Hành trình chịch dạo

Phần 95
Phần 95

Gió xuân lại thổi, không biết hoa mai đã nở mấy lần, lúc Chu Hằng tỉnh lại, thần thanh khí sảng, cả người tràn đầy tinh lực.

Hắn nhìn xem An Ngọc Mị nhũn ra trên giường như một hồ xuân thủy, ngực tròn da trắng, không khỏi lại kích động tràn ra lửa, con cặc nhận phải kích thích, lập tức phản ứng lại.

Tối qua con đang làm dở thì ngủ quên, Chu Hằng làm sao có thể ngừng lại?

Hắn bắt lấy cặp mông mịn màng tròn trịa của nàng, hai tay nâng mông nàng lên, con cặc sớm không chờ được đâm vào khe lồn đỏ hồng hơi sưng lên.

Một cảm giác co bót mãnh liệt lại truyền đến, Chu Hằng hừ một tiếng, thân thể quỳ giữa hai chân An Ngọc Mị bắt đầu nhấp vào.

Nhép! Nhép! Nhóp! Nhép! Bạch! Bạch! Bạch!

Chu Hằng đung đưa ra vào, thân cặc không ngừng ẩn hiện ngoài cửa lồn An Ngọc Mị.

An Ngọc Mị vẫn ngủ mê man, ngày hôm qua hàng quá mệt, dù bị Chu Hằng địt vẫn không tỉnh. Nhưng bản năng thân thể vẫn khiến lồn nàng co vào, dâm thủy tiết ra bôi trơn vách lồn.

Thân thể An Ngọc Mị không khỏi nóng lên, da thịt đỏ bừng như lửa, sắc mặt hồng hào mê man. Trong miệng thi thoảng truyền ra từng tiếng rên rỉ mê người.

Chu Hằng không muốn làm nàng tỉnh, vì vậy giảm nhẹ động tác, con cặc cứng như nham thạch run run, bắn hết tinh trùng vào âm đạo nàng, lấp đầy bên trong.

Chịch buổi sáng xong, Chu Hằng thu liễm tâm thần rời khỏi bảo tháp, hắn đi ra sân, tắm trong nắng sớm, lại vận chuyển Phi Bộc Kiếm Pháp.

17 Đạo bóng kiếm!

Một bước chậm chạp không thể đột phá liền đơn giản nhẹ nhàng như thế, Chu Hằng ngẩn ra liền thừa thắng xông lên.

16 Đạo, 15 đạo, 14 đạo!

Không đến nửa giờ, hắn nén gọn Phi Bộc Kiếm Pháp xuống 9 đạo bóng kiếm.

Lại gặp phải ngưỡng cửa, không thể vượt qua!

Chu Hằng cũng không miễn cưỡng, hắn hồi tưởng lại toàn bộ quá trình.

Thì ra chuyện nam nữ còn có chỗ tốt như thế!

Chu Hằng cẩn thận hồi tưởng, đại tình đại dục, có thể tận tình phóng thích áp lực, cái loại sôi sục, sảng khoái, mấy lần đến đỉnh cao, không hề kém cỏi hơn một trận chiến hả hê đẫm máu, thậm chí còn vượt qua.

Chỉ là huyết chiến sẽ gặp được áp lực sinh tử, còn nam nữ quấn lấy nhau sẽ phóng thích áp lực, vừa căng thẳng vừa thả lỏng, cũng có hiệu quả kỳ diệu!

“Đánh lâu không ngừng, sẽ như cây cung kéo căng, đến một ngày sẽ kéo đứt dây cung! Mà nữ chuyện nhục dục có thể phóng thích áp lực, tạo thành cán bằng. Hai bên vừa căng vừa lỏng, chính là đạo lý này!”

“Nếu nữ sắc như hổ, cố ý chống cự cũng sẽ chỉ phản tác dụng! Cần thiết là phải giải tỏa mới có thể vững chắc lâu dài!”

Chu Hằng toát ra mỉm cười, nghĩ thông suốt mấu chốt này, hắn như bỏ xuống gánh nặng, trở nên nhẹ nhõm, linh lực trong người bắt đầu tuôn trào, bỗng nhiên lại có tiến bộ.

“Cổ nhân có nói sớm mai ngộ đạo, quả nhiên là có đạo lý, ta chỉ là nghĩ thông một chuyện, lực lượng lại có tăng lên, như như đại triệt đại ngộ, có thể nào đạp đất thành tiên?”

Chu Hằng rơi vào trầm tư, cách nói đạp đất thành tiên vốn từ viễn cổ, mà tiên là một cách nói hư vô xa xôi.

Võ giả theo đuổi lực lượng, còn tiên, trong truyền thuyết không già không chết, không hủ không diệt, vượt xa Hóa Thần Cảnh! Trên đời thật có tiên hay sao? Trong truyền thuyết có người cưỡi mây phi thăng, trở thành tiên nhân, nhưng bất luận là Nguyên Thạch Trấn, Phong Vũ Thành, Thiên Hàng Thành, hắn cũng không nghe qua có tiền lệ người nào thật sự thành tiên.

Hắn liền lắc đầu, loại chuyện này có gì hay mà nghĩ, cho dù có tiên, cũng không phải tầng thứ mà hiện tại hắn theo đuổi được.

Lâm Phức Hương cùng An Ngọc Mị vẫn là oan gia đối đầu, cũng may An Ngọc Mị cũng không dùng thực lực Sơ Phân Cảnh đi ăn hiếp Lâm Phức Hương, nhưng nàng thường thường biểu hiện ra vẻ vô cùng thân mật với Chu Hằng ở trước mặt Lâm Phức Hương, làm cho Lâm Phức Hương càng thêm tức giận.

Chỉ cần đừng đánh nhau, Chu Hằng cũng lười để ý tới. Hắn đóng cửa tầng thứ ba Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, kéo Cổ Tư ra chơi nang một trận lên bờ xuống ruộng, bắt buộc nàng nghỉ ngơi.

Nàng đã bị căng thẳng quá mức, nói không chừng sẽ tự giày vò bản thân đến chết!

Lại qua 5 ngày, ngày Chu Hằng đại chiến với Thập Phương Giai Sát đã đến.

Khi Chu Hằng dẫn ba nàng Lâm Phức Hương đến Đấu Thú Trường, chỉ thấy nơi này đã thành biển người, còn chưa đi vào trong mà bên ngoài đã đầy ắp cả người, một mảnh đầu người đen thui, không biết đánh một chưởng ở trong đó thì sẽ có bao nhiêu người chết ngay.

Cũng may bọn họ có hai tồn tại Sơ Phân Cảnh, linh lực phóng ra, mọi người liền tự động tránh né, mạnh mẽ tạo ra một con đường.

Nhìn thấy ba nàng tuyệt mỹ, mọi người không khỏi chảy nước miếng, có thật nhiều người đã nhận ra thân phận của An Ngọc Mị, lập tức lớn tiếng kinh hô, ánh mắt nhìn Chu Hằng tràn đầy hâm mộ.

Đây là con gái một của An Nhược Trần, có thể cưới được nàng vậy tương đương có chỗ dựa là một vị cường giả Ích Địa tam trọng thiên! Hơn nữa tiểu tử này diễm phúc không khỏi quá lớn, một hai ba, có đến ba mỹ nữ tuyệt sắc phong tình khác nhau!

Một người hồn nhiên, một người quyến rũ, một người ngực to, không chịu nổi, chảy cả máu mũi rồi!

Bốn người đi qua, nam nhân hai bên có chảy máu mũi, có che đũng quần, nhưng không ai dám nói lời bẩn thỉu, dõi mắt nhìn bốn người tiến vào Đấu Thú Trường.

– Phì, diễm phúc lớn thì sao chứ! Gặp phải Thập Phương Giai Sát chẳng khác nào người chết, đừng nói ba mỹ nữ, 300 người cũng vô dụng!
– Đúng thế, hắn chết là đáng đời!
– Ô sệch, ai có vé, ta ra 50 lượng bạc thu mua!
– Đồ ngu, vừa nãy có người kêu giá thu mua 300 lượng cũng không ai chịu, ngươi ra 50 lượng bạc ai thèm?

Trong đám đông vang lên tiếng ghen ghét, không ăn được quả nho cũng có thể nói là nho chua.

Chu Hằng vào trong phòng nghỉ ngơi, còn ba nàng Lâm Phức Hương thì lên ghế lô trên khán đài, bất kể là Cổ Tư hay An Ngọc Mị, các nàng đều có tư cách đó. Trước kia An Ngọc Mị là nhờ ơn huệ của phụ thân, nhưng hiện tại nàng cũng tiến vào Sơ Phân Cảnh, đủ để dựa vào bản thân đạt được chỗ đứng ở Thiên Hàng Thành.

Chiến đấu còn chưa bắt đầu, vù vù vù, chỉ thấy một bóng người bay lên trời cao, uy áp kinh khủng bao phủ, ngay cả cao thủ Sơ Phân Cảnh cũng trào ra hơi lạnh tận đáy lòng.

Là cường giả Ích Địa Cảnh!

Trận chiến hôm nay lại kinh động đến cả cường giả Ích Địa Cảnh?

– Cao nhân phương nào, đến Thiên Hàng Thành ta cũng không nói trước một tiếng, để chúng ta hoan nghênh từ xa!

Tiếng nói không biết vang lên từ đau, lại một đạo khí tức kinh khủng quét qua, chống lại uy áp kia.

– Hừ!

Một tiếng hừ nặng, hai đạo khí tức đồng thời thu lại.

– Khặc khặc khặc, hôm nay lão phu đến đây, là trợ trận cho tiểu đồ!

Một lão già gầy gò hiện ra trên khán đài, ánh mắt như điện, quét qua không ai dám đối diện với hắn.

Đây là cường giả Ích Địa Cảnh xuất hiện đầu tiên!

Tiểu đồ? Hắn là sư phụ của Chu Hằng, hay là Thượng Quan Kỳ?

Không thể nào là Chu Hằng, tiểu tử này là đệ tử Hắc Thủy Điện, nghe nói còn chưa bái vào môn hạ trưởng lão nào. Hơn nữa Hắc Thủy Điện tổng cộng chỉ có ba võ giả Ích Địa Cảnh, không ai có bộ dáng giống như lão già này.

– Các hạ xưng hô thế nào?

Lại một lão nhân hiện ra, khí tức hùng hồn vô cùng. Có thể chống đỡ được Ích Địa Cảnh tự nhiên cũng có tu vi Ích Địa Cảnh, chỉ là thực lực giữa hai người có chênh lệch rõ ràng, lão già đầu tiên mạnh mẽ hơn nhiều!

– Lão phu Tả Hồng Trần, đồ đệ ta chính là Thượng Quan Kỳ!

Lão già gầy gò kia nói, hắn quét nhìn đối thủ, toát ra một tia cười âm hiểm.

– Lão phu còn nhớ đệ nhất cao thủ Thiên Hàng Thành là An Nhược Trần, tu vi Ích Địa tam trọng thiên, ngươi không phải hắn! Ích Địa nhị trọng thiên… Đúng rồi, ngươi là Nghiêm Bình Tùng tông chủ Hải Sơn Tông đúng chứ?

Khè!

Nếu lão nhân thứ hai là tông chủ Hải Sơn Tông, như vậy Tả Hồng Trần càng mạnh hơn hắn, chẳng phải cũng có tu vi là Ích Địa tam trọng thiên?

An Nhược Trần không xuất hiện, lão quái này chính là vô địch!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317