Hành trình chịch dạo

Phần 65
Phần 65

Tất Hòa Thành đã nếm qua một lần thua thiệt, tự nhiên toàn lực phòng bị, tay trái che ở trước người, tay phải hóa quyền mạnh mẽ đón đỡ Chu Hằng đánh tới.

Nhưng mà không nghĩ tới thân hình Chu Hằng còn trơn trượt hơn cả cá, hai chân nhẹ nhàng gập lại thân thể đã tới bên trái Tất Hòa Thành, một quyền đánh mạnh tới sườn hắn.

Tất Hòa Thành hoàn toàn không kịp phản ứng, sườn hắn không có phòng thủ, lập tức ăn một quyền nữa.

– A…

Hắn đau đớn rống giận một tiếng, mặt lập tức đỏ rực.

Dọa người a!

Từ lúc hắn vào Hắc Thủy Điện bị sư huynh cường đại hơn đánh cho đau đớn một trận, hắn đã không còn bị chật vật qua như vậy nữa, nhưng mà Chu Hằng lại khiến hắn nếm cay đắng thêm một lần!

– Tam Tàn Trảo!

Tất Hòa Thành kêu to một tiếng, hai tay hóa trảo, một mảnh ô quang chớp động, bàn tay giống như ưng trảo, đen như mực sáng bóng như sắt.

– Đánh thật rồi!
– Không nghĩ tới a, vị sư đệ mới tới lại lợi hại vậy, nhanh như vậy đã bức Tất Hòa Thành xuất ra tuyệt chiêu!
– Tuy nhiên, tình thế cũng nên nghịch chuyển rồi.
– Tuy rằng ta không thích thái độ làm người của Tất Hòa Thành, tuy nhiên người mới nên biết bổn phận của người mới, lần này ta ủng hộ Tất Hòa Thành!
– Đúng vậy, nếu để cho người mới lật trời, chẳng phải vứt sạch mặt mũi chúng ta sao?
– Chu Hằng, ta muốn cho ngươi hối hận cả đời!

Tất Hòa Thành bổ tới, hai tay mạnh mẽ vũ động giống như hai con rồng đen bay múa trên trời.

Chu Hằng chân điểm nhẹ một cái, thân hình vọt lên, còn quỷ dị, huyền diệu hơn. Sau khi chiếm được Tấn Vân Lưu Quang Bộ chân chính, thân pháp nhất đạo của hắn gần như có thể nói là có một không hai thiên hạ, không sử dụng công kích phạm vi lớn, cùng giai ai có thể chạm được một sợi lông của hắn?

– Ta và ngươi không cừu không oán, ngươi lại hùng hổ dọa người, tưởng coi ta là tượng đất muốn bóp thế nào thì bóp sao?

Chu Hằng ánh mắt dày đặc, hắn vốn muốn điệu thấp một chút, nhưng mà người khác không để cho hắn cơ hội như vậy.

Một khi đã như vậy, vậy đơn giản càng phách lối kiêu ngạo hơn, để mọi người đều biết hắn không dễ chọc vào!

– Ha ha, mồm miệng độc ác, ta muốn cho ngươi… Ô!

Tất Hòa Thành kêu thảm một tiếng, bụng đã dính một quyền nặng nề.

– Gian ngoan bất linh!

Chu Hằng hừ lạnh, hai đấm liên tục huy động.

Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch!

Tiếng trầm đục liên tiếp vang lên, từng quyền đánh lên da thịt, phòng thủ của Tất Hòa Thành ở trước mặt Chu Hằng hoàn toàn không có tác dụng, giống như một cái bao cát cứ vậy bị người nện lên.

Một màn này mọi người nhìn vào đều lạnh người!

Tên này cũng quá ác đi!

Viện này tên là Tinh Hà Viện, người ở nơi này đều có tu vi Tụ Linh nhất trọng thiên, sau khi tiến vào Tụ Linh nhị trọng thiên có thể dời đến Nguyệt Hà Viện, tự nhiên tất cả đệ tử nơi đó đều là Tụ Linh nhị trọng thiên.

Sau Nhật Hà Viện là thế giới của Tụ Linh tam trọng thiên.

Đương nhiên, Tinh Hà Viện cũng không hoàn toàn là Tụ Linh nhất trọng thiên, còn có loại chuẩn Tụ Linh Cảnh như Tỉnh Thiên, cũng có loại nhờ quan hệ như Lâm Phức Hương.

Tất Hòa Thành cũng không phải đệ nhất cao thủ Tinh Hà Viện, nhưng khi nhìn thấy Chu Hằng đánh Tất Hòa Thành như đánh bao cát, bộ dạng dễ dàng kia, cho dù Tất Hòa Thành là Tụ Linh nhị trọng thiên thì chiến lực song phương hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Nói cách khác, cho dù đổi thành đệ nhất cao thủ của Tinh Hà Viện ra tay, kết quả cũng giống vậy, căn bản không phải là đối thủ của Chu Hằng!

Trời ạ, yêu nghiệt từ đâu chạy tới a, sao lại biến thái đến mức này!

Lúc này, mọi người đều âm thầm cảm thấy may mắn vì người xuất thủ với Chu Hằng không phải là mình, nếu không trở thành bao cát cho người ta đánh đập chính là mình.

– Đáng đánh, đánh rất hay, đánh bên phải một quyền, đánh bên trái một quyền, quỷ hẹp hòi, ngươi không thể để Cửu Linh Tông mất mặt a!

Lúc này cũng chỉ có Lâm Phức Hương cao hứng, ở một bên không ngừng hò hét.

Tỉnh Thiên chiến ý cuồng phát, ánh mắt hắn cũng không nhìn về phía Tất Hòa Thành, mà nhìn chằm chằm Chu Hằng, dường như ở trong mắt của hắn, Tất Hòa Thành căn bản không đáng giá nhắc tới, chỉ có Chu Hằng mới có thể khơi dậy chiến ý của hắn.

Ba!

Tất Hòa Thành cũng không biết ăn bao nhiêu quyền, đợi khi Chu Hằng thu tay, hắn đã hư nhược gục xuống đất hoàn toàn hôn mê.

Mọi người đều thở phào một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng kết thúc. Tuy rằng không phải đánh lên người bọn họ, nhưng mà bọn họ cũng là người cũ của Tinh Hà Viện, bị một người mới hành hạ tinh thân như vậy, tự nhiên không vui vẻ gì.

Nhưng Chu Hằng cũng không rời đi, ngược lại đi tới trước người của Tất Hòa Thành.

Tiểu tử này muốn làm gì?

Ánh mắt Chu Hằng đảo qua, vô luận là xa là gần, tất cả mọi người đều có loại khó chịu bị kiếm đâm thủng trái tim:

– Ta không thích phiền toái, nhưng cũng không sợ phiền toái! Mang ơn người chỉ bằng giọt nước, ta sẽ dùng cả ao nước báo đáp, mà người trêu chọc ta, cũng sẽ bị trả lại gấp đôi.
– Người này muốn đánh gãy hai tay ta, ta đây liền đoạn tứ chi hắn!

Rắc, rắc!

Tiếng răng rắc vang lên, Chu Hằng mạnh mẽ bẻ gãy cánh tay trái Tất Hòa Thành.

– A…

Tất Hòa Thành bị đau đớn khiến cho trực tiếp tỉnh lại, đau tới nước mắt tuôn ra, nhưng thương thế quá nặng, hắn căn bản không có chút lực phản kích nào, chỉ có thể dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Chu Hằng.

Răng rắc!

Lại một tiếng kêu thanh thúy vang lên, cánh tay phải của Tất Hòa Thành cũng bị bẻ gãy.

– Chu Hằng, ngươi làm quá đáng rồi!

Rốt cục có người không kìm nổi nhảy ra. Đây là làm nhục Tất Hòa Thành, nhưng mà lại làm cả người cũ của Tinh Hà Viện mất mặt.

– Nể mặt ta, như vậy bỏ qua đi.

Răng rắc, răng rắc!

Liên tục hai tiếng giòn vang, Chu Hằng gọn gàng đạp gãy hai đùi Tất Hòa Thành, khiến cho Tất Hòa Thành lại đau đến hôn mê bất tỉnh. Lúc này hắn mới ung dung nhìn về tên làm chim đầu đan kia, lãnh đạm nói:

– Ta tại sao phải nể mặt, ngươi là ai?

Dựa vào cái gì mà phải nể tình? Lúc đầu Tất Hòa Thành còn dùng thân phận người cũ bắt nạt người mới, nhưng lại không có người đi ra khuyên can, hiện tại thì sao? Chỉ cho các ngươi khi dễ người khác, không cho người khác trả đòn sao?

Buồn cười!

Chu Hằng đã quyết định cao ngạo phách lối một phen, tự nhiên không chút khách khí, thân hình vừa động, quỷ mị đã tới trước mặt người kia, Tấn Vân Lưu Quang Bộ không hổ kỳ danh, dưới tốc độ cao nhất gấp trăm lần, cho dù Sơ Phân Cảnh cũng chưa chắc có thể phân cao thấp tốc độ với Chu Hằng!

Thình thịch!

Chu Hằng một quyền móc lên, nặng nề đánh lên cằm người kia, đánh cho hắn phóng cao lên trời.

Ba ba ba ba!

Chờ khi người nọ rơi xuống, Chu Hằng một tay tóm áo đối phương, tay phải liên tục thưởng cho hắn mấy cái tát, cho tới khi mặt người nọ sưng phù lên như đầu lợn, lúc này mới tiện tay vứt qua một bên.

Hắn lại đảo qua một vòng, nói:

– Còn người nào muốn đứng ra nữa không?

Lặng ngắt như tờ, mọi người đều bị khí phách của Chu Hằng chấn khiếp, Tất Hòa Thành còn có vị lão huynh kia ngay cả tên cũng chưa báo ra đã nằm trên đất. Có vết xe đổ này, còn có ai dám đứng ra?

Đây dù sao chỉ là phân tranh khí phách, không có một chút ưu đãi thực tế nào, mọi người đều lựa chọn trầm mặc.

– Đi thôi!

Chu Hằng quay đầu nói với Lâm Phức Hương, Tỉnh Thiên, vẻ mặt hiện lên nụ cười ôn hòa.

– Xú tiểu tử, vừa rồi ngươi thật đẹp trai à!

Lâm Phức Hương hai mắt tỏa ánh sáng, thế giới này dùng thực lực vi tôn, mọi người đều tôn trọng cường giả, huống chi là thiếu nữ tuổi hoài xuân nàng.

– Ta trước kia không đẹp trai sao?

Đối với người quen, Chu Hằng cũng không ngại đùa giỡn một chút.

– Không biết xấu hổ!

Lâm Phức Hương hừ một tiếng.

Ba người quay lại viện tử của mình, Lâm Phức Hương lại cứng rắn muốn cùng hắn ăn cơm, mà Tỉnh Thiên cũng nắm bắt thời gian tu luyện, hắn phải nhanh đột phá Tụ Linh Cảnh.

Rất nhanh, tin tức hai người Tất Hòa Thành lập uy không thành, còn bị người mới đánh đập thê thảm truyền khắp Nguyệt Hà Viện cùng Nhật Hà Viện, khiến người mới tiến vào Nguyệt Hà Viện có chút khó chịu, thầm nghĩ nếu như bọn họ còn ở Tinh Hà Viện thì làm sao có chuyện để cho Chu Hằng có cơ hội phách lối.

– Chu Hằng?
– Tiểu tử mười tám tuổi đã đột phá Tụ Linh Cảnh kia đã đi tới bổn điện?
– Hắc hắc, so ra không kém ta năm đó a, thật muốn cùng hắn giao thủ một lần! Đáng tiếc, ta bây giờ đã có tu vi Tụ Linh tam trọng thiên, đây không phải là ỷ lớn hiếp nhỏ sao?
– Tốc độ tấn chức của tiểu tử kia ở trong thế hệ trẻ có thể xếp trong top 10, chỉ không biết thiên phú như thế nào, nếu như Nhân linh thể chỉ dưới ngũ tinh, vậy hắn rất nhanh sẽ bị mọi người xao lãng, căn bản không xứng làm đối thủ của ta!
– Ngày mai tiến hành trắc nghiệm linh thể, là rồng hay là trùng đến lúc đó tự khắc sẽ biết!

Theo tin tức này truyền ra, sóng ngầm trong ba viện bắt đầu nổi lên, ánh mắt mọi người đều tập trung vào Chu Hằng, bọn họ thật muốn biết kết quả khảo nghiệm linh thể của Chu Hằng.

– Thể thức trắc nghiệm linh thể?

Chu Hằng nhìn Ngưu Lập, vừa nói sao giờ lại tới rồi?

– Đúng, mỗi một đệ tử Tinh Hà Viện đều phải tiến hành trắc nghiệm linh thể, chuyện này liên quan tới mức độ bồi dưỡng trọng điểm của tông môn về sau đối với ngươi.

Ngưu Lập có chút hâm mộ nói. Linh thể từ nhỏ đã có, cũng không phải cố gắng là có thể sinh ra.

Khắp Hàn Thương Quốc chỉ có vạn người có linh thể, mà trong thế hệ trẻ Hắc Thủy Điện cũng chỉ có mười, chính là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của tông môn, ngày sau đều có cơ hội trở thành cường giả Sơ Phân Cảnh, thậm chí tấn công cảnh giới cao hơn.

Chu Hằng, Tỉnh Thiên còn có Lâm Phức Hương đều theo Ngưu Lập rời khỏi Tinh Hà Viện, đi tới một tòa đại điện cực kỳ to lớn, sau đó tiến vào một phòng nhỏ, bên trong cũng chỉ có một cái bàn thấp, trên bàn bày một cây Linh Tinh Trụ, sau bàn đang ngồi một lão già gầy còm, một bộ vô thần giống như cách cái chết không xa.

– Bái kiến Triều Huy trưởng lão!

Ngưu Lập lập tức khom mình thi lễ, vẻ mặt vô cùng thận trọng.

Trưởng lão?

Chỉ có Sơ Phân Cảnh mới có thể là trưởng lão!

Thật không nhìn ra, lão già gầy vò vô thần như vậy lại là một cường giả siêu cấp Sơ Phân Cảnh!

– Bái kiến Triều Huy trưởng lão!

Ba người Chu Hằng học theo, cũng khom mình thi lễ.

– Miễn đi!

Gầy lão già phất tay áo, một cỗ lực lượng hùng hồn không thể kháng cự nâng bốn người lên:

– Đặt thân phận lệnh phù lên bàn, sau đó chạm tay vào Linh Tinh Trụ, không được dùng sức, tâm tính thả lỏng là được!
– Nữ oa tử tới trước đi, nghe nói ngươi là cháu gái lão gia hỏa Lâm Tự Tu kia, coi như là cố nhân! Ta họ Vương, ngươi gọi lão phu là Vương gia gia là được.
– Vâng, Vương gia gia!

Lâm Phức Hương khéo léo nói, nhiều cường giả Sơ Phân Cảnh làm chỗ dựa vững chắc thì càng tốt, nàng ngồi chồm hổm ở trước bàn, đưa tay ấn lên thủy trinh trụ.

Không chút phản ứng nào.

– Đừng nản chí, ngươi còn chưa đạt tới Tụ Linh Cảnh, không thể dẫn động huyết mạch lực cũng bình thường!

Vương Triều Huy an ủi một chút đã thấy cái miệng chu lại của Lâm Phức Hương lộ ra một nụ cười khó coi.

– Ừ!

Lâm Phức Hương ứng một tiếng, nhưng sắc mặt vẫn không tốt hơn chút nào.

– Ngươi là Tỉnh Thiên sao, nghe nói ngươi bây giờ có thể dẫn động huyết mạch lực, điều này rất hiếm thấy!

Vương Triều Huy nhìn về phía Tỉnh Thiên:

– Ngươi đi thử một chút đi!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317