Hành trình chịch dạo

Phần 194
Phần 194

– Ta chỉ cần một người dẫn đường!

Chu Hằng lạnh nhạt nói:

– Cơ hội chỉ có một lần!

Đám sơn tặc kia thoáng sửng sốt, cả đám đều không hé răng, thủ lĩnh của bọn họ làm sao không biết đám tôm tép này chính là sơ hở thật lớn, bởi vậy xử phạt đối với bán đứng đồng lõa hết sức tàn khốc.

Không những chính mình sẽ chết, còn có thể liên lụy người nhà! Nữ có chút nhan sắc thì bị hiếp tàn, sau đó bán vào thanh lâu, nam thì bị bán đi làm nô lệ. Vừa nghĩ đến đã làm người không rét ma run.

Hơn nữa, bọn họ còn không có tư cách biết vị trí của tổng trại. Mao Oa Sơn này cũng chỉ có một đám sơn tặc, nhân số vô cùng to lớn, bọn họ chỉ là thủ hạ của một phân trại mà thôi.

Bốp!

Chu Hằng một chỉ điểm ra, lập tức có một gã sơn tặc theo tiếng ngã xuống, trên trán có một lỗ máu, óc đều chảy cả ra ngoài.

– Kiên nhẫn của ta có hạn!

Giọng hắn lạnh băng, đám sơn tặc này dưới tay người nào không có máu tươi người vô tội, hắn giết không hề có áp lực tâm lý.

Bốp! Bốp! Bốp!

Một tên lại một tên sơn tặc ngã xuống, Chu Hằng dường như căn bản không ngại giết sạch đám người, cùng lắm thì lại đổi một nhóm để hỏi.

– Ta dẫn đường! Ta dẫn đường!

Rốt cục có một tên sơn tặc không chịu nổi, trơ mắt nhìn từng tên đồng bạn ngã xuống đất, hơn nữa đây cũng sẽ là vận mệnh của chính mình, có mấy người có thể ý chí không lay chuyển.

– Ta cũng dẫn đường!
– Ta ta ta!

Có một người đầu tiên hỏng mất, những người khác tự nhiên cũng tan rã ý chí theo, nhao nhao kêu lên.

– Một người là đủ rồi!

Chu Hằng tâm niệm khẽ động, trừ người thứ nhất nói muốn dẫn đường ra, bốn người còn lại đều vỡ tim mà chết.

– Tiền bối, tiểu nhân cũng chỉ biết chỗ của phân trại, vị trí tổng trại cũng không rõ ràng!

Người đó run run nói.

– Dẫn đường!

Chu Hằng không kiên nhẫn nói, đến phân trại tự nhiên có người biết vị trí tổng trại, cái này gọi là tiện tay dắt bò.

– Dạ! Dạ!

Người nọ vội vàng đi trước dẫn đường, đi lại trong vùng núi. Bởi vì sương mù lớn lan tràn, hắn chỉ mới Luyện Thể Cảnh nào dám đi quá nhanh, không cẩn thận một cái ngã xuống vực sâu chính là một chữ chết!

Chu Hằng một tay xách hắn lên, chỉ để hắn chỉ dẫn phương hướng, thân hình lướt đi như gió.

Sau nửa giờ bọn họ tiến vào một thung lũng hết sức bí ẩn, đây là một nơi phân trại của sơn tặc Mao Oa Sơn.

Ánh mắt Chu Hằng đảo qua, chỉ thấy ngoài sơn trại dựng ba cột cờ, nhưng treo lại không phải lá cờ mà là một chuỗi thân thể trần trụi. Nam có nữ có, già có trẻ có, mỗi người đều đã biến thành xác khô.

Hắn tiện tay ném một cái, tên sơn tặc trong tay kia lập tức bắn ra như mũi tên. Bùng bùng bùng! Liên tục đụng vỡ bảy căn phòng mới rơi xuống đất, cả người đã biến thành một đống thịt vụn.

Chết không hết tội!

– Có địch tấn công!
– Mẹ nó, kẻ nào dám đến đánh lén!
– Giết hắn!

Trong một tràng tiếng ồn ào, trên trăm sơn tặc từ trong các căn phòng lao ra, có người còn quần áo xốc xếch, khả năng đang nghỉ ngơi lại bị kinh động chạy ra.

– Ôi, có cô nàng xinh đẹp!
– Mẹ! Các ngươi xem đồ lẳng lơ bên trái kia, bộ ngực lớn như vậy, sờ một cái khẳng định sướng chết mất!
– Vừa nhìn chính là loại lẳng lơ thèm nện! Các huynh đệ, xử lý tên tiểu tử kia, chúng ta có phúc rồi!

Nhìn thấy Tiêu Họa Thủy và Lan Phi, đám sơn tặc này đều bị nữ sắc làm mê đảo. Không ngờ quên mất uy lực của mũi tên thịt người lúc trước, bắt đầu đối với hai nàng nghĩ bậy bạ.

– Hừ!

Chu Hằng giơ tay rung lên, một luồng lực lượng kinh khủng cuốn qua. Bốp bốp bốp, tất cả mọi người đều vỡ tim mà chết, hơn trăm người chết sạch sẽ. Hắn nhìn về phía một góc sơn trại, quát:

– Chẳng lẽ còn muốn ta tự mình mời ngươi ra?
– Các hạ hà tất hùng hổ dọa người như thế?

Một gã nam nhân để trần toàn thân từ trong trại rảo bước đi ra, con cặc dưới thân vẫn cong lên đầy gân guốc. Trong tay nam nhân cách cổ một nữ nhân toàn thân trần truồng, tóc đen rũ xuống không nhìn rõ diện mạo, cặp vú lớn đung đưa liên tục, hai núm vú hơi thâm xó hai vàng nhỏ xuyên qua, bên dưới là đám lông lồn rậm rạp cùng với mu lồn nhô cao, cặp đùi trắng bóc thả thõng xuống, trong âm đạo nàng còn chảy ra tinh trùng trắng đặc.

– Ta muốn đi chủ trại của các ngươi, dẫn đường!

Chu Hằng lạnh nhạt nói, hoàn toàn không thèm quan tâm nữ nhân kia. Có Tiêu Họa Thủy và Lan Phi, hắn không đói khát đến nỗi muốn một nữ nhân bị chơi tàn.

– Tiểu tử, chủ trại của chúng ta cũng không phải dễ đi như vậy!

Nam nhân kia dùng nữ nhân làm thuẫn:

– Đại trại chủ của chúng ta nhưng là cường giả tuyệt thế Ích Địa tam trọng thiên, ta khuyên ngươi vẫn là quý trọng cái mạng nhỏ của mình một chút!
– Ồ, nữ nhân này tặng cho ngươi!

Hắn vung tay ném, nữ nhân xách trong tay lập tức bắn về phía Chu Hằng.”A!” Nữ nhân kia lập tức phát ra một tiếng kêu kinh hoàng thất thố.

Vút, nam nhân kia cũng nhào ra theo, trong tay vung lên một thanh trường kiếm màu đỏ, cuốn gió tanh điên cuồng chém về phía Chu Hằng.

Chu Hằng thò tay ngoắc, nữ nhân bị ném bay kia lập tức cuốn ngược về phía hắn, mà hắn thì quyền phải rung lên, hướng về trường kiếm đánh xuống của nam nhân kia đón đỡ.

– Chết!!!

Nam nhân hét lớn, hai tay chém xuống, muốn sống sờ sờ chém Chu Hằng thành hai đoạn!

Đúng lúc này, nữ nhân nhìn như người bị hại kia đột nhiên linh động lật người, trong tay đã có thêm một thanh chủy thủ màu lam bóng, hướng về cổ Chu Hằng đâm mạnh tới.

Đây lại là một âm mưu!

Bùng!

Chu Hằng tiện tay đánh ra quyền trái, nữ nhân trần truồng không hề có sức phản kháng bị đánh bay ra ngoài, thân hình bay ra ngoài ba trượng đột nhiên không hề dấu hiệu nổ tung, hóa thành một đám mưa máu.

Nam nhân kia hoảnh sợ dừng bước, tròng mắt đều sắp lọt ra ngoài!

Hắn và nữ nhân kia đều là đầu mục ở phân trại này, hai người tu vi xấp xỉ, chiến lực cũng tương đương. Nhưng nếu dưới điều kiện tiên quyết là đang đánh lén nữ nhân kia đều bị Chu Hằng một quyền đánh chết, hắn lại tính cái rắm!

Đi lên là tự mình tìm chết!

– Ngươi… làm sao biết đây là một cái bẫy?

Hắn nghĩ mãi không thông, hắn và nữ nhân kia ở chỗ nào lộ ra sơ hở?

– Ta không biết!

Chu Hằng lắc lắc đầu, hai người này chẳng qua là Sơ Phân Cảnh, hắn căn bản không cần để trong lòng. Bất kỳ âm mưu nào đứng trước lực lượng tuyệt đối hoàn toàn chính là phí công. Nếu nàng kia là người bị hại, hắn liền cứu. Nếu là kẻ địch, vậy một quyền đánh chết.

Đơn giản như thế mà thôi.

Nam nhân sợ hãi nhìn Chu Hằng, một quyền liền đánh chết đồng bạn Sơ Phân Cảnh, đây tuyệt đối là cường giả Ích Địa Cảnh!

Chênh lệch một cảnh giới lớn, đó chính là nghiền ép tuyệt đối, hắn căn bản ngay cả chạy đều không được!

– Dẫn đường!

Chu Hằng lạnh nhạt nói, thanh âm tuy rằng không cao nhưng lại tự có một cỗ uy nghiêm không cho phép chống cự.

– Dạ!

Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, nam nhân kia căn bản không dám có một tia chống cự, nếu không chính là chịu chết! Kẻ địch như thế căn bản không phải hắn có thể chống lại, tuy nhiên mấy vị đại năng trong tổng trại cũng đồng dạng là tu vi Ích Địa Cảnh, hơn nữa càng có nhiều đến năm người, đủ để trấn áp người này.

Chính là như thế hắn mới dám dẫn Chu Hằng đi tổng trại, nếu không vừa nghĩ tới thủ đoạn tàn khốc của mấy vị kia, hắn thà chết cũng không dám phản bội.

Có đôi khi, chết ngược lại là một loại giải thoát.

Bốn người một trước ba sau, nam nhân kia đi trước dẫn đường, ba người Chu Hằng thì theo đuôi phía sau. Ở trong núi quanh co vòng vèo, đi suốt hơn nửa ngày sau, bọn họ mới rốt cuộc đi tới một thôn xóm cỡ lớn.

– Ồ, đây không phải là Tư Mã lão ca sao, ngươi không ngờ mang về mặt hàng chuẩn chỉ như vậy, tuyệt đối có thể đạt được trọng thưởng!

Một gã nam nhân từ trong thôn đi ra, dáng người khôi ngô, trên mặt có một vết sẹo, từ mắt trái thẳng đến mép, thoạt nhìn rất dữ tợn.

Hắn liếc ngực lớn mông mềm của Tiêu Họa Thủy và Lan Phi, trong mắt mang theo ánh lửa, lập tức thò tay chộp tới.

Bùng!

Chu Hằng đá ra một cước, nam nhân kia lập tức điên cuồng phun máu tươi, trực tiếp văng xa bảy trượng, cắm đầu chết đi.

Chết chưa hết tội!

– Mẹ nó, lại dám ờ chỗ này hung hăng, chán sống rồi!

Trong thôn có người nhìn thấy một màn này, lập tức lớn tiếng hô quát. Chỉ chốc lát, ở cửa thôn đã bắn vụt tới hơn trăm người, cả đám đều mặt đầy giận dữ.

– Tư Mã Đường, đây là chuyện gì xảy ra!?

Lúc này, một gã nam nhân tóc đỏ lững thững mà tới, sắc mặt âm trầm, trên người có một luồng hơi thở khiến người run rẩy.

Ích Địa Cảnh!

– Ra mắt Ngũ trại chủ!

Tất cả mọi người đều khom mình thi lễ.

Nam nhân dẫn Chu Hằng tới vội vàng run giọng nói:

– Người này muốn gặp trại chủ!
– Vây ngươi liền dẫn hắn tới?

Nam nhân tóc đỏ đằng đằng sát khí.

– Không cần làm khó hắn!

Chu Hằng chen lời, thò tay vỗ. Nam nhân kia lập tức hai mắt trợn ngược, ngã xuống đất, sinh cơ đoạn tuyệt.

– Dù sao các ngươi đều phải chết!
– Ha ha!

Nam nhân tóc đỏ cười lạnh một tiếng:

– Giọng điệu thật lớn, ngươi cho là ngươi là ai? Trương Thiên Dư sao?

Trương Thiên Dư chính là Trương gia lão tổ, cũng là một cường giả Khai Thiên Cảnh duy nhất trong khu vực phụ cận Mao Oa Sơn. Nam nhân tóc đỏ lôi ra Trương gia lão tổ tự nhiên là đang trào phúng Chu Hằng. Hắn đồng dạng là Ích Địa Cảnh, có thể rõ ràng cảm ứng được hơi thở tương đồng của Chu Hằng.

Là mạnh mẽ hơn hắn, nhưng trong tại cũng có ba vị trại chủ đạt tới Ích Địa tam trọng thiên. Ba đánh một còn không đối phó được tiểu tử này?

Chỉ là muốn bại dễ dàng, muốn giết thì khó!

Cũng may thỏ khôn ba hang, thôn này cũng chỉ là một chỗ hang ổ của bọn họ mà thôi, có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, bị Chu Hằng tiết lộ ra ngoài cũng không sợ. Đương nhiên, nếu là có thể làm thịt tiểu tử này thì tốt nhất.

Hắc hắc. Tiểu tử này dẫn theo hai người bạn gái, thật là đồ ngốc, vừa vặn có thể bắt làm con tin! Cho dù Chu Hằng vứt bỏ mà đi, cũng có hai vưu vật tuyệt sắc chơi đùa!

Chu Hằng cười nhạt nói:

– Lục gia tiểu thư đâu, giao nàng ra đây!
– Ha ha, tiểu tử ngươi thật đúng là phong lưu. Có hai bạn gái như hoa như ngọc không đủ, còn muốn có ý đồ Lục gia tiểu thư?

Nam nhân tóc đỏ cười ha hả, chỉ chỉ Tiêu Họa Thủy và Lan Phi:

– Ngươi đây là trộm gà không được còn mất nắm gạo. Hai nữ nhân này, ta thu!

Hắn thét dài một tiếng, phát ra tín hiệu vào trong thôn. Một mình hắn không đối phó được Chu Hằng, nhất định phải mời ra bốn vị trại chủ khác trên hắn.

Không bao lâu, “vút vút” bốn bóng người trước sau bay vụt tới, ba nam một nữ. Nữ tính duy nhất là một diễm phụ thoạt nhìn hơn 30 tuổi, nàng vậy mà không mặc quần áo.

Cặp vú cao phong sung mãn hoàn toàn lộ ra, hai núm vú rung rinh cương lên, bên trên đính hai cái chuông nhỏ kêu leng leng vui tai. Bên dưới bụng nhỏ eo thon, mu lồn có một nhúm lông đen rậm rạp, phía dưới lông đen ẩn hiện mép lồn hơi thâm, nhưng vẫn mê người đến cực điểm.

Cặp đùi săn chắc của diễm phụ còn chảy xuống hai hàng chất lỏng màu trắng, lại nhìn sang 3 người nam tử đi sau đều không mặc quần áo, con cặc cương cứng nhô cao liền có thể đoán được mấy người bọn họ vừa làm gì.

– Ra mắt các vị trại chủ!

Mọi người nhao nhao thi lễ.

– Thì ra là một tiểu huynh đệ tuấn tú!

Diễm phụ kia khanh khách cười duyên, hai bầu vú đồ sộ rung lắc liên tục, núm vú lắc lư, khiên chuông nhỏ kêu leng keng, vô cùng mê hồn. Nàng ta ngửa người ra sau, khoe ra cái lồn vẫn còn dính đầy dâm thủy, dùng ngón tay vuốt ve hai mép lồn nói:

– Tiểu huynh đệ, không bằng đến trong trại chúng ta làm Lục trại chủ, tỷ tỷ bảo đảm cho ngươi ăn no nê!

Nàng khiêu khích liếc Tiêu Họa Thủy và Lan Phi. Mỹ nữ gặp nhau, đối với nữ nhân đẹp hơn mình, cách làm của nàng chính là giết!

– Ta chỉ nói một lần, đem Lục gia tiểu thư giao ra đây!

Chu Hằng làm như không thấy.

– Thật đúng là cho rằng mình là cường giả tuyệt thế sao?

Một gã trại chủ hét lớn, vươn tay chộp hướng Chu Hằng.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317