Hành trình chịch dạo

Phần 314
Phần 314

Thời gian trôi, Nạp Lan Yêu Nguyệt tỉnh lại, cặc Chu Hằng vậy mà từ đó đến giờ vẫn nằm trong thân thể nàng. Nhưng nàng cũng không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có loại cảm giác thoải mái biến thái.

Nạp Lan Yêu Nguyệt đỏ mặt, thầm phỉ nhổ vài câu trong lòng.

Chu Hằng bị động tĩnh của nàng đánh thức. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy bờ vai trắng nõn của nàng.

* Tỉnh rồi thì mau tránh ra!

Chu Hằng còn chưa kịp thể nghiệm gì, đã nghe được Nạp Lan Yêu Nguyệt hừ lạnh.

Hắn vội vàng rút cặc ra khỏi lỗ đít nàng.

Nạp Lan Yêu Nguyệt liếc mắt nhìn Chu Hằng một cái, nhưng trong lòng lại không cách nào tức giận hắn, đành phải hừ lạnh một tiếng, biểu hiện bất mãn.

Chu Hằng đành phải cười làm lành.

Trong lòng Nạp Lan Yêu Nguyệt lúc này mới thoải mái một chút, nàng nhìn Chu Hằng, có chút kỳ quái nhìn hỏi:

* Tiểu nam nhân, ngươi vì sao lại thả cho ta được tự do? Ngươi không phải cũng biết, cho dù ngươi không nói ra bất kỳ yêu cầu gì, ta cũng sẽ bảo vệ tính mạng ngươi, thậm chí là cùng ngươi lên giường, sao không vĩnh viễn giữ ta ở bên cạnh ngươi?

Dù sao nàng đã được tự do, không chút kiêng kỵ nào hỏi nghi ngờ trong lòng.

* Thanh niên chính nghĩa giống như ta, sao có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy chứ!

Chu Hằng chính nghĩa nghiêm nghị nói.

Nạp Lan Yêu Nguyệt lập tức dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn con cặc dưới háng hắn, nói:

* Loại người vô sỉ giống ngươi lão nương thấy nhiều rồi! Tuy rằng lão nương đã đáp ứng không gây tổn thương tới ngươi, nhưng vẫn có biện pháp chỉnh ngươi, ngươi tin hay không?

* Chỉnh ta thế nào? Nếu là chỉnh ta trên giường, như thế lúc nào cũng sẵn sàng nghênh chiến.

Chu Hằng cười hắc hắc dâm tiện nói.

Nạp Lan Yêu Nguyệt tức giận hứ một tiếng quay đi, nói đùa, tiểu tử này công phu làm tình quá mạnh, nàng đều sắp không chịu nổi, suýt chút nữa không cầm hòa được, thật quá mất mặt mà.

Nghĩ đến đây, Nạp Lan Yêu Nguyệt liền cảm nhận được lỗ đít có cảm giá trồng rỗng, trong lòng càng tức giận hơn.

Chu Hằng thấy Nạp Lan Yêu Nguyệt sinh khí, đành phải cười hề hề chạy đến gần kéo nàng vào ngực, bàn tay xoa xoa mông mềm nói:

* Ta quả thật có thể giữ ngươi ở bên người, nhưng làm như vậy, ngươi khẳng định sẽ ghi hận với ta. Mà khi ta gặp tình huống khó xử cần ngươi giúp đỡ, như vậy, khi ngươi hoàn thành yêu cầu đạt được tự do, chỉ sợ ta sẽ bị tai bay vạ gió, vả lại, ta cũng không nỡ cầm tù một mỹ nhân tuyệt thế.

Nạp Lan Yêu Nguyệt được khen, lập tức cau có biến mất, nàng cao ngạo hừ một tiếng:

* Chỉ được cái dẻo miệng, nhưng coi như ngươi cũng có mắt nhìn.

Chu Hằng cũng địch thực là nghĩ như thế, hắn căn bản không có thực lực điều khiển đối phương, chủ yếu phó cường, sẽ có một ngày xảy ra chuyện.

Thí dụ như, Nạp Lan Yêu Nguyệt có thể ra tay với Tiêu Họa Thủy các nàng, nếu như Chu Hằng ngăn cản, chẳng khác nào để Nạp Lan Yêu Nguyệt hoàn thành một yêu cầu. Hay hoặc là, hắn bị người chế trụ, ngay cả ý niệm trong đầu cũng không thể động được, không vào được Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.

Giữ một cường giả không cam tâm tình bất nguyện ở bên người làm nô, chẳng khác nào một cái bùa đòi mạng! Quan trọng nhất là, Chu Hằng sớm đã nhìn ra Nạp Lan Yêu Nguyệt là một dâm nữ, là loại cực kỳ dâm đãng, nếu thể hiện ra cho nàng thấy con cặc khủng bố của hắn, còn sợ không được cưỡi đối phương hay sao?

Chu Hằng đắc ý cười, bàn tay vuốt ve bờ mông đầy đặn của Nạp Lan Yêu Nguyệt, ngón tay không đứng đắn liền bắt đầu mò vào giữa đùi nàng, trong lòng thầm nhủ trách không được lão lừa đảo nói, không tới lúc vạn bất đắc dĩ không nên dùng, đúng là một con dao hai lưỡi, không cẩn thận sẽ gây tổn thương mình! Quả thực là miếu nhỏ dung không được Đại Phật.

Nhưng mà đại phật thì sao? Còn không phải bị ta địt cho rên rỉ như kỹ nữ!?

* Ngươi làm gì vậy!? Không phải vừa làm xong sao!

Nạp Lan Yêu Nguyệt cảm nhận được hai mép lồn bị Chu Hằng trêu đùa, trong lòng quýnh lên, vội vàng tránh thoát khỏi hắn.

Chu Hằng hai mắt nhìn đăm đăm thân thể trần truồng nóng bỏng của nàng, thầm nói cơ hội thỏa thích như thế này không biết bao lâu mới gặp được, không làm đến thoải mái sao có thể dừng lại? Hắn rất vô sỉ nói:

* Vừa rồi là vừa rồi, bây giờ ta còn chưa thỏa mãn.

* Hừ! Mặc kệ ngươi, không là không! Đi mà tìm nữ nhân của ngươi đi!

Nạp Lan Yêu Nguyệt đỏ mặt gắt một tiếng, không phải nàng không muốn làm tình tiếp, nhưng thật sự là nàng đã sắp không xong rồi, nếu thật bị tiểu tử này chà đạp một trận nữa, đến lúc đó đi đứng cũng không nổi, thì quá mất mặt rồi!

* Tại sao?

Chu Hằng đột nhiên bị đẩy ra, trong lòng không khỏi buồn bực.

* Hừ, về sau đừng để cho lão nương gặp lại ngươi!

Nạp Lan Yêu Nguyệt trừng mắt liếc Chu Hằng một cái.

Sao đột nhiên lại nổi giận chứ?

Chu Hằng thật sự không nghĩ ra, lúc trước không phải còn rất sung sướng sao? Thoáng cái đã quay ngoắt 180 độ rồi là thế nào? Xem ra, nữ nhân chính là nữ nhân, cho dù là nữ nhân yêu tộc cũng rất không nói lý!

Hắn đang miên man suy nghĩ, đã thấy Nạp Lan Yêu Nguyệt xẹt qua, trên bầu trời hiện ra một cái lỗ đen tối tăm khiến người ta phát hoảng! Oanh, bầu trời sấm rền chớp giật, dường như lập tức chọc thủng trời vậy.

* Hẹn gặp lại, tiểu nam nhân đáng ghét! Lần sau nhất định phải làm đến sảng khoái mới thôi! Lão nương chắc chắn vắt cạn tinh dịch của ngươi!

Nạp Lan Yêu Nguyệt thả người nhảy vào, thân thể nóng bỏng mê người đã chìm vào phiến hư không kia, cứ như vậy, trong nháy mắt phiến hư kia không nhanh chóng khép lại, bầu trời lại khôi phục thanh minh vốn có, dường như chưa từng phát sinh qua chuyện gì.

Trong lòng Chu Hằng lại dâng lên sóng to gió lớn!

Từ Hóa Thần Cảnh lên trên, tu luyện tới cực hạn là có thể bay vọt chín tầng trời, chém phá Phàm giới làm tiên!

Từ xưa đến nay truyền thuyết thần thoại đều là như vậy!

Nạp Lan Yêu Nguyệt là tiên nhân!

Chu Hằng ngây ra một hồi lâu, lúc này mới xoa xoa gò má hơi cứng ngắc, đột nhiên phá lên cười.

Đây không phải là rất buồn cười sao?

Con lừa đen, Cổ Hà Càn, còn có rất nhiều cường giả tự phong mấy vạn năm vượt qua thời gian mà đến hiện tại, truy tìm cơ hội thành tiên. Điều này làm cho Chu Hằng nghĩ rằng thành tiên khó như lên trời, dường như toàn bộ Huyền Càn đại lục chỉ có thể ra một người vậy.

Nhưng hắn hiện tại liền nhìn thấy một vị tiên sống sờ sờ, hơn nữa không hề có vẻ tiên phong đạo cốt, lập tức khiến cho tiên mất đi cảm giác thần bí.

Nếu Nạp Lan Yêu Nguyệt là tiên, như vậy người có thể bắt giữ nàng, đem nàng phong làm nhân ngẫu tự nhiên cũng là tiên, hơn nữa còn là tiên mạnh hơn! Là lão lừa đảo sao?

Có thể phải, có thể không phải.

Lão lừa đảo từng nói, hắn cũng là phụng mệnh thu thập Thiên Huyền Linh Tinh, bởi vậy có khả năng 12 con nhân ngẫu kia là người ở sau lưng hắn giao cho hắn. Nhưng tóm lại, trên đời này còn có tiên khác, hơn nữa đem lực chú ý đặt ở Huyền Càn đại lục.

Thiên Huyền Linh Tinh quả nhiên là tiên vật!

Tuy rằng tiện tay ném cho lão lừa đảo nhưng Chu Hằng cũng không cảm thấy hối hận. Dù sao bảo vật tốt mấy không thể dùng cũng là rác rưởi, ngược lại Nạp Lan Yêu Nguyệt lại giải quyết cho hắn một phiền toái lớn.

Tiên giới thật sự tồn tại!

Nạp Lan Yêu Nguyệt một tay rạch mở Phàm giới, phá vỡ mà vào hư không, khẳng định là về tới Tiên giới!

Điều này cho Chu Hằng lòng tin thật lớn!

Thế giới này có tiên, còn có Tiên giới khiến hắn tràn đầy ý chí chiến đấu!

Hắn sợ nhất chính là nhân sinh tịch mịch, đến Hóa Thần Cảnh liền thành điểm cuối, chỉ có thể giống như Vạn Cổ Đại Đế trấn áp dị tộc, như vậy thật không thú vị. Chu Hằng hắn muốn khiêu chiến là kẻ địch càng thêm mạnh mẽ!

Chờ xem đi Tiên giới, sẽ có một ngày hắn sẽ mang theo người thân bằng hữu cùng lên tới, vì tất cả người thân cận tranh thủ đến cơ duyên trường sinh bất tử.

Trong truyền thuyết, Tiên bất tử bất diệt!

Nghĩ đến chính mình mới vừa còn hung hăng địt tiên nhân, địt cho nàng xây xẩm mặt mày, rên rỉ như chó cái, Chu Hằng không khỏi khí thế bừng bừng, trong tâm có một luồng hào khí dâng trào.

* Tiên nhân thì thế nào!? Ngày sau mỹ nữ tiên giới, chắc chắn không thể thoát khỏi cặc ta!

Chu Hằng hào khí can vân, con cặc vì hưng phấn mà phồng lớn, trong đầu ảo tưởng các loại tràng cảnh tiên nữ như mây, toàn thân trần truồng chổng mông lên lúc lắc câu dẫn, banh lồn ra cầu xin hắn địt, không khói cười lớn vài tiếng.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317