Hành trình chịch dạo

Phần 309
Phần 309

Xuất môn gặp bảo vật, Ứng Thừa Ân đúng là được trời ưu ái! Cửu Dương Sinh Sinh Thảo không bắn về chỗ khác mà cố tình bắn về phía này, hiển nhiên năng lực nghịch thiên của Ứng Thừa Ân đang phát huy tác dụng.

Đáng tiếc, lần này vận khí của Ứng Thừa Ân lại không quá tốt, bởi vì bên cạnh Ứng Thừa Ân còn có một lão tổ Kết Thai Cảnh!

Trong nháy mắt, Ứng Thừa Ân và Tiêu Cửu Hùng cùng chụp về phía thần dược, leng keng đinh, tử kiếm tung hoành, hai người lại chiến đấu với nhau.

– Vù! Ánh sáng vàng bay tới. Hàn Vũ Liên đưa tay chụp ra, gốc Cửu Dương Sinh Sinh Thảo liền rơi vào tay nàng.
– Bỏ thần dược xuống!

Mấy chục thanh âm khí thế đáng sợ ầm ầm vọng lại, chấn cho phong vân biến sắc.

Hàn Vũ Liên không chút động tâm, lấy ra một tấm Thuấn di phù định chạy trốn, nhưng nàng còn chưa kịp chấn vỡ, lực lượng kinh khủng đã cuốn tới, giam cầm nàng không thể động đậy được.

– Không ai được tới, nếu không ta sẽ hủy gốc thần dược này! Nàng lạnh lùng nói.

Thân thể nàng tuy bị giam cầm, nhưng dù sao tu vi là Linh Hải Cảnh, muốn điều động linh lực hủy diệt gốc thần dược cũng dễ dàng.

Lập tức, tất cả cường giả đều cứng lại, sợ ném chuột vỡ đồ.

Nếu như thần dược bị hủy, bọn họ bầm thây Hàn Vũ Liên thành vạn đoạn thì như thế nào?

– Nha đầu, bỏ thần dược xuống, lão phu đảm bảo ngươi không chết! Một gã cường giả nhân loại nói.
– Đưa cho bổn tọa, bổn tọa ban cho ngươi một viên Tiêu Diêu Đan, có thể gia tăng cho ngươi lực lượng bằng 200 năm khổ tu! Lại một cường giả Dạ Ma tộc nói.

Hàn Vũ Liên nhanh ngậm miệng không nói lời nào, ánh mắt lại vô cùng kiên định, không hề có tính toán thương lượng!

Nữ nhân ngốc này đến tột cùng muốn làm gì, lấy thóc trong lửa cũng không phải lấy như vậy à!

Chu Hằng mắng to trong lòng, muốn phủi mông đi qua.

Chiến đấu giữa Ứng Thừa Ân và Tiêu Cửu Hùng cũng ngừng lại, đánh tiếp nữa cũng không có ý nghĩa nào. Ứng Thừa Ân chau mày, nhưng rất nhanh làm ra quyết định, chậm rãi lui ra, bước chân nhìn như rất chậm. Nhưng kỳ thực cực nhanh, trong nháy mắt đã lui về sau trăm dặm.

Hiển nhiên hắn quyết định không tham dự vũng nước đục này.

Cho dù hắn có được pháp khí tuyệt thế Thần Anh Cảnh thì như thế nào, cuối cùng cũng không thể nào là địch với mấy trăm cao thủ cùng giai, nếu hắn còn mạnh mẽ ra mặt, chẳng khác nào là tự tìm đường chết.

Nhận được tu vi suốt đời của Hàn Vũ Liên quả thật có thể để hắn tiến vào Kết Thai Cảnh, nhưng tình huống trước mắt, hắn còn chưa muốn chết.

Chỉ có kẻ đần mới muốn nhấc lên quan hệ với Hàn Vũ Liên vào lúc này.

Ứng Thừa Ân lựa chọn yên lặng theo dõi kỳ biến.

Ông!

Một đạo dao động thần thức bỗng nhiên nổ tung. Người đá bắn tới, tốc độ cực nhanh, trường mâu chỉ thẳng đâm tới Hàn Vũ Liên!

Hàn Vũ Liên trong đầu trống rỗng, bị đạo thần thức này công kích mất đi phản ứng năng lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn trường mâu đâm tới.

Chu Hằng quát lên một tiếng lớn. Thi triển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, trong nháy mắt đã đạt tới cực hạn, ôm lấy nàng bay lên.

– Phốc!

Trường mâu từ lưng phải Hàn Vũ Liên xuyên qua, trên mũi mâu nhỏ ra từng giọt máu.

Cho dù dùng tốc độ của Tấn Vân Lưu Quang Bộ cũng không thể hoàn toàn tránh né được một mâu này, tuy nhiên nếu Chu Hằng không ra tay, Hàn Vũ Liên sẽ trực tiếp bị đâm trúng tim! Nhưng bây giờ nàng cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, linh lực cấp bậc Thần Anh Cảnh đủ để cho nàng vạn kiếp bất phục!

Máu tươi cuồng phun. Hàn Vũ Liên vẫn gắt gao nắm chặt Cửu Dương Sinh Sinh Thảo, nhưng đã không còn lực lượng phá huỷ nó, sinh cơ không ngừng trôi qua.

Chu Hằng chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, có loại cảm thụ nói không nên lời.

Sao lại có nữ nhân ngu xuẩn như vậy?

Không, có lẽ nàng cũng không phải ngu xuẩn, chỉ là không có ai hiểu nàng.

Thân là một Huyền Âm thể, suốt ngày nàng phải lo lắng đề phòng, áp lực như vậy bất luận kẻ nào cũng không thể tưởng tượng nổi! Cự tuyệt tất cả mọi người từ ngàn dặm. Bởi vậy không thể tín nhiệm nổi ai.

Mặc dù nàng là Linh Hải Cảnh, nhưng vẫn không có cảm giác an toàn, chỉ có trở thành Kết Thai Cảnh, mới có thể siêu thoát phàm tục, chân chính nắm giữ vận mạng của mình.

Loại cảm giác bức thiết mãnh liệt này, thậm chí vượt qua tính mạng nàng! Đây là đấu tranh tính mạng.

Chu Hằng tràn ra rung động không rõ, đột nhiên hắn kéo một cái. Rút Hàn Vũ Liên từ trường mâu ra, một tay ôm người, nhanh chóng lui về sau.

– Buông người xuống!

Tất cả lão tổ Kết Thai Cảnh, Thần Anh Cảnh nhao nhao hét lớn, lực lượng đáng sợ cuốn tới, tạo thành từng quang ảnh như thực chất đuổi theo Chu Hằng. Người đá cũng đuổi sát phía sau, vốn hỗn chiến vì Cửu Dương Sinh Sinh Thảo bây giờ lại liên thủ truy đuổi!

Chu Hằng thôi phát Tấn Vân Lưu Quang Bộ đến mức tận cùng, linh lực điên cuồng vận chuyển, tốc độ cực nhanh khiến thần thức những cường giả tuyệt thế kia cũng theo không kịp! Thần thức không thể phong tỏa, như vậy Vực cũng không thể triển khai, chỉ có thể phóng người đuổi theo.

Nhưng chung quy Chu Hằng không thể kéo dài!

Ở dưới trạng thái cực hạn này, ngay cả một phút hắn cũng không duy trì được.

– Ngu ngốc, mau ném vật kia xuống! Chu Hằng hét lớn, người này đã sắp chết, còn không chịu buông tay!

Trong mắt Hàn Vũ Liên hiện lên vẻ quật cường không cam lòng, vẫn không chịu buông tay!

Nữ nhân đần độn này!

Chu Hằng thật sự tức đến nổ phổi, ngươi không buông tay, hai người bọn họ sẽ xui xẻo!

Mẹ ơi, chỉ còn cách tiến vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp!

Nhưng lúc này Chu Hằng ý niệm vừa động, trong tay xuất hiện một tượng hình người.

Lão lừa đảo nói qua, gặp thời điểm nguy hiểm thì bóp nát nó! Hiện tại, đúng là lúc nguy cấp nhất.

Nếu như nó vô dụng, hắn cũng chỉ có thể trốn vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, cho dù lộ bí mật cũng không quản nhiều như vậy, người chết thì cái gì cũng không còn.

– Ba!

Tượng người bị bóp nát!

Đám lão tổ là loại nhân vật nào, sau mấy lần không thể phong tỏa Chu Hằng, từng người đều phóng đi, vây Chu Hằng lại, nhao nhao phát động công kích phạm vi lớn, giam cầm toàn bộ không gian khiến Chu Hằng không thể dịch chuyển không gian.

Vô số đạo công kích ập tới!

– Ông!

Một hình cầu màu đen bỗng nhiên hiện lên trong tay Chu Hằng, tiếp đó bành trướng lên, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, tất cả công kích đều đánh lên quả cầu này.

Trên trăm công kích của cường giả Kết Thai Cảnh, Thần Anh Cảnh đáng sợ đến mức nào, đủ để san phảng núi cao!

Oanh!

Người đá cũng vung trường mâu bay đâm tới, cả người cũng bắn vào trong oanh kích kinh khủng, nhưng với thể chất mạnh mẽ của nó thì hoàn toàn coi như không có gì, mũi mâu vẫn nhắm thẳng đâm tới.

Lực lượng kinh khủng không ngừng trào ra, cường giả Hóa Thần Cảnh không ra, công kích như thế ai có thể chống đỡ nổi?

Qua một hồi lâu, vô số lực lượng rốt cục mới tan hết, bùn đất đầy trời chìm xuống, hiện ra màn đen kia. Thân ảnh người đá cũng hiện ra. Mũi mâu không thể đâm rách màn đen mà mạnh mẽ bị cản lại.

Không bị thương chút nào!

Tại sao có thể như vậy!

Người xem chiến đấu xung quanh, cho dù là cường giả Linh Hải Cảnh cũng không để ý hình tượng há to miệng, hoàn toàn không thể tin nổi vào hai mắt mình.

– Thật là, lão nương bị nhốt lâu như vậy, vất vả lắm mới ra ngoài hít thở không khí nổi, các ngươi lại hoan nghênh lão nương kiểu vậy sao? Một thanh âm quyến rũ động nhân vang lên. Quả cầu màu đen bỗng nhiên tách ra, biến thành hai cái cánh khổng lồ bắn về không trung.

Thình thịch, người đá bị lực lượng kinh khủng đánh bay, rơi vào bùn đất phía xa.

Che phủ bầu trời, che lấp mặt trời!

Mỗi một cái cánh ít nhất dài mười dặm, ngay cả mặt trời cũng bị che lại. Phía dưới là một mảng tối. Mà ở giữa hai cánh là một nữ tử, chiều cao thân thể không giống người thường.

Một nữ nhân có cánh dài đỡ được hơn trăm cường giả oanh kích loạn xạ!

Ma nữ tuyệt thế!

Nàng đạp hư không, hai cánh sau lưng mau chóng co rút lại, biến thành dài ba xích nhẹ nhàng vũ động sau lưng nàng. Dị tộc nhân!

Nữ tử này tràn đầy vẻ đẹp dã tính, nàng cao đến gần 2m, thân thể nở nang mà cân đối, trên người ăn mặc vô cùng bốc lửa, cặp vú căng tròn sung mãn chỉ bó buộc bằng một cái áo ngực nhỏ bó sát, để lộ quá nửa bầu vú tròn trịa trắng tuyết. Hai núm vú như ẩn như hiện đội lên lớp vải mềm, ở cửa là khe ngực sâu thẳm câu nhân.

Bờ eo mảnh mai ôm gọn, càng tô lên bờ mông căng mọng vểnh cao ngạo nghễ, cùng với đùi ngọc thon gọn thẳng dài, mượt mà không tì vết. Nửa thân dưới của nàng tương tự chỉ mặc một cái quần vải bó sát, quần nhỏ vô cùng, chỉ bao bọc đựa phân nửa cặp mông tròn trịa, đũng quần cũng vô cùng bó sát, phác họa ra một khe hẹp thần bí đầy hấp dẫn.

Nhất là đôi chân dài mảnh khảnh kia, da thịt trắng tuyết bọc lên một lớp tất lướt gợi cảm, mang lại cảm giác cuồng dã, khêu gợi đến cực điểm!

Tóc dài màu tím, cánh sau lưng màu đen, giữa mông tròn đầy đặn có một cái đuôi dài một trượng nhẹ nhàng vẫy vẫy. Tổng thể nhìn vào, cho người ta một loại cảm giác nhục dục mê ly, chỉ một ảnh mắt của nàng cũng có thể làm cho vô số kẻ mê mệt quỳ xuống liếm chân!

Đây tột cùng là người gì, thực lực sao lại khủng bố như vậy?

Từ khi Vạn Cổ Đại Đế ngã xuống, thế gian đã không còn cường giả Hóa Thần Cảnh nữa, chẳng lẽ trước mắt này chính là một vị! Nếu không thì, làm sao có thể đỡ được nhiều công kích của cao thủ như vậy?

Nếu là một vị đại năng, kết cục toàn bộ thiên hạ sẽ trở nên long trời lỡ đất!

Người đá nhảy dựng lên, máu đỏ trong mắt lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi. Rất khó tưởng tượng được một khối tượng đá lạnh như băng lại nhân tính hóa như vậy, nó đột nhiên thu hồi trường mâu quay đầu bỏ chạy, dứt khoát mà kiên quyết.

– Tôn giá là ai? Một gã lão tổ Kết Thai Cảnh hỏi.
– Phốc!

Ánh sáng đen nhoáng lên một cái, đỉnh đầu lão tổ Kết Thai Cảnh kia lập tức xuất hiện một đoạn đuôi. Vẻ mặt hắn vẫn rất khó tin, nhưng tinh khí thần toàn thân không ngừng trôi đi, sinh mệnh lực cấp tốc xói mòn.

Đầu đuôi rung lên, lập tức rụt trở về, một lần nữa lay động sau tóc tím nữ nhân.

Thình thịch, lão tổ Kết Thai Cảnh kia từ giữa không trung ngã xuống, sinh cơ hoàn toàn không còn. Mất đi linh lực bảo hộ, máu thịt hắn nhanh chóng bị độc tố ăn mòn, trong nháy mắt biến thành một bộ xương khô màu trắng trong suốt.

Cũng chỉ vì muốn hỏi một câu liền bị mạt sát một cách vô tình!

Nữ nhân này đúng là tâm ngoan thủ lạt!

Nhưng mà ngay cả lão tổ Kết Thai Cảnh cũng bị tiện tay hủy diệt không chút báo trước, ở trước mắt thực lực khủng bố như vậy, ai dám lên tiếng chỉ trích?

Trong khoảng thời gian ngắn, toàn trường trở nên tĩnh mịch.

– Ồ, màu máu tươi thật xinh đẹp! Không biết bao nhiêu năm ta chưa thấy rồi?

Mỹ nữ dị tộc kia vỗ tay vui thích, yêu kiều cười rộ lên, sau đó quay đầu lại nói với Chu Hằng:

– Chủ nhân thân ái, cần lão nương… giết chết toàn bộ những người này không? Cái đuôi phía sau nhẹ nhàng lắc lắc, tản phát ra một loại phong tình quyến rũ, giống như mời gọi mau mau đến chiếm lấy ta!

Cho dù Chu Hằng vừa tận mắt nhìn thấy cái đuôi này đâm xuyên đầu một gã lão tổ Kết Thai Cảnh, lúc này cũng bị câu ra dục hỏa, thân dưới hừng hực hưng phấn, đũng quần nổi lên một cục lớn. Hắn ngẩn ra, nói:

– Ngươi là ai?
– Ta là người hầu của ngươi, ngươi có thể ra lệnh cho ta làm bất cứ chuyện gì! Mỹ nữ dị tộc phong tình vạn chủng vẫy vẫy đuôi, mông đẹp lững cao, bầu vú được nàng cố ý đẩy lên phía trước, toàn thân phác họa ra đường cong mê người, đôi mắt đẹp chớp chớp, tràn đầy quyến rũ mê hoặc.

Lời này vừa nói ra, mọi người đều hiện lên vẻ hâm mộ, thậm chí có người không nhịn được, trong đầu nổi lên ý đồ dám tà, tưởng chừng có thể nhìn thấy từng tràng cảnh hương diễm dâm dục, tuy rằng bọn họ còn không biết Chu Hằng là ai.

Chỉ nói đến sự đáng sợ của mỹ nữ dị tộc này đến bực nào, mỗi người đều thấy được, lão tổ Kết Thai Cảnh cũng không thể địch nổi nàng, có cường giả như vậy làm người hầu, ngẫm lại cũng khiến người ta hưng phấn muốn chết.

Hơn nữa, đây còn là mỹ nhân kiều diễm vô song, xinh đẹp tuyện thế như ma nữ, tuy rằng có đuôi dài, còn có cánh, nhưng lại có một phen tư vị khác lạ, chẳng những không làm người ta bài xích, mà còn vô cùng hấp dẫn, không phải sao?

Chu Hằng nhướng mày, nếu tượng người này nghe lời như thế, lão lừa đảo sao không giữ lại cho chính mình dùng? Chẳng những có thể làm tay đấm, lại có thể ấm giường!

Trong đó khẳng định còn có ẩn khúc!

– Ngươi có thể cứu nàng không? Chu Hằng nâng Hàn Vũ Liên lên, nữ nhân này chỉ còn lại nửa cái mạng, nhưng mà tay phải vẫn nắm chặt Cửu Dương Sinh Sinh Thảo không buông, sức mạnh của cỗ cố chấp kia đáng sợ vô cùng.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317