ngủ.. Mãi sau mới thấy chị hết cựa quậy.. Nó cũng thiếp đi vì mệt.. Hết chuỗi ngày ở quê…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184