Hành trình chịch dạo

Phần 32
Phần 32

Ngày thứ hai Chu Định Hải đã rời khỏi Cửu Linh Tông, nói là không muốn thiếu nhân tình của Cửu Linh Tông.

Chu Hằng cũng biết, phụ thân làm như thế cũng là không muốn làm cho hắn phân tâm, tập trung toàn bộ tinh thần để tu luyện. Sau khi hắn suy tính một chút, cũng không có khuyên can, không muốn làm cho phụ thân thất vọng.

Hắn dằn thân tình xuống đáy lòng, đặt mục tiêu chuyên chú để tăng lên tu vi của chính mình.

Năng lượng tự do mà đoạn kiếm màu đen đã bắt đầu hạ thấp, hắn có thể khẳng định những năng lượng này chính là mười năm trong quá khứ hắn tu luyện ra được, vì vậy, cho dù hắn có thiên phú như Chu Định Hải, sợ rằng những năng lượng này khi hắn đạt tới Luyện Thể tầng chín đã hết.

Muốn tiếp tục hát vang tiến mạnh ở con đường tu luyện, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp khác.

Tỷ như Tụ Nguyên Đan, tỷ như thịt yêu thú…

Hắn đưa mục tiêu ngắm đến mười người mạnh nhất ngoại môn, cướp lấy, là hắn có thể đạt được trọng điểm bồi dưỡng của của tông môn.

Bất quá, muốn khiêu chiến mười người mạnh nhất ngoại môn cũng không phải là muốn đánh nhau là có thể đánh, chỉ có đệ nhất thiên tài mỗi tháng được, mà hiện tại mới là tuần đầu của tháng hai, còn phải hai mươi ngày tới.

Hắn đang lo, cũng là nhận được nhiệm vụ lịch lãm thứ nhất sau khi tiến vào tông môn, tiến vào dãy núi Bình Thiên săn yêu thú.

Săn yêu thú, một phương diện là vì rèn luyện môn nhân, một phương diện khác cũng là cung cấp “Thức ăn” cho đệ tử ưu tú trong tông môn, chẳng lẽ phải để cho bọn họ tiêu tốn thời gian quý giá để săn thú sao?

Tiểu đội săn thú do một tên nội môn đệ tử dẫn dắt, những đội viên khác là ngoại môn đệ tử, số lượng từ năm đến sáu người, nhiều hơn thì không quản được.

Vừa đến sáng sớm, Chu Hằng liền tới tập hợp dưới chân núi, thấy những người khác trong đội.

Không có một người nào nhận biết!

Bất quá hắn không nhận ra người khác, cũng không đại biểu người khác cũng không nhận biết hắn. Trên thực tế một mình hắn đấu tứ đại tối cường của ngoại môn, thanh danh đã sớm lên cao, ngay cả không ít nội môn đệ tử đều nghe nói tên của hắn.

Chu Hằng đếm, bao gồm hắn cùng cả năm tên ngoại môn đệ tử, đều là nam tử.

Một lát sau, chỉ thấy hai đạo nhân ảnh một trước một sau đi tới, đi ở phía trước là một cô gái quyến rũ diễm lệ, vóc người bốc lửa, bộ ngực đầy đặn đi một bước sẽ rung động một chút, thân hình phong tình vạn chủng như rắn nước.

Chính là Hàn Vũ Liên!

Người phía sau nàng lại là thanh niên chừng 20, vóc người thon dài, bộ dáng hết sức anh tuấn, chẳng qua là một đôi mắt luôn mê đắm nhìn chằm chằm cái mông của Hàn Vũ Liên, khóe miệng đều nhanh chảy nước miếng ra.

– Ta là đội trưởng của đội ngũ săn thú lần này của các ngươi!

Hàn Vũ Liên đi thẳng vào vấn đề nói, mắt đẹp quét qua Chu Hằng, nhất thời nghĩ tới thiếu niên này mang kinh ngạc cho nàng, ánh mắt không khỏi hơi chậm lại.

– Hàn sư tỷ, làm sao cũng không giới thiệu ta một chút?

Thanh niên sau lưng nàng cười cười, nói:

– Nơi này có người mới, vậy thì tự giới thiệu mình một chút, ta gọi là Thích Quang Diệu, nội môn đệ tử, lần này là chủ động xin tiếp xúc, tới giúp Hàn sư tỷ một tay!
– Hừ, không cần ngươi nhiều chuyện!

Ánh mắt Hàn Vũ Liên quét qua Thích Quang Diệu, trong ánh mắt không khỏi toát ra vẻ chán ghét.

– Sư tỷ, ngươi dù sao là lần đầu tiên dẫn đội, hơn nữa mới vừa tấn nhập Luyện Huyết Cảnh không bao lâu, ta là quan tâm ngươi!

Trên mặt của Thích Quang Diệu lộ ra vẻ thắm thiết, biểu lộ ra trước mặt mọi người không có che dấu chút nào.

Tuổi tác của hắn nhỏ, hơn so sánh với Hàn Vũ Liên, nhưng thời gian tiến vào Luyện Thể tầng mười sớm hơn so với Hàn Vũ Liên, bởi thế nên lấy khẩu khí lão luyện để nói lời nói này.

– Ai muốn ngươi nhiều chuyện!

Hàn Vũ Liên không cảm kích chút nào, đầu ngón tay vung lên.

– Lên đường!

Nàng đi trước, năm người Chu Hằng theo sát phía sau, Thích Quang Diệu cười hắc hắc, không nhanh không chậm cùng ở sau lưng mọi người.

Cửu Linh Tông vốn chính là tọa lạc tại một chỗ dưới chân dãy núi Bình Thiên, vì vậy thật ra thì bọn họ vẫn là ở trong núi, chẳng qua là muốn săn bắt yêu thú, tự nhiên còn phải xâm nhập vào bên trong, bên ngoài rất không có khả năng gặp phải.

Bốn ngày sau đó, bọn họ đã xâm nhập vào dãy núi Bình Thiên, xa xa vượt ra khỏi độ sâu trước kia Chu Hằng tiến vào, thế núi càng thêm dốc đứng, tiếng thú kêu đáng sợ thỉnh thoảng vang lên, làm cho tâm linh người ta phát run.

– Từ nơi này bắt đầu chính là yêu thú hoành hành, tất cả mọi người chú ý, không thể vượt qua cực hạn ba mươi dặm, ở sau cực hạn đó, sẽ có yêu thú Luyện Huyết Cảnh thường lui tới!

Hàn Vũ Liên thận trọng nói.

Tất cả mọi người rùng mình, gặp phải yêu thú Luyện Huyết Cảnh, sợ rằng Hàn Vũ Liên cũng chỉ có chạy trối chết, không cách nào chiếu cố bọn họ nữa!

– Yên tâm, có ta ở đâêu thú Luyện Huyết Cảnh cũng có thể chém!

Thanh âm Thích Quang Diệu cũng là vang lên cách đó không xa, hắn bị Hàn Vũ Liên đuổi ra khỏi đội ngũ, nhưng thủy chung mặt dạn mày dày theo ở phía sau, thỉnh thoảng sẽ chen vào một câu nói.

Hắn và Hàn Vũ Liên giống nhau, đều là Luyện Thể tầng mười, bất quá tiến vào sớm hơn nửa năm so với Hàn Vũ Liên, trước mắt đã đạt đến Luyện Thể tầng mười đỉnh phong. Bất quá, cảnh giới võ đạo càng cao thì càng khó có thể đột phá, từ Luyện Thể tầng mười đến Luyện Thể tầng mười một vận khí không khéo ngủ ba năm năm năm cũng không phải là chuyện ly kỳ.

Bắt đầu từ Luyện Huyết Cảnh, tầm quan trọng của ngộ tính hoàn toàn thể hiện ra ngoài.

Hai cao thủ Luyện Thể tầng mười, chiến lực này quả thật rất mạnh, nhưng thật sự gặp phải yêu thú cảnh giới giống nhau căn bản cũng chỉ có chạy trối chết! Vì vậy, tự nhiên ai cũng sẽ không để lời nói khoác của Thích Quang Diệu ở trong lòng, đoạn đường tới đây cũng đã nghe hắn nói chán rồi.

Thích Quang Diệu cũng không phải là không tự mình hiểu lấy, thấy trên mặt của mọi người hiện lên mấy phần khinh bỉ, không khỏi nặng nề hừ một tiếng, lộ ra vẻ không vui trên mặt.

– Hành động đi, đây là lịch lãm của các ngươi, nếu không gặp phải nguy hiểm tính mạng ta sẽ không xuất thủ!

Hàn Vũ Liên phất phất tay.

Năm người Chu Hằng cũng là gật đầu.

Đội ngũ đổi thành Chu Hằng dẫn đội, mặc dù hắn hoàn toàn là người mới, nhưng nhất chiến thành danh, tự nhiên bị bốn người khác cùng đề cử là đội phó.

Yêu thú nơi này quả thật nhiều, không có đi ra bao xa, bọn họ đi tới một mảnh rừng, chỉ thấy một đầu Dã Trư to lớn đang gục ở dưới một cây đại thụ ngủ, tiếng ngáy khò khè tựa như sấm đánh, một nhóm Chu Hằng chính là bị thanh âm này dẫn qua.

Dã Trư này dài chừng sáu thước, vô cùng cao lớn, cả người đều là lông dài vàng óng ánh, khóe miệng lộ ra hai cái răng nanh, dài đến một xích, tản mát ra hàn mang lành lạnh.

Yêu thú Luyện Thể tầng tám, Kim Mao Trư!

Chu Hằng lập tức nhảy ra, triển khai Phi Vân Bộ, mạnh mẽ giết yêu trư, thương, trường kiếm bên hông ra khỏi vỏ, hắn huy kiếm đâm thẳng.

Hắn không muốn cầm danh tiếng của Lâm Phức Hương để khoa trương Sương Hàn Kiếm sớm bị hắn quấn vải lên luôn luôn đeo ở lưng, hiện tại chỉ là dùng một thanh thiết kiếm tầm thường.

– Quá lỗ mãng!

Hàn Vũ Liên nhất thời giận sôi lên, cặp hung khí trước ngực lại được dịp rung động một trận, thân là một người lãnh đạo, chức trách tối trọng yếu chính là trù tính an bài chung, để cho thủ hạ mỗi một để cho thủ hạ cũng có thể phát huy tác dụng nên có.

Nhưng Chu Hằng thì sao, cứ trực tiếp giết tới như vậy, này đâu còn có thể nói là phối hợp?

Bốn gã thiếu niên khác cũng là trẻ tuổi khí thịnh, huyết khí phương cương, bị Chu Hằng hành động như vậy, ai cũng hưng phấn lên, cũng đi theo nhất nhất chạy vội đi ra ngoài.

Tiếng ngáy của Kim Mao Trư bỗng nhiên ngừng lại, một đôi mắt heo to lớn mở ra, màu đỏ tươi.

Chà!

Chu Hằng một kiếm chém tới cũng là chém vào không trung, đừng xem Kim Mao Trư to mập, nhưng di động cũng là không chậm chút nào, thoáng cái đã tránh được công kích của Chu Hằng, bỗng nhiên phát ra một tiếng trư khiếu cao vút, đánh tới Chu Hằng.

Phi Vân Bộ!

Trong lòng Chu Hằng vô hỉ vô bi, hoàn toàn đắm chìm trong kiếm ý của Lăng Thiên Cửu Thức, hai mắt lúc mở lúc đóng, trong con ngươi hiện ra hai cây hắc kiếm, vô cùng thâm thúy…

Nhất cử nhất động của Kim Mao Trư đều ở trong lòng bàn tay của hắn!

Cảm giác như vậy hết sức kỳ diệu, thật giống như hắn chính là đế vương trên chín tầng trời, có tư thế lấy mắt nhìn thương sinh linh trong thiên hạ.

Dưới chân Chu Hằng hoạt động, hắn có loại cảm giác, lấy năng lực hắn nắm chặt toàn cục, chính là không có Phi Vân Bộ cũng có thể di động! Dĩ nhiên, có Phi Vân Bộ để cho hắn càng thêm dễ dàng, có thể đối kháng với địch nhân tầng thứ cao hơn.

Có Chu Hằng làm mồi, bốn người khác tự nhiên có thể tận tình công kích, chẳng qua là lấy bản thân mạnh mẽ của yêu thú, binh khí thông thường đánh lên căn bản không thể nào phá vỡ da. Nhưng là nước chảy đá mòn, bốn người kia dù sao cũng là tu vi Luyện Cốt Cảnh, lực lượng chính là thật đả thật, công kích tích lũy cũng tương đối khả quan.

Kim Mao Trư không ngừng kêu to, đây là bị đánh đau!

Chu Hằng nắm lấy cơ hội, đột nhiên đâm ra một kiếm!

Phốc, phốc…

Hắn đâm liên tục hai kiếm, hai vòi máu phun ra.

Kim Mao Trư nhất thời phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, chợt vọt tới trước, không có đụng với Chu Hằng, mà là đụng vào hai khối đá ở giữa, không ngờ kẹp lại, không thể tiến lui!

– Làm rất khá!

Bốn người khác cũng là trầm trồ khen ngợi, lúc trước Chu Hằng đâm một cái rồi nhảy lên, hẳn là đâm vào hai con mắt Kim Mao Trư! Yêu thú này thân thể quả thật mạnh mẽ, nhưng mắt, mũi, miệng, hậu môn loại địa phương này vẫn là bộ vị yếu hại!

Nếu không phải dụng ý của Chu Hằng là để cho yêu thú này mù, kiếm thứ nhất hoàn toàn có thể vào sâu hơn một chút, tạo thành tổn thương lớn hơn đối với Kim Mao Trư! Chẳng qua là đến lúc đó, hắn sẽ không có thời gian ra lại kiếm thứ hai…

Thừa dịp Kim Mao Trư bị kẹt, bốn người khác liên tục oanh kích, lực lượng Luyện Cốt Cảnh há lại dễ coi thường, tận tình xuất thủ cho dù là lấy thể chất của Kim Mao Trư cũng chịu không nổi, không ngừng phát ra tiếng kêu như heo bị chọc tiết.

Bành!

Một tiếng nặng nề vang lên, yêu thú này bị đau hẳn là cứng rắn “nhổ” bản thân ra ngoài, trong mắt không ngừng chảy máu, càng lộ vẻ dữ tợn đáng sợ.

Nhưng đây đã là nỏ mạnh hết đà, không tới mấy giây liền té xuống, trở thành con mồi thứ nhất của Chu Hằng bọn họ.

Các thiếu niên rối rít hoan hô, trước kia bọn họ cũng không phải là không có giết chết yêu thú Luyện Thể tầng tám, nhưng nào có dễ dàng như lần này.

Đôi môi đỏ mọng của Hàn Vũ Liên rung động mấy cái, cuối cùng không nói gì, khoanh tay quay mặt sang một bên, bộ ngực ngạo nhân bị đôi tay nàng nâng lên, nhìn vào càng thêm mê người.

Nàng thật ra thì rất muốn khiển trách biểu hiện không có chút tinh thần hợp tác đoàn đội nào của Chu Hằng, nhưng đầu Kim Mao Trư kia lại bị xử lý sạch sẽ gọn gàng, làm cho nàng muốn khiển trách cũng không biết mở miệng làm sao.

Đội ngũ không có tiếp tục đi tới, mà là lập tức xử lý thi thể Kim Mao Trư.

Da heo có thể làm thành đồ phòng ngự rất tốt, nanh lại là vũ khí sắc bén tuyệt đối, xương có thể làm thuốc, thịt heo lại là tài nguyên tu luyện tuyệt hảo.

Cửu Linh Tông có một loại dược vật đặc thù, có thể rút sạch hoàn toàn thủy phân trong thịt, biến hơn ngàn cân thịt thành chỉ có gần trăm cân, hơn nữa thể tích rất nhỏ, vô cùng dễ mang theo.

Chu Hằng không khỏi cảm khái, nếu là ban đầu Lâm Phức Hương cũng mang theo loại thuốc này, vậy thi thể Lục Túc Cự Đầu Thú kia sẽ không lãng phí.

Nữ nhân kia, thật là bại gia a!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317