Hành trình chịch dạo

Phần 9
Phần 9

Ầm!

Một kiếm xẹt qua, tất cả tuyết đọng trong cốc toàn bộ bay ngược lên trời, ước chừng di động dâng lên nửa thước, lúc này mới rối rít rơi xuống, một mảnh hỗn độn.

– Rốt cục… Rốt cục nắm giữ được một tia huyền diệu của Lăng Thiên Cửu Thức, học xong thức thứ nhất!

Trên mặt của Chu Hằng tràn đầy vẻ mừng rỡ như điên, giờ khắc này, hắn vui vẻ giống như đứa trẻ đơn thuần.

Chẳng qua là nắm giữ thức thứ nhất thôi!

Hồi tưởng đến 9 thức kiếm pháp hoàn chỉnh hắc kiếm vũ động trong đầu, trong lòng Chu Hằng rung động càng sâu, một thức của Lăng Thiên Cửu Thức so sánh với một thức còn có uy lực lớn hơn, nếu như có thể lĩnh ngộ toàn bộ tinh túy của 9 thức kiếm pháp này, hơn nữa có thể thi triển ra, nói không chừng thật có thể có uy lực chém thiên diệt địa!

Lần này chân chân chính chính thi triển Lăng Thiên thức thứ nhất, uy lực lớn hơn nữa, mà đối với lực lượng tiêu hao lại xa xa không có lớn như lần trước, một kiếm này chẳng qua là hao tổn đi một phần năm chân nguyên lực của hắn!

– Trước kia ta chỉ là bắt chước hình dạng, mà uy lực của Lăng Thiên Cửu Thức quá mạnh mẽ, vì vậy cần dựa vào lực lượng của mình để bổ khuyết uy lực của kiếm pháp, tự nhiên thoáng cái đã rút sạch hơn phân nửa chân nguyên lực của ta! Nhưng hiện tại ta lĩnh ngộ được chân ý trong đó, một kiếm ra, thiên địa phụ họa theo, phảng phất như bên trong tối tăm có một cỗ lực lượng bám vào phía trên kiếm pháp, chuyện ta phải làm chẳng qua là vận chuyển kiếm pháp! Cái này rất giống lúc trước ta dùng xe đẩy tay, vừa phí sức vừa chậm! Nhưng bây giờ là đang ngồi trên xe ngựa, chỉ cần hướng dẫn, chỉ điểm phương hướng, chẳng những dùng ít sức, hơn nữa tốc độ ngược lại nhanh hơn!

Chu Hằng lộ ra một nụ cười thỏa mãn, một kiếm này xuất ra, Chu gia có người nào né tránh được?

Chẳng qua là có thể đánh trúng đối thủ cùng đả thương đối thủ cũng là hai việc khác nhau! Võ giả Luyện Cốt Cảnh cùng Luyện Huyết Cảnh đã rèn luyện thân thể vững chắc giống như thiết, chính là đứng bất động mặc người ta chém cũng sẽ không bị thương! Chống lại địch nhân loại cảnh giới này, trừ phi thần binh lợi khí chân chính, nếu không uy lực phản lại sẽ lớn hơn.

– Thần binh lợi khí?

Chu Hằng không khỏi thở dài, loại bảo vật này há lại dễ dàng có thể lấy được?

– Không thèm nghĩ nữa, nghỉ ngơi thật tốt một đêm, ngày mai rời cốc!

Hắn đi vào trong sơn động, mặc dù nhiệt độ vẫn rất thấp, bất quá sau khi hoàn thành Luyện Bì Cảnh, võ giả sẽ có năng lực kháng hàn tương đối, huống chi hiện tại Chu Hằng sắp hoàn thành Luyện Nhục Cảnh, điểm nhiệt độ này hắn vẫn chịu nổi!

Nếu như có thể đạt tới Luyện Huyết Cảnh, cả người khí huyết tràn đầy, nóng lạnh bất xâm, đoán chừng chính là ao nước băng hàn trong cốc kia cũng có thể lặn xuống.

– Chờ ta đạt tới Luyện Huyết Cảnh, liền trở lại một chuyến, nhất định phải biết rõ ràng bí mật của nhân ảnh thần bí kia!

Một đêm đi qua, bão tuyết đã ngừng, tuyết đọng trong cốc sâu chừng một thước, đạp xuống chính là một cái dấu chân thật sâu. Sau khi Chu Hằng nhìn một lần cuối cùng, quyết đoán xoay người lại, bước nhanh rời đi.

Hai canh giờ sau, hắn ra khỏi sơn động, chỉ thấy khắp núi rừng cũng bị bao phủ một mảnh màu trắng, tuyết đọng trắng xóa, vô cùng tráng lệ.

– Đi!

Chu Hằng gào to một tiếng, hắn tự nhiên không lo lắng những người của Bạch Ngọc Cốc còn có thể tìm tòi hành tung của hắn ở trong núi rừng, triển khai Phi Vân Bộ, hắn chạy vội như bay ở trên mặt tuyết, mỗi một bước rơi xuống không ngờ chỉ để lại dấu chân nhợt nhạt, không có ảnh hưởng đến tốc độ của hắn chút nào.

Vô cùng kỳ diệu!

Một hơi chạy đi gần hai canh giờ, hắn mới dừng lại nghỉ ngơi, chỉ cảm thấy khí huyết cả người đã hoàn toàn vận chuyển thông suốt, ấm áp thoải mái nói không nên lời.

Bất quá sau khi dừng lại, hai chân của hắn vùi lấp thật sâu ở bên trong tuyết đọng, chỉ có thể từ từ tiến bước.

Ừm?

Chu Hằng chợt rùng mình, hắn nghe được thanh âm đã đấu truyền tới từ nơi xa, tò mò, hắn nhảy lên một cái, bay vút mà qua từ trên nhánh cây.

Phía trước xuất hiện một khối núi đá to lớn, vô cùng bằng phẳng, phía trên mặt đá có một cuộc kịch đấu.

Một phe là người, một phe đều là Viên Hầu cao chừng hai người!

Cả người Viên Hầu kia đều là lông màu vàng, một đôi mắt hiện lên màu xanh biếc, kết hợp với hình thể to lớn kia, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp bách cường đại.

Bích Tình Viên, yêu thú!

Bích Tình Viên trưởng thành chính là tồn tại Luyện Cốt Cảnh, trời sinh tính tàn nhẫn, lực lớn vô cùng, lấy óc hổ báo làm thức ăn, có thể dễ dàng tiêu diệt một chi tiểu đội do võ giả Luyện Nhục Cảnh tạo thành!

Có thể đối kháng với tồn tại như vậy, sẽ là cường giả ba đầu sáu tay như thế nào?

Chu Hằng đem ánh mắt thả vào trên thân người đối kháng cùng Bích Tình Viên, lại phát hiện đối phương không những không phải là đại hán mày rậm báo, ngược lại lại là đại mỹ nữ thiên kiều bá mị, chừng 18, 19 tuổi, một thân váy dài màu vàng nhạt, chỉ là bên hông buộc một dây lụa màu đỏ làm đẹp, lại phác thảo hoàn toàn vóc người thướt tha nhanh nhẹn của nàng.

Mỹ nữ này cũng là dùng kiếm, mũi kiếm rét lạnh như nước, vừa nhìn cũng không phải là vật phàm, vì vậy Bích Tình Viên kia mới có thể cố kỵ nặng nề, không dám tiến tới gần quá.

Kiếm khí ngang dọc, như Phi Long Tại Thiên, kết hợp thêm dung mạo xuất sắc, vóc người ngạo nhân của nàng, cảnh đẹp ý vui nói không nên lời. Mà có thể chính diện chống đỡ cùng đầu yêu thú Luyện Cốt Cảnh này, mỹ nữ này ít nhất cũng phải là Luyện Thể tầng tám, thậm chí tu vi tầng chín!

Chu Hằng thấy đẹp mắt như vậy, Bích Tình Viên kia cũng là khổ không thể tả, một mực phát ra tiếng kêu oa oa to, không ngừng né tránh né tránh, không dám va chạm trực tiếp.

– Một kiếm này nếu là đâm sang trái nửa tấc, hiệu quả tốt hơn!
– Ừm, một kiếm này cũng là xuất ra quá sớm, có thể chậm lại giây!
– Làm sao đần như vậy, kiếm thế dùng hết sao không thuận thế đẩy nữa?

Đều là nhân loại, Chu Hằng tự nhiên là đứng ở bên phía mỹ nữ, nhưng khi nhìn kiếm pháp của đối phương cũng là có loại vọng động muốn nhảy xuống hung hăng đánh đối phương, tại sao có thể có người đần như vậy, không ngờ khiến ột bộ kiếm pháp hảo đoan đoan sai lệch như thế!

– Di, ánh mắt của ta lúc nào độc như vậy?

Một lát sau, Chu Hằng mới phản ứng, không ngờ hắn có thể dễ dàng khám phá ra sơ hở trong kiếm chiêu của mỹ nữ kia!

Không chỉ là như thế, phảng phất như bộ kiếm pháp kia của đối phương hắn đã tập luyện 1000 lần, một vạn lần, rõ như lòng bàn tay, vô luận là ưu điểm hay là khuyết điểm đều ở trong lòng bàn tay!

Nhưng trước kia hắn không tu luyện, chân chính bắt đầu học kiếm cũng chính là hơn hai tháng trước, từ đầu tới đuôi chỉ có học qua Lăng Thiên Cửu Thức, hơn nữa đến hiện tại mới nắm giữ tinh diệu của thức kiếm pháp thứ nhất!

Hít!

Hắn đến tột cùng đạt đến độ cao như thế nào?

Nêu rõ những nét chính của vấn đề, hắn đã vượt ra khỏi phạm vi của từng chiêu từng thức, mà là từ trên cao nhìn xuống, gần như vào đạo!

Chu Hằng không khỏi hăng hái sôi nổi, đầu óc đều có chút choáng váng mơ màng, đợi đến lúc tỉnh hồn lại, chỉ thấy đầu Bích Tình Viên kia nổi giận gầm lên một tiếng, tung người rời đi, thân hình như điện, trong nháy mắt liền biến mất.

Mỹ nữ kia cũng không có truy kích, tựa hồ cũng biết lấy sự nhanh nhẹn của Bích Tình Viên, nàng căn bản không thể đuổi theo ở trong núi rừng, thu lợi kiếm vào bao, một đôi mắt đẹp hắc bạch phân minh nhìn sang đại thụ mà Chu Hằng ẩn thân.

– Còn không có nhìn đủ sao?

Nàng lạnh lùng khiển trách, thanh âm lại như thanh tuyền xuất cốc, vô cùng êm tai.

Nguyên lai đối phương đã sớm phát hiện mình!

Chu Hằng nhảy xuống từ trên cây, triển khai Phi Vân Bộ một cách tự nhiên, bão tuyết chỉ che đến lòng bàn chân hắn.

Mỹ nữ kia không khỏi lộ ra một tia chấn kinh, lông mày đẹp mắt nhăn lại, nói:

– Tôn giá là ai, vì sao rình coi ở một bên?

Chu Hằng giương hai tay ra, cười nói:

– Đừng hiểu lầm, ta chỉ là đi ngang qua mà thôi!

Nhìn lén người khác luyện công hoặc là chiến đấu, đây là tối kỵ!

– Hừ, ngươi cho rằng nói như vậy ta có tin hay không?

Mỹ nữ kia vỗ tay phải, trường kiếm chợt bắn ra khỏi vỏ kiếm, rét lạnh sáng loáng, nàng cho là Chu Hằng núp ở một bên học trộm kiếm pháp của mình.

Chu Hằng dù sao vẫn là thiếu niên 17 tuổi, tự nhiên có cỗ ngạo khí, nhếch khóe miệng lên, nói:

– Chỉ bằng kiếm pháp bừa bộn của ngươi, đáng giá để ta học trộm sao?
– Hừ, vậy liền cho ngươi nếm thử sự lợi hại của thứ kiếm pháp bừa bộn này!

Mỹ nữ kia gầm lên một tiếng, trường kiếm đâm ra, điểm nhanh vào cổ tay của Chu Hằng.

Nàng tên là Lâm Phức Hương, chính là nữ nhi của tông chủ Cửu Linh Tông, trời sinh là kỳ tài luyện võ, vô cùng thông minh! Phi Bộc Kiếm Pháp mà nàng tu luyện chính là kỳ học của Cửu Linh Tông, hết sức khó luyện, người có thể luyện thành bộ kiếm pháp này bên trong tông chưa đầy mười người!

Mà nàng chỉ có mất gần ba năm đã có chút thành tựu, không biết gặt hái được bao nhiêu tán dương! Lúc trước bức cho Bích Tình Viên lui, mặc dù có thành phần uy lực của thần binh, nhưng cũng đủ để chứng minh uy lực của kiếm pháp này!

Đây là chuyện nàng tự đắc nhất, nhưng Chu Hằng lại dám chửi bới kiếm pháp của nàng, này há có thể không làm cho nàng giận dữ!

Nàng bản tính không ác, một kiếm này chẳng qua là dạy cho Chu Hằng một bài học, cũng là không nghĩ muốn đả thương hắn.

Ai ngờ Chu Hằng chẳng qua là dưới chân nhẹ nhàng điểm một cái đã tránh thoát, lại nở nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời đối với nàng, thiếu chút nữa làm cho nàng giận điên lên!

Tiểu tử đáng giận, đây là đang khiêu khích nàng sao?

Lâm Phức Hương chỉ cảm thấy một cỗ lửa giận bốc lên, xoát xoát xoát, nàng không ngừng huy kiếm, muốn cho tên tiểu tử ghê tởm này nếm mùi đau khổ.

Loại trình độ kiếm pháp này. Một vạn năm cũng đừng nghĩ đụng tới góc áo của mình!

Ở trong mắt Chu Hằng, kiếm pháp của Lâm Phức Hương đầy sơ hở, hắn dễ dàng liền có thể tránh thoát, thậm chí cổ tay của đối phương mới vừa động, hắn liền biết rằng nàng muốn xuất ra chiêu thức gì, đã sớm phản ứng trước.

Dĩ nhiên, đây cũng là bởi vì hắn học được Phi Vân Bộ, nếu không có thể nhìn ra sơ hở là một chuyện, có thể kịp thời né tránh hay không lại là một chuyện khác! Mà nếu là lực lượng của Lâm Phức Hương mạnh hơn chút nữa, tốc độ mau hơn một chút nữa, sau khi vượt qua cực hạn của Phi Vân Bộ, như vậy căn bản không cần chiêu thức gì, một kiếm đâm ra liền có thể đả thương người đoạt mệnh!

– Tiểu tử thúi, ngươi chỉ biết tránh né sao?

Lâm Phức Hương không công kích được, không ngờ dùng phép khích tướng.

Chu Hằng cười ha ha một tiếng, ngạo khí trong lòng dâng lên, không khỏi nói:

– Ta đây sẽ phá cho ngươi xem!

Thương, trường kiếm bên hông của hắn tuốt ra khỏi vỏ, mắt thấy Lâm Phức Hương đánh tới một kiếm, hắn tiện tay dựng kiếm lên.

Nụ cười của Lâm Phức Hương không khỏi biến sắc, một kiếm này nhìn như không chút để ý, cũng là nhắm thẳng vào sơ hở duy nhất trong kiếm pháp của nàng, nếu là nàng không biến hóa, như vậy đầu tiên nàng sẽ bị một kiếm này đâm thủng bụng, sau đó trường kiếm của mình mới có thể đâm tới đầu vai của Chu Hằng.

Nàng vội vàng kêu một tiếng, gót sen nhấc lên, thân hình uyển chuyển tung bay, lui nhanh bảy thước.

Thật ra thì, lấy năng lực phòng ngự Luyện Cốt Cảnh của nàng, chính là bị Chu Hằng đâm vào bụng vị tất có thể tạo thành bao nhiêu thương tổn đối với nàng, ngược lại bảo kiếm của nàng chém đinh chặt sắt, có thể một kiếm cắt đứt nửa người trên của đối phương xuống!

Nhưng thứ nhất, Lâm Phức Hương cũng không nghĩ mạo hiểm như vậy, thứ hai, hai người cũng chỉ là đang luận bàn, tranh luận một chút, ỷ vào cảnh giới, binh khí sắc bén để thủ thắng có ý nghĩa gì?

– Ngẫu nhiên a?

Lâm Phức Hương không tin Chu Hằng có thể phá Phi Bộc Kiếm Pháp của nàng, dưới chân điểm một cái, nàng thoát ra, trường kiếm vung lên, xuất ra một đạo bóng kiếm như thác nước.

Chu Hằng cười nhạt, tiện tay xuất ra một kiếm.

Lại bị tiểu tử này ngẫu nhiên phá được?

Thân hình Lâm Phức Hương vội vàng lộn nhào, không tin mà tiếp tục phát động công kích.

Lui lui lui lui!

Liên tiếp sau 36 kiếm, vẻ kinh sợ trên mặt Lâm Phức Hương càng ngày càng nhiều, bởi vì tiểu tử ghê tởm này tuyệt đối không thể liên tục ngẫu nhiên 36 lần, phá giải toàn bộ kiếm pháp nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo!

Nàng ngừng lại, hung hăng giẫm chân, bộ ngực đầy đặn bởi vì động tác này mà run rẩy kịch liệt một chút, bốn bề sóng dậy, cực kỳ đồ sộ.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317