Hành trình chịch dạo

Phần 180
Phần 180

Sóng nước dập dờn cả nửa ngày mới bình lặng trở lại, hai nàng ôm tảng đá nổi ở bên hồ, thế mới không tuột vào trong nước suối, đã bị Chu Hằng giày vò đến cả người không còn sức, mềm nhũn như muốn sung sướng đến chết mất.

– Đại sắc quỷ, rốt cuộc phải có bao nhiêu nữ nhân mới thỏa mãn ham muốn cùng cực của ngươi!

Tiêu Họa Thủy biếc nhác uể oải nói, làm chuyện đó với Chu Hằng thật là làm người ta vừa yêu lại sợ, không làm thì muốn, làm thì muốn chết, cực kỳ mâu thuẫn.

– Ta là người đứng đắn được không?

Chu Hằng ôm Tiêu Họa Thủy vào lòng, hai tay mỗi bên nhào nặn bờ mông trắng mịn, còn mặt thì vùi vào trong bộ ngực đầy đặn hùng vĩ của đối phương, cắn mút núm vú.

Hắn đang nói lời thật, nếu không phải bị Tiêu Họa Thủy liên tiếp câu dẫn, hắn sẽ không bò nhầm lên Lan Phi, lại càng không thu lấy Tiêu Họa Thủy.

– Được được được, ngươi cứ liều mạng dát vàng lên mặt mình đi!

Tiêu Họa Thủy hưởng thụ Chu Hằng âu yếm, chỉ cần hắn đừng chơi nàng nữa là được rồi. Lồn nàng đã sưng đỏ lên, chỉ cần động vào là đau xót.

– Nghe nói nam nhân đều có dục vọng biến thái, có muốn ta tìm mấy hậu bối ở Tiêu gia cùng nhau hầu hạ ngươi?
– Ôi nha!

Nàng lập tức phát ra tiếng kêu to, Chu Hằng lười trả lời nàng, chỉ là dùng bàn tay to nhéo mạnh lên mông nàng, Tiêu Họa Thủy trợn trắng liếc Chu Hằng, ánh mắt quét qua Lan Phi, đột nhiên nghĩ ra ý tưởng, nói:

– Nàng không phải có đứa con gái, còn rất có danh tiếng hay sao, ngươi sẽ không nghĩ tới mẹ con thông ăn đó chứ?

Chu Hằng bị nàng lơ đãng nói trúng tâm sự, tuy rằng ngoài mặt không có biến hóa gì, nhưng trong lòng kích động không thôi, không tự chủ hiện ra hình ảnh Lan Phi, Nam Cung Nguyệt Dung cùng nhau nằm trên giường, nhếch ông to trắng muốt mê người.

– Xí, quả nhiên ngươi có ý nghĩ xấu xa này!

Tiêu Họa Thủy cắn mạnh lên cổ Chu Hằng.

– Nói bậy!
– Nói bậy? Nếu người ta nói bậy, vậy cứ thứ xấu xa của ngươi sao đột nhiên cứng lên như thế, đẩy người ta lên cao ba tấc rồi này?
– Ngươi quá nhiều lời, xem ta bịt kín miệng ngươi!
– A, ngươi không cho người ta nói chuyện, người ta không nói nữa, làm gì lại nhét cái thứ xấu kia vào trong?
– Trên dưới đều bịt kín!
– Á!

Tiêu Họa Thủy thét lên một tiếng, nàng bị Chu Hằng kéo xuống nước. Một con cặc hùng vĩ nhắm ngay lồn nàng đút vào, một con cặc khác chiếm lĩnh cúc hoa, miệng thì bị con cặc thứ 3 lấp đầy.

Chu Hằng phân ra 3 phân thân chơi nàng tới tấp. Lan Phi tranh thủ tránh xa một chút, để khỏi bị vạ lây.

Chu Hằng cùng đám người của thế lực Mao gia này nổi lên chơi trốn tìm, hắn né tránh những cường giả Khai Thiên Cảnh, xuống tay với Ích Địa Cảnh, Sơ Phân Cảnh lạc đàn. Hết thảy đều là một kiếm giết chết, không lưu tình chút nào.

Tình huống hiện tại đã không phải là Mao gia đang đuổi bắt hắn, mà là hắn đang săn giết những người này!

Ngắn ngủi 5 ngày, đã có hơn 30 người chết trong tay Chu Hằng, trong đó cường giả Ích Địa Cảnh lại tới hơn bảy người, quả thực làm cho tên của Chu Hằng giống như Ôn Thần, mỗi người nghe nói tới là biến sắc.

Nhưng oái oăm là bọn họ còn không biết tên của Chu Hằng gọi là gì, chỉ kêu là “Người Phục Kích”, “Con Chuột Chết Tiệt”… trừ mấy người Khai Thiên Cảnh ra, có ai lại không sợ hãi trong lòng?

Những người bọn họ này cũng không phải là toàn bộ lực lượng phục kích bốn nước lớn, vị cường giả Sơn Hà Cảnh kia sớm đã mang theo một số lớn người quay về, hiện tại thế lực này chỉ là do bốn cường giả Khai Thiên Cảnh dẫn dắt đội ngũ.

Chịu thiệt quá nhiều trong tay Chu Hằng, bốn cường giả Khai Thiên Cảnh lệnh ọmi người không cần phân tán, sẽ do hai Khai Thiên Cảnh phụ trách tọa trấn, hai người kia thì phân công nhau đi tìm tung tích Chu Hằng.

Bị một tên Ích Địa Cảnh ép đến nông nỗi này, ai nấy đều trên mặt tối sầm, nhưng so với cái mạng của mình thì lại không tính vào đâu! Mỗi người đều bị bức phải làm con rùa đen rút đầu ở trong nơi dừng chân.

Bọn họ cũng không cam lòng rời đi, linh hạch vẫn còn trên thân Chu Hằng!? Bọn họ còn không biết bảo vật này đã bị Chu Hằng luyện hóa, luôn nghĩ tới chuyện đoạt lại linh hạch. Rõ ràng bọn họ có cường giả Khai Thiên Cảnh, mà Chu Hằng mới chỉ là Ích Địa Cảnh, nếu cứ nhường bảo vật bỏ chạy như vậy, ai có thể nuốt trôi cục tức này?

Mà đúng lúc này, Chu Hằng quyết định xông vào chính diện.

Hắn đã phát hiện, thế lực này hiện giờ cũng chỉ có bốn Khai Thiên Cảnh. Hơn nữa cũng chỉ là Khai Thiên nhị trọng thiên, còn cường giả Sơn Hà Cảnh kia sớm đã rời đi.

Một khi đã như vậy, hắn còn có gì phải sợ? Lúc trước ở thời điểm Sơ Phân Cảnh hắn đã dám phế đi tứ chi của Lưu Duyệt ngay trước mắt Lưu Thanh Huyền, hiện tại tu vi đã đột phá đến Ích Địa nhị trọng thiên, sao lại không dám?

Bốn Khai Thiên Cảnh kia, trước mắt Chu Hằng còn không có năng lực xử lý, nhưng những người khác thì một tên cũng đừng hòng sống trở về!

Chu Hằng ánh mắt lạnh xuống, tay cầm hắc kiếm, đằng đằng sát khí từ trong núi chạy ra, chạy thẳng tới nơi dừng chân của người Mao gia.

– Người nào!
– Ồ! Tên này như thế nào có điểm quen mặt?
– Không xong! Hắn chính là tên tiểu tử trên bức họa kia!
– Sao hắn dám chạy tới nơi này?

Lối vào nơi dừng chân đang có mấy người luận bàn tay nghề, chợt nhìn thấy Chu Hằng giống như Tử Thần chạy tới: Đầu tiên là sửng sốt, sau đó kịp phản ứng, đều kinh hãi nhao nhao hô to hô nhỏ, loạn thành một đám.

– Thật to gan!

Một tiếng hừ lạnh vang lên, ngay lối ra vào bay vụt ra một nam nhân đầu bạc, đúng là người hôm đó đã tranh đoạt linh hạch với Chu Hằng. Lúc này hắn mở ra khí thế của cường giả Khai Thiên Cảnh, ánh mắt như kiếm, hung hăng nhìn chằm chằm vào Chu Hằng, sát khí như thực chất.

Hắn thật sự là nuốt không trôi cục tức này, đường đường là cường giả Khai Thiên Cảnh không ngờ bị một tên tiểu tử Ích Địa Cảnh cướp thức ăn trong miệng hổ, mà lại thuận lợi chạy mất!

Chạy mất còn không tính, mấy ngày này lại dám rình đánh giết thủ hạ của hắn, khiến bọn họ chỉ có thể co đầu rút cổ phòng thủ… quả thực đây là chuyện vô cùng nhục nhã! Cường giả Khai Thiên Cảnh giận dữ chính là máu tươi vãi vạn dặm!

– Bình thường… bình thường thôi! Bệnh tâm thần so ra còn kém các ngươi, nơi nơi tàn sát võ giả, móc lấy trái tim người ta!

Chu Hằng lạnh lùng nói:

– Mao gia các ngươi đều là hạng người này sao?
– Ngươi…

Nam nhân đầu bạc quát một tiếng chói tai. Quả nhiên trước đó chính là tiểu tử này lén vào doanh địa của họ, nghe trộm được rất nhiều điều cơ mật không nên bị người ngoài biết! Một khi đã như vậy, tiểu tử này nhất định phải chết!

– Còn một tên nữa đâu, núp trong bóng tối muốn cắn trộm sao?

Chu Hằng đưa mắt nhìn về phía chỗ sâu trong doanh địa, nơi đó còn có một gã Khai Thiên Cảnh đang ẩn núp.

– Tiểu tử! Miệng sạch sẽ một chút!

Bên trong một người lạnh lùng nói.

– Dấu đầu dấu đuôi, mất hết nhân tính! Mắng chính là loại người cặn bã các ngươi!

Chu Hằng thu hồi ánh mắt, đối phương núp trong bóng tối dĩ nhiên là muốn đánh một kích chí mạng, dù sao ai cũng biết hắn có bảo vật Thuấn di phù lục các loại.

– Chết!

Nam nhân đầu bạc phát động trước làm khó dễ, tay phải rung lên liền nhiều thêm một thanh khai sơn đao to lớn, sống dao rất nặng rộng chừng một xích, chỉ riêng phần trọng lượng này, tuyệt đối không phải người thường có thể nâng lên được.

Hắn vung múa đại đao, bổ tới phía Chu Hằng, kình phong gào thét, có vô số Phong Lang rít gào, theo đao thế cùng nhau đánh tới hướng Chu Hằng. Hắn đồng dạng nắm giữ Thế, không giống với lúc ở trong hầm ngầm chật hẹp trước kia, nơi này địa hình trống trải rất thích hợp triển khai Pháp kỹ.

Tuy nhiên, hắn có thể triển khai võ kỹ, cũng có nghĩa là Chu Hằng có thể hoàn toàn phát huy thần diệu của Tấn Vân Lưu Quang Bộ.

“Vù vù vù…”, Chu Hằng xoay quanh thân hình, trong hiểm tránh thoát một đao của nam nhân đầu bạc, xuất hiện ở phía sau một võ giả Ích Địa Cảnh, chém ra hắc kiếm, lập tức “phốc” một tiếng, máu tươi bắn tung tóe, một cái đầu người bay tung lên.

– A!

Thấy một màn như vậy, mọi người chỉ cảm thấy cần cổ mình lạnh lẽo!

Dưới công kích mãnh liệt của một cường giả Khai Thiên Cảnh, còn thêm một cường giả Khai Thiên Cảnh trong bóng tối uy hiếp, vậy mà Chu Hằng còn có thể giết người! Thật quá lớn lối đi! Hơn nữa, người bị hắn tập sát kia dầu gì cũng là Ích Địa Cảnh, như thế nào ngay cả một chút lực phản kháng đều không có?

Chiến lực này dứt khoát không phải Ích Địa Cảnh, mà là của một đại cảnh giới áp chế chênh lệch!

Nói giết người liền giết người, ngay cả Khai Thiên Cảnh đều không ngăn cản được, còn ai có thể có cảm giác an toàn chứ? Nếu mục tiêu kế tiếp của Chu Hằng là nhắm ngay chính mình, ai có thể may mắn thoát khỏi?

– Tiểu tử! Thủ đoạn của ngươi thật ác độc!

Gã cường giả Khai Thiên Cảnh thứ hai cuối cùng từ chỗ tối đi ra, là một nam nhân trung niên, mặc một thân áo lam lộ ra khí chất nho nhã.

Chu Hằng lộ ra ý khinh bỉ, rốt cục đối phương ngồi không yên rồi! Nếu còn không ra mặt ắt lòng người phải tan rã. Hắn giơ cao thanh kiếm, nói:

– Đừng nhiều lời vô nghĩa, hôm nay ta đến, chính là để tàn sát lính tôm tướng cua các ngươi!
– Trương huynh đi giết tiểu tử này, ta phụ trách bảo hộ an toàn ọi người!

Trung niên áo lam quay sang nói với nam nhân đầu bạc.

– Được!

Nam nhân đầu bạc gật gật đầu, lần nữa vung lên đại đao, chém tới phía Chu Hằng.

Thân pháp của Chu Hằng tuy rất nhanh, nhưng cũng không thể thay đổi được sự thực hắn chỉ là Ích Địa Cảnh, bởi vậy tất nhiên phải thông qua phương thức tiêu hao linh lực cực độ để thực hiện, chỉ cần bức hắn không ngừng vận chuyển thân pháp, thì nhất định có thể rất nhanh làm hao hết linh lực của hắn!

Đã không có linh lực, võ giả chính là lão hổ không có răng.

Trung niên áo xanh thì đang vạch ra phạm vi hoạt động, tuy nhiên cũng không phải nhằm vào Chu Hằng, mà là bao phủ hết thảy mọi người trong doanh địa này ở trong bức tường linh lực, không tiếc với cái giá phải trả hy sinh linh lực, che chắn bảo hộ ọi người.

Cái này phải hết sức cẩn thận!

Chu Hằng cười ha hả, trong một tiếng gào to, hắn xông thẳng tới bức tường linh lực.

– Muốn chết!

Trung niên áo lam hừ lạnh nói. Dù Chu Hằng có tốc độ cực nhanh thì thế nào chứ? Chung quy là Ích Địa Cảnh, so với tu vi Khai Thiên nhị trọng thiên của hắn không biết kém gấp bao nhiêu lần, tưởng muốn cứng rắn phá bức tường linh lực của hắn sao?

Lần này sẽ chấn cho hắn vỡ đầu chảy máu, thậm chí lưu lại nội thương!

Cái gì gọi là tự tìm đường chết? Tiểu tử này đúng là quá kiêu ngạo mà! Thật nghĩ rằng có thể chống lại với Khai Thiên Cảnh sao?

Đi tìm chết đi!

Chu Hằng nhào tới, “ông”, hắn giống như dòng nước chảy hòa tan vào bên trong bức tường linh lực, hắc kiếm ngang dọc, đại khai sát giới!

Nguyên vốn bức tường linh lực này là dùng để bảo hộ mọi người, nhưng tình huống hiện giờ lại hoàn toàn tương phản, đúng là trói buộc hành động của mọi người bên trong, trông giống như trung niên áo xanh kia cố ý hỗ trợ, vây khốn những người này lại một chỗ để Chu Hằng dễ dàng đại khai sát giới.

“Phốc phốc phốc…” đầu người tung bay, máu chảy thành sông!

Lập tức, tiếng người gào thét liên tục, liều mạng muốn đi ra ngoài. Thế nhưng Ích Địa Cảnh, Sơ Phân Cảnh có tư cách gì công phá bức tường bảo hộ của Khai Thiên Cảnh bày ra?

– Hỗn đản!

Trung niên áo xanh phẫn nộ quát một tiếng, vội vàng triệt bỏ tường chắn, vung tay đánh tới hướng Chu Hằng.

Chu Hằng uốn ngược thân hình, thi triển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, nhẹ nhàng ung dung dưới công kích của hai đại cường giả Khai Thiên Cảnh. “Xoạt, xoạt, xoạt”, hắn lại xẹt qua mấy kiếm, ngược lại tiếp tục lấy mạng ba người.

Nam nhân đầu bạc cùng trung niên áo xanh đều không dám tiếp tục truy kích, quả thực tiểu tử này chính là quái vật!

Hắn làm thế nào có thể xem bức tường linh lực phòng hộ của cường giả Khai Thiên Cảnh như không có gì? Cho dù là các cường giả Khai Thiên Cảnh khác cũng không có khả năng tùy tiện ra vào như vậy, mà nhất thiết phải dùng lực lượng cường đại mạnh mẽ đánh xuyên qua!

Trên thân tiểu tử này đến tột cùng có bao nhiêu bảo bối?

Hai người kia vừa vô cùng phẫn nộ, vừa nảy sinh lòng tham lam. Loại bảo vật cấp bậc này ngay cả bọn họ đều động lòng không thôi!

Kỳ thực Chu Hằng có thể xuyên qua xem như không có bức tường linh lực này, dĩ nhiên là đã dùng Phá Hư Lục của lão lừa đảo cho hắn. Lần trước hắn mới dùng hết một tấm, trong tay còn có rất nhiều đây!

– Còn lại năm mươi bốn tên!

Chu Hằng đảo ánh mắt ác liệt nhìn mọi người được hai người nam nhân đầu bạc bảo vệ, nói với giọng điệu lạnh như băng.

Bị ánh mắt lạnh như băng của hắn quét qua, mỗi người đều từ đáy lòng nổi lên một luồng hơi lạnh chạy từ đầu xuống chân. Chu Hằng đã dùng thực tế chứng minh người hắn muốn giết ngay cả cường giả Khai Thiên Cảnh cũng không có cách nào ngăn cản, hiện giờ ai bị hắn nhìn chòng chọc mà không sợ hãi?

Cái chết, mỗi người đều sợ!

– Tiểu tử! Giữa chúng ta có ân oán gì không thể hóa giải sao?

Nam nhân đầu bạc đột nhiên lên tiếng. Tuy rằng hắn ra tay muốn cướp linh hạch, nhưng vật đó không phải vẫn còn trong tay Chu Hằng sao, đâu cần phải giết nhiều người như vậy chứ?

Chu Hằng chỉ cười lạnh lùng, đối phương là muốn từ trong lời nói của hắn, dò ra nội tình của hắn!

Đáng tiếc, hắn sao có thể để cho đối phương như nguyện, hắn không quan tâm chính mình bị người đuổi giết, nhưng hắn phải lo lắng cho Chu Định Hải, sao có thể để phụ thân cũng trở thành mục tiêu bị đuổi giết?

– Điều các ngươi đã làm, không đáng chết sao?

Chu Hằng cất giọng nói. Tuy rằng giết chóc vô số, nhưng hắc kiếm lại không dính một giọt máu tươi.

– Không nghĩ tới ngươi còn là người rất nhiệt tình, lo gánh chuyện cho thiên hạ!

Trung niên áo xanh lên tiếng nói, trong giọng nói mang theo ý khinh miệt mãnh liệt. Trên thế giới này đâu còn có Thánh nhân như vậy?

– Ta cũng không có vĩ đại như vậy, chỉ là xem các ngươi không vừa mắt!

Chu Hằng thi triển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, “vù vù vù”, thân hình hắn như quỷ mỵ, cho dù là cường giả Khai Thiên Cảnh cũng không cách nào nắm bắt được thân ảnh của hắn, chỉ có thể dùng thần thức cảm ứng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Chu Hằng muốn tiếp tục giết người, nhưng hai đại cường giả Khai Thiên Cảnh chỉ thủ chứ không công, lần lượt đón đỡ công kích của hắn nên bảo vệ được an toàn của mọi người.

Nhìn như giằng co, nhưng Chu Hằng lại chiếm chủ động tuyệt đối, muốn đánh thì đánh, muốn lui thì lui.

Hơn nữa, chỉ là một võ giả Ích Địa Cảnh không ngờ dồn ép cho hai Khai Thiên Cảnh, mười mấy Ích Địa Cảnh, mười mấy Sơ Phân Cảnh… phải rơi vào nông nỗi này. Khẳng định Chu Hằng là người thứ nhất từ trước tới nay!

– Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng các ngươi buổi tối không cần ngủ quá say, nếu không…

Chu Hằng phất phất tay, thân hình bắn lên, trong nháy mắt đi xa.

Nhìn thấy thân hình sát tinh này biến mất, lúc này mọi người mới thở phào buông lỏng, nhao nhao đặt mông ngồi trên mặt đất, chỉ cảm thấy trên lưng tất cả đều là mồ hôi lạnh, quần áo đều ướt nhẹp…

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317