Hành trình chịch dạo

Phần 168
Phần 168

Chu Hằng một mình rời Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, ra khỏi khách sạn, chẳng qua là hơi dò thăm một chút liền có thể biết lúc này đế đô hoàn toàn chính là đang ầm ĩ!

Ứng Băng Phong đã chết! Nhạc Hổ đã chết! Lưu Duyệt đã chết!

Thoáng cái sau khi ba tên hào môn chết, đế đô lại không gió nổi mây phun, có chút người nhát gan thậm chí muốn chuyển ra khỏi đế đô, rất rõ ràng, sự trả thù của ba nhà sẽ tới rất nhanh, vạn nhất bọn họ tìm không ra chính chủ, giết lung tung một mạch thì làm như thế nào?

Ba gã đại thiếu là chết cùng một chỗ, mặc dù có mấy thị nữ hôn mê không chết, nhưng hỏi các nàng thì mọi người đều nói không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy đầu đau xót thì đã hôn mê bất tỉnh, lúc tỉnh lại ba vị đại thiếu đã chết.

Vì vậy, đừng nói hung thủ là người nào, chính là tổng cộng có mấy hung thủ cũng không biết!

Nhưng vẫn là có thể làm ra chút ít phán đoán.

Trên người ba gã đại thiếu đêu có cấm khí, nhất là Ứng Băng Phong, cho dù cường giả Khai Thiên Cảnh xuất thủ cũng không thể đánh giết hắn!

Như vậy, chẳng lẽ là cường giả Sơn Hà Cảnh làm?

Sai sai sai, cấm khí tuy mạnh, nhưng có hạn chế số lần sử dụng, chỉ cần chiến lực mạnh hơn Ứng Băng Phong liền có thể hao hết lực lượng cấm khí, dù sao đồ chơi này cũng sẽ không biết tiếc rẻ lực lượng giống như người, mỗi lần nhận được công kích cũng sẽ toàn lực phát huy.

Bởi vậy, người bị tình nghi có thể sẽ nhiều hơn! Hiện tại đế đô cũng không biết có bao nhiêu người bởi vì Phong Khiếu cấm địa cùng thế giới dưới lòng đất mà đến, cao thủ Ích Địa Cảnh, Khai Thiên Cảnh đếm không xuể.

Bất quá, có mấy người có thể trong thời gian có hạn giết chết ba đại thiếu gia trong người có cấm khí, ba người bọn hắn lại không phải người ngu, gặp phải nguy hiểm còn không biết trốn sao?

Chiến lực này, ít nhất phải là Ích Địa tam trọng thiên, thậm chí mạnh hơn!

Mặt khác, người nào không có chuyện gì lại đi giết ba tên đại thiếu này làm gì, dù sao ba tên đại thiếu này mặc dù chuyện xấu làm không ít, nhưng cố kỵ thế lực phía sau bọn họ, lại có mấy người dám xuất thủ đối với bọn họ?

Hiềm nghi lớn nhất dĩ nhiên chính là Chu Hằng, hắn có năng lực như thế, cũng có động cơ!

Mà lúc này, người bị tình nghi lớn nhất lại vô cùng ngông nghênh, đường hoàng đi tới Thiên Bảo Các, quét sạch sẽ hàng hóa trong binh khí các lầu hai, kế tiếp tham gia một buổi đấu giá cỡ nhỏ, nhìn thấy pháp khí liền ra tay, vung ra một lượng lớn linh thạch, bao hết bảy pháp khí bán ra lần này.

Điều này làm cho rất nhiều người có ý mua cũng nhe răng, ngươi có bảy tay hay là mười tay, mua nhiều pháp khí như vậy để trở về nấu ăn sao?

Chu Hằng đâu thèm để ý những người khác nghĩ như thế nào, một đường trở về khách sạn, chẳng qua là hắn còn chưa kịp cắn nuốt những thứ kim loại này, liền tiếp đãi một vị khách nhân – Mai Di Hương.

– Tiểu Chu Tử, ngươi phát tiền của phi nghĩa, nghe nói ngươi phát rồ theo sát người ta đoạt pháp khí, là bị thiêu tới nóng đầu sao?

Nữ nhân này lại là mặc trang phục công tử văn nhã, bên cạnh chỉ có một người bảo vệ xưng là Phúc bá, nhưng một hộ vệ đã thắng được tất cả cao thủ của Hàn Thương Quốc.

Trong ngực nàng ôm Tiểu Kim, vật nhỏ mắt lom lom nhìn Chu Hằng, nước miếng chảy ròng.

Chu Hằng lấy ra mấy viên Nguyệt Châu đưa tới, đây là thứ hắn thật vất vả nhớ tới mới thu ở buổi tối lấy Bảo Nguyệt Kính ra.

Tiểu tử bắt đầu ăn, Mai Di Hương lại lười biếng ngồi xuống, một đôi mắt to hắc bạch phân minh nhìn Chu Hằng.

– Tiểu Chu Tử, ngày hôm qua có phải là ngươi âm thầm xử lý hay không?

Nàng có chút hưng phấn mà hỏi.

– Cơm có thể ăn lung tung, nhưng miệng không thể nói bậy!

Chu Hằng cười nói.

– Cắt, Tiểu Chu Tử ngươi quá không đủ nghĩa khí, chúng ta là ai a, là huynh đệ thì ngươi không thể dấu diếm ta?

Mai Di Hương liếc mắt nhìn Chu Hằng một cái, mắt to quyến rũ, dưới một thân nam trang có loại phong tình khác…

– Ngươi biết là được!

Chu Hằng cũng không muốn phủ nhận.

– Ha ha ha! Tên ngu ngốc kia vừa chết, ta liền đoán được là ngươi làm!

Mai Di Hương hưng phấn mà vỗ tay.

– Giết thật tốt! Giết thật hay! Mặc dù mọi người đều đoán là ngươi làm, nhưng chỉ cần ngươi đừng thừa nhận, ta liền có thể cho ngươi chỗ dựa, chính là lão tổ của Ứng gia tới, ta cũng mời phụ thân ra!

Trong lòng Chu Hằng vừa động, lão tổ của Ứng gia chính là cường giả Kết Thai Cảnh, có thể đối kháng cùng cao thủ cấp số này, cả Lãng Nguyệt Quốc cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay! Nói như vậy, Mai Di Hương hẳn là ái nữ của cường giả Kết Thai Cảnh?

Mai Di Hương là quỷ linh tinh quái bực nào, lập tức thấy được hoài nghi trên mặt Chu Hằng, lúc này gật đầu, nói:

– Cha ta chính là Mai Tùng Đào, một trong tam đại cường giả Kết Thai Cảnh của Lãng Nguyệt Quốc! Hì hì, có phải chân mềm nhũn hay không, nhanh chóng quỳ bái bổn tiểu thư một chút!

Không trách được nàng có cao thủ Sơn Hà Cảnh tự mình làm hộ vệ, nguyên lai lão tử của nàng dĩ nhiên là một trong ba người mạnh nhất của Lãng Nguyệt Quốc! Không trách được Ứng Băng Phong theo đuổi nàng như vậy, ái nữ của một cường giả Kết Thai Cảnh giá trị tuyệt đối đáng để bỏ công.

– Cúng bái thì quên đi, bản thân ta thật là có chút giật mình!

Chu Hằng cười nói, hắn tò mò là Mai Tùng Đào sinh hạ Mai Di Hương lúc mấy trăm tuổi hay mấy ngàn tuổi? Một lão đầu mấy trăm tuổi, mấy ngàn tuổi lại có nữ nhi mười mấy hai mươi tuổi, cái này làm sao cũng cho người ta cảm thấy buồn cười a!

Mai Di Hương không biết hắn suy nghĩ gì, nếu không chắc chắn tức giận xông tới đánh Chu Hằng một bữa. Nàng hưng phấn xâu chuỗi bằng chứng cùng Chu Hằng, quyết định nói là tối ngày hôm qua nàng và Chu Hằng uống rượu với nhau, cho tới rạng sáng hôm nay, Ứng Băng Phong ba người chết đi tự nhiên không có nửa xu quan hệ cùng Chu Hằng.

Nữ nhân này chính là e sợ thiên hạ bất loạn, hăng hái bừng bừng, không cảm thấy làm như vậy có gì không ổn chút nào, chẳng qua là yêu cầu sau này Chu Hằng đi Lãng Nguyệt Quốc làm thịt thêm mấy tên quỷ chán ghét của Ứng gia.

Chu Hằng không có cự tuyệt, hắn chiếm Linh Đang màu tím chính là mọi người đều biết, từ phản ứng của Ứng Băng Phong, vật này rất trọng yếu, Ứng Thừa Ân tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Vì vậy, ân oán của hắn và Ứng gia đã sớm gieo!

Mai Di Hương nóng vội, ngồi không bao lâu liền đi. Nguyên nhân gây ra là nàng nhận được báo cáo của thủ hạ, nghe nói từ đâu chạy tới một con heo năm chân, lập tức hào hứng đi xem.

Nữ nhân này..!

Chu Hằng hoàn toàn không làm rõ tính tình của nữ nhân này, bách biến đa dạng, nhưng tổng thể mà nói vẫn là năng lực gây họa tương đối mạnh. Loại vua gây họa này vẫn bớt chọc vào thì hơn. Tuy rằng nàng thật sự rất xinh đẹp, thân phận cũng vô cùng cao quý, nhưng Chu Hằng cũng không muốn cả ngày sứt đầu mẻ trán.

Hắn tiến vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, trực tiếp chạy lên tầng hai, bắt đầu luyện hóa vũ khí vừa mới lấy được.

Trong hơn trăm món binh khí, chỉ có chín món là pháp khí, ngoài ra đều là phàm khí khá thượng thừa. Chu Hằng nhìn xem những tài liệu dùng kia khá bất phàm, bởi vậy liền mua lại, dù sao không mất bao nhiêu tiền.

Năng lực của Phệ Kim tộc phát động, hắn bắt đầu cướp đoạt tinh hoa trong những binh khí này.

Vút vút vút!!!

Đầu tiên là phàm khí bởi vì không có trận pháp bảo hộ, hoàn toàn chính là một món vật chết, tinh hoa trong đó lập tức liền bị Chu Hằng rút ra ngoài, hóa thành từng hạt tiến vào trong cơ thể hắn, màu sắc khác nhau, sắc thái loang lỗ.

Mà chín món pháp khí kia thì đều có trận pháp tồn tại, khí linh lập tức triển khai phản kích. Nhưng trong chín món pháp khí cảnh giới cao nhất cũng chỉ là cấp bậc Sơ Phân Cảnh, sao có thể là đối thủ của Chu Hằng, ngay cả hắc kiếm đều không dùng, hắn mạnh mẽ phá hủy trận pháp, chín món pháp khí lập tức hóa thành phàm khí.

Những binh khí này cộng lại một chỗ cũng không thể so sánh với lục lạc màu tím, Chu Hằng ngay cả da thịt đều không cần rạch ra, chỉ vẻn vẹn mười mấy phút sau liền cắn nuốt sạch sẽ chúng, mục nát hóa thành bụi. Mà ở trong cơ thể Chu Hằng thì thêm ra một viên châu hoàn màu sắc rực rỡ còn nhỏ hơn hạt gạo.

Tâm niệm hắn thoáng động, viên châu hoàn này lập tức tản ra, dung hợp vào trong xương cốt toàn thân, tiếp tục đề cao cường độ thân thể và lực lượng của hắn.

– Tính chất của kim loại càng cao, tinh hoa trong đó cũng càng nhiều!

Chu Hằng mở mắt, điều này không khó đoán, nhưng vẫn phải chứng minh một chút mới có thể hết hy vọng.

– Tuy nhiên, kim loại cao cấp chỉ có duyên gặp không thể cầu, dù sao không có nhiều thằng ngốc tới tặng bảo vật cho ta như Ứng Băng Phong. Vẫn là dùng số lượng để bù lại thôi!

Hắn rời khỏi Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, lại chạy tới Thiên Bảo Các một chuyến. Muốn mua đồ vật cấp cao thì ở đó tự nhiên là lựa chọn đầu tiên.

– Chu công tử!

Lần này là Nguyễn Giai Oánh ra mặt tiếp đãi Chu Hằng. Vị Tử Tinh tiểu thư có danh xưng đệ nhất mỹ nữ Hàn Thương Quốc này một đoạn thời gian gần đây đặc biệt điệu thấp, giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Chu Hằng làm lễ ra mắt, lập tức tiến lại ôm lấy nàng đặt lên đùi.

– Khi mới gặp Chu công tử, Chu công tử chẳng qua Luyện Thể Cảnh, nhưng bây giờ lại đã là cường giả Ích Địa Cảnh, khiến cho thiếp thân ngưỡng mộ!

Vị mỹ nữ khiêm tốn này nhẹ nhàng cười, có một loại quyến rũ phát ra từ trong xương tủy. Nàng bị Chu Hằng chơi đến phát sợ, gần đây tưởng rằng có thể kháng cự lại hắn, thế nhưng chỉ vừa bị Chu Hằng chạm vào, ý nghĩ kháng cự trong nàng lập tức khuất phục, chỉ có thể mặc cho Chu Hằng làm bậy.

Mỗi một mỹ nữ đều là yêu tinh trời sinh, một nụ cười một cái nhăn mày trong lúc lơ đãng đều có thể khiến người tim đập thình thịch. Chu Hằng làm sao nhịn được, hai tay lập tức không an phận thò vào dưới váy nàng, một tay bắt lấy bầu vú, một tay kéo quần lót sang bên.

Chu Hằng những ngày này quả thật là đi lại lại trong đống son phấn. Lâm Phức Hương, Cổ Tư, An Ngọc Mị, Mai Di Hương, Tiêu Họa Thủy, người nào không phải ở trên tiêu chuẩn. Vì vậy nhìn thấy mỹ nữ là hắn lại muốn nện nàng.

Chu Hằng liếm nhẹ lên vành tai Nguyễn Giai Oánh, đầu lưỡi tiến vào trong lỗ tai nàng nói:

– Chẳng qua là vận khí tốt một chút mà thôi!
– Ưm… ưm… Chu công tử thật là khiêm tốn… Ư… ưm…

Nguyễn Giai Oánh ánh mắt lưu chuyển, phong tình chợt sinh. Thân thể nàng dưới sự kích thích của Chu Hằng, lập tức phản ứng lại, dâm thủy bắt đầu rỉ ra, hai đầu vú cương lên.

– Ưm… Chu công tử… ưm… ưm… thiếp thân thủy chung cho rằng… ứ… ưm… u… ngươi chính là vị chủ nhân… ưm… mà… ư… ưm… Thiên Bảo Các chúng ta… ứm… ưm… gian khổ tìm kiếm… ư… a… a… ư…
– Ồ. Vì sao ngươi lại cho là như vậy?

Chu Hằng vạch áo Nguyễn Giai Lánh ra, cúi đầu xuống cắn lấy núm vú đỏ ửng như hai viên ngọc của nàng hỏi.

Hắn lúc này đã không phải là tiểu tử ngây ngô cái gì đều không hiểu ở Phong Vũ Thành lúc trước, hắn biết Thiên Bảo Các nghĩa là gì. Đây chính là một quái vật lớn sản nghiệp trải rộng toàn bộ đại lục!

Có thể đem sản nghiệp làm đến lớn như vậy, không có lực lượng mạnh mẽ duy trì sao được, sớm bị người gặm đến ngay cả xương cốt đều không còn! Bởi vậy, trong Thiên Bảo Các thế nào cũng phải có cường giả tuyệt thế Thần Anh Cảnh tọa trấn, nếu không làm sao có thể trấn áp vạn tông chư quốc?

Lão tổ Thần Anh Cảnh tìm kiếm chủ nhân? Đùa gì thế!

Được rồi, cho dù là thật, phó này mạnh hơn chủ, như vậy làm chủ nhân phải nghẹn uất cỡ nào đây? Chu Hằng còn tự biết bản thân mình, hắn kiên nhẫn nghe Nguyễn Giai Oánh nói, chẳng qua là muốn chơi hàng mà thôi.

– Dựa… dựa… ưm… theo… a… ưm… quy… định… đời… ư… ư… ứ… ưm… đời… hà… hà… hà… lưu… a… ư… ưm… truyền… lại… hà… hà… hà… chủ… nhân… ưm… a… a… ưm… chân… chân… chính… phù… phù… ưm… của… Thiên… Thiên… a… ơ… hơ… Bảo… Các… ưm… sau… sau khi… Ưm… ư… ư… dùng… Linh… Tinh… ư… Trụ… Trụ… a… a… ưm… kích… phát… á… Ứ… Ưm… ưm… a… sẽ… sẽ… sẽ… ư… phát… ưm… ra… hào… hào… quang… ưm… màu… đen… Ư… Ứ… a… độc… độc… nhất… vô… ưm… nhị…

Nguyễn Giai Oánh rên rỉ nói, nàng muốn ngả bài mà không phải quanh co lòng vòng. Vì vậy chỉ có thể mặc cho Chu Hằng làm gì thì làm.

– Khi… Ưm… Chu… công… công… a… a… Ưm… tử… Ưm… lần… đầu… tiên sử… sử… á… ưm… dụng… ư… Ư… ư… a… Linh… Tinh… Trụ… Ưm… hơ… hơ… hơ… trắc… nghiệm… thiếp… Ưm… thiếp… thân… Ư… liền… nhìn… A… a… ưm… thấy… thấy… Ưm… một… vệt… hà… a… a… sáng… đen… ưm… ưm… ưm… Ưm… ư… thậm… thậm chí… a… ư… đều… hủy… hủy… Linh… Tinh… Trụ… Ứ… a… ưm…

Chu Hằng thoáng dừng động tác, nhưng ngay lập tức làm tới, hắn đặt Nguyễn Giai Oánh nằm sấp trên bàn gỗ. Một tay hất váy nàng lên eo, lộ ra cặp đùi thon dài được tất chân màu trắng bao lại.

Chu Hằng nhìn đăm đăm vào quần lót ren của nàng, con cặc ngỏng cao trong quần. Hắn cúi đầu xuống, lưỡi liếm láp cặp đùi vẫn còn mặc tất.

Nước bọt thấm vào lớp vải, khiến Nguyễn Giai Oánh run rẩy vì kích thích. Chu Hằng liếm dần lên trên, lưỡi hắn chạm vào quần lót ren đen của nàng, đầu lưỡi kích thích lớp bảo ướt đẫm dâm thủy.

Nguyễn Giai Oánh nằm sấp trên bàn, mặc cho Chu Hằng liếm láp âm đạo nàng. Lưỡi hắn vạch quần lót sang, tiến vào âm đạo ẩm ướt.

– Trong… trong… Ưm… trắc… ha… ha… ha… ưm… nghiệm… về… về… sau… song… ưm… song… linh… thể… a… a… ư… của… Ưm… Chu… công… tử… Ư… Ưm… a… tuy… tuy rằng… Ưm… Ứ… trong… quy… củ… Ưm… nhưng… nhưng… a… ứ… thiếp… thiếp… thân… ưm… tin… tin tưởng… a… A… hơ… hơ… đó… khẳng… khẳng định… Ư… Ứ… ứ… ư… là… Chu… công… công… tử… cố… ý… ưm… làm… ra…

Nguyễn Giai Oánh rên rỉ nói, âm đạo nàng thít lại, quấn chặt đầu lưỡi Chu Hằng. Thế nhưng lưỡi hắn lại giống như một xon rắn thô dài, đâm sâu vào bên trong, đầu lưỡi chạm đến tử cung nàng.

Thân thể Nguyễn Giai Oánh run rẩy dữ dội, tử cung co rút, bắn ra một dòng âm tinh. Chu Hằng vội vàng há miệng mút hết, mồm hắn giống như muốn cắn nhốt cả cái lồn nàng.

Dâm thủy chảy ra bị Chu Hằng uống sạch. Hắn thu lưỡi lại, con cặc sớm không chờ được kê sát cửa lồn Nguyễn Giai Oánh.

Nguyễn Giai Oánh cảm nhận dược quy đầu to lớn từ từ tách đôi hai mép lồn nàng, tiến vào âm đạo ẩm ướt ngứa ngáy, đã mấy tháng không được nếm mùi cặc. Chu Hằng bắt lấy cặp mông mềm mại của nàng xoa nắn, con cách từng chút một đẩy vào, thân cặc từ từ chậm rãi tiến lên.

Nguyễn Giai Oánh cố gắng nín rên rỉ, quay đầu nhìn Chu Hằng, rên rỉ nói:

– Không… không… Ưm… biết… a… a… á… A… ư… biết… thiếp… thiếp… thân… nói… ưm… Ưm… ư… có… có… đúng… không?

Chu Hằng tận tình cảm nhận xúc cảm co dãn, đàn hồi cực độ từ mông Nguyễn Giai Oánh truyền đến, con cặc tiến vào một nửa trong âm đạo nàng.

Trong lòng hắn trong nháy mắt hiện lên vô số ý tưởng, phen lời này của Nguyễn Giai Oánh dường như xẹt qua một tia chớp trong đầu hắn, khiến hắn đem rất nhiều chuyện gắn kết vào một chỗ.

Đoạn thời gian gần nhất hắn đã không suy nghĩ vì sao kiếm gãy màu đen lại xuất hiện trong đan điền của hắn nữa, đây kỳ thật là một chuyện cực kỳ trọng yếu. Hắn có thể có được thành tựu bây giờ có thể nói chín phần là nhờ vào hắc kiếm.

Thanh kiếm gãy này đến tột cùng là lai lịch gì?

Nếu kiếm này uy lực lớn như thế, lúc trước lại là làm sao mà gãy?

Trên chín tầng trời là Tiên!

Chẳng lẽ, lúc trước hắc kiếm từng thuộc về tiên nhân nào đó, mà vị tiên nhân kia gặp phải tai nạn lớn gì, ngã xuống bỏ mình, hắc kiếm lưu lạc trong trần thế, không biết làm sao chui vào trong đan điền của hắn an gia.

Nếu như nói hắc kiếm là tiên vật, thật ra có thể hoàn mỹ giải thích năng lực có thể cắn nuốt tinh hoa sinh mệnh của nó. Dù sao đây cũng không phải phạm trù người phàm có thể lý giải. Mà nghe nói tiên nhân bất tử bất diệt, sau khi vị tiên nhân kia trọng thương, có thể nào chơi loại chuyển thế đầu thai hay không?

Tiên nhân kia đã từng là chủ nhân của Thiên Bảo Các, như vậy sau khi hắn ngã xuống, Thiên Bảo Các tự nhiên sẽ tìm kiếm vị tiên nhân chuyển thế này. Đúng là như vậy, cao thủ Thần Anh Cảnh mới có thể cúi đầu xuôi tay, cam lòng làm người hầu!

Đó nhưng là tiên nhân!

Đương nhiên, nếu quả thật có chuyện chuyển thế, ai biết cao thủ Thần Anh Cảnh có ý đồ gì, có phải là tính toán giết tiên nhân chuyển thế chân chính chiếm cứ Thiên Bảo Các? Lại hoặc là ép hỏi ra Tiên pháp, chính mình thành tiên?

Nói tóm lại, nếu không có thực lực tương ứng ngồi lên ngôi vị hoàng đế, sẽ chỉ bị đàn sói cắn nuốt!

Chu Hằng hít sâu một hơi, đem những suy nghĩ này toàn bộ nén ở trong lòng, hắn tuyệt đối không thể thừa nhận. Mặc dù hắn có Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, nhưng chênh lệch giữa hắn và cường giả Thần Anh Cảnh không biết cách mấy triệu dặm, nếu thật sự gặp phải cường giả như vậy, nói không chừng đối phương có năng lực lớn mạnh mẽ cướp đoạt Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.

Hắn sẽ không mạo hiểm như vậy!

Cường giả Thần Anh Cảnh quá đáng sợ, một ý niệm đều có thể đánh giết hắn, hắn ngay cả cơ hội chạy trốn đều không thể có!

– Đáng tiếc, tuy rằng ta cũng rất muốn có được sản nghiệp thật lớn như Thiên Bảo Các, nhưng ta thật sự không phải người các ngươi muốn tìm!

Chu Hằng vỗ vỗ vào cặp mông màu mỡ của Nguyễn Giai Oánh nói, hắn nhiều nhất chỉ là có được một món tiên vật, bất kể là tư tưởng, ý thức, hắn vẫn là hắn.

Nguyễn Giai Oánh thoáng lộ ra một vẻ thất vọng, nàng vốn tưởng rằng mình thẳng thắn, Chu Hằng cũng sẽ bánh ít đi bánh quy lại, không nghĩ tới miệng tên này vẫn kín như vậy!

Nàng đã dùng mỹ nhân kế với hắn, nhưng gần như không có hiệu quả gì. Duyên nữ nhân của kẻ này mạnh đến kinh người, trước có Lâm Phức Hương, An Ngọc Mị, Cổ Tư, hiện tại lại có Tiêu Họa Thủy, Mai Di Hương, bên cạnh thủy chung không thiếu mỹ nữ, hơn nữa còn là mỹ nữ siêu cấp có tướng mạo, dáng người, có khí chất, tài sản. Mỗi người đều không kém nàng!

Nàng dùng mỹ nhân kế với Chu Hằng, nhưng hiện tại không cẩn thận đã góp chính mình vào mất.

– Vậy… ưm… Chu… công… tử… ưm… hôm… ư… ưm… ưm… hôm… nay… a… A… a… Ư… tới… là… là vì… ưm… chuyện… gì?

Nguyễn Giai Oánh biết Chu Hằng kín miệng, ép đến cùng sẽ chỉ tạo nên hiệu quả trái ngược, vẫn là từ từ mà tiến thì hơn. Suy nghĩ thống suốt, nàng đổi chủ đề hỏi.

Chu Hằng nhấp hông vào âm đạo thít chặt của Nguyễn Giai Oánh nói:

– Ta cần thu mua lượng lớn binh khí, đương nhiên tốt nhất là pháp khí. Không cầu phẩm chất, nhưng cấp bậc phải càng cao càng tốt.

Vừa nói, Chu Hằng vừa nhấp hông liên tục. Con cặc to lớn của hắn nong rộng âm đạo khiêm tốn của Nguyễn Giai Oánh ra, đầu khấc liên tục chạm vào tử cung.

– Thì… ưm… thì ra… ư… Ư… a… là… a… A… á… ưm… vậy… hơ… hơ… Ưm… thiếp… ưm… thiếp… thân… ứ… sẽ… Sẽ… a… Ư… cho… người… ưm… Đi… Sắp… sếp… ư… ư… a… ưm… hiện… hiện tại… Ưm… công… công… Tử… ư… xin… á… á… Ưm… a… hãy… ưm… yêu… yêu… thương… ứ… thiếp… thân… ưm… Ư… Ư… Ư…

Cho dù Nguyễn Giai Oánh cực kỳ khó hiểu, thế nào cũng không thể lý giải Chu Hằng muốn những thứ này làm gì. Thật sự là linh thạch quá nhiều không có chỗ dùng sao? Nhưng yêu cầu của khách cổ quái mấy chăng nữa, chỉ cần không trái với quy định của Thiên Bảo Các thì phải nhận ủy thác.

Chu Hằng nhận được Nguyễn Giai Oánh đạp ứng, liền bắt đầu thật tình chinh phạt trên thân nàng. Hắn lật người nàng lại, khiến Nguyễn nằm ngửa trên bàn, con cặc khổng lồ vẫn không ngừng nhấp vào âm đạo nàng.

Hai tay Chu Hằng bắt lấy cặp vú mềm mại của Nguyễn Giai Oánh. Núm vú nhô lên cương cứng, chọc chọc vào lòng bàn tay hắn.

Chu Hằng cúi đầu hôn lên môi Nguyễn Giai Oánh, lưỡi hắn thò vào khoang miệng nhỏ nhắn thóm tho của nàng. Nguyễn Giai Oánh thậm chí có thể cảm nhận được mùi vị âm đạo và dâm thủy trong miệng Chu Hằng, nhưng đây chỉ càng khiến nàng kích thích hơn.

Hai chân Nguyễn Giai Oánh quặp chặt lấy hông Chu Hằng, âm đạo nàng nuốt hết con cặc hắn đến tận gốc. Chu Hằng tham lam hút lấy từng ngụm nước miếng từ miệng nàng.

Hông hắn nhấp như điên vào cái lồn nhỏ bé bót chặt, đầu khấc bị tử cung hút chặt lấy, quy đầu dính đầy dâm thủy đâm tới không ngừng nghỉ. Âm đạo Nguyễn Giai Oánh trơn trượt mà siết chặt, không khác gì âm đạo gái trinh, làm Chu Hằng thích mê không buông nổi.

Nguyễn Giai Oánh bị địt điên cuồng như vậy, mới đầu còn không thích ứng được, chỉ có phần chịu đựng bị nện. Dù sao nàng đã rất lâu không được con cặc hung mãnh của Chu Hằng cày cấy.

Nhưng dần dần, âm đạo Nguyễn Giai Oánh bắt đầu thích ứng con cặc khổng lồ bên trong. Nàng chủ động lắc hông phối hợp với hắn.

Từng cú nắc lút cán trong lồn Nguyễn Giai Oánh, nhúm lông tơ trên mu lồn nàng dính đầy dâm thủy, bết lại với nhau. Chu Hằng đưa tay nhéo nhéo vài sợi lông, thân thể Nguyễn Giai Oánh lập tức run lên.

– Ư… ư… A… ư… á… đứng… ưm… đừng… a… a… xin… xin… công tử… Ưm… ư… Ứ… dừng… đừng… ư… bứt… ưm… lông… thiếp… Ứ… a… A… ưm…

Nguyễn Giai Oánh cầu xin rên rỉ. Lông lồn bị giật giật làm nàng có cảm giác hưng phấn kỳ dị âm đạo siết chặt con cặc Chu Hằng.

Chu Hằng cảm nhận được vách thịt trong lồn nàng xiết lại, liền cười khà khà. Hắn dùng cả hai tay thay nhau giật giật lông lồn nàng.

Nguyễn Giai Oánh vung vẩy hai tay rên rỉ, thân thể nàng vặn vẹo uốn éo, âm đạo co thắt từng đợt mãnh liệt. Dâm thủy tuôn ra như suối, tử cung nhíu lại, một luồng âm tinh theo đó xuất ra.

Hai mắt Nguyễn Giai Oánh trợn to, thân thể ngừng uốn éo, vòng eo mảnh mai ưỡn lên thật cao, hai mép lồn mở ra hết cỡ, bao trùm toàn bộ con cặc Chu Hằng!

Âm đạo đột nhiên siết chặt, khiến Chu Hằng không kịp phản ứng, con cặc run run, lập tức bắn ra. Tinh trùng như thủy triều vỡ đê, phun đầy âm đạo Nguyễn Giai Oánh.

Chu Hằng ôm lấy thân thể Nguyễn Giai Oánh ngồi xuống, con cặc hắn cắm trong lồn nàng, cặp mông mềm mịn ngồi ngay ngắn trên đùi hắn. Miệng hai người mút chặt lấy nhau, hai tay Nguyễn Giai Oánh ôm cổ Chu Hằng, cặp vú mềm mại cọ lên ngực hắn.

– Ưm… đúng rồi… ưm… ư… Chu công tử… ưm… ưm… rất… nhanh… Ưm… sẽ… trở… nên… ưm… ưm… ư… bận rộn…

Nguyễn Giai Oánh rời khỏi môi Chu Hằng nói.

– Ồ, vì sao?

Chu Hằng thuận miệng hỏi. Hai tay hắn thò vào trong váy, xoa bóp cặp mông mềm mại của nàng.

– Ở chỗ giao giới bốn nước lớn Hàn Thương Quốc, Thủy Nguyên Quốc… phát hiện một mạch khoáng linh thạch, nghe nói lượng ẩn chứa tương đương phong phú. Bốn nước lớn đều muốn chiếm làm của riêng, nhưng Lãng Nguyệt Quốc đột nhiên hạ chỉ, nói bọn họ không nên làm lớn chuyện!
– Bởi vậy, bốn nước lớn quyết định dùng chiến lực đỉnh cao để quyết định quyền khai thác, phân phối của mỏ khoáng. Chu công tử nếu tiến vào Ích Địa Cảnh, chiến lực lại mạnh mẽ như vậy, như vậy tất nhiên phải vì nước ra sức!

Nguyễn Giai Oánh rủ rỉ nói bên tai Chu Hằng, thanh âm êm tai, dư âm văng vẳng, giống như đang ngâm xướng một khúc hoan ca.

Chu Hằng vừa mới an tĩnh lại đã bị kích thích. Con cặc cương cứng trong lồn Nguyễn Giai Oánh động đậy.

– Á!

Nguyễn Giai Oánh thét lên một tiếng, âm đạo nàng lập tức truyền đến từng trận cảm giác sung sướng vô tận. Chu Hằng hẩy hông từ dưới lên, hai tay hắn nâng cặp mông tròn trịa của nàng nhấp nhả trên con cặc to lớn.

Nguyễn Giai Oánh hối hận không thôi, vừa rồi nàng nói bình thường là được rồi, cần gì phải thổi vào tai Chu Hằng? Hiện tại liền ăn quà báo.

Chu Hằng cúi đầu ngậm núm vú Nguyễn Giai Oánh vào miệng, hai hàm răng cắn nhẹ đầu vú. Thân thể nàng lập tức run lên, trong lồn không ngừng bị trùng kích, cộng thêm núm vú trong miệng Chu Hằng, để nàng điên đảo không thôi.

Hai mắt Nguyễn Giai Oánh đê mê nhắm lại, hưởng thụ từng đợt khoái cảm Chu Hằng mang tới. Âm đạo nhỏ bé bị con cặc kinh người kia nong rộng ra từng chút một.

Chu Hằng chơi nàng đã ghiền mới đành lòng bắn vào tử cung Nguyễn Giai Oánh. Hắn hôn nàng một hơi thất sâu, sau đó kéo quần lên rời khỏi Thiên Bảo Các trở lại khách điếm. Lúc này Tiêu Họa Thủy rốt cục tỉnh ngủ, hắn liền đem vưu vật này phóng ra, để cho nàng ngồi ở trong ngực mình, mềm mại không xương, dường như một hồ nước mát.

Nếu không phải vừa chơi Nguyễn Giai Oánh, Chu Hằng đã đè nàng ra nện rồi.

– Mạch khoáng linh thạch?

Tiêu Họa Thủy sau khi nghe Chu Hằng thuật lại lời Nguyễn Giai Oánh, mày liễu dài nhỏ hơi hơi cau lại:

– Đây là một kỳ ngộ, nhưng cũng tương đương với nguy hiểm!
– Là sao?
– Mỗi một mỏ linh thạch hình thành đều cần một khối mẫu thạch, giống như trận pháp trời đất tự nhiên hình thành, tụ tập linh khí, dùng thời gian tỉ tỉ năm để hình thành mạch khoáng. Mà nếu là phẩm chất mỏ linh thạch cực cao, trong mẫu thạch có thể hình thành linh hạch!
– Linh hạch?
– Ừm, linh hạch là tinh hoa linh khí tinh túy nhất, đối với võ giả mà nói chẳng những có thể nhanh chóng đề cao tích lũy lực lượng, còn có thể đạt được lĩnh ngộ thật lớn! Linh thạch thượng phẩm liền có được tác dụng gia tăng võ giả ngộ đạo, mà hiệu quả của linh hạch lại càng mạnh. Đáng tiếc là, một mỏ linh thạch chỉ có thể hình thành một linh hạch, hơn nữa còn không phải mỗi một mỏ khoáng đều có!

Chu Hằng hiểu được, bốn nước lớn sở dĩ mỗi người đều không chịu buông tay, trừ mỏ linh thạch ngày sau có thể mang đến thu nhập linh thạch cuồn cuộn không ngừng, càng trọng yếu vẫn là muốn xem xem có thể kiếm được linh hạch hay không!

Những người này đều bị chặn ở Khai Thiên nhất trọng thiên giống Nam Cung Trường Không không biết đã bao nhiêu năm rồi, nếu là có thể đạt được linh hạch, vượt qua vách ngăn cảnh giới nhỏ này tự nhiên không thành vấn đề!

Bởi vậy, mặc dù bây giờ còn không biết có linh hạch hay không, nhưng các cường giả của bốn nước lớn lại đều muốn thử vận may một lần!

Vì mạnh mẽ mà mạo hiểm, điều này ăn sâu vào trong xương tủy máu thịt mỗi một võ giả, nếu không Phong Khiếu Lâm Địa lại làm sao hấp dẫn nhiều võ giả như vậy tới?

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317