Hành trình chịch dạo

Phần 75
Phần 75

Bùm!

Chu Hằng liên tiếp lùi lại hai bước, sắc mặt thay đổi, bởi vì hắn gãy ba ngón tay!

Ngân Nhân này nhìn như tạo thành từ chất lỏng, vốn phải rất mềm dẻo, nhưng trên thực tế cường độ thân thể của nó lại vô cùng đáng sợ, ít nhất vượt xa Chu Hằng, hai đấm đụng nhau làm cho Chu Hằng bị thiệt.

Hắn vội vàng phát động hóa thân kim loại, tay phải nháy mắt biến thành kim loại, trong quá trình đó, tiêu hao linh lực rất lớn, lúc giải trừ lực huyết mạch, tay phải liền khôi phục lại như ban đầu.

Đây là không lâu trước hắn mới phát hiện, lực huyết mạch có được năng lực trị liệu thương thế trong nháy mắt, nhưng phải tiêu hao linh lực, là bao nhiêu thì xem mức độ tổn thương mà xác định.

Ánh mắt Chu Hằng lướt qua, chỉ thấy Ngân Nhân kia liên tục lùi lại hơn một trượng, đụng mạnh vào vách tường đường hầm mới ngừng lại, một cánh tay bị đánh cong queo. Chỉ thấy ánh sáng bạc lóe lên, cả cánh tay hóa thành chất lỏng mềm dẻo, trong nháy mắt khôi phục nguyên trạng!

Năng lực tự lành này không kém hắn chút nào!

Tuy nhiên, lực lượng chỉ có Tụ Linh nhị trọng thiên sơ kỳ, giống như cảnh giới của hắn, hẳn là đã được cố ý điều chỉnh, nhưng thân thể này… gần như là bất tử! Quá biến thái!

Chu Hằng nổi lên chiến ý, bước chân đạp ra, chủ động đánh trả.

Ánh sáng trắng trong mắt Ngân Nhân lóe lên, vung hai đấm đón đỡ.

Đây là quyền pháp gì!

Chu Hằng không khỏi ngừng trệ, quyền pháp của Ngân Nhân này vô cùng đơn giản, chỉ là một quyền đánh thẳng, nhưng lại có một cỗ khí thế vô thượng bách chiến bách thắng, tà ma tránh lui, đơn giản, thẳng thắn, hoàn toàn có phong phạm đại tông sư.

Ầm!

Chu Hằng bị một quyền đánh lui, cau mày, bởi vì hắn bị đánh gãy hai xương sườn!

Sao lại thế này?

Hắn căn bản không có cả cơ hội phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ, một quyền của Ngân Nhân này linh động như lướt qua mây gió, lại dày nặng như con đê biển, đơn giản không hoa lệ, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

Từ trước đến nay, chỉ có hắn nhìn thấu sơ hở của người khác, tùy tiện một kiếm một quyền là có thể đanh lùi, đánh thương, đánh chết đối thủ. Đây là lần đầu tiên ở tình huống cùng cảnh giới bị người ta một chiêu đánh bị thương. Hắn phát động lực huyết mạch, nháy mắt trị khỏi thương thế, hoàn toàn thu hồi ý khinh thường.

Ngân Nhân không có bất cứ tâm tình gì, lại phát động công kích, vẫn là quyền pháp giản lược đến mức tận cùng, nhưng uy lực lại lớn mạnh không biên giới, làm cho Chu Hằng chỉ có thể thi triển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, không ngừng né tránh, lui ra đằng sau.

Chu Hằng chưa bao giờ biết quyền pháp còn có thể đạt tới độ cao như vậy, dường như ngay cả người chưa từng tu luyện cũng có thể thi triển, nhưng uy lực lại mạnh mẽ hơn bất kỳ võ kỹ nào!

Nếu Ngân Nhân còn có biết võ kỹ, như vậy sẽ trở nên đáng sợ thế nào?

Tỷ như, trong quyền kình có chứa lực lượng lửa, hiệu quả đóng băng, hay là kịch động! Những võ kỹ này hoàn toàn có thể dung hợp vào trong quyền pháp, không có một chút xung đột gì.

Rõ ràng là tồn tại không hề có sự sống, nhưng lại phát huy đạo công kích đến cực hạn!

Ầm ầm ầm, quyền phong rít gào, Chu Hằng triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ không ngừng né tránh lui lại, đây là một loại áp chế trên trình tự, hắn căn bản không có cả tư cách liều mạng với đối phương, hoàn toàn bị áp đảo. Nếu không phải Tấn Vân Lưu Quang Bộ vô cùng kỳ diệu, hắn nhất định phải tế ra đoạn kiếm màu đen.

Lấy yếu đánh mạnh, dùng yếu thắng mạnh!

Chu Hằng không khỏi nhức đầu, nếu lực lượng của hắn thật sự đạt đến cảnh vô song, như vậy chỉ cần một quyền đánh xuống, dưới lực lượng tuyệt đối nghiền ép, một chút quyền phong cũng có thể đánh Ngân Nhân thành mảnh vụn!

Nhưng mấu chốt là hắn không phải!

Trên thực tế, lực lượng của Ngân Nhân này vẫn căn cứ cảnh giới của hắn mà điều chỉnh, bằng không buông ra đánh một trận, ai nghiền ép ai còn chưa biết!

Oong, tế ra đoạn kiếm màu đen, Chu Hằng thi triển Phi Bộc Kiếm Pháp.

Từng dòng thác màu đen trút xuống, cuốn lấy Ngân Nhân, thần kỳ không nói hết.

Ngân Nhân vung tay phải, một cây trụ bạc bay ra từ tay hắn, hóa thành một thanh kiếm bạc. Nó vung lên kiếm thức, đánh trả Chu Hằng, kiếm pháp cũng vô cùng đơn giản, tràn đầy ý nhị hóa phức tạp thành đơn giản, phản phác quy chân.

Keng!

Hắc kiếm lần đầu tiên va chạm với kiếm bạc, tia lửa bắn ra, kiếm bạc lập tức bị chém đứt, nhưng ngay sau đó ánh sáng bạc trào ra, lưỡi kiếm bị chặt đứt lại mọc dài ra, nguyên vẹn như cũ.

Thế này… đúng là gian lận mà!

Ngân Nhân lại công kích, một kiếm đánh xuống, nhanh vô cùng, kéo theo khí thế nặng nề xa xưa, đột phá Phi Bộc Kiếm Pháp đánh thẳng vào ngực Chu Hằng.

Chu Hằng kinh hãi, vội vàng toàn lực thúc đẩy Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tốc độ tăng lên gấp trăm lần, trong nháy mắt hắn vụt qua hơn mười trượng, trong ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên…

Ngân Nhân này quả thật đáng sợ, trình độ quyền pháp, kiếm pháp quả thực đạt tới chí cao vô thượng, thật sự là hóa kém cỏi thành thần ký, chỉ là dựa vào một chém một đâm đơn giản nhất liền hóa giải Phi Bộc Kiếm Pháp!

Hết cách, đành phải chọi cứng!

Chu Hằng tiếp tục toàn lực thúc đẩy Tấn Vân Lưu Quang Bộ, dựa vào tăng tốc gấp trăm lần, cực nhanh lướt tới trước người Ngân Nhân, hắc kiếm xẹt qua cổ của đối phương.

Một cái đầu Ngân Nhân lập tức bay lên trên cáo…

Giải quyết xong… Không hề!

Thân thể không đầu của Ngân Nhân cũng không có ngã xuống, mà ở cổ lại mọc ra cái đầu mới. Ầm, hắn lao vụt tới, tay phải kiếm, tay trái quyền, tiếp tục phát động công kích Chu Hằng.

Chu Hằng quả thật muốn vỗ đầu mình, Ngân Nhân chỉ là có hình thái loài người, cũng không phải con người thật sự, vốn là một cục chất lỏng hóa thành, làm gì mà có yếu hại chứ?

Nhưng cái thứ quái vật thế này phải làm sao mới đánh bại được?

Chu Hằng cũng không biết nên làm thế nào, quái vật này quả thực là thân bất tử, hoàn toàn không có cách giải quyết!

Chạy!

Hắn lộn mình mấy cái, băng ngang qua bên trên Ngân Nhân, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, nhanh như ánh sáng, Ngân Nhân làm thế nào cũng không đuổi kịp.

Bùm!

Đi ra khoảng trăm trượng, bỗng nghe tiếng nổ vang, thần ý Chu Hằng rung động, lại thấy một giọt chất lỏng màu bạc rơi xuống từ vách tường, từng giọt nối từng giọt, nhanh chóng chảy thành một dòng.

Đó là con ban đầu, hay lại chạy ra một con mới?

Chỉ vài giây sau, đáp án không cần trả lời cũng tự biết, rầm rầm rầm, trong đường hầm đằng sau vang lên tiếng bước chân nặng nề.

Dựa vào, Ngân Nhân kia đuổi tới, đây là con Ngân Nhân thứ hai!

Chu Hằng vắt chân bỏ chạy, một con cũng không đối phó được, làm sao chống nổi hai con?

Bùm! Bùm! Bùm!

Hắn chạy suốt một đường, chỉ thấy ven đường không ngừng có dịch bạc nhỏ xuống, hóa thành từng con Ngân Nhân gia nhập truy đuổi hắn.

Ba con, bốn, năm con… Chín con!

Khi con số này lên đến 9 con, cuối cùng ngừng lại, ở trước mặt Chu Hằng lại xuất hiện một cánh cửa chặn đường.

Hắn vội vàng dùng sức đẩy ra, nhưng cánh cửa này lại vô cùng chắc chắc, mặc kệ hắn phát động lực lượng đến tận cùng cũng vô ích, không hề nhúc nhích!

Đây là vượt ải, không phải chạy ải!

Chu Hằng lập tức hiểu được, không giải quyết 9 con Ngân Nhân đằng sau lưng, cánh cửa này sẽ không mở ra cho hắn!

Làm sao mà đánh?

Quái vật giống như bất tử bất diệt thế này, làm sao có thể giết được?

Trong lúc Chu Hằng buồn rầu, 9 con Ngân Nhân đã nhào tới, mỗi một con đều mặt không biểu tình, không có chút do dự, liền tục tấn công Chu Hằng.

9 con Ngân Nhân chiến lực ngang nhau, đều có năng lực hóa chiêu phức tạp thành đơn giản, phản phác quy chân, làm cho Chu Hằng căn bản không thể chống trả, chỉ có thể không ngừng trốn, trốn, trốn.

Từ khi có thể tu luyện tới nay, Chu Hằng mới lần đầu gặp phải kẻ địch khó chơi như thế, làm hắn to cả đầu.

Hắn chạy từ đầu này trở về đầu bên kia, cũng thế, cánh cửa bên này cũng không mở ra.

Nhốt chết ở chỗ này!

Chỉ có một con đường để đi, đó là chân chính xông qua.

Vậy thì đánh đi!

Chu Hằng xoay người, trong ánh mắt chớp động chiến ý hừng hực, vậy thì đánh một trận.

9 con Ngân Nhân chạy tới, không hề ngừng lại, chia ra 9 hướng khác nhau đánh tới, phát động công kích Chu Hằng.

Bất kỳ Pháp kỹ gì ở trước mặt 9 con Ngân Nhân này đều không có đất dụng võ, Chu Hằng rống to, phát động Pháp kỹ mạnh nhất của hắn.

Lăng Thiên Cửu Thức!

Lăng Thiên thức thứ nhất, thức thứ hai, thức thứ ba… Thi triển một thức lại một thức, một thức chồng một thức!

Trước đó, bất kể Chu Hằng sử dụng chiêu thức gì, Ngân Nhân đều có thể dễ dàng hóa giải, nhưng đối mặt với Lăng Thiên Cửu Thức, rốt cuộc bọn nó liền bất lực!

Kiếm pháp như vậy, vốn đã không nên là người phàm có được!

Xẹt! Xẹt! Xẹt! Xẹt!

Vô số kiếm khí ngang dọc, chém 9 con Ngân Nhân thành mảnh vụn, chất lỏng bạc tung tóe, bay đầy trời. Khi Chu Hằng sử dụng đến Lăng Thiên thức thứ bảy, tất cả Ngân Nhân đã bị chém thành từng giọt chất lỏng.

Đã xong rồi?

Ngay cả hiện tại Chu Hằng đã tăng lên một tiểu cảnh giới, nhưng đánh xong bảy thức Lăng Thiên thì cũng hút hết lực lượng của hắn, thân hình lảo đảo muốn té. Đương nhiên, lực lượng của hắn tăng lên ít nhất gấp ba lần so với lúc đánh Kim Đằng Dật, lực sát thương lại tăng vọt gấp mười!

Còn chưa xong!

Chu Hằng bất đắc dĩ phát hiện, những chất lỏng dưới đất lại đang chạy đi, sau đó dung hợp cùng nhau, 9 Ngân Nhân đầy đủ đang hình thành lần nữa với tốc độ cực nhanh.

Như vậy còn giết không được, vậy còn làm thế nào?

Chu Hằng không có chút dự tính bỏ cuộc, tuy rằng lực lượng gần cạn kiệt, hắn đã chuẩn bị xong vận chuyển Tấn Vân Lưu Quang Bộ. Nó không cần thúc đẩy toàn lực cũng có thể phát huy hiệu quả, còn hắn từ từ khôi phục lực lượng, lại đánh nứa…

Đánh đánh đánh, dù cho sinh mệnh kết thúc cũng tuyệt không từ bỏ!

9 con Ngân Nhân hoàn toàn thành hình!

Chúng nó đồng loạt tiến tới một bước, Chu Hằng đang muốn bỏ chạy, lại thấy 9 con Ngân Nhân lại cúi mình với hắn, sau đó rút vào trong vách tường, thân thể nhanh chóng dung nhập vào trong, vô cùng quỷ dị.

Qua ải?

Xem thì là vậy, bằng không thì sao những Ngân Nhân này lại biến mất!

Thì ra, không cần phải chân chính tiêu diệt chúng nó, chỉ cần đánh ngã toàn bộ chúng nó là được rồi.

Chu Hằng vội chạy tới, đi đến cuối đường đi, chỉ thấy cánh cửa ban đầu đóng chặt đã mở ra, đằng trước xuất hiện một mảnh ánh sáng.

Quả nhiên qua ải, cửa mở!

Chu Hằng suy ngẫm, cũng không lập tức đi tới, mà khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Nguyệt Ảnh Tâm Quyết để khôi phục linh lực tiêu hao quá lớn. Vì mau chóng khôi phục lực lượng, hắn lấy ra một khối linh thạch, để tăng lên tốc độ khôi phục.

Hiệu quả này rất tốt, chỉ 1 giờ sau, Chu Hằng đã khôi phục được trạng thái tốt nhất.

– Tiếp theo, sẽ là cái gì?

Hắn bước qua cửa, hoàn toàn không sợ.

Đằng trước là một mảnh ánh sáng chói mắt, đợi cho Chu Hằng thích ứng lại, hắn phát hiện mình đứng trên vách đá, đằng trước là cầu đá thật dài, rộng lắm là nửa xích, đi ra xa không rõ.

Gió thổi qua, cầu đá này lại lung lay như dây thừng, làm trong lòng người ta phát lạnh.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317