Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 62
Phần 62

Tiết trời đông lạnh lẽo vô vị, nhưng nó lại thấy ấm áp một cách lạ kì bởi vòng tay ôm chặt quen thuộc, nhưng nay em thọc tay vào túi nó. Nói chuyện với em làm em cười thì thôi, chứ cứ trêu hay phản bác là em nhéo.. Em đeo đàn của nó bảo về thẳng nhà em luôn.. Đến trước cổng to đồ sộ, em suýt xoa run rẩy…

– Nè.. Anh mở cổng đi.. hihi, lạnh quá anh ạ…

– Ừ.. Đưa tay đây.. – Em ngạc nhiên chìa đôi bàn tay lạnh buốt đang xoa vào nhau cho nó.. Nó nâng lên hà hơi ấm vào.. Em có vẻ thẹn, cứ quay mặt đi cười khúc khích.. Dễ thương không chịu được.

– Đỡ chưa?

– Rồi ạ…

– Ừ.. Thôi đi vào..

Cổng mở.. Em nhảy chân sáo đi vô mở điện trước, nó dắt xe theo đóng cổng rồi vào sau.. Căn phòng khách nhà em sáng bừng lên từ cây đèn trùm.. Tạo một không gian ấm áp và có phần lãng mạng khi chỉ có hai đứa ở đây.. Em cởi chiếc áo choàng bông vắt vô tay vịn rồi chạy vô bếp.. Để luôn bao đàn nó ngay bên cạnh.

– Hihi.. Anh chờ chút hen, hâm lại là ăn được rồi..

– Món gì đó, liệu có ăn được không?

Em trề môi.

– Xí.. Thế nào cũng thích mê cho xem.. hihi.

Đúng thật, tần ngần nhìn những tấm ảnh hồi bé ngộ nghĩnh của em một lúc thì em gọi vào ăn. Toàn món lạ mà nó chưa ăn bao giờ thấy, nóng hổi.. Cảm giác như em mang lại một chút gì đó của gia đình cho nó.. Thật vui sướng, nó cũng chỉ biết ôm em.. Thì thầm hai tiếng “cảm ơn” Người khô khan như nó mà được như vậy là tốt lắm rồi.. Em khẽ véo mũi nói cười tít mắt.. Trong bữa ăn, em kể nó biết bao nhiêu chuyện, vui có buồn có.. Hầu hết là từ khi bố mẹ em sang Nhật.. nhưng em kiên quyết không sang.. Lý do thì em cũng đã nói trước, vì nó, vì bạn bè…

Nó thì luôn mang một nỗi lo sợ em sẽ đi.. Nên chỉ im lặng lắng nghe.. Người dậy lên một nỗi buồn man mác.. Ăn xong nó đòi rửa bát vì không muốn em lạnh thêm chút nào nữa.. Em thì chạy biến lên lầu.. Ừ thì sự tò mò lúc sáng chắc đến giờ cũng phải giải đáp thôi.. Khi chiếc bát cuối cùng được úp lên trạn.. Nó chạy theo em lên phòng.. Thấy em đang ngồi chơi vi tính.. Ngồi lên giường nó gọi em..

– Ly ơi..

– Dạ.. – Em vẫn gián mắt vô vi tính.

– Quay sang đây anh bảo..

– Thì anh nói đi em vẫn nghe mà.

– Quay sang đây không anh đi về nè.. – Đành chơi đòn này thôi, em phụng phịu quay sang mặt nhăn nhó.. Vừa dễ thương vừa buồn cười..

– Đàn này của ai.. ?

– Dạ, của em.

– Thế mà lúc nào cũng đòi nghe anh đàn, sao không tự đàn mà nghe?

– Nhưng anh khác mà, em có yêu tiếng đàn của em đâu..

– À.. ừ, thế học lâu chưa. ?

– Được hơn tháng thui.. Tính tạo bất ngờ cho anh mà anh biết rồi hix.. – Mặt em mếu mếu..

– Bao công sức mất hết trơn..

– Ơ anh xin lỗi, anh biết đâu.. – Thật sự nó xúc động khi nghe em nói như vậy, giờ mới để ý, móng tay của em bị hỏng hết rồi.. Nhìn mà xót xa..

– Anh xin lỗi mà, anh hứa hôm nào đàn hát cho em nghe.. chịu không?

– Có… hihi. – Em tươi lên một chút cũng là lúc nó cân nhắc lời hứa của mình.. Giọng thế này thì hát ai dám nghe hix… Em quay mặt vào máy tính, nó bê cây đàn của em lên mở ra.. Một cây thùng cũng đen tuyền..

– Mua lâu chưa?

– Đàn ạ? Lâu rồi, nhưng thấy tên ngốc chơi hay lên em mới học gần đây, chứ trước kia chán lên bỏ hihi..

Chợt nó thấy một cái tên làm nó chú ý bằng sơn trắng “Mon Ly”.. Nó tủm tỉm, vì biết cái đống truyện kia của em là đôrêmon qua bìa truyện.. Cô bé này đúng là trẻ con ngoài sức tưởng tượng mà..

– Tên em hay thật.. haha..

Em bĩu môi quay ra, mặt tươi như chưa biết gì..

– Nguyễn Ánh Dương Ly lại chả hay hihi.. Quá ý nghĩa luôn đấy.. hihi.

– Ý anh là Mon Ly cơ haha.. Nghe như tiền ý nhở.. haha. – Em nhăn nhó, mặt đỏ lên lườm nó.. Nhảy lên giường..

– Trả em đây, không cho anh mượn nữa đâu…

– Nè.. Nhưng sao để tên như vậy? – Em không nói gì đỏ hết mặt chỉ vô đống truyện.. Biết ngày mà..

– Đồ trẻ con.. haha.

Em giận nó, ngồi ra bàn máy tính im im.. Haizz, chán quá..

– Ờ mà tên thật em có gì mà ý nghĩa.. ? – Đành trống lảng vậy.. Em quay qua mặt có vẻ hào hứng hơn..

– Hihi.. Lúc bố em còn là công nhân bên Nhật ý. Mà anh biết nước Nhật còn được gọi là gì không?

– Ơ Japan hả?

– Đó là tiếng anh.. Ngốc, còn được gọi là đất nước mắt trời mọc hihi.. Lên bố đặt tên em là Ánh Dương Ly.. hay không?

– Bình thường..

– Hứ, thế tên anh là gì mà chê tên em.

– Minh.

– Tên họ đầy đủ?

– Nguyễn Hải Minh..

– Chả có ý nghĩa gì mà chê người ta.. hứ.

– Ai bảo không có ý nghĩa.. – Nó phản bác lại em, đầu tìm lung tung một ý nghĩa gì đó, không chịu thua kém em.

– Thế ý nghĩa gì?

– Hải là biển, Minh là sáng suốt.. Có nghĩa là anh sẽ thông minh vùng biển…

Em cười ngặt nghẽo trước cái ý nghĩa củ chuối của nó làm nó quê hết cả mặt..

– Hihi.. Ý nghĩa, hihi thấy gớm hihi..

– Thì có đấy còn gì..

– Hihi..

– Còn hơn là MonLy, hế, tiền.. Tên hay ghê.. – Em đanh mặt lại nhìn nó kiểu soi xét.. Ánh mắt lồng mùi nguy hiểm.. Nó run run..

– Ơ em định… Định làm gì.. ? – Lùi vào góc giừơng, nó lắp bắp.. Em lục ngăn tủ lấy một chiếc bút dạ mực đen bản to..

– Vén tay áo lên đi anh..

– Để làm gì.. ?

– Vén lên.. !!

Em hét lên nó ngập ngừng kéo, để lộ phần băng vết bỏng.. Em đưa mắt nhìn lên trần nhà.. Rồi tủm tìm cười.. Xong viết vô tay nó.. “Nguyễn Mon”..
Cau có vì miếng băng bị bẩn.. Nó nhìn em..

– Gì thế này?

– Minh Mon không hay, Hải Mon không hay.. Nguyễn Mon hay hơn, em với anh có cùng họ hihi.. – Nó mếu mếu..

– Nhưng sao lại là Mon.. hix

– Em thích ĐôrêMon nên viết thế đấy làm sao không.. ? – Nhìn cái mặt này thiếu điều đẩy nó xuống giừơng nếu nó ý kiến không chừng, sợ quá.. huhu..

– Ơ không..

– Hihi.. Anh yêu ngoan dữ, đánh răng trước đi rồi tý đi ngủ, em chơi một chút nữa đã, anh chơi không?

– Máy tính á, không..

– Ừ.. hihi, thôi đi đi.. – Cái lần nó tiếp xúc với máy tính cuối cùng là ở nhà thằng Long.. Chỉ nghe nhạc thôi cũng chán nên không có ham.

Lúc lâu sau em cũng chịu nghỉ để đi ngủ.. Tự động rúc sâu vào người nó.. Em thì thầm..

– Tên này là của hai chúng ta, của em đặt cho anh.. Đừng cho ai biết anh nhé..

– Ừ.. – Nhẹ nhàng, chìm vào giấc ngủ sâu sau khi nhận một nụ hôn kiểu Pháp của em.. Ngọt ngào lắm.. Tiếng gió rít bên ngoài rất mạnh.. Tưởng chừng mọi việc bình yên.. Nhưng giường như tất cả đang chuẩn bị cho một thảm Kịch của chính cuộc đời của nó.. Chỉ nhớ rằng nó sẽ mãi mang theo cái tên này.. Nguyễn Mon.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184