Hành trình chịch dạo

Phần 76
Phần 76

Thế này là phải đi qua bên kia mới tính là qua ải?

Chu Hằng nhìn cầu đá lắc lư trong gió núi, tay phải rung lên, một đạo kình khí đánh ra, đánh sâu xuống vách núi. Ầm, ngọn lửa tím trào ra, hắn phát động huyết mạch lực, một đoàn hào quang màu tím xẹt qua như sao băng, nhanh chóng biến mất ở khe núi sâu.

Là thật!

Nếu như té khỏi cầu đá, hắn thật sự sẽ xong đời. Độ cao như vậy, cho dù thế chất mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ nháy mắt tan xương nát thịt!

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cánh cửa đã im lặng đóng kín, ngoài việc tiến tới trước, đã không còn đường lui.

Vậy thì tiến tới!

Chu Hằng hít sâu một hơi, bình ổn tâm tình, một chân bước ra.

Cầu đá mặc dù là cầu, nhưng độ rộng hẹp đến dọa người, đi trên đó lắc qua lắc lại.

Kỳ thật với tính cân bằng của lấy võ giả, nếu đặt ở trên đất bằng, có đi 100 dặm, 1000 dặm cũng sẽ không sẩy chân một cái. Nhưng khi đặt trên dốc núi đá, nó như trên băng mỏng, lúc nào cũng có thể lật thuyền mất mạng!

Nói là kiểm tra thực lực, còn không bằng nói là kiểm tra tâm tính.

Không e không sợ, gió quét bất đống…

Gió núi thổi qua, chút lực này đừng nói Tụ Linh Cảnh không để vào mắt, ngay cả người thường cũng coi như hóng mát. Nhưng lúc này không giống, mỗi một bước đạp sai đều sẽ không thể trở mình, cầu đá bị gió núi thổi lắc lắc lên xuống, vặn vẹo như một con rắn.

Chu Hằng bước chân vững chắc, mỗi một bước đặt xuống đều trầm ổn chắc chắn, dính chặt trên cầu đá.

Vù! Vù! Vù!

Đi tới chừng trăm trượng, gió núi bỗng nhiên gào thét, như có lốc xoáy nổi lên, trở nên vô cùng cuồng bạo! Chu Hằng như chiếc lá bay trong lốc xoáy, có thể bị cuốn bay lên trời bất kỳ lúc nào.

– Định!

Chu Hằng vận chuyển linh lực, thân thể vững như núi, từng bước đi tới, ánh mắt sắc bén như tia chớp.

Hắn vững vàng đi tới trước, lại chừng trăm trượng, gió núi bỗng nhiên nhỏ đi, giống như đã qua mắt bão cuồng bạo, tiến vào khu an toàn. Nhưng bỗng một tiếng ầm, trên bầu trời mây đen dày đặc, sấm vang chớp giật.

Dựa vào, cái này chơi lớn rồi!

Ầm! Ầm! Ầm!

Từng tia sét đánh ra từ tầng mây, điên cuồng đánh xuống cầu đá!

Chu Hằng ngay cả muốn chửi má nó cũng không có tâm tình đó, vội vàng chạy đi, bởi vì tia sét đánh từ đằng sau tới! Hắn không cho rằng tốc độ của mình có thể nhanh hơn tia sét, có lẽ tu luyện Tấn Vân Lưu Quang Bộ đến cảnh giới tối cao còn có thể thử, nhưng không phải là hắn ở hiện giờ!

Chạy chạy chạy, xông xông xông!

Chu Hằng chạy như điên về phía trước, đằng sau đánh xuống từng tia sét, nếu để cho người thường thấy cảnh này, nhất định phải hô to khó tin, trong đầu nghĩ rằng Chu Hằng là kẻ vạn ác không tha, ông trời già cũng mở mắt muốn đánh chết hắn!

Thậm chí Chu Hằng phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tần suất tia sét đánh xuống ngày càng cao, tốc độ đuổi theo hắn cũng nhanh hơn. Hắn căn bản không có một chút thời gian tạm dừng, nếu bị đuổi kịp, chắc chắn không thể nào so sánh tốc độ với tia sét.

Có lẽ một tia sét đánh hắn không chết, nhưng chỉ cần bị đánh rớt khỏi cầu đá, hắn tuyệt đối sẽ xong đời!

Chu Hằng một nghĩ làm hai, chẳng những phải vận chuyển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, còn phải nhìn dưới chân không được đạp sai, bởi vì gió núi cũng không dừng lại, cầu đá vẫn đang lắc lư, mặt cầu hẹp như vậy, hắn chỉ cần đạp sai một chút xíu là sẽ nuốt hận!

Đây đúng là thử thách tâm lực của hắn quá to lớn, cũng may thần thức của hắn được hắc kiếm rèn luyện ra, cứng rắn, to lớn, cũng chống đỡ được tiêu hao như vậy.

1 phút, 2 phút, 3 phút!

Tốc độ tia sét đuổi theo ngày càng nhanh, Chu Hằng đành phải thúc đẩy Tấn Vân Lưu Quang Bộ đến tận cùng, mới miễn cưỡng không để tia sét đuổi theo! Chỉ duy trì 2 – 3 phút, hắn liền cảm giác xương cốt toàn thân như rời ra, trên da sắp toát ra máu.

Hóa thân kim loại vận chuyển, Chu Hằng không ngừng khôi phục các bộ phận thân thể bị thương, thuận tiện cũng vận chuyển Minh Ngọc Công, môn công pháp này đã bị hắn đẩy lên tầng thứ bảy, lực phòng ngự khá là đáng sợ.

Ngay cả như thế, lúc đến phút thứ 8, Chu Hằng đã thành một người máu, bởi vì hóa thân kim loại khôi phục thua xa Tấn Vân Lưu Quang Bộ phá hoại thân thể. Mà hóa thân kim loại, Minh Ngọc Công, Tấn Vân Lưu Quang Bộ tiêu hao ba tầng cũng làm hắn cảm thấy kiệt sức.

Kiên trì! Nhất định phải kiên trì!

9 phút, 10 phút, 11 phút!

Trên người Chu Hằng không ngừng chảy ra máu loãn, thậm chí có cơ thịt không ngừng rớt xuống từng cục, bộ dáng hết sức thê thảm. Nhưng ánh mắt của hắn lại trở nên càng sáng ngời, ý chí chiến đấu sục sôi thẳng lên trời cao, muốn diễn hóa thành thực chất.

12 phút, 13 phút!

Phía trước xuất hiện một mảnh đất trống, chính là điểm kết thúc!

Chu Hằng mừng rỡ, đan điền sớm đã khô cạn như được rót một dòng suối mát, làm tốc độ của hắn tăng thêm một bậc. Vù vù vù, bảy lần lên xuống, hắn đã nhảy lên chỗ trống.

Mây sấm nhanh chóng biến mất, mọi thứ trở về bình lặng.

Chu Hằng thở hổn hển hồng hộc, cố nén cả người đau đớn muốn chết, lấy ra một khối linh thạch luyện hóa.

Linh lực khô cạn chậm rãi khôi phục, hắn lại vận chuyển hóa thân kim loại điều trị toàn thân, trên dưới thân thể liền không còn thấy một vết thương, nhưng sắc mặt tái nhợt, dù sao máu tươi đã tổn thất không có khả năng lập tức bù lại được.

Cũng không có gì, Tụ Linh Cảnh dựa vào linh lực ăn cơm, chỉ cần bổ sung được linh lực, mọi thứ đều dễ nói.

Bởi vì còn phải cộng thêm chữa thương, lần này Chu Hằng tốn hết 3 canh giờ mới khôi phục hoàn toàn, hắn quay đầu nhìn lại cầu đá thật dài, trong lòng suy tưởng miên man.

Hắn tuyệt đối không phải người đầu tiên xông qua hai ải này, mà nơi này sẽ căn cứ thực lực võ giả để điều chỉnh độ khó, như vậy những người trước kia làm sao xông qua được? Hắn đã đủ kinh diễm tuyệt thế, tuy nhiên vẫn làm thảm như vậy, những người trước kia thì sao?

Không được tự mãn, trên đời này có nhiều thiên tài, có rất nhiều yêu nghiệt, ở trong khu vực Thiên Hàng Thành, hắn có thể xếp vào trong thiên tài đứng đầu, nhưng toàn bộ Hàn Thương Quốc thì sao?

Lại đặt trên toàn Huyền Càn đại lục thì như thế nào?

Đừng quên Hàn Thương Quốc chỉ là một Vương triều nho nhỏ, căn bản không thể so sánh được với Hoàng triều, Đế triều!

Tin chắc, nguyên chủ nhân cung điện này hẳn là nhân vật đứng đầu trong Hoàng triều, thậm chí Đế triều, cho nên mới làm ra điều kiện vượt ải biến thái như thế!

Chu Hằng đứng lên, nhìn về phía trước, một cánh cửa đã mở rộng với hắn.

Không biết hiện tại Cổ Tư thế nào, trong lòng hắn bỗng toát ra ý nghĩ này, thử thách đáng sợ như vậy, Cổ Tư thật có thể thông qua ư?

Hắn bước vào cánh cửa thứ ba.

Cảnh vật thay đổi, đây là một gian phòng u nhã, không lớn, cũng chỉ khoảng 1 trượng vuông, ở giữa đặt một cái bàn đá. Trên bàn đá có một cây trụ thủy tinh, Chu Hằng đã thấy nó mấy lần, chính là Linh Tinh Trụ dùng để kiểm nghiệm linh thể.

Chẳng lẽ ải thứ ba này, chính là kiểm nghiệm huyết mạch lực?

Vậy người có thiên tài đi nữa đến nơi này cũng bó tay, chỉ nghe theo mệnh trời! Bởi vì huyết mạch lực sinh ra đã được quyết định, không có khả năng đề cao, cũng không có khả năng tan biến.

Chu Hằng lại mỉm cười, định luật này vô dung với hắn, hắc kiếm vẫn luôn đang tăng lên thể chất của hắn, từ thần thức đến huyết mạch lực, cường độ thân thể, mọi mặt đều được tăng lên.

Chỉ là quá trình này rất lâu dài, 2 tháng trước kiểm nghiệm còn là Nhân linh thể tam tinh, hiện tại nhiều nhất tăng lên tứ tinh, không có khả năng cao hơn.

Hắn đi đến cạnh bàn, đặt tay phải lên, Linh Tinh Trụ liền có biến hóa, một hồi tỏa ra ánh sáng tim, một hồi lại phát ra màu vàng, không ngừng thay đổi, nhưng độ sáng tổng hợp vẫn không thể theo kịp Tỉnh Thiên.

Quả nhiên, Nhân linh thể tứ tinh, tăng lên nhất tinh so với lúc kiểm nghiệm ở Hắc Thủy Điện!

Xung quanh không có động tĩnh gì.

Rõ ràng, tư chất như vậy căn bản không được tiếp thu, quá kém!

Ánh mắt thật cao, toàn bộ Hàn Thương Quốc cũng chỉ có khoảng một vạn linh thể, đặt ở chỗ nào cũng được bồi dưỡng trọng điểm, nhưng ở trong này ngay cả qua ải cũng không được! Ngẫm lại cũng đúng, Hàn Thương Quốc nho nhỏ đã có vạn người đủ tư cách qua ải, vậy còn có khó khăn gì chứ?

Chu Hằng cũng không nản lòng, bởi vì hắn còn có công cụ gian lận nghịch thiên!

Hẳn thả lỏng áp chế hắc kiếm, lập tức thần vật này như gặp phải khiêu khích, lập tức phát ra ánh sáng đen, đánh vào Linh Tinh Trụ.

Toàn bộ Linh Tinh Trụ nháy mắt bị màu đen tràn đầy, cả phòng ngập trong hào quang màu đen. Rõ ràng là màu đen, nhưng lại khiến người ta có cảm giác chói mù cả mắt! Nhưng chỉ vẻn vẹn là nháy mắt, bùm một cái, Linh Tinh Trụ vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh.

Kẹt, kẹt kẹt kẹt… Vách tường đột nhiên kéo lên, hiện ra một tòa đại diện lớn ở đằng sau.

Qua ải!

Chu Hằng bước nhanh tới trước, vù một cái ánh sáng trắng lóe lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là đứa bé biến ảo từ linh của Pháp trận.

– Chúc mừng ngươi xông qua ba cửa ải, trở thành chủ nhân tạm thời của Tâm La Điện!

Đứa bé nói.

– Chủ nhân tạm thời?

Chu Hằng sửng sốt.

– Vì sao không phải là chủ nhân vĩnh viễn?
– Bởi vì ta đã bị phá hỏng, không thể nhận chủ, cho nên mỗi một người xông qua ba cửa ải có thể trở thành chủ nhân tạm thời của Tâm La Điện, thẳng đến khi rời đi!

Đứa bé vô cùng bình tĩnh nói, giống như đã quên trước đó từng gặp qua Chu Hằng.

Thì ra vậy, nhưng mà, lực lượng gì có thể phá hoại Tâm La Điện? Một mảnh phế khu bên ngoài, là bị chiến đấu phá hoại? Rốt cuộc do ai làm ra? Chủ nhân ngày xưa của Tâm La Điện lại là tồn tại như thế nào?

Đáng tiếc, linh của Pháp trận căn bản không có trí nhớ.

– Đây là phần thưởng cho ngươi, Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, là chí bảo Tâm La Điện, quý giá hơn Tâm La Điện vô số lần!

Đứa bé vươn tay vẫy một cái, trên bàn lập tức xuất hiện một tòa tháp lung linh cao khoảng một tấc.

Tháp có 10 tầng, mỗi một tầng đều chạm khắc tỉ mỉ, vô cùng tinh xảo.

– Không phải Cửu Huyền hay sao, tại sao lại có 10 tầng?

Chu Hằng cầm tháp nhỏ lên, lật qua lật lại cũng không thấy nó có gì quý giá.

– Sau khi ngươi nhận chủ sẽ hiểu!

Linh của Pháp trận nói.

– Nhỏ một giọt máu của ngươi lên đó, đồng thời dùng thần thức tiến vào trong, có thể hoàn thành nhận chủ. Chủ nhân tháp này đã sớm chết, ngươi nhận chủ không có gì khó khăn.

Chu Hằng không cảm thấy linh của Pháp trận sẽ hại mình, bằng không hai ải trước tùy tiện tăng thêm độ khó liền đủ làm hắn chết không biết bao nhiêu lần. Hắn rạch ngón tay, nhỏ một giọt máu lên thân tháp, đồng thời dùng thần thức kết nối với nó.

Ầm!

Thức hải của hắn rung lên, vô số tin tức tràn vào trong đầu, đợi tiêu hóa xong, Chu Hằng lập tức toát ra vẻ mặt mừng rỡ không thôi.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317