Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 90
Phần 90: Phần đặt biệt thứ 3

Một chiều thu quá khứ. Mới ngủ dậy, thói quen ngủ ngày chẳng bỏ được, mò vào nhà tắm cầm con dao cạo. Cũng lạ… Nhớ trước đây vài năm nó đâu phải làm công việc này. Mà tự nhiên giờ lại phải làm đó là… Cạo râu.. Đến nản. Tính để nguyên, nhưng mà phải theo ý “người đó”…

– “Anh bắt đầu có ria rồi kìa.. Cạo đi, để dài nhìn dê lắm.. ”

Thở dài vuốt vài sợi lún phún dưới cằm, nhìn trong gương.. Hình như mình già đi thì phải. Kể từ sau biến cố đấy, nó xuề xòa hơn, thậm chí bản thân còn chẳng thèm để ý đến nhiều. Nhưng vì người đó, lại hì hụi cạo. Không biết giờ người đó đã dậy chưa. Đang mải lau bọt, bỗng nhiên điện thoại rung… Nó nhìn cái tên mỉm cười.

– “Alo, về rồi à?”

– “Ừ… Ông ra quán chị đi, có quà đấy… hehe…”

Thằng Tuấn.. Chỉ vì một lý do (không tiện nói ra) mà nó bỏ trường theo ngành khác.. Tất nhiên với thế lực gia đình thằng Tuấn thì chuyện này đơn giản.. Cũng sau cái lý do đó, thằng Tuấn trưởng thành hơn và theo đuổi một ước mơ riêng.. Cuối cùng đã thành hiện thực.. Nó chứng kiến thằng bạn thân suốt thời sinh viên thay đổi, đúng là điều gì cũng có thể xảy ra.. Nó vui lắm.. nhưng cũng buồn vì không học cùng nhau..

– Ừ đợi chút vừa ngủ dậy, oải quá..

– Ok ok.. !!

Khẽ nhấp một ngụm nước lọc nó cười cười.. Quán chả thay đổi gì mấy kể từ khi nó nghỉ làm.. Vì là cựu nhân viên nên nó được đặc cách tự do lấy nước.. Còn thằng Tuấn cũng chả phải khách mới mẻ gì..

– Đợt này đi lâu thế.. 3 tháng rồi đấy.. !

– Ừ, tôi đi nhiều nước mà..

– Lắm tiền nhỉ..

– Công việc mà ông.. Nhưng cũng muốn đi.. Giờ chán lại về với các cụ.. haha…

– Ừ..

– Thế ông dạo này sao.. ? Còn đi học không.. ?

– Còn chứ.. Nốt năm nay, sang năm là bắt đầu ra rồi.. Ngại thật, chắc xin việc ở chỗ nào gần quê cho tiện đi lại..

– Tính vậy là tốt.. Mà ông còn buồn không..

– Cũng nhạt dần.. Buồn mãi sao được..

– Ừ.. Thế còn “người đó”.. Vẫn nguyên si à.. Tiến thêm được bước nào không..

Nó lắc đầu cười buồn..

– Không.. Bảo đợi ra trường vì sợ tôi nông nổi, mất bao công sức thuyết phục, rồi đi tìm… Nghĩ cũng chán, khéo khi không được… vì những việc tôi đã làm thì dù có yêu mấy lòng tin ít nhiều bị sứt mẻ mà.

– Ừ tôi hiểu… Nhiều khi nghĩ lại cũng cay, chỉ muốn táng ông mấy cái vào mặt, đã giúp vậy rồi mà… Đ m ông.

Nó cười cười.. Thằng này đã đi mà chả thay đổi, vẫn khoái chửi bậy.. Nhưng cái từ “công tử” thì chắc vứt đi được rôi.

– Haha.. Thế đi làm vẫn chửi bậy thế hả.. ?

– Ừ.. Toàn với nước ngoài nó có hiểu gì đâu.. Có một số đứa biết thôi.. Nhưng đa số nói gì tụi nó cũng gật… hehe.

Hai thằng cười ầm cả quán. Cái nhíu mày của khách chẳng con quan trọng ở giờ phút này.

– Mà ông xem thế nào đi chứ.. Để không thế thằng khác nẫng mất đấy..

– Thì đang cố.. Thế còn ông nữa.. Hai mấy rồi còn gì.. Tìm mục tiêu đi là vừa..

– Ông biết là tại sao mà.. Giống ông thôi..

– Ừ.. Nhưng giờ tôi hết rồi..

– Vốn dĩ ông đã nhiều mục tiêu nên dễ.. Với lại tôi không máu lạnh như ông được.

– Đã từng.. Hề. Giờ nàng giận cái thì chả lạnh nổi đâu.

– À.. Quên quà nè.. Mang về tặng nó.. Cái này con gái thích lắm đấy..

Thằng Tuấn đặt lên bàn hộp socola.. Món này trước ăn vài lần chả ngon tẹo nào.. Đắng ơi là đắng.. Chỉ có loại cô dâu chú rể 2nghìn một gói là ngon thôi.

– Mẹ.. Của Tàu đấy.. Ăn làm gì.. Đắng..

– Tàu cái cứt.. Hàng Bỉ 100% nhé.. Đắng mới là socola xịn.. Nhưng loại này không đắng..

– Ủa thế nó là loại đểu à.. ?

– Không phải nhưng cái này khác.. Yên tâm không đểu đâu mà lo.. Bảo quản mãi mới được mang về cho còn chê.. Ông đòi lại bây giờ..

– Hehe.. Đùa chút, cảm ơn nhé..

Hai thằng dốt chả hiểu gì về socola lại đi tranh luận.. Nhưng nó nhớ rằng món này.. “Người đó”, thích ăn lắm..

– ” Em thích sự ngọt ngào.. ”

Nghĩ ngợi nhiều lại có thêm động lực.. Ừ thì cố lên là sẽ thành công mà..

– Ông biết tại sao tôi quý ông không.. ?

Thằng Tuấn hỏi..

– À không..

Cũng thấy ngỡ ngàng chút.. Hai thằng học chung lớp rồi thân nhau tình cờ, tại sao không phải thằng khác mà lại là nó nhỉ.. Chỉ biết thằng Tuấn rất tốt thôi..

– Nói ra sợ ông không tin.

– Thì cứ nói đi…

– Tôi đã từng có một người anh em.. rất giống ông, về khuôn mặt, kiểu tóc, tính cách hầu như là mọi thứ… chúng tôi thân nhau như anh em ruột, nhưng không may anh ấy đã mất vì một tai nạn… Lúc gặp ông lần đầu tiên tôi thấy được gặp lại anh mình… hehe nên toàn gọi ông là đại ca đó.

Thằng Tuấn Nói mà giọng trùng xuống, nó im lặng. Nó có thêm một người anh em rất tốt bụng cũng vì nguyên nhân đó. Nó hiểu cảm giác thằng bạn thân đã trải qua. Mất người thân chả dễ chịu gì… Bỗng nó nhớ về chị giọt nước trong veo ờ trong tim nó…

– Trùng hợp là anh ấy cũng tên Minh… Tạ Quang Minh.. Hề..

Một lần nữa giật mình.. Đúng là kì lạ thật..

– Thôi kể vậy mà buồn quá.. Về nhé..

– Ừ..

– Cố lên, em ủng hộ đại ca.. Mau hốt đại tẩu nhanh nhanh chút.. Thèm cỗ lắm rồi.. hehe..

– Haha.. Chú cứ đợi đi..

Lâu rồi.. Giờ đem ra ngẫm lại cũng buồn buồn.. Thằng bạn nó mới đây lại đi.. À mà hôm ý mang về ” người đó” cười tít mắt… Nhưng khi vừa cắn một miếng thì nhè ra bắt đền nó vì đắng. Thiệt tình xui xẻo, vì thằng bạn.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184