Hành trình chịch dạo

Phần 111
Phần 111

Tiệc rượu tiếp tục, Chu Hằng không trở vào nữa, mà trở về khách điếm.

– Còn Công chúa cái gì, nói cùng giai chiến một trận, nhưng đánh không lại lại vận dụng lực lượng Sơ Phân Cảnh, thật không biết xấu hổ!

Lâm Phức Hương tức giận nói, may mà Chu Hằng có huyết mạch lực, bình phục thương thế rất nhanh, nếu không Nam Cung Nguyệt Dung tuyệt đối khó thoát khỏi bị mắng cẩu huyết lâm đầu.

– Sau lưng mắng chửi người không có ý nghĩa, phải giáp mặt mắng!

An Ngọc Mị thấy Chu Hằng không ngại, cũng yên lòng, tiếp tục với đấu khẩu với Lâm Phức Hương.

– Ngươi nghĩ rằng ta không dám sao?

Lâm Phức Hương nhảy dựng lên.

– Ta đây thực chờ mong biểu hiện của ngươi!

An Ngọc Mị cười duyên khanh khách, nha đầu kia thật sự dễ bị kích, lập tức rơi vào bẫy của nàng.

Lúc này Lâm Phức Hương mới biết mắc bẫy, nhưng lại không cam lòng yếu thế ở trước mặt đại địch, ngang bướng nói:

– Chờ coi đi!

Lúc này Chu Hằng đã thông qua luyện hóa linh thạch khôi phục linh lực tiêu hao, cười nói:

– Mắng vài câu làm sao đã nghiện, thế nào cũng phải đánh một trận vào mông, hảo hảo mà giáo huấn nàng một trận!
– Đúng, đánh mông nàng!

Lâm Phức Hương nếm qua đau khổ, lúc này nhấc tay tán thành. Về phần có thể làm được hay không thì hoàn toàn không hề hoài nghi, ở trong lòng của nàng, Chu Hằng không gì làm không được, hiện tại không đánh lại Nam Cung Nguyệt Dung không việc gì, một ngày nào đó có thể đánh được.

Tuy rằng An Ngọc Mị cũng tin tưởng Chu Hằng, nhưng dù sao không phải tiểu cô nương thích nằm mơ như Lâm Phức Hương, trên mặt nàng cười, trong lòng lại thập phần sốt ruột.

Nam Cung hoàng thất cũng không dễ chơi nha!

Tuy rằng Nam Cung gia không đại biểu toàn Thiên Tinh Tông, nhưng lại là đại biểu Thiên Tinh Tông ở thế tục, có được thực lực thường nhân không thể tưởng tượng! Dù một cái Hắc Thủy Điện ở trong mắt Thiên Tinh Tông căn bản không đáng giá nhắc tới!

Có thể nói như vậy, tất cả tông môn tám thành lớn chung vào một chỗ cũng chỉ miễn cưỡng có thể chống lại cùng Thiên Tinh Tông! Ai có thể vì một cái tiểu tử Tụ Linh Cảnh đi liều mạng cùng quái vật lớn như Thiên Tinh Tông!

Nam Cung Nguyệt Dung sở dĩ không hạ sát thủ, là bởi vì cố kỵ An Nhược Trần, nếu không Thiên Tinh Tông muốn giết người còn cần lý do sao?

Chỉ là khi nào tiến nhập di tích Đại Diễn Tông, nơi đó vô cùng nguy hiểm, cao thủ Sơ Phân Cảnh chết ở bên trong cũng không hiếm, Nam Cung Nguyệt Dung ở nơi đó giết Chu Hằng cũng có thể thoái thác sạch sẽ.

Nàng có tâm khuyên Chu Hằng không nên đi vũng nước đục này, nhưng Chu Hằng sao nghe lời khuyên của nàng?

Cũng chỉ có thể cẩn thân là hơn, có Cửu Huyền Thí Luyện Tháp phòng thân, an toàn không thành vấn đề! Nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng không nói ra, chỉ là chập chờn ngoáy mông đi tới cửa.

Thân thể dựa sát vào tường gỗ, cặp mông tròn vo ngoáy ngoáy mời gọi, sau đó quay đầu lại cho Chu Hằng một cái mị nhãn, âm thanh nỉ non:

– Tiểu sắc lang, ta muốn đi tắm, có muốn tằm cùng không?

Chu Hằng làm gì có chuyện nói không? Hắn lập tức bắt lấy nàng, một tay kéo váy nàng lên, một tay móc con cặc cứng rắn dí vào cửa lồn, phần hông dùng sức đẩy về phía trước.

An Ngọc Mị không kịp phản ứng, nàng chỉ định trêu đùa Chu Hằng một chút, tiện thể dụ dỗ hắn vào tắm chung. Ai ngờ Chu Hằng sớm không nhịn nổi, liền đánh úp nàng.

An Ngọc Mị không mặc quần lót, vì vậy hoàn toàn không có chút sức phòng thủ nào trước Chu Hằng.

Con cặc hắn tiến sâu vào âm đạo nàng, chạm đến tử cung. Thân cặc truyền đến từng đợt nóng ấm khiến nàng biết được, con cặc khủng bố gần như muốn phá tan lồn nàng chính là củ Chu Hằng.

– A… a… ư… ưm… ưm… đừng… đừng… Ưm… ư… Đừng… ở… ưm… ư… ư… Đây… a… ư… ư… Ư… ưm… Ứ… a… ư… ư… a… ưm…

An Ngọc Mị quay lại đánh yêu Chu Hằng nói, làm ở ngoài thế này, lỡ có người phát hiện ra thì quá xấu hổ. Nàng không muốn hình ảnh mình rên rỉ bị nhiều người hơn thấy được.

Chu Hằng nghe vậy cười khà khà rất dâm, hắn nâng hai đầu gối An Ngọc Mị lên, từng bước một đi vào phòng tắm. Mỗi khi bước ra một bước, con cặc lại mạnh mẽ nhấp vào lồn nàng một cái.

Đầu khấc hung dữ đánh lên tử cung thán cặc gân guốc chà sát vách thịt âm đạo gần như muốn bốc lửa.

Lâm Phức Hương thấy vậy kém chút tức nổ phổi, nàng vội chạy vào chen ngang. Cổ Tư cảm thấy chính mình không đến, tựa hồ không ổn lắm, vì vậy cũng theo vào.

Trong phòng tắm, An Ngọc Mị bị Chu Hằng từng chút một lột bỏ quần áo bên ngoài, thân thể mỹ lệ kiều diễm dần lộ ra.

Con cặc Chu Hằng vẫn luôn cắm trong lồn nàng, khiến An Ngọc Mị run rẩy không ngừng, trong lồn liên tiếp gửi đến từng đợt cảm giác bành trước rạo rực.

Lâm Phức Hương ở một bên tựa lưng lên thùng nước. Hai chân nàng tách ra, một phân thân chui đầu vào giữa háng nàng, cái lưỡi quỷ quyệt của hắn vặn vẹo trong âm đạo nàng hai tay phân thân ôm chặt cặp mông trắng nõn trơn mịn.

Từng đợt dám thủy rỉ ra đều bị phân thân nuốt sạch, lưỡi hắn liếm láp cách thịt lồn mềm mại mọng nước của Lâm Phức Hương.

Lâm Phức Hương hai mắt lim dim, vẻ mặt hưởng thụ, từng đợt khoái cảm như thủy triều tấn công đại não nàng.

Cổ Tư thì sớm đã cởi sạch quần áo, thân thề hoàn mỹ như tượng, cặp vú đồ sộ không hợp thói thường nhưng vẫn ngạo nghễ ngẩng cao.

Nàng quỳ dưới đất, hai tay liên tục sóc hai con cặc cứng rắn nóng hổi, trong miệng ngậm một con cặc khác cũng to lớn không kém.

Thân cặc quá lớn, làm Cổ Tư dù có cố gắng thế nào cũng không thể nắm hết.

Dưới lồn nàng là một mảnh ướt át. Dâm thủy rỉ ra như dòng suối nhỏ, hai mép lồn hồng hào khẽ khép mở ngứa ngáy.

Chu Hằng rốt cuộc không chịu nổi, 3 phân thân liền đột vị trí.

Hai tên nâng thân thể mềm mại hồng hao của nàng lên, một tên cầm cặc nhắm chuẩn cửa lồn đâm vào.

– A… ưm…

Cổ Tư khẽ rên rỉ, sắc mặt nàng nhanh chóng từ nghiêm túc thường ngày chuyển sang đê mê sung sướng. Con…

Cặc mạnh mẽ kỳ diệu của Chu Hằng mỗi lần đều mang đến cho nàng xúc cảm riêng biệt.

Đợi phân thân này ôm lấy Cổ Tư ngồi vào trong thùng nước, hai phân thân liền biến mất.

Lâm Phức Hương bên này rất nhanh đã bị phân thân làm cho thân thể run rẩy sung sướng. Một con cặc trong âm đạo, một con cặc trong hậu môn, làm nàng không nhịn được cất tiếng rên la.

– Á! Đừng… ưm… không… Ư… ưm… ứ… đứng… đó… ưm… lỗ… lỗ… đít… Ưm… Đừng… a… a… a… ưm… ư… á… Ưm… đừng… nữa… Ưm… mạnh… ư… ư… ư… a…

Lỗ đít Lâm Phức Hương chỉ vừa được khai phá, vì vậy cực kỳ nhạy cảm.

Chu Hằng càng nghe nàng kêu rên xin tha, càng cảm thấy kích thích.

Hai phân thân ôm lấy thân thể nàng nhảy vào thùng nước. Hai con cặc liện tục đâm sâu hết cỡ vào thân thể Lâm Phức Hương, hai quy đầu dữ tợn thi nhau chà đạp hai vùng nhạy cảm nhất của nàng.

Cặp vú Lâm Phức Hương cũng không bị bỏ qua, phân thân phía trước vừa cắn mút vừa xoa bóp. Phân thân ở sau quay đầu nàng sang hôn sâu, hai cái lưỡi quấn lấy nhau trong thanh âm rên rỉ.

Chu Hằng giúp An Ngọc Mị cởi quần áo xong, liền xoay người nàng lại.

Hai tay An Ngọc Mị chống lên bàn, cặp đùi thon dài không ngừng run rẩy. Con cặc mạnh mẽ của Chu Hằng liên tục nện vào khe lồn chật hẹp, dâm thủy và âm tinh bắn ra khỏi lồi rơi lả tả xuống mặt đất.

Chu Hằng ghì chặt cặp mông lớn mịn màng như lụa của An Ngọc Mị xuống, con cặc điên cuồng phá phách trong lồn nàng. Từng tấc thịt mềm trong âm đạo quất quýt lấy cặc hắn, đầu khấc ma sát với tử cung giống như bị một lực hút vô hình trói buộc.

Chu Hằng muốn ngừng cũng không được, thân thể này mỗi lần đều làm hắn mê mẩn không thôi.

Mỗi tấc da thịt trên người nàng hắn đều đã nếm qua. Thân thể trời sinh mị nhân này làm hắn chỉ muốn ngày đêm chơi nàng không ngừng nghỉ.

Chu Hằng tăng nhanh tốc độ, con cặc run nhẹ, tinh trùng như thủy triều bắn phá âm đạo An Ngọc Mị, tràn ra ngoài.

Thân thể An Ngọc Mị run rẩy mãnh liệt, sau đó vô lực trượt xuống. Chu Hằng vội vàng ôm lấy nàng, hai tay thuận tiện xoa bóp cặp vú mềm mại no đủ.

Hắn ôm lấy nàng tiến vào thùng nước.

An Ngọc Mị ngồi trên đùi Chu Hằng, con cặc cắm sâu trong thân thể nàng thỉnh thoảng lại rung động một cái, làm nàng cũng run lên theo.

Hai nàng Lâm Phức Hương và Cổ Tư cũng tương tự.

Cổ Tư mềm oặt ngã lên thành thùng nước, phân thân Chu Hằng ở phía sau nhịp nhàng nhấp vào âm đạo nàng, con cặc đã địt ngàng hơn 2 giờ mà vẫn cứng rắn như cũ.

Nhưng Cổ Tư đã không chịu nổi, lúc này chỉ có thể mặc kệ Chu Hằng muốn làm gì cũng được.

Lâm Phức Hương thì bị hai phân thân không ngừng nhấp nhả trong thân thể.

Lồn cùng lỗ đít nàng hơi sưng đỏ lên, mái tóc dính lên mặt, hai mắt mờ mịt, miệng nhỏ bị phân thân chiếm lĩnh. Cặp vú đầy sức sống của nàng cũng được chăm sóc tận tình.

Hai phân thân thi nhau nhịp vào âm đọa vào lỗ đít nàng, từng đợt sung sướng đánh úp đại não, để nàng trầm mê giữa hai con cặc. Trong họng khẽ rên nhỏ.

Chu Hằng bản thể nhịn hồi lâu, lại bắt đầu hành động. Hai tay hắn xoa nắn cặp mông mê người của An Ngọc Mị, nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống.

Con cặc không cần di động vẫn đều đều địt vào lồn nàng, vách thịt âm đạo co rụt lại, siết chặt thân cặc.

An Ngọc Mị mơ mơ màng màng rên rỉ, hai tay nàng vô thức tự xoa bóp cặp vú, trong lồn cồn cào sung sướng khiến nàng như say mê trong nhục dục. Có thể nói dục tiên dục tử.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317