Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 149
Phần 149

Chưa ngủ được, trong đầu lại hiện nhiều suy nghĩ. Khẽ mở chiếc cửa kính của căn phòng. Nó ngồi lên bậc cửa đón luồng gió từ biển thổi vào, cũng như đếm những vì sao. Mỉm cười, mỗi lần như thế này nó lại nhớ đến cô bạn gái đồng hương của nó là Huệ Chi. Đang du học bên nước ngoài, cũng lý do là vì tình yêu. Trước khi yêu, ai mà biết được, tình yêu cũng là con dao hai lưỡi mà người sử dụng phải biết làm sao cho khỏi bị đau. Nghĩ thấy buồn cho nhỏ, mà cũng buồn cho chính bản thân mình. Nhớ lời nhỏ Chi, nếu ai có duyên thì tự khắc sẽ đến với nhau thôi. Nhỏ là con gái còn biết chạy trốn để quên đi người nhỏ yêu, nó thì cũng có cách khác để quên, nhưng không phải là chạy trốn mà là muốn tìm ai đó để thay thế. Càng nghĩ vậy, nó càng thấy mình phấn trấn với ý định cưa đổ con nhỏ ngạo mạn ở trong thư viện. Đang tự vạch ra một kế hoạch trong đầu thì nó sực nhớ đến Tâm. Tối nay nó không đến, chẳng biết nhỏ sẽ như nào nữa. Đành nhắn tin báo cho nhỏ.

– ” Anh có việc, hôm nay với mai anh không qua được, tự ôn nhé em.”

Tin nhắn từ “Tâm kute”. Đến rất nhanh, giờ này nhỏ vẫn chưa ngủ.

– “Anh đi đâu mà bận? Biết em chờ cả tối không?”

Liền sau đó, nó chưa kịp bấm nhắn lại thì nhỏ gọi.

– “Alo?”

– “Anh đang ở đâu thế?”

– “Ở xa.”

– “Xa là ở đâu?”

– “Hải Phòng!”

– “Sao lại ở đấy?”

– “Chỗ làm của anh tổ chức cho đi chơi, nên đi cho biết.”

– “Sao không bảo để em đi với?”

Đầu giây bên kia giọng nhỏ xíu, chắc sợ hai bác tỉnh, nhưng nó vẫn thấy được sự nhõng nhẽo.

– “Em còn phải đi học mà?”

– “Không chịu đâu!!”

– “Không chịu cũng phải chịu!”

Nhỏ Tâm nói như trẻ con, nó thấy vui chút vì sự hồn nhiên này. Đầu giây bên kia bỗng im lặng. Tưởng nhỏ giận.

– “Vậy thôi đi ngủ nhé!”

– “Anh cúp máy đây!”

– “Anh…!”

Nhỏ gọi nhỏ và có vẻ ngập ngừng.

– “Anh đây…!”

– “Em… N…hớ a…nh!”

Nó chợt sững người, cảm giác sợ sau câu nói của nhỏ. Không được rồi. Tự nhủ, không thể để nhỏ hi vọng nữa.

– “Ừ!”

Nó vội cụp máy, hít thở một hơi thật dài. Nằm nên giường, cố nhắm mắt ngủ để không nghĩ đến việc này nữa, sau khi đọc tin nhắn cuối của nhỏ. ” Anh ngủ ngon!”

Sáng hôm sau, nó ngủ dậy muộn vì thức khuya và chẳng có ai gọi. vệ sinh cá nhân xong mò xuống phía dưới, chỉ thấy nhỏ hoài đeo cái tai nghe và tập một bài thể dục nào đó. Ăn mặc thì mát mẻ. Sớm ngày ra đã đốt mắt rồi.

– Hoài ơi!!

Nhỏ quay lên cầu thang nhìn nó mỉm cười rồi rút tai nghe.

– Dạ, em đây!

– Mọi người đâu?

– Đi mua đồ rồi anh ạ, chiều tắm biển với nhậu nốt bữa nữa rồi về!

– Thế em ăn sáng chưa?

– Chưa! Em cũng dậy muộn, nên đợi anh luôn thể, mọi người để phần trong bếp kìa!

– Ừ, thế vô đi!

– Dạ! Hihi.

Nó cặm cụi, những món này ngon hơn hẳn những món hôm qua, lại còn nóng sốt nữa.

– Ngon hông?

– Cũng được!

– Anh không khen một cái cho em vui được à?

– Thì ngon! Tưởng em không biết nấu ăn!

– Cái gì chẳng biết, chỉ là thích hay không thôi. Trước em có đi học vài khóa!

– Ừm, vậy đi làm đầu bếp đi!

Nó dụ khị, nhỏ Hoài được khen nên cười híp cả mắt.

– Đang tính bảo anh Tân làm thêm cái nhà bếp nữa để em nấu mà ổng chưa chịu, bảo bẩn với lại quán bé, chật chội.

– Ráng thuyết phục là được!

– Hihi… Anh ăn thêm này!

– Cảm ơn!

Buổi chiều đi ra biển, lần này nó cố bơi nhiều một chút vì chẳng biết bao giờ có cơ hội đến đây thêm một lần nữa. Nhỏ Hoài thì vẫn lúi húi nhặt vỏ sò. Rất nhiều, chẳng biết tính xâu bán hay sao mà nhặt nhiều dữ. Chán chê, hai đứa ngồi nghỉ mệt, từ lúc có nhỏ này, nó bắt đầu biết tám chuyện nhiều hơn mà chẳng sợ bị nói vô duyên vì trên trời dưới đất, thứ gì nhỏ Hoài cũng nói được. Mà nói xong toàn cười một mình, thậm chí điều đó không đáng cười chút nào.

– Anh nhìn thấy con bé gần tán ô kia không?

– Ô nào?

Theo hướng nhỏ chỉ, nó thấy cả chục chiếc ô và biển người, chẳng hiểu nhỏ muốn nói ai và nói gì nữa.

– Cái ô ngoài cùng bên trái ấy!

Một con nhỏ đang cởi đồ, để lộ bộ hai mảnh đỏ tươi chắc chuẩn bị xuống biển. Nhưng nó không thấy mặt, chẳng biết có xinh không nên cũng chẳng có cảm giác.

– Thấy! Rồi sao?

– Hihi, ba vòng nó chuẩn hen!

– Ủa, vậy liên quan chi tới anh?

– Ơ, em tưởng con trai thấy con gái lột đồ đều thích hết mà?

Nhỏ Hoài tròn xoe mắt nhìn nó, chắc khoảng thời gian ở nơi làm việc không tốt dẫn đến việc nhỏ bị ảnh hưởng chút về suy nghĩ.

– Tùy từng người thôi em! Anh đâu đến nỗi quá háo sắc vậy?

– Thôi đi ông? Xạo! Không thích mà cứ nhìn?

Nhỏ bĩu, nó chỉ biết lắc đầu cười chống chế.

– Là em chỉ anh chứ anh đâu có chủ động, với lại nếu anh háo sắc thì liệu anh có để yên cho em không?

Nó nhìn chăm chăm vào nhỏ bằng ánh mắt đểu. Nhỏ che người lại.

– Nhìn anh ghê quá à, quay đi đi. Xùy xùy…!

– Haha!

Nó cười tiếp, đưa mắt lại khung cảnh nơi đây một lần nữa trước khi về. Một kỷ niệm, một quá khứ nữa của người con gái, được chôn chặt nơi đây.

Chiếc xe đỗ tại quán, tuy say xe nhưng nó vẫn có nhiệm vụ đèo nhỏ Hoài về. Đường Hay Nội oi nóng và vắng tanh vì đã đêm. Chốc chốc nó lại phải đánh thức nhỏ Hoài đang gật gù đằng sau, thiếu điều ngã lộn cổ nếu không bám eo cho nhỏ. Đến nhà nhỏ, nó đánh thức để nhỏ vào.

– Thanh Hoài, đến nơi rồi nè!

– Ơ…dạ! Cảm ơn anh! Ngủ ngon nhé! Oáp…

Nhỏ ngáp dài kéo đồ mà nhỏ đã mang cũng như mua thêm qua cánh cổng, đóng lại rồi vẫy chào nó. Trở lại căn phòng trọ. Đêm nay, vẫn chỉ có một mình.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184