Hành trình chịch dạo

Phần 301
Phần 301

Khí thế của Mao Vũ Hằng tăng lần nữa, nhưng sắc mặt lại trở nên trắng bệch, phảng phất như không thừa nhận nổi.

Hắn hẳn là còn không có đủ thực lực để thi triển loại bí thuật này, lúc này mạnh mẽ làm, mặc dù uy lực cực lớn, nhưng cũng tạo thành thương tích đối với bản thân hắn.

– Có thể chết dưới một chiêu này, ngươi cũng có thể nhắm mắt ở dưới cửu tuyền!

Mao Vũ Hằng cười lạnh một tiếng, thân hình bắn ra, ba Giao xà trên đỉnh đầu đồng thời phát sáng, thè cái lưỡi đỏ quấn đi qua Chu Hằng.

Phốc!

Ba cái lưỡi đỏ của Giao xà quấn vào nhau, tạo thành một đạo Huyết Thứ màu đỏ, tản mát ra khí tức đáng sợ.

Bản năng của Chu Hằng cảm ứng được một tia nguy hiểm, Huyết Thứ này không kém gì huyết mạch ngân thứ của Ứng gia, cũng có hiệu quả đánh bại phòng ngự. Hai tay hắn dao động, hai đạo tử hỏa bùng cháy hừng hực, cuối cùng tế ra huyết mạch lực cường đại nhất trước mắt hắn.

Huyết mạch tử hỏa vừa ra, khí tức ngọn lửa ở đỉnh đầu hắn cũng giống như được ủng hộ, bốc hơi trong mây.

Con ngươi của thanh niên áo lam co lại lần nữa, gắt gao nhìn chằm chằm tử diễm kia, nhưng lại lộ ra thái độ đăm chiêu.

Dưới uy lực của tử hỏa, ba Giao xà kia lộ ra thái độ sợ hãi, bất giác làm cho thế công hơi chậm lại, phảng phất như không chịu nổi khí thế đáng sợ kia áp bách.

– Ghê tởm!

Mao Vũ Hằng giận dữ rống to, tế ra một chiêu này vốn nên là đánh thắng dễ dàng! Ở bên trong tiếng rống to, ba Giao xà trở nên dữ tợn lần nữa, cuốn về Chu Hằng.

Chu Hằng vung quyền, một người tự mình chiến, tử hỏa thay thế trở thành thủ đoạn chủ công của hắn, ở bên trong ngọn lửa đang thiêu đốt, đối kháng Mao Vũ Hằng.

Tam Xà hợp nhất, có uy lực phá vỡ rất lớn, cho dù là Chu Hằng cũng không dám khinh thường, phải sử dụng Tấn Vân Lưu Quang Bộ để tiến hành lẩn tránh, một đôi tay lại dán vào Mao Vũ Hằng, oanh kích! Oanh kích! Oanh kích!

Hắn chiếm cứ ưu thế về phương diện tốc độ, lại có Thế áp bách, Mao Vũ Hằng căn bản tránh né không được, chỉ có thể chọi cứng cùng hắn.

Bành! Bành! Bành!

Mao Vũ Hằng không ngừng trúng quyền, linh lực phòng ngự không ngừng bị đánh bại, quần áo trên người từ từ bị đốt thành bụi bay. Sau khi áo ngoài của hắn bị đốt hủy hoàn toàn, hiện ra áo lót màu xám nhạt trong đó, thế nhưng có thể ngăn cản tử hỏa đốt cháy!

– Ha ha ha!

Mao Vũ Hằng cười to, nhưng lập tức nôn ra một ngụm máu tươi, tu vi lúc này của hắn thật sự không đủ để thi triển Giao Long Tam Tập Sát, miễn cưỡng làm chẳng khác gì là tự mình hại mình, mặc dù còn không đến mức để cho hắn lo lắng.

– Nội tình của Mao gia ta, há lại để ột mình tiểu tử thâm sơn cùng cốc như ngươi có thể tưởng tượng!

Tử hỏa đã biến dị đều có uy hiếp tương đối đối với Linh Hải Cảnh, thậm chí ngay cả một tầng quần áo cũng không thể đốt, có thể thấy được đây tuyệt đối là một chí bảo, phòng ngự năng lực có thể đạt tới Kết Thai Cảnh!

Một từ nội tình, quả thật không phải là thổi phồng lên!

Nơi xa, thanh niên áo lam lộ ra một chút khinh bỉ, trên mặt tràn đầy nụ cười khinh thường.

– Tiểu tử, đi chết đi!

Mao Vũ Hằng rống to, kéo Tam Đầu Giao xà phát động công kích.

Không trách được mấy lần lúc trước cũng chỉ là đánh cho hắn mặt xám mày tro, nhưng không có tạo thành thương tổn trực tiếp tới thân thể, nguyên lai trên người hắn có một bảo vật phòng ngự! Chu Hằng khẽ nhíu mày, cứ như vậy, đối phương chẳng phải là ở vào thế bất bại sao?

– Ha ha! Ngươi còn có tài năng gì có thể thi triển?

Mao Vũ Hằng đắc ý cười to, một chưởng chụp tới, ba Giao xà đồng thời nhảy múa nhảy múa, cắn về phía Chu Hằng, giống như Ma Thần, người bình thường thấy tuyệt đối sẽ lập tức bị dọa ngất.

Thân hình Chu Hằng vọt lên, trong ánh mắt lệ mang mãnh liệt, quả đấm ngưng tụ lại, phát khởi công kích về phía ba Giao xà kia.

Ngươi mặc bảo y trên người, nhưng linh thể huyễn hóa ra có thể không?

Bành!

Hắn đánh ra một quyền, tử hỏa càn quét, Giao xà kia bị hắn đánh nát đầu.

– A!

Mao Vũ Hằng phát ra một tiếng rống to vừa giận vừa đau, Giao xà kia là huyết mạch lực của hắn biến thành, mặc dù cũng không phải là chỗ yếu hại của hắn, nhưng là như tay đứt ruột xót, một khi bị thương vẫn sẽ đau.

Chu Hằng không để ý chút nào, thân hình cuốn lại, chụp tới một con Giao xà khác. Hai tay hắn nắm lấy Giao xà, dùng sức kéo ra. A, linh lực tuôn ra, Giao xà này cũng bị hắn xé thành hai nửa!

– Tiểu tử chết tiệt!

Mi tâm của Mao Vũ Hằng có một đạo máu tươi chảy ra, đây là bị thương từ trong mà thành, Giao xà bị diệt cũng sẽ tạo thành vết thương đối với hắn, nhưng bên trong máu tươi rơi xuống, lại có hai Giao xà sinh ra.

Đây là huyết mạch lực, huyết mạch bất diệt, linh lực không dứt, là có thể không ngừng mà bổ sung!

– Giết!

Mao Vũ Hằng dữ dội kêu lên.

Sắc mặt Chu Hằng lạnh lùng, chiến ý trong lòng xông thẳng lên trời, hình dáng tử diễm trên đỉnh đầu cũng đang không ngừng dung hợp, tựa hồ muốn tạo thành hình thái đặc thù nào đó.

– Không thể nào đâu!

Ánh mắt thanh niên áo lam trợn trừng, nhưng lập tức ra quyết định.

– Tuyệt không thể để huyết mạch lực của hắn thức tỉnh hoàn toàn!

Thương!

Hắn gào to một tiếng, trong tay đã xuất hiện 1 trường kiếm toàn thân màu xanh lam, hiện ra hàn khí bức người!

Giết!

Hắn cũng gia nhập chiến đoàn, mục tiêu nhắm thẳng vào Chu Hằng.

Bích quang chớp động, kiếm khí như rồng, đánh vào lưng Chu Hằng.

Mắt Chu Hằng trở nên nghiêm túc, cũng không quay đầu lại đã đánh ra một quyền, nhưng kể từ đó, áp lực của Mao Vũ Hằng nhất thời giảm mạnh, xu thế phản kích đại thịnh.

Vô luận là Mao Vũ Hằng hay thanh niên áo lam, bọn họ đều là “Rồng trong loài người”, có tư cách trở thành tuyệt đại thiên kiêu! Mặc dù trước mắt còn không có bước vào Linh Hải Cảnh, nhưng tiềm lực cũng không thua kém bao nhiêu so sánh với Triệu Đoạt Thiên, Ứng Thừa Ân, chiến lực đáng sợ!

Lúc trước Mao Vũ Hằng mặc dù hóa ra ba phân thân linh lực, có chiến lực tứ đại Sơn Hà Cảnh, nhưng dù sao cũng là phân thân, không thể so sánh với chủ thể, dễ dàng liền bị Chu Hằng phá!

Nhưng thanh niên áo lam bất đồng, hắn là tồn tại không kém Mao Vũ Hằng chút nào!

Cái này rất giống khi Triệu Đoạt Thiên liên thủ cùng Ứng Thừa Ân, bên trong Linh Hải Cảnh có ai có thể chống đỡ?

Mao Vũ Hằng tịnh không để ý thanh niên áo lam tại sao phải giúp hắn, nhưng chỉ cần mục đích của hai người chung cũng đủ, chính là muốn giết chết Chu Hằng!

Một Tam Đầu Giao xà có hiệu quả oanh phá phòng ngự, bảo kiếm của một người khác thì tuyệt đối là pháp khí của cấp bậc Linh Hải Cảnh, đủ có thể trảm phá khí lực pháp khí Sơn Hà Cảnh của Chu Hằng, công kích của mỗi người cũng có thể tạo thành uy hiếp chí mạng đối với Chu Hằng!

Thân hình Chu Hằng chợt lui, hắn ưa thích nhất là cận chiến, nhưng cũng không đại biểu hắn không thể tiến hành công kích cự ly xa!

Vực!

Oanh, hai ngọn lửa nhất thời bao vây Mao Vũ Hằng cùng thanh niên áo lam.

– Cái gì?

Mao Vũ Hằng, thanh niên áo lam đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi, trên mặt có sự đại chấn kinh không che dấu chút nào.

Vực! Dĩ nhiên là Vực!

Làm sao có thể?

Bọn họ đều là Sơn Hà Cảnh a, hơn nữa Chu Hằng vẫn chỉ là Sơn Hà nhất trọng thiên, còn thấp hơn hai tiểu cảnh giới so với bọn hắn! Lực lượng của tiểu tử này vô cùng lớn, cái này có thể lý giải, bởi vì trên đời này thứ không thiếu nhất chính là thiên tài, hơn nữa còn có một chút linh đan có thể khuếch trương không gian đan điền.

Nhưng Vực… Đó là chỉ có cường giả Linh Hải Cảnh mới có thể lĩnh ngộ được!

Hơn nữa còn không phải Linh Hải Cảnh bình thường, phải là cường giả tuyệt thế đã bước một chân vào Kết Thai Cảnh! Vực, vốn chính là cường giả Kết Thai Cảnh mới có thể phát huy uy lực của Vô Thượng Đạo đến mức tận cùng!

Một tiểu tử Sơn Hà nhất trọng thiên không ngờ nắm giữ Vực!

Bất khả tư nghị!

Cũng không phải nói nắm giữ Vực sẽ vô địch, đạt tới tầng thứ này như bọn họ, Vực chẳng qua là để cho công kích trở nên không gì cản nổi, thần thức sở chí, công kích sở chí. Chỉ có ở lúc lực lượng chiếm được ưu thế có tính áp đảo tuyệt đối, mới có thể thắng trong nháy mắt!

Chu Hằng còn không có lực lượng nghiền ép như vậy!

Sau khi cả kinh, hai người đồng thời hét lớn, một người ỷ có bảo y bảo vệ, một người còn lại là vung bảo kiếm thành tròn, không lùi mà tiến tới, tiếp tục đánh tới Chu Hằng.

Hừ!

Tâm niệm Chu Hằng vừa động, bành bành bành bành, bên trong tử hỏa nổi lên vô số quả đấm màu vàng, nặng nề oanh kích hai người.

Vực là thăng hoa của võ kỹ, chỉ cần thần thức sở chí, như vậy công kích liền tới, cũng sẽ không bởi vì cách không đánh mà uy lực của công kích yếu bớt, nếu không Vực còn có cái giá trị gì, tùy tiện người nào đó lật tay đánh ra một kích là có thể đạt tới hiệu quả này.

Quả đấm màu vàng này oanh kích ngoại trừ sự cứng rắn như pháp khí Sơn Hà Cảnh của Chu Hằng, uy lực không thể yếu!

Ầm!

Mao Vũ Hằng cùng thanh niên áo lam đồng thời bị đánh tới mức thân hình rút lui, cho đến khi bị oanh ra khỏi phạm vi bao trùm thần thức của Chu Hằng, tử hỏa cùng quả đấm màu vàng kia mới biến mất, hiện ra thân ảnh của hai người.

Sắc mặt của bọn họ cũng là tương đối khó coi, hai người hợp lực thậm chí ngay cả tới gần thân Chu Hằng cũng làm không được!

Đạo của Vực a!

Trong ánh mắt của bọn họ cũng là lộ ra vẻ hâm mộ, 100 Linh Hải Cảnh cũng chưa chắc có một người có thể nắm giữ Vực, từ đó phá vỡ mà vào Kết Thai Cảnh, thực sự trở thành vua của chúng sanh, siêu thoát phàm tục.

Một bước này, không biết đã vây lấy bao nhiêu thiên kiêu!

Nhưng người nam nhân trước mặt này không ngờ ở Sơn Hà Cảnh đã nắm giữ!

Ghen tị a!

Bọn họ vốn tưởng rằng lực lượng của song phương không kém nhiều, chính là Vực thì như thế nào, nhưng sau khi tự mình thể nghiệm mới biết được, Vực mặc dù bị cho rằng là năng lực dành riêng của lão tổ Kết Thai Cảnh, uy lực há lại sẽ yếu!

Tại sao không phải là ta?

Hai người cũng là hai mắt đỏ bừng, cho dù bọn họ cũng là người kiệt xuất trong mọi người, nhưng người nào cũng không thể kết luận chính mình nhất định có thể nắm giữ Vực, từ đó đột phá Kết Thai Cảnh. Thiên tài cũng là tự phụ, khi thấy một yêu nghiệt áp đảo mình rất xa, mất mác cùng đả kích có thể nghĩ!

Ánh mắt Chu Hằng nhìn về phía thanh niên áo lam, nói:

– Ngươi là ai?

Thanh niên áo lam lập tức thu hồi vẻ ghen ghét, niềm kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn thừa nhận chính mình không địch lại, nắm giữ Vực trước một bước thì như thế nào, hắn nhất định cũng có thể! Trên mặt của hắn hiện lên vẻ kiêu ngạo, ánh mắt mang theo khinh thường mãnh liệt, nói:

– Ta gọi là Dư Huyền Cương, sư thừa là Bảo Hoa Thiên Quân! Bất quá, loại tiểu nhân vật thời đại cận cổ như ngươi cũng không thể biết uy danh của gia sư!

Thời đại cận cổ?

Trong lòng Chu Hằng vừa động, nếu là không có chuyện tình của Cổ Hà Càn cùng con lừa đen, từ này mặc dù cổ quái cũng sẽ không khiến hắn để ở trong lòng. Nhưng hiện tại hắn biết vài ngàn năm trước có rất nhiều cường giả lựa chọn tự phong, đến ở thời đại này tìm kiếm tiên duyên!

Nói như thế…

– Ngươi là người của niên đại Vạn Cổ Đại Đế?

Chu Hằng đột nhiên quát to.

– Ừm?

Dư Huyền Cương không khỏi cả kinh, lộ ra một tia chần chờ, sau đó lập tức chợt hiểu, nói:

– Nguyên lai ngươi cũng là…

Hắn cho rằng Chu Hằng là người đồng đạo, cũng là dùng Thời Gian Nguyên Dịch phong tồn đến hiện nay mới cỡi ra.

Trừ con lừa đen, còn có những người khác của thời đại viễn cổ xuất hiện!

Cũng đúng, con lừa đen nói tiên duyên ở nơi này tới mười mấy hai mươi năm, điểm này thời gian không hề dài, ai cũng chờ nổi, không cần thiết phải tỉnh lại “đúng giờ”.

Có lẽ, có ít người đã xuất thế từ một hai trăm năm!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317