Hành trình chịch dạo

Phần 141
Phần 141

Lão già này cưng chiều nhi tử đã đạt đến trình độ không thể nói lý, không hỏi đầu đuôi sự tình, bất kể đúng sai, chính là bao che trắng trợn.

Chu Hằng cười ha ha nói:

– Lão gia này, có thời gian rảnh rỗi như vậy, ngươi phải đi hảo hảo mà quản giáo con của mình một chút! Ta không cần ngươi phí tâm!

Lời này vừa nói, tất cả mọi người tại chỗ đêu lộ ra vẻ mặt kinh ngạc!

Lưu Thanh Huyền là ai? Đây chính là cường giả Khai Thiên Cảnh tuyệt thế a, ở Hàn Thương Quốc là một trong mấy người đứng ở ngọn núi cao nhất, có thể ngồi ngang hàng cùng hắn cực ít, đừng nói Sơ Phân Cảnh, chính là cường giả Ích Địa Cảnh ở trước mặt hắn cũng phải hết sức lo sợ!

Không muốn sống nữa sao?

– Quả nhiên là tiểu nhi miệng xảo quyệt, không được nuôi dạy!

Lưu Thanh Huyền hừ lạnh một tiếng, vỗ bép một cái vào bờ mọng rắn chăc của vợ hẳn, giơ tay còn lại đánh ra một cái tát về Chu Hằng, người đứng bất động tại chỗ, nhưng một cổ chưởng phong cũng là gào thét ra, nhanh chóng đánh về phía Chu Hằng.

Một chưởng này hắn không đem hết toàn lực, nhưng đủ để Chu Hằng bị thương nặng!

Dĩ nhiên đây là bởi vì quan hệ tới An Nhược Trần, nhưng hắn cũng không đến mức e ngại An Nhược Trần, chỉ là có chút cố kỵ mà thôi, dù sao một Khai Thiên Cảnh nếu là muốn trộm làm thịt con của hắn, hắn thật đúng là không thể nào bảo vệ, khẳng định phải luôn luôn canh giữ ở bên người Lưu Duyệt.

Mà làm Chu Hằng bị thương nặng cũng không đáng kể, hắn tấn nhập Khai Thiên nhất trọng thiên đã hơn ba trăm năm, sớm đã đạt đến Khai Thiên nhất trọng thiên đỉnh phong, hoàn toàn có thể thắng An Nhược Trần dễ dàng, chỉ cần đừng giết Chu Hằng, An Nhược Trần thực có can đảm tìm hắn gây phiền toái sao?

Triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, trong nháy mắt Chu Hằng thôi phát Tấn Vân Lưu Quang Bộ đến mức tận cùng, hưu, thân hình hắn chuyển đổi, tránh né một chưởng này.

– Lão gia này, ta sẽ để ngươi hối hận!

Chu Hằng lạnh như băng, nói:

– Ngươi nếu là lại đánh ra một chiêu nữa, ta liền đánh gãy một chi con của ngươi. Tứ chi gãy hết thì sẽ làm cho hắn không làm được nam nhân, sau đó vặn gảy cổ của hắn. Ngươi thử một chút mà xem!

Lại dám uy hiếp một gã cường giả Khai Thiên Cảnh!

Mấy người trong viện đều có cảm giác muốn ngất, tiểu tử này cũng quá trâu bò đi. Thực sự không đem Khai Thiên Cảnh để vào trong mắt a!

– Tiểu bối lớn mật!

Lưu Thanh Huyền quát lạnh một tiếng, nghĩ ta thật không dám tùy ý xuất thủ sao? Một chưởng kia mới vừa rồi của hắn mặc dù chưa hết toàn lực, nhưng mà dù sao là công kích của cấp Khai Thiên Cảnh, chính là Ích Địa Cảnh cũng khó tránh dược!

Tiểu tử này, rất nghịch thiên a!

Tốc độ như thế thật đúng là làm cho người ta nhức đầu, Lưu Thanh Huyền tự nhiên không cho là mình không cách nào bảo vệ con, nhưng mấu chốt là hắn không thể lúc nào cũng ở bên người con! Đã như thế, vậy thì phế tiểu tử này đi!

Sát khí trong mắt Lưu Thanh Huyền chợt lóe, cường giả Khai Thiên Cảnh há có thể chịu để một con kiến hôi uy hiếp. Đây quả thực là vô cùng nhục nhã!

– Tiểu bối, ngươi thật cho là có thể chống đỡ cùng Khai Thiên Cảnh?

Hắn lạnh lùng nói, lại ra một chưởng, thiên địa linh khí đột nhiên cuồng quyển, cuốn về Chu Hằng. Hắn muốn dùng thiên địa làm lao, ép buộc Chu Hằng, để cho Chu Hằng không thể trốn!

Lúc trước, Ích Địa Cảnh Tả Hồng Trần từng dùng qua chiêu này, hiện tại do cường giả Khai Thiên Cảnh dùng vậy thì càng không thể phá vỡ, cho dù Chu Hằng tăng lên một cái đại cảnh giới so với trước cũng đều vô dụng!

Làm như vậy cực kỳ hao tổn linh lực, nhưng đối phó một gã tiểu bối Sơ Phân Cảnh, chính là chỉ còn lại có một phần ngàn lực lượng cũng đủ rồi!

Lưu Thanh Huyền không thèm để ý chút nào, phô trương linh lực, họa địa vi lao. Bao vây Chu Hằng trong một cái lồng không tới một trượng.

– Tiểu bối, hiện tại thì như thế nào?

Hắn cạc cạc cười quái dị. Một tay xoa bố cặp mông nữ nhân.

Chu Hằng không phải là người không có hỏa khí. Nếu bị buộc đến nước này, hắn chính là bại lộ bí mật của Cửu Huyền Thí Luyện Tháp cũng muốn thực hiện lời hứa lúc trước!

Thất phu giận dữ, máu tươi ba thước!

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn truyền đến, lồng linh lực bao vây Chu Hằng nhất thời vỡ vụn, hóa thành linh khí, dung hợp trong thiên địa tự nhiên.

– Tiêu lão quái, ngươi dám phá hư chuyện của lão phu!

Lưu Thanh Huyền giận tím mặt, hướng về phía bầu trời quát to.

– Ai, ngươi cái tên hổ thẹn này chính là lão phu cũng không ưa!

Tiếng nói có chút bén nhọn phát ra, một ngoan đồng nhìn qua chỉ có mười mấy tuổi hiện ra trước người Chu Hằng, chính là một vị cường giả Khai Thiên Cảnh của Thiên Tinh Tông – Tiêu Vũ Ngân.

– Tiêu lão quái, hôm nay lão phu không rảnh dây dưa cùng ngươi!

Lưu Thanh Huyền đè ép hỏa khí, chủ động nhượng bộ một bước.

– Nhưng lão phu rất muốn đánh nhau một trận cùng ngươi, ngươi lão quái này ngày ngày bế quan, cũng không có tới Khai Thiên nhị trọng thiên, còn không bằng học cách làm người như thế nào đi!
– Ai nha, ta nói nhầm, ngươi ngay cả vợ cũng dùng chung với con trai, còn giống người sao? Quả thật là làm nhục tổ tông!

Tiêu Vũ Ngân không chút lưu tình, nói. Giọng điệu đầy ý cà khịa.

Lưu Thanh Huyền chơi chung vợ với con trai không phải chuyện bid mật gì, có thể nói mọi người đều biết. Lúc này lấy ra chọc tức hắn trước mặt mọi người, để Tiêu Ngân Vũ cực kỳ đắc ý.

– Ngươi!

Lưu Thanh Huyền giận đến râu mép run run, hắn và Tiêu Vũ Ngân mặc dù đều là lão tổ của Thiên Tinh Tông, nhưng hai người từ trước đến giờ bất hòa. Năm đó Lưu Thanh Huyền chính là tiến vào Thiên Tinh Tông sớm hơn mười mấy năm so sánh với Tiêu Vũ Ngân, bởi vì Tiêu Vũ Ngân từ nhỏ đã tu luyện một môn dị công, vóc người luôn luôn như ngoan đồng, không ít lần bị Lưu Thanh Huyền khi dễ, vì vậy thù này đã kết.

Theo hai người đều tiến vào Khai Thiên Cảnh, bọn họ cũng ít đi cơ hội đánh nhau, nhưng không đại biểu hai người bắt tay giảng hòa, ngược lại là cừu hận tích lũy theo thời gian càng ngày càng sâu.

– Đánh nhau thì đánh, còn nói linh tinh, thật không giống nam nhân!

Tiêu Vũ Ngân gào to một tiếng, thực sự phát khởi công kích về phía Lưu Thanh Huyền.

Bành!

Lưu Thanh Huyền bị buộc như thế, chỉ có thể phản kích, trong khoảng thời gian ngắn kình khí tung hoành, làm mọi người chỉ có thể lui về phía sau.

Lưu Duyệt cùng mẫu thân hắn cũng bay ngược ra, con cặc bị đủ loại dược vật hun đúc của hắn không chịu nổi, bắn đầy tinh trùng vào lồn nàng.

– Dừng tay!

Đánh không được mấy chiêu, lại là một đạo thanh âm tràn đầy uy nghiêm vang lên, Nam Cung Trường Không xuất hiện, tách hai người ra.

Có Khai Thiên Cảnh thứ ba ở đây, trận chiến này nhất định là không đánh nổi.

– Cũng là lão giao tình mấy trăm năm, cần gì vì một chút chuyện nhỏ mà tổn thương hòa khí!

Nam Cung Trường Không trầm giọng, tứ đại lão tổ Khai Thiên Cảnh của Thiên Tinh Tông mặc dù cùng là tu vi Khai Thiên nhất trọng thiên, nhưng lấy chiến lực của Nam Cung Trường Không mạnh nhất, cũng chính là như thế, Hoàng đế của Hàn Thương Quốc mới do họ Nam Cung làm.

Cảnh giới giống nhau, nhưng chiến lực xê xích gấp trăm lần, không gian đan điền, phẩm chất võ kỹ, nắm giữ Thế, cũng là ảnh hưởng mấu chốt thắng bại.

– Vẫn là trở lại trên người tiểu tử này!

Nam Cung Trường Không chỉ về Chu Hằng.

– Nghe Lưu Duyệt hiền chất nói, người này cấu kết Phương gia của Thiên Nguyên Thành, ý đồ phản quốc, nếu như thẩm tra, phải nghiêm trị!
– Thật sự!
– Ta tận mắt thấy, hắn và đại thiếu gia gì gì đó của Phương gia xưng huynh gọi đệ, nếu không Phương gia làm sao có thể dễ dàng thả ta rời đi như vậy! Khi đó Phương gia chính là có hơn bốn trăm cao thủ Sơ Phân Cảnh!

Lưu Duyệt vội vàng kêu lên.

Vì cho Chu Hằng ngồi trọn vào tội phản quốc, Lưu Duyệt không chút do dự làm lớn thực lực của Phương gia gấp mười lần! Nếu không phải biết Thiên Linh Thành không có Ích Địa Cảnh, hắn khẳng định còn có thể thổi phồng thêm thực lực của Phương gia.

Hắn vừa bắn ra, nên đang vội vàng mặc quần áo vào, trước mặt Khai Thiên Cảnh, Lưu đại thiếu cũng không dám làm càn.

Mẫu thân còn đang rên rỉ với con cặc giả trong lỗ đít bị hắn đá sang một bên. Vài tên tráng hán đứng thành hàng sớm đã nhịn không nổi, lập tức lao đến muốn thường thức nàng.

Nữ nhân này đã sớm bị địt cho không biết gì hết, lúc này đột nhiên mất đi con vặc trong lồn, liền theo bản năng tìm kiếm vật thay thế.

Đám tráng hán xúm lại, một tên nằm ngửa ra, rút con cặc giả trong lỗ đít nàng ra, đút con cặc hắn vào thay thế, hai tên khác tranh nhau âm đạo của nàng. Miệng nàng cũng bị một con cặc lấp đầy, bầu vú ép chặt một con cặc khác.

Hai bàn tay còn không ngừng tuốt hai con cặc. Nách, cảnh chân, hai bàn chân, tóc. Bất cứ bộ phận nào trên thân thể nàng đều có một con cặc dí vào.

Đám tráng hán địt nữ nhân xinh đẹp này đến vụ vẻ. Bọn họ sớm đã bị uống thuốc kích dục, hơn nữa cũng không biết thân phận của nàng, vì thế hoàn toàn không cố kỵ chút nào, chơi một lúc đã để nàng mặt mũi đầy tinh trùng.

Lưu Duyệt ở một bên nhìn, không ngờ lại nuốt nước bọt thèm thuồng. Nhìn mẫu thân bị hiếp tập thể, để con cặc hắn ngóc đầu dậy.

Thi Vũ Lạc đột nhiên bị Lưu Duyệt bắt lấy, con cặc hắn chớp mắt đã đút vào lồn nàng, thay thể cặc giả. Nhất thời, con cặc nhiều gại lại khiến nàng vừa đau vừa sướng kêu rên.

– Chu Hằng, Phương gia cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt, ngươi lại dám phản quốc?

Nam Cung Trường Không lành lạnh nói. Đối với hành động của Lưu Duyệt làm như không thấy, trong mắt cường giả, mấy con kiến hôi nện nhau thì có gì mà xem? Hơn nữa cũng phải giữ thể diện cho Lưu Thanh Huyền.

Thật ra, cho dù Chu Hằng phản quốc thật cũng không cần phải cường giả Khai Thiên Cảnh ra tay, nhưng ai bảo phía sau hắn còn có một An Nhược Trần, võ giả Ích Địa Cảnh dám công khai đối phó Chu Hằng ư, không sợ An Nhược Trần trả thù sao?

Vì vậy, Nam Cung Trường Không chỉ có thể tự thân xuất mã.

Thiên tài yêu nghiệt còn trẻ như vậy, nếu không để Nam Cung gia sở dụng, như vậy thì phải hủy diệt, tốc độ phát triển của tiểu tử này thật sự quá nhanh, nếu có thể luôn luôn tiếp tục giữ vững như vậy, sợ rằng trong vòng mười năm là có thể có thực lực uy hiếp được Khai Thiên Cảnh!

Hắn vốn muốn cho Chu Hằng trở thành đá mài đao của Tỉnh Thiên, nhưng sau đó lại càng nghĩ càng không ổn, sự yêu nghiệt của Chu Hằng đã không phải là là Địa linh thể, Thiên linh thể có thể cân nhắc!

Phải lập tức hủy diệt!

Thêu dệt danh phản quốc, An Nhược Trần cũng chỉ có thể nuốt khổ, nếu không phục, Nam Cung Trường Không có thể cầu trợ Lãng Nguyệt Quốc, mời cường giả tới trấn giết An Nhược Trần!

Trọng tội phản quốc, thiên hạ cộng sát!

Chu Hằng cười nhạt một tiếng, nói:

– Ta vạn dặm xa xôi đi cứu một kẻ ngu ngốc, lấy được không phải là tưởng thưởng, mà là cái danh phản quốc? Nam Cung Trường Không, ngươi còn chút hổ thẹn nào không? Đúng rồi, ta là được Nam Cung Hoành phái đi Thiên Linh Thành, muốn nói phản quốc cũng là Nam Cung Hoành chỉ điểm!
– Nói hươu nói vượn!

Sắc mặt Nam Cung Trường Không trầm xuống.

– Dưới chứng cứ vô cùng xác thực, ngươi còn muốn ăn nói bừa bãi, thật là hồ đồ ngu xuẩn! Nằm xuống cho lão phu!

Hắn ngang nhiên xuất thủ, đánh một chưởng về phía Chu Hằng.

Công kích giống nhau, nhưng một chưởng này là của Nam Cung Trường Không!

Bành!

Âm thanh nặng nề vang lên, năng lượng cường đại ba động, tường rào bốn phía bị trùng kích nặng như vậy, nhất thời bể tan tành. Ở bên trong bùn đất tung bay, trước mặt của Chu Hằng lại xuất hiện một người, đúng là hắn xuất thủ đỡ được một kích kia của Nam Cung Trường Không.

Có thể đấu sức cùng Khai Thiên Cảnh, tự nhiên cũng chỉ có Khai Thiên Cảnh.

Thiên Quân Tử!

– Nam Cung, người này là đệ tử của lão phu, ngươi dám động một sợi tóc của hắn, lão phu liền giết trên dưới cả nhà ngươi!

Thiên Quân Tử dùng giọng nói bình thản mà nói, nhưng mùi máu tươi trong đó cũng là mười dặm có thể nghe.

Khai Thiên Cảnh nhất ngôn cửu đỉnh, cũng không phải đùa giỡn, lời thề chính là bản tâm, không tuân thủ bản tâm, đạo tâm ở đâu?

Nam Cung Trường Không căm tức nhìn Thiên Quân Tử, nắm chặt hai đấm.

Tứ đại Khai Thiên Cảnh của Thiên Tinh Tông, lấy chiến lực của Nam Cung Trường Không mạnh nhất, mà Thiên Quân Tử là người tiếp theo, mặc dù kém mấy phần, nhưng sẽ không quá nhiều… Chẳng qua là Thiên Quân Tử không có con nối dõi, nhất mạch lộ ra vẻ tương đối vắng lặng.

Thực sự động thủ, không có mười ngày nửa tháng hắn đừng mơ tưởng đánh giết Thiên Quân Tử, nhưng đối phương muốn đánh thì đánh, muốn chạy thì chạy, cũng không cố kỵ chút nào, có thể so với võ giả tán tu!

Huống chi bất kể thắng thua, thiệt này cũng là thực lực của Thiên Tinh Tông!

Đầu óc Nam Cung Trường Không còn không nóng lên đến loại trình độ này, Thiên Tinh Tông là căn cơ của Nam Cung gia, chỉ có Thiên Tinh Tông cường thịnh suy, mới có thể bảo vệ cơ nghiệp vạn năm của Nam Cung gia! Vì vậy, hắn quyết định nhịn xuống khẩu khí này.

– Cạc cạc, hiện tại hai đấu hai, Lưu Thanh Huyền, chúng ta đánh lại một trận!

Tiêu Vũ Ngân khơi mào trận chiến lần nữa, phát khởi công kích về Lưu Thanh Huyền.

– Ngươi kẻ điên này!

Lưu Thanh Huyền nổi giận gầm lên một tiếng, không thể không chiến.

Chu Hằng lại là lành lạnh cười một tiếng, phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ, cho dù là cường giả Khai Thiên Cảnh cũng là không cách nào ngăn cản, trong nháy mắt hắn hiện ra phía sau Lưu Duyệt, bàn tay trực tiếp nắm lấy cổ đối phương.

Đứng trước Thế Cảnh, Lưu Duyệt nào có nửa phần đường sống để chống cự, trực tiếp bị Chu Hằng nâng lên như chó chết. Con cặc vẫn cắm trong lồn Thi Vũ Lạc, khiến mông nàng cũng bị nâng lên theo, thân thể hoàn toàn treo trên con cặc đầy gai nhỏ.

– Lão thất phu, ta nói rồi, ngươi đánh ta một chưởng, ta liền bẻ gãy một chi của con của ngươi! Ta, nói được là làm được!

Chu Hằng bắt được cánh tay phải của Lưu Duyệt, chợt vặn một cái.

– A!

Lưu Duyệt nhất thời phát ra một tiếng hét thảm, nguyên cả cánh tay đang sống sờ sờ bị xé đứt ra.

Cái này!

Đừng nói mấy người xung quanh thấy vậy ánh mắt đã dại ra, cho dù là tứ đại cường giả Khai Thiên Cảnh như Nam Cung Trường Không cũng là hơi chậm lại, tiểu tử này thật đúng là dám a!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317