Hành trình chịch dạo

Phần 306
Phần 306

Ứng Thừa Ân ra tay giải vây, cái này quá dễ hiểu, bởi vì mục tiêu của hắn là muốn đoạt lấy tu vi suốt đời Hàn Vũ Liên, nàng không thể chết được!

Linh Hải Cảnh yêu nghiệt cũng không thể chống cự lại Kết Thai Cảnh, Ứng Thừa Ân đều không ngoại lệ.

Một kích nổ nát tù thiên địa của cường giả Kết Thai Cảnh, đó là… Pháp khí tuyệt thế!

– Ân? Trong ánh mắt Tiêu Cửu Hùng lóe lên vẻ tham lam, hắn cũng không có pháp khí tuyệt thế! Nếu có thể cướp lấy một thanh, chiến lực tự nhiên sẽ tăng vọt.
– Tiểu bối, ngươi chính là Lãng Nguyệt Ứng gia Ứng Thừa Ân? Hắn lạnh nhạt nói, trong giọng nói tràn đầy cao cao tại thượng.

Đây là tự nhiên, lão tổ Kết Thai Cảnh chính là nhân vật đỉnh tiêm thế gian, hoàn toàn thoát khỏi phạm trù phàm nhân, cho dù Ứng Thừa Ân có pháp khí tuyệt thế thì như thế nào, cuối cùng là một người phàm tục.

– Nữ nhân này không phải ngươi có thể động! Ứng Thừa Ân bất kháng nói, trong giọng nói mang theo tự tin mãnh liệt.
– Ha ha ha! Bổn tọa muốn chơi nữ nhân nào, nữ nhân kia phải ngoan ngoãn cởi sạch, nếu muốn giết người nào, người kia trốn được chân trời góc biển đều chỉ có chờ chết phân! Tiêu Cửu Hùng tuyệt đối là cái khác loại lão tổ Kết Thai Cảnh, không ngờ so gân cùng Ứng Thừa Ân.
– Vậy ngươi thử xem! Ngược lại Ứng Thừa Ân càng giống như kẻ bề trên, một bộ dáng vân đạm phong khinh lười dong dài cùng Tiêu Cửu Hùng, trường kiếm màu tím trong tay tản phát ra thần uy lẫm lẫm.
– Chết! Tiêu Cửu Hùng đột nhiên biến sắc mặt, một quyền đẩy dời đi, niệm động công, lập tức có vô số đạo nắm tay đánh tới Ứng Thừa Ân.

Cà!

Ánh sáng màu tím hiện lên, kiếm khí lạnh thấu xương thẳng hướng cửu trọng thiên!

Tiêu Cửu Hùng kinh ngạc, giữa hai lông mày lộ ra thận trọng.

Hắn là lão tổ Kết Thai Cảnh, tự nhiên không cần để Kết Thai Cảnh có pháp khí tuyệt thế ở trong lòng! Mặc dù pháp khí có đặc điểm vô kiên bất tồi, nhưng chung quy chỉ là một vật chết, cho dù có cái gọi là trận linh cũng vô dụng, dù sao cũng là linh khí thiên địa thông qua trận pháp mà hình thành, trí lực thực sự đáng nói?

Pháp khí tuyệt thế đủ để chém cường giả Linh Hải Cảnh. Nhưng đối với lão tổ Kết Thai Cảnh liền thua chị kém em!

Nhưng mà, cái chuôi trong tay Ứng Thừa Ân cũng không phải pháp khí tuyệt thế Kết Thai Cảnh, mà là một tầng thứ càng cao hơn!

Cấp bậc Thần Anh Cảnh!

Cái này khiến hắn cũng có chút nhức đầu!

Tuy rằng pháp khí chung quy chỉ là pháp khí, không thể so sánh với người, nhưng cao hơn một cái tu vi cảnh giới. Ngay cả hắn đều không cách nào trấn áp!

Sắc mặt của Tiêu Cửu Hùng có chút khó coi, tuy rằng hắn làm việc không hề nguyên tắc, vui đoạt mỹ nữ, bị lão tổ cùng cảnh giới cực khinh thường, cũng chỉ có thể đếm được vài người trên đầu ngón tay có tư cách như vậy, nhưng tuyệt không bao gồm cái tiểu bối Linh Hải Cảnh trước mặt.

Cứ như vậy nghênh ngang mà đi. Còn có cái mặt mũi gì?

Bên kia, Chu Hằng đồng dạng nhíu mày, vô luận là Tiêu Cửu Hùng thắng hay là Ứng Thừa Ân cường thế, đối với hắn cùng Hàn Vũ Liên cũng không là một chuyện tốt.

Làm sao bây giờ?

– Tiểu bối, bổn tọa phải giáo huấn ngươi một phen thật tốt! Tiêu Cửu Hùng cuối cùng hạ quyết tâm, sao có thể chịu thua trước một tiểu bối Linh Hải Cảnh, lúc này lại đánh một quyền. Thế công như mưa.

Hắn thật không có để Chu Hằng cùng Hàn Vũ Liên ở trong lòng, phía trước muốn giết người chỉ là tâm huyết dâng trào, giống nhân loại không để ý đạp một cước có thể nghiền chết một con kiến hay không.

Hai người tái chiến, nói xác thực, hẳn là Tiêu Cửu Hùng chiến đấu cùng tử kiếm, Ứng Thừa Ân yêu nghiệt nữa cũng không có đường nhúng tay.

Hàn Vũ Liên nhìn sang Chu Hằng, trong ánh mắt lộ ra vẻ hoảng loạn, giống như muốn nói làm sao bây giờ?

Chu Hằng giận dữ trong lòng, phía trước gọi ngươi có đi hay không. Hiện tại sau khi biết mới hối hận? Nhưng chuyện cho tới bây giờ, trách cứ đã không có ý nghĩa, đến cùng nên làm như thế nào?

Thình thịch thình thịch thình thịch!

Tử kiếm chiến kịch liệt với Tiêu Cửu Hùng, tuy rằng Ứng Thừa Ân cũng không được tác dụng gì, nhưng cũng không dám rời tử kiếm bảo hộ đi bắt lấy Hàn Vũ Liên, dù sao hắn dựa vào tử kiếm bảo hộ mới có thể chống cự lại cùng một cường giả Kết Thai Cảnh.

Nhưng Chu Hằng với Hàn Vũ Liên cũng đừng mơ tưởng chạy trốn, Ứng Thừa Ân nắm giữ Vực. Ý niệm trong đầu vừa động có thể phát động công kích đối với hai người.

Thông! Thông! Thông!

Nhưng vào lúc này, chỉ nghe một tiếng bước chân nặng nề truyền đến từ đàng xa, dường như một người khổng lồ đến từ viễn cổ, mỗi một tiếng bước chân đều nặng nề mà đập vào lòng của tất cả mọi người.

Áp lực kinh khủng truyền đến, nhóm lão tổ Kết Thai Cảnh đang hỗn chiến đều nhao nhao dừng tay, nhìn lại địa phương phát ra tiếng bước chân.

Thông, thông, thông, thanh âm càng ngày càng gần, chỉ thấy một đạo nhân ảnh đang đi tới hướng bọn họ, tốc độ cũng không phải rất nhanh, nhưng mỗi một bước hạ xuống, mặt đất đều xảy ra một trận nổ vang, dường như trong thân thể hắn có một cự thú đáng sợ!

Không giống với những người khác, trên người hắn cũng không có linh lực hộ thuẫn, cứ như vậy với thân thể đi lại đây tràn ngập độc khí cả vùng đất.

Chu Hằng lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì đạo nhân ảnh này rõ ràng là người đá lúc trước hắn đã gặp!

Thứ hai, cũng chính là người đá tàn phế nửa người, ít nhất là tồn tại Kết Thai Cảnh!

Tôn người đá này sao chạy đến đây?

Nhắc tới người đá cũng là vì tranh đoạt thần dược, Chu Hằng cũng không tin, bởi vì người đá ở nơi này, nếu nó nếu muốn, sớm tới tìm – hơn nữa nó dường như không sợ độc khí của nơi này!

Nếu nó không phải đến cướp lấy thần dược, như vậy có thể trái ngược!

Nó đến thủ hộ Cửu Dương Sinh Sinh Thảo.

– Người đá? Một gã cường giả Kết Thai Cảnh Dạ Ma tộc lộ ra vẻ nghiêm nghị, không bởi vì đối phương thiếu nửa người mà khinh thị, ngược lại có vẻ thập phần thận trọng, thậm chí nói có vẻ khẩn trương.

Keng!

Người đá rung tay phải lên, trong tay có thêm một thanh mâu đá chiều dài ba trượng, nó đi tới phương hướng Cửu Dương Sinh Sinh Thảo.

– Ngoại tộc, không cần cậy mạnh! Ngươi đã bị thương nặng, sao không lui qua một bên, vượt qua quãng đời còn lại của ngươi! Một gã nhân loại cường giả Kết Thai Cảnh nói, đồng dạng biểu tình vô cùng thận trọng.

Thình thịch!

Người đá căn bản không trả lời, chân vừa đạp, thân hình lập tức bắn ra, cây mâu đá xẹt qua một đạo ô quang, chỉ trong khoảnh khắc đó liền đâm tới phía trước ngực tên nhân loại cường giả Kết Thai Cảnh.

– Chết tiệt! Cường giả kia giận quát một tiếng, người đá mặc dù không vận dụng Vực, hoặc nói không thể sử dụng Vực, nhưng Thế Cảnh lại không thành vấn đề, nếu đánh tới trước người, vậy tuyệt đối không thể trốn, chỉ có thể đón đỡ.

Hắn huy song chưởng, nghênh đón đối với cây mâu đá, hai tay ở trong quá trình chém ra lập tức biến thành cây khô.

Thình thịch!

Mũi mâu đâm đến, xuyên thủng bàn tay cường giả loài người, cây mâu đá xuyên qua da thịt, xuyên qua xương ngón tay, phát ra tạp âm hách người.

– A Cường giả loài người hét lớn một tiếng, hai tay dùng sức cầm lấy cây mâu đá, cả người phát hết ra linh lực.

Một kích này cuối cùng bị hắn ngăn trở, mà mũi mâu cũng cách cổ họng của hắn chỉ một tấc!

Những cường giả nhân loại khác nhao nhao phát động công kích, trợ giúp người nọ thoát ly khốn cảnh, mà cường giả Dạ Ma tộc nhao nhao đoạt tới Cửu Dương Sinh Sinh Thảo.

Ông!

Người đá quét ngang cây mâu đá, lực lượng tính hủy diệt trào lên, những cường giả Dạ Ma tộc cũng chỉ có thể nhượng bộ lui binh, không dám tiếp xúc mũi nhọn của nó!

Bên tàn thân mình, lại chế trụ chừng bốn mươi cái lão tổ Kết Thai Cảnh ở đây, đây là cường đại cỡ nào!

Chu Hằng không khỏi thầm hô may mắn, lúc trước hắn có thể thoát một kích của người đá hoàn toàn là vận khí!

Năng lực người đá cận chiến vật lộn gần như cường đại quét ngang hết thảy!

Thừa dịp người đá phát động công kích Dạ Ma tộc, cường giả nhân loại đồng dạng đoạt Cửu Dương Sinh Sinh Thảo, nhưng người đá này lại tung hoành bát phương, một mâu đảo qua, làm ọi người chỉ có thể lui.

May mắn, mọi người liên thủ, đã sớm giam cầm linh lực phiến mặt đất này, Cửu Dương Sinh Sinh Thảo mặc dù là thần dược thiên địa uẩn sanh, có thể chui xuống đất mà đi, nhưng bản thân không có lực lượng, căn bản không thể xuyên thấu linh lực phong tỏa, bị giam cầm ở trong khu vực cố định cũng trốn không thoát.

Người đá lại múa trường mâu, tuy rằng chỉ có một chân một tay, nhưng lực lượng bộc phát ra lại vô cùng đáng sợ, với sức một mình ép tất cả lão tổ Kết Thai Cảnh đều chỉ có giương mắt nhìn.

Mọi người xung quanh há to miệng, chỉ có thể dùng phương thức này để diễn tả mình khiếp sợ!

Những kẻ kia đều là tồn tại Kết Thai Cảnh a, tùy tiện một cái đều có thể trấn áp chín tầng trời mười tầng đất, nhưng cho dù là nhân loại cùng Dạ Ma tộc không nhịn được liên thủ chống người đá, vẫn như cũ khó có thể chiếm được ưu thế.

Nhưng không phải nói người đá có thể nghiền ép những lão tổ Kết Thai Cảnh, tương phản, lực lượng hắn chỉ hơi lớn một chút xíu, ngay cả Vực cũng không cách nào thi triển!

Vực, tuyệt đối là phương thức công kích cường đại nhất!

Niệm động công, không cần gần người có thể phát động cuồng oanh loạn tạc, nếu bảo đảm an toàn của mình, hơn nữa tốc độ xuất kích nhanh hơn, uy lực cũng không giảm chút nào! Đây cũng là vì cái gì cường giả Kết Thai Cảnh trở lên có thể được xưng là nửa bước tiên nhân.

Nhưng đối với người đá phòng ngự đáng sợ lại không có tác dụng!

Chu Hằng lĩnh giáo qua người đá Sơn Hà Cảnh phòng ngự, không kém hắn chút nào! Nếu cứ như vậy, người đá này có được thể chất pháp khí siêu cấp Kết Thai Cảnh!

Ai có thể giết?

Ít nhất không phải lão tổ Kết Thai Cảnh!

Người đá tung hoành huy khắp, năng lực công kích tầm xa của nó cực yếu, căn bản không thể thương tổn được tồn tại Kết Thai Cảnh, nhưng chân sau bắn ra, tốc độ như điện, một cây trường mâu có thể dễ dàng xuyên thủng thân thể lão tổ Kết Thai Cảnh!

Lão tổ Kết Thai Cảnh chỉ có thể đánh lui này người đá với lực lượng, nhưng muốn thương tổn được nó… Tuyệt đối không có khả năng!

Lực lượng lớn, tốc độ nhanh, phòng ngự mạnh, cái này đều thuộc một bộ phận thực lực!

Người đá thật quá cường đại!

Ai có thể với sức một mình áp chế những lão tổ Kết Thai Cảnh này, như vậy có thể lập tức nổi danh khắp thiên hạ, trở thành nhân vật đứng đầu nhất!

Người xem cuộc chiến không một tiếng vang, chỉ là nhìn người đá kia bay nhanh, uy thế vô đào!

– Các vị đều không xuất thủ, như vậy Lưu Thạch Linh Dịch do bổn tọa nhận! Chiến cuộc đang giằng co, chỉ nghe một giọng già nua vang lên, thanh âm cũng lớn, lại chấn bùn đất trên mặt đất nhao nhao bay lên, dường như không có trọng lực, bắn ngược lên trời!

Một bóng người gầy đi tới từ hư không, hai tay kẹp ở sau, một gương mặt già nua đều là nếp nhăn, đầu đầy tóc tro khô màu xám, cả người đều tản ra hương vị lão hủ.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317