Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 180
Phần 180

Thoáng chốc sau đó chỉ còn tiếng bát đũa va vào nhau, nó không phải đứa hay để ý nhưng nhỏ P.Anh ăn như sợ thức ăn có độc vậy cứ rụt rè nhìn như phim quay chậm, còn Chi luôn cười nói để cho không khí dễ chịu hơn mà chẳng giải quyết được gì hết.

– Ăn đi nè… Nhìn gầy thế?

P.Anh gắp cho nó miếng đồ ăn, nhỏ nhẹ nhàng và quan tâm. Có lẽ đây mới là tính cách của nhỏ chăng? Quan tâm nhưng vẫn phải tỏ ra lạnh nhạt. Nó bối rối.

– Cảm ơn.

Sau bữa ăn, hai cô gái rửa bát nó không thèm phụ vì ngại, mang đồ thừa xuống cho con cún dưới cái chuồng gần gara ô to rồi nghịch nó chút, con này nhìn giống chó sói nhưng hiền chỉ vẫy đuôi chẳng sủa hay đợp gì cả. Lên nhà thì hai nhỏ đang sửa soạn gì đó ở trong phòng, nó gọi lớn.

– Mình về nhé Chi!

Tự nhiên cánh của sầm sầm rồi mở, Chi chạy ra.

– Ê, cậu hông được về!

– Sao?

– Chút tụi mình đi shopping…

– Ừ thì sao, liên quan chi tới mình?

– Cậu phải đi cùng với tụi mình, đang thiếu chân xách đồ!

– Không được, chiều mình phải đi học nữa.

– Nghỉ đi, lâu lâu mới có bữa mà.

Chi năn nỉ nó, nó lắc đầu.

– Không được đâu!

Chi thở dài.

– Đã vậy thì đành phải dùng biện pháp mạnh… Nè hihi.

Nhỏ cầm cái khoá xe của nó đung đưa miệng cười tươi. Nó giật mình lục túi, cười khổ.

– Cho mình xin lại đi mà, chiều phải đi học.

– Không được… Chịu khó đi đến chiều rồi mình thả cho đi làm hihi.

Nói xong Chi chạy vào phòng, nó phải gọi thằng bạn điểm danh hộ. Thà cứ là Chi ngày trước còn hơn. Giờ “cáo” thấy sợ.

Đến đầu giờ chiều, nó dần chán nản với cơ số phim hoạt hình ở ngoài phòng khách, thì hai bà cô kia mới lù lù đi ra. Nó vờ chăm chú vào xem không để ý. Chỉ khi hai người kia bỗng nhiên đứng chắn trước mặt thì nó mới tỏ thái độ.

– Làm gì vậy? Có thử đồ thì vô trong, đây không có hứng coi đâu!

Nói rồi nó ngó lên xuống để xem cho kì được cái màn hình tivi phía sau mặc dù từ đầu đến cuối chẳng hiểu mô tê gì hết. Nhỏ P.Anh hé miệng.

– Dê xồm!

Cái miệng xinh mà quen xỉ vả với nói vớ vẩn nó đã biết nên không bật lại. Nó cũng hơi ngượng nữa. Chỉ có Chi thì cười, rồi đẩy nhẹ chiếc nón phớt màu thép đội trên đầu tạo dáng và hỏi nó.

– Nhìn tụi mình mặc đẹp chưa…hi?

Nó “liếc thật kĩ” rồi nói bừa.

– Ờ đẹp… Trẻ trung năng động, phối màu tốt… Chỉ có điều..

Nó định góp ý cho P.Anh mà nghĩ thế nào lại thôi, đành bỏ lửng câu nói.

– Sao vậy?

– À không… Không có gì, giờ đi chưa?

Chi chỉ vào nó rồi kéo kéo cái áo.

– Cần về thay đồ không?

– Không… Chân khuân vác mà, mua gì đâu, nếu thấy ngại thì hai người cứ đi đi…

Nó ra vẻ tự ái, Chi cũng thôi không nói gì, chỉ đẩy nó ra ngoài sân, rồi khóa cửa lại. Nhỏ P.Anh đội mũ bảo hiểm rồi phóng trước, không quên nhìn nó bằng con mắt khó hiểu làm nó đực mặt suy nghĩ.

– Này này… Đi thôi!

– Ừa… Đây, ủa mà đi xe ai?

– Xe cậu… Rồi về cậu lại đưa mình về!

Chi giục, nó lưỡng lự vì nhìn vào vết loang, nứt và dòng chữ MonLy ngay ở đầu xe.

– Ngại không?

– Ngại gì? Xe á?

– Ừ! Nhìn hủi lắm á.

– Hihi… Minh ngốc, đi lẹ coi cái P.Anh nó đến nơi rồi cũng nên… Mình không ngại đâu.

– Thiệt hông?

– Thiệt… Lẹ lên!

Rồi cũng chở thêm một cô gái khác ở đằng sau xe vào cái chiều thu sắp tàn của Hà Nội, sắp lạnh rồi. Đông năm nay, rét hơn đông năm ngoái đây. Đi qua vài hàng bánh quà vặt, nó tự nhủ như vậy. Chi ở đằng sau khẽ hát bài hát tiếng anh nào nghe vui tươi… Không giống em của nó, em chỉ thích hát những bài tình ca Việt nhẹ nhàng buồn trầm, như một khía cạnh con người em nó chưa khám phá hết hoặc là nó nghĩ vậy… Để rồi ngày em đi… Nước mắt lăn dài. Nó đa cảm và lúc đó, hai gò má nó chợt ướt đi.

– Minh làm sao vậy?

– À…à, có con gì bay vào mắt lúc đi đường đó mà.

– Sao trông mặt buồn vậy?

Chi vẻ lo lắng nhìn nó, nó dụi đôi mắt lại cười để chứng thực sự nói dối.

– Đâu có đâu, thôi Chi vô lựa đi rồi tý xong gọi mình vô. Mình ở ngoài đợi.

– Thế đâu có được, đã đến đây là phải vào, ở ngoài chi?

Nó cười khổ.

– Nơi đây… Không hợp với mình cho lắm.

– Cậu hâm à, nơi bán quần áo thì hợp với không hợp cái gì. Vậy ai vô mua hả trời?

– Ờ thì…

Chi làm mặt giận khoanh tay, nó gãi đầu.
– Cậu không vào thì mình cũng ở ngoài luôn, đợi cái P.Anh ra rồi về… Í.. nó gọi đây này!

– “Hắn không vô! Mày ra làm sao làm nhé. Bực mình quá!”

Nó vẫn tẩn ngẩn đứng ở ngoài nhìn Shop quần áo trưng đèn sáng cả ban ngày, tận hai tầng đều lắp kính. Vẻ hào nhoáng này làm nó hơi lo, bản thân nó khá thiếu tự tin về vấn đề này. Dân quê mà, nói gì nói, nơi thành phố này cũng cần có giới hạn nhất định. Ví dụ như, một thằng sinh viên tỉnh lẻ, thuê trọ, làm thêm quê mùa. Không thể cùng hai cô gái xinh đẹp ăn mặc như minh tinh, đi lựa quần áo khắp một shop thời trang lớn được. Chả có vẻ gì tự hào đâu, trái lại còn hổ thẹn ấy chứ…

– Này… Đi vào!

Nhỏ P.Anh bước xuống từ bậc thang của chiếc cửa xoay. Nói như ra lệnh cho nó, nhỏ khoanh tay trước ngực.

– Không.

Nó nhẹ nhàng, bình thản vì bắt đầu ghét cái thái độ ngang bướng không đầu không cuối của con nhỏ này. Cũng may phía ngoài có một dãy ghế, nó ngồi xuống phân bua.

– Hai người cứ vô lựa, xong thì gọi mình. Mình không cần mua thêm gì nên không vô đâu…

Chi im lặng nhìn P.Anh. Nhỏ P.Anh vẫn đứng trước nó, có một số người đi qua đường nhìn nhỏ chăm chú. Cái màu tóc này thì nổi bật quá rồi, nó ngại ngùng.

– Vào đi, người ta nhìn kìa…

– Kệ người ta, tại sao không vào?

– Không thích…

– Không thích cái gì, hay anh sợ cái gì, anh xấu hổ, anh tự ti à?

Nhỏ bắt đầu gay gắt.

– Phải… Tôi như thế! Tôi là đứa như thế đấy!

Nó nhẹ nhàng. Nhỏ P.Anh nói lớn.

– Vậy tại sao, khi đi với Ly Anh vẫn có thể đi cùng, sao anh không như vậy đi?

– Bởi vì đó là người tôi yêu! Cô thì hiểu cái gì… Tôi không sinh ra trong nhung lụa như cô, tôi không được đủ đầy như cô. Cái gì tôi cũng phải suy nghĩ trước khi quyết định… Làm ơn đừng mỗi lần xuất hiện là bắt tôi làm cái này làm cái nọ nữa, được chứ?

Nó trợn mắt lên rồi quát con nhỏ, P.Anh bị bất ngờ nhỏ mấp máy môi định nói gì đó, khuôn mặt hơi tái lại run run, hai tay buông thõng.

– Cô là cô, Ly là Ly. Cô không bao giờ giống cô ấy và không ai có thể thay thế được cô ấy trong tôi! Cô nhớ nhé, nốt lần này đã nhiều lần rồi… Từ giờ trở đi, nếu cô muốn chúng ta là bạn hay hòa đồng, chín chắn hơn. Còn không thì coi như tôi và cô không quen biết. Tôi không xứng đáng làm bạn của một cô tiểu thư Hà Thành cứng đầu và ngang bướng.

Từ nãy giờ Chi đứng nhìn, giờ bỗng nhiên chạy ra mắng nó.

– Hai người bị điên hết rồi à… Có mỗi cái chuyện cỏn con cũng cạch mặt nhau chắc…

Nó cười.

– Mình hoàn toàn bình thường. Cậu bảo cô tiểu thư đèo về sau nhé, mình về trước đây!

Nó phóng đi, mà lòng nhẹ bâng. Mỗi lần hai đứa, nó và P.Anh mâu thuẫn đều to tiếng với nhau, đây là lần nói nhẹ nhàng mà cũng nhẹ tình nhất, nó đã nghĩ kĩ rồi. Có lẽ hai đứa nó không dính líu gì đến nhau thì hơn. Dù là bạn bè hay yêu đương gì thì hai đứa đều có thế giới trái ngược hẳn nhau. Bất chợt nó muốn quay về mới tình sinh viên của mình, ở trường cũng có người yêu nó đấy chứ. Chẳng phải sinh viên, tình yêu, đàn guitar, chung trường. Đúng truyền thống đó sao, rồi kết thúc bằng những lời hứa hẹn. Nó muốn như mọi sinh viên khác. Nó quyết định gạt bỏ những con người kia sang một bên, dù có là Chi.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184