Hành trình chịch dạo

Phần 197
Phần 197

Lục Thần Phù dùng đôi mắt đẹp tràn ngập linh khí nhìn Chu Hằng, hiện tại tên nam nhân không có phong độ này chính là chỗ dựa duy nhất của cả nhà bọn họ.

Nếu thật sự rơi vào tay Lục Côn Minh, nàng có thể tưởng tượng ra cả nhà sẽ thê thảm cỡ nào!

Lục Côn Minh mắt lạnh nhìn Chu Hằng, nói:

– Đây là việc tư của Lục gia ta, còn không cút cho ta!

Ích Địa Cảnh cuối cùng cũng là Ích Địa Cảnh, ở đây chỉ có một mình hắn có thể chống lại được Chu Hằng, một lão nhân trong tộc khác mặc dù có bối phận nhưng thực lực chỉ là Sơ Phân Cảnh mà thôi, bằng không hắn cũng không thể mang tới, chẳng phải là muốn đoạt thức ăn của hắn sao?

Võ giả đều quý trọng danh dự, tận lực tránh cùng giai chiến đấu, đặc biệt cùng giai tử chiến! Bởi vậy, nếu có thể đuổi được Chu Hằng đi, hắn cũng không nguyện ra tay.

– Rất không khéo, Lục gia còn thiếu ta một khoản tiền đấy!

Chu Hằng tươi cười, hắn mang Lục Thần Phù về, quả thật có thể lĩnh phần thưởng 20 vạn linh thạch hạ phẩm hoặc 1 vạn linh thạch trung phẩm.

– Làm việc cho Lục gia ta, đây là vinh quang của ngươi!

Lục Côn Minh lại keo kiệt đến vắt chày ra nước, trong mắt hắn vốn sản nghiệp của Lục Côn Ngô, Lục Thần Phù đã là tài sản riêng của hắn!

Hắn tự nhiên biết Lục Côn Ngô khai ra bảng giá là để cứu ái nữ, 20 vạn linh thạch hạ phẩm hoặc 1 vạn linh thạch trung phẩm! Trời ạ, ngay cả hắn đều lấy không ra tài phú lớn như vậy a!

Đem một bút tài nguyên tu luyện lớn như vậy, giao vào trong tay một tên hạ nhân? Phi, nằm mơ đi!

– Lục Côn Minh ta thiếu ngươi một nhân tình!

Hắn phủi tay một cái, đã không kịp chờ đợi muốn biết cả nhà Lục Côn Ngô rốt cuộc tích lũy bao nhiêu tài phú.

– Nhân tình của ngươi?

Chu Hằng cười ha ha một tiếng, nhưng tươi cười rất lạnh.

– Ngươi là ai, ta tại sao phải lấy nhân tình của ngươi? Đáng được một lượng bạc không?
– Tiểu tử. Chúng ta chính là Lục gia đế đô!

Lão già luôn hòa nhã kia chen miệng nói, dụng ý tự nhiên là uy hiếp Chu Hằng, hắn nhìn ra được, Lục Côn Minh cũng không muốn gây thêm rắc rối giao thủ với tiểu tử này.

– Lục gia đế đô, đó là thứ gì, đều là thứ vô sỉ như các ngươi sao?

Chu Hằng cười cười, chút không để cho hai người này mặt mũi.

Hai người này đã sớm không biết xấu hổ, cho bọn hắn mặt mũi làm cái gì!

– Hỗn đản!

Lục Côn Minh sắc mặt nghiêm lại. Mắt nhìn Chu Hằng đằng đằng sát khí, chỉ là hắn không biết chiến lực của Chu Hằng như thế nào, không thể phỏng chừng hậu quả chiến một trận, bởi vậy chậm chạp chưa ra tay.

Hắn miễn cưỡng thu hồi vẻ giận dữ, nghiêm mặt nói:

– Đây là việc tư của Lục gia ta, các hạ không nên xen mồm vào!
– Lão già. Ngươi chẳng qua chỉ là Sơ Phân Cảnh, cũng dám cậy già lên mặt, đúng là không biết sống chết!

Chu Hằng vẫn chưa trả lời Lục Côn Minh, chỉ mắng lão già mặt lạnh kia.

Lục Côn Minh lập tức da mặt điên cuồng co rút!

Hắn không ngờ bị không để ý tới! Đường đường là cửu thiếu gia của Lục gia đế đô, ở trong thế hệ trẻ cực được coi trọng, hắn không ngờ bị coi như không thấy!

Bốp!

Chu Hằng cách không đánh ra một chưởng, tát bốp lên mặt mặt lão già kia. Chỉ thấy lão giả kia lộ ra vẻ mặt sợ muốn chết, ăn một cái tát mạnh mẽ, răng nanh trong miệng nhao nhao bay ra, mà hai con mắt bị lực lượng nén cho nổ tung, phốc phốc nổ thành hai luồng máu loãng.

– Lớn mật!

Lục Côn Minh cuối cùng giận không kìm được. Tiểu tử này lại dám hành hung trước mặt hắn, hơn nữa còn đánh người của Lục gia. Thật sự to gan lớn mật!

Tuyệt không thể tha thứ!

Đây là mặt mũi Lục gia, không phải người nào đều có thể tùy tiện đánh!

– Chết cho ta!

Lục Côn Minh không di chuyển, chỉ đẩy ra một chưởng nện tới Chu Hằng. Đây là thế võ theo thói quen của cao thủ, tận lực không cận chiến với đối phương, bởi vì như vậy quá mức hung hiểm, động một tí rất có thể tàn phế, thậm chí nguy hiểm ngã xuống.

Hắn muốn thử thăm dò thực lực của Chu Hằng một chút trước, nếu như khi dễ được, hắn tuyệt không để ý ra tay ngoan độc xử lý Chu Hằng.

Thình thịch!

Chu Hằng đáp lễ một quyền, hai cỗ kình lực cuồn cuộn đánh ra, sắc mặt Lục Côn Minh lập tức trở nên trắng bệch, mạnh mẽ lui 7 bước mới dừng lại, nhưng trên mặt lại bỏ bừng, hắn lui 11 bước nữa, sau đó oa phun ra một ngụm máu tươi.

Chỉ cách không đánh ra một kích thôi, hắn đã bị Chu Hằng đánh cho hộc máu, chiến lực chênh lệch không nói cũng rõ!

Lục Côn Minh chỉ cảm thấy cả người đều run rẩy, không phải sợ hãi mà là bị kình lực oanh kích. Hắn không tin Chu Hằng có gan giết mình, nên biết rằng Lục gia chính là nhà quyền thế đỉnh cấp của Tân Lan Quốc, có Sơn Hà Cảnh lão tổ tọa trấn!

– Các hạ thực lực cường đại, ta rất bội phục!

Hắn không thể không tạm thời cúi đầu, lực lượng gia tộc cường đại là một chuyện, hiện tại hắn chưa thể mượn dùng được:

– 20 Vạn linh thạch hạ phẩm hoặc là 1 vạn linh thạch trung phẩm, các hạ muốn thứ nào?
– Kỳ quái, ngươi là ai, có thể đại biểu Lục gia sao?

Chu Hằng cố ý lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trời ạ, diễn lâu như vậy, còn không biết là chuyện gì xảy ra sao?

Lục Côn Minh nổi giận trong lòng, nhưng trên mặt vẫn còn không thể biểu hiện ra, cười nói:

– Gia sự! Gia sự! Các hạ, ta đưa thêm 5000 linh thạch trung phẩm, xem như nộp cho người bạn như các hạ, như thế nào?

Tuy rằng linh thạch này cũng không móc rỗng túi hắn, nhưng hắn đã đem gia nghiệp của Lục Côn Ngô xem như là tư hữu, cho nên cũng cảm thấy nhức nhối a!

– Kỳ quái, ta sao lại không biết người thân thích này của ngươi!

Chu Hằng sờ sờ cằm, vẻ mặt mờ mịt, sau đó nhìn về phía Lục Thần Phù…

– Phù nhi, chúng ta thân thiết như vậy sao?
– Không có!

Lục Thần Phù tuy rằng không biết Chu Hằng muốn giở trò gì, nhưng nàng tự nhiên nguyện ý phối hợp.

– Kỳ quái, ngươi người này sao lại giả mạo thân thích của người khác, giả danh lừa bịp?

Chu Hằng lạnh lùng nhìn Lục Côn Minh, toát ra sát khí âm lạnh.

Lục Côn Minh nghe hắn nói hai chữ kỳ quái, trong lòng không được tự nhiên, miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, nói:

– Các hạ không nên nói đùa, đây là việc tư của Lục gia ta, không liên quan tới ngươi!
– Sao không liên quan tới ta? Phù nhi cảm kích ta anh hùng cứu mỹ nhân, thấy tư thế oai hùng của ta, vừa thấy đã yêu, đã sớm quyết định gả cho ta! Phù nhi là người của ta, ngươi tên đần độn này không biết đang đoạt đồ vật của người khác sao?

Chu Hằng bá đạo ôm eo Lục Thần Phù, ép cả thân thể mềm mại của nàng dán lên người, vung tay cách không đánh ra một chưởng, bốp, trên mặt của Lục Côn Minh lập tức in lên một cái tát, một bên má hằn lên 5 dấu ngón tay.

– Của ta!

Bốp!

Chu Hằng lại tát một tát nữa, để bên má kia của Lục Côn Minh cũng xuất hiện một dấu tay.

– Ta ghét nhất bị người khác đánh chủ ý lên đồ của ta!

Bốp, dấu tay thứ ba.

– Đối với người như thế, chỉ có một chữ, giết!

Bốp! Bốp! Bốp!

Chu Hằng liên tục tát ra, một chưởng lại một chưởng cách không đánh tới, với tu vi Ích Địa Cảnh của Lục Côn Minh, vậy mà ngay cả lực kháng cự cũng không có. Rất con bà nó đã nghiền!

Ba người Lục Côn Ngô, đám đầy tớ, gia đinh thấy một màn như vậy, không thể không cảm thấy Lục Côn Minh bị đánh đến răng nanh rơi ra, máu tươi điên cuồng phun ra có gì thảm, có gì đáng giá đồng tình, loại rác rưởi này tốt nhất chết sớm một chút!

– Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi thật dám cùng Lục gia ta là địch?

Lục Côn Minh bị đánh cho bối rối, xoay quanh đầu hắn chỉ có hai chữ khó tin, tiểu tử này đánh đến đầu óc điên rồi, lại dám cùng Lục gia là địch!

Không biết Lục gia là tồn tại gì sao?

Một trong 5 nhà quyền thế đỉnh cấp của Tân Lan Quốc, bốn gia tộc khác cũng có tồn tại Sơn Hà Cảnh lão tổ, cho nên không có bất kỳ người nào dám trêu chọc, ai chọc vào là chết!

Tôn nghiêm gia tộc không thể khinh nhờn!

Thình thịch!

Chu Hằng một quyền đánh tới:

– Đừng nói chuyện, ngươi không biết miệng mình rất đê tiện sao, nói ra khiến người ta rất không thoải mái! Sao lại không có chút luân lý, người cặn bã như ngươi sao còn sống được tới bây giờ?

Thân hình Lục Côn Minh lập tức bay lên, nặng nề đụng sụp vách tường sau lưng, với thể chất Ích Địa Cảnh mạnh mẽ của hắn, tự nhiên không sợ đụng vào tường, bản thân cũng không có việc gì.

– Còn đụng loạn tường người ta, ngươi có còn một chút giáo dưỡng hay không?

Chu Hằng vung tay phải ra, kình khí cuốn lên, Lục Côn Minh lại lảo đảo trượt về phía Chu Hằng.

Thình thịch!

Chu Hằng một cước đá vào bụng Lục Côn Minh, tên này lại bay ra ngoài, tiếp tục đụng sụp một bức tường.

– Bức thứ hai!

Chu Hằng lạnh lùng nói.

Mọi người đều không nói gì, rõ ràng là hắn đánh đập người ta mà, Lục Côn Minh cũng thật vô tội! Nhưng ai bảo lúc trước hắn rất bá đạo, rất không nói lý, ai lại đồng tình với hắn chứ?

Đây gọi là ác nhân tự có ác nhân trị!

Chu Hằng bình thường không thích đấu võ mồm, nhưng công phu của hắn cũng học được con lừa đen mà ra, nếu phát huy toàn lực thì cũng không kém sức chiến đấu chút nào. Hắn không ngừng đánh Lục Côn Minh đâm vào vách tường, va chạm vào sàn nhà, va chạm vào ghế dựa, sau đó đều đổ trách nhiệm lên đầu Lục Côn Minh.

Lục Côn Minh thế mới biết, bị người không nói đạo lý đánh cho biệt khuất cỡ nào?

Hắn rất muốn giết chết Chu Hằng, nam nhân này khiến hắn vô cùng nhục nhã, chỉ là thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, quá lớn, hắn ngay cả sức đánh trả cũng không có, chỉ có thể mặc cho Chu Hằng lăn qua lăn lại như món đồ chơi.

– Phù nhi, ngươi muốn xử trí hắn như thế nào?

Chu Hằng đã nghiền rồi mới hỏi Lục Thần Phù.

Lục Thần Phù có thiên phú buôn bán kiệt xuất, nhưng dù sao cũng là thiếu nữ đợi gả, lúc trước phối hợp với Chu Hằng diễn diễn trò nhưng thật ra chẳng có gì cả, bây giờ còn cần tiếp tục diễn sao?

Nàng không khỏi khuôn mặt đỏ lên, khí tức nam nhân trên người Chu Hằng làm nàng không khỏi liên tưởng đến lúc trước bị hắn địt sung sướng cỡ nào, chỉ muốn tìn cái lỗ cui xuống. Nhưng vừa nghĩ tới lúc trước Lục Côn Minh hùng hổ dọa người, nàng lại giận trong lòng.

Phụ thân rất ít nói chuyện năm đó, nhưng nàng vẫn liều mạng đánh ra từng chút từng chút một, tự nhiên hận thấu xương Lục Côn Minh, lúc này khuôn mặt hiện lên sát khí.

– Không thể giết!

Lục Côn Ngô tự nhiên rất quen thuộc con gái mình, vội vàng chen lời nói:

– Lục gia đế đô thực lực cường đại, nội tình sâu không lường được, tuyệt đối không thể đắc tội vào chỗ chết!
– Cha, chuyện đã tới bước này, ngươi còn cho rằng bọn họ sẽ thả chúng ta sao?

Lục Thần Phù lại vô cùng bình tĩnh, nàng là thiên tài buôn bán, tự nhiên lý giải rất sâu lòng người.

Lục Côn Ngô không khỏi hoạt kê, đúng vậy, hắn chỉ là một đứa con tư sinh bị đuổi ra khỏi gia tộc, dựa vào cái gì mà hắn phải thủ hạ lưu tình, Lục gia đế đô cũng sẽ bánh ít đi, bánh quy lại?

Nhà quyền thế uy nghiêm không dung khinh nhục, tất nhiên sẽ trả thù tàn khốc gấp trăm lần, gấp ngàn lần!

– Đi, chúng ta lập tức rời khỏi Tân Lan Quốc!

Lục Thần Phù nhìn phụ thân, lại nhìn mẫu thân một chút.

Lục Côn Ngô thở dài, nói:

– Chuyện tới nước này, cũng chỉ có thể như thế!
– Ha ha ha! Các ngươi còn muốn chạy trốn?

Lục Côn Minh lại cười ha hả, chỉ là gương mặt sưng phù như đầu lợn, nhìn thế nào cũng thấy vô cùng chật vật:

– Các ngươi chết chắc rồi! Toàn bộ các ngươi đều phải chết!
– Gặp phải người của Lục gia, cho tới bây giờ đều chỉ có một chữ chết!

Hắn nhìn chằm chằm Chu Hằng, tràn đầy oán khí.

Chu Hằng một bộ không sao cả, tay phải hơi chấn, đã cầm hắc kiếm trong tay.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317