Hành trình chịch dạo

Phần 198
Phần 198

– Ngươi, ngươi dám giết ta?

Lục Côn Minh cuối cùng lộ ra vẻ hoảng sợ.

Hắn vốn tưởng rằng Chu Hằng nhiều nhất chỉ dám tra tấn mình một trận, tuyệt đối không dám hạ tử thủ, hắn là dòng chính Lục gia, giết hắn, coi như đắc tội cả Lục gia. Tuy rằng Chu Hằng vẻ mặt bình tĩnh, nhưng mà vẻ mặt bình tĩnh kia lại khiến hắn vô cùng lạnh lẽo.

Tên nam nhân này thật sự dám giết mình!

– Chỉ giết một con heo thôi, có gì mà dám hay không dám!

Chu Hằng một kiếm chém ra, ông, trên người Lục Côn Minh lập tức chớp động một vầng sáng màu nhạt, tiếp đó tạo thành một màn sáng, một kiếm này không ngờ không chém vỡ nổi!

Lại là cấm khí!

Chu Hằng thở dài, những nhà quyền thế này sao lại đều có cấm khí chứ, lại khiến hắn giết tốn thêm chút tay chân!

Tuy nhiên, Sơn Hà Cảnh dù sao cũng là Sơn Hà Cảnh, vòng bảo hộ cấm khí phát ra này không ngờ có thể ngăn cản một kiếm của hắn mà không vỡ, uy lực của nó đúng là không cùng một cấp bậc với cấm khí cường giả Khai Thiên Cảnh làm ra.

Keng! Keng! Keng!

Chu Hằng liên tục xuất kiếm, Lục Côn Minh lại sợ tới mức oa oa gọi bậy, cấm khí có hạn chế số lần sử dụng, mấy lần nữa, hắn sẽ bị Chu Hằng mạnh mẽ đánh chém!

Từng bước thấy mình tiến tới cái chết, tuyệt đối là một chuyện tra tấn kinh khủng, Lục Côn Minh chỉ cảm thấy đũng quần ấm lên, đúng là sợ đến mức không thể khống chế.

Xoẹt!

Một kiếm hoa rơi, lần này không có ngân quang chớp động nữa, Lục Côn Minh bị một kiếm chẻ thành hai đoạn, thình thịch, thình thịch, chia làm hai bộ phận trượt xuống, máu tươi ừng ực tràn ra, tinh khí đã bị hắc kiếm hấp thu sạch sẽ.

– Cha, mẹ, đi thu thập một chút, chúng ta lập tức rời khỏi Tân Lan Quốc!

Lục Thần Phù an bài.

Chuyện tới bây giờ chỉ còn cách này mà thôi. Quái vật khổng lồ Lục gia đế đô bọn họ không thể chống lại được! Nhưng mà bọn họ cũng không thể ngồi chờ chết, tuy rằng phải xa xứ. Nhưng vì sinh tồn chỉ có thể đọ sức đánh một trận.

Gia nghiệp khổng lồ như thế, trong thời gian ngắn hiển nhiên không thể thu thập toàn bộ, thời gian cấp bách, có thể dời được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.

Được cái Thiên Bảo Các trải rộng toàn bộ đại lục, linh phiếu ở Tân Lan Quốc cũng có thể sử dụng được ở một số quốc gia, tuy rằng lần này tổn thất sẽ rất lớn, nhưng tài sản còn dư lại đủ cho bọn họ bắt đầu một lần nữa.

Mọi người đều vội vàng, hoàn toàn đã gạt ba người Chu Hằng ba ở một bên.

– Chưa quên trả thù lao cho chúng ta chứ?

Chu Hằng thở dài, làm người tốt đi, làm người tốt đi!

Một đại cao thủ như hắn tự nhiên không có ai dám xem nhẹ, không lâu sau Lục Thần Phù mời hắn tới một gian thư phòng ưu nhã.

– Đây là 1 vạn linh thạch trung phẩm!

Lục Thần Phù đưa ra một tấm linh phiếu, sau đó lại đẩy tới 2 tấm linh phiếu nữa:

– Nơi này còn có 2 vạn linh thạch trung phẩm, cảm ơn ngươi giúp chúng ta hóa giải tai kiếp một lần.

Chu Hằng không khách khí thu vào, cái này hắn xứng đáng nhận, cho nên rất thoải mái.

– Thần Phù còn muốn nhờ ngươi một chuyện. Muốn mời ngươi hộ tống chúng ta rời khỏi Tân Lan Quốc!

Lục Thần Phù lại lấy ra 3 tấm linh phiếu đặt lên bàn:

– 3 Vạn linh thạch trung phẩm!

Nữ nhân này đúng là ra tay rộng lượng!

Chu Hằng nghĩ nghĩ, nói thực ra hắn không muốn nhấc lên quan hệ với bất luận kẻ nào, bất quá dù sao hắn cũng muốn rời khỏi Tân Lan Quốc, hơn nữa khoảng cách đột phá Khai Thiên Cảnh còn cần hai, ba tháng khổ tu, ngược lại không gấp.

Như vậy kiếm thêm khoản thu nhập đi!

Chu Hằng gật gật đầu. Tay đưa ra cầm lấy linh phiếu, cũng không thèm nhìn liền thu vào, Lục Thần Phù không có gan lừa gạt hắn.

– Còn chưa thỉnh giáo tên họ các hạ!

Lục Thần Phù vốn còn tưởng rằng Chu Hằng sẽ khiêm tốn một chút, không thu tiền thù lao, không nghĩ tới tên này ngay cả do dự cũng không do dự. Đúng là đáng giận!

– Chu Hằng!

Lục Thần Phù trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói gì. Đột nhiên trong đầu nàng nảy ra một ý tưởng, Lục Thần Phù nghĩ là làm, nàng dẫn Chu Hằng đến khuê phòng, sau khi đóng cửa tốt liền nói:

– Chu công tử. Thần Phù có một đề nghị, ngươi suy tính một chút!

Chu Hằng không khách khí chút nào nhìn quanh phòng Lục Thần Phù, trong mũi ngửi được mùi thơm thoang thoảng.

– Đề nghị gì?
– Thần Phù muốn mời ngươi diệt Lục gia đế đô!

Lục Thần Phù cắn răng nói.

– Ha ha, ngươi cảm thấy ta có năng lực này sao?

Chu Hằng không trực tiếp trả lời, mà lại hỏi ngược lại.

– Ngươi bây giờ chưa có, nhưng về sau nhất định có!

Lục Thần Phù vô cùng nghiêm nghị nói:

– Thần Phù tin tưởng Chu công tử nhất định sẽ trở thành nhân tài đương thời, ngày sau đứng ở võ đạo đỉnh phong, quan sát nhân gian!

Chu Hằng cười cười, từ lúc Lục Côn Minh bỏ mình, ngày sau cả nhà bọn họ nhất định sẽ bị người trong tộc đuổi giết, cho dù chạy trốn tới quốc gia khác cũng khó được yên bình, một gia tộc có cao thủ cấp bậc Sơn Hà Cảnh muốn diệt toàn bộ bọn họ, hoàn toàn có thể phái cao thủ lặng lẽ lẻn vào, sau khi đắc thủ phiêu nhiên rời đi.

Lục Thần Phù là thiên tài buôn bán, nhưng không phải là thiên tài võ đạo, nàng căn bản không đủ sức bảo hộ mình và song thân an toàn, lúc trước bị sơn tặc bắt cóc đã đủ chứng minh rồi.

– Chu công tử nếu như đáp ứng, Thần Phù nguyện ý gả cho Chu công tử, phần gia nghiệp này chính là của hồi môn!

Lục Thần Phù ném ra một con mồi lớn.

Chu Hằng không khỏi cười ha ha, lắc lắc đầu, nói:

– Ngươi tự đánh giá mình quá cao đi!

Nói thật, nàng trí tuệ hơn người, toàn thân lộ ra linh khí, nhất là thần thái ủy khuất khi bị địt khiến Chu Hằng rất thưởng thức.

– Thần Phù không phải tự đề cao mình, cũng không phải loại nữ nhân không biết thẹn!

Lục Thần Phù nghiêm nghị nói:

– Thần Phù có đề nghị như vậy, cũng không phải vọng tưởng làm vợ Chu công tử, mà là vì một danh phận!
– Thần Phù thích việc buôn bán, nếu buôn bán không có lực lượng cường đại ủng hộ, khó tránh khỏi gặp bá vương mua bán, thậm chí an toàn của người thân cũng không thể bảo đảm! Có danh nghĩa Chu công tử chấn nhiếp, tự nhiên có thể khiến bọn đạo chích thu liễm!
– Chu công tử chỉ cần cung cấp cho Thần Phù một danh phận hư ảo, hàng năm Thần Phù sẽ tặng nửa tiền lời cho Chu công tử! Không cần ra chút lực lượng, hàng năm Chu công tử có thể nhận được 10 vạn linh thạch trung phẩm trở lên, giao dịch như vậy Chu công tử còn không hài lòng sao?
– Thần Phù có thể cam đoan với Chu công tử, về sau tuyệt không tái giá với bất luận kẻ nào khác.

Không thể không thừa nhận, nữ nhân này đúng là có bản lĩnh thuyết phục người khác, cái gì cũng không làm lại nhận được chỗ tốt lớn như thế, chuyện tốt như vậy ai lại đẩy ra ngoài chứ?

Chu Hằng nghĩ nghĩ, quả thật chuyện này nhiều lời ít vốn, nói thế nào hắn cũng không thấy mình lỗ ở đâu. Nhưng Chu Hằng hắn từ trước đến nay không phải người tùy tiện cho người khác danh phận, nàng muốn mượn danh nghĩa của hắn, vậy thì phải thật sự trở thành nữ nhân của hắn!

– Nữ nhân, nếu ngươi muốn lấy danh nghĩa của ta kiếm tiền, vậy thì phải thật sự làm nữ nhân của ta! Nếu không thì thôi đi.

Chu Hằng nhìn chằm chằm Lục Thần Phù nói. Bị một cường giả Ích Địa Cảnh tập trung vào, Lục Thần Phù lập tức cảm nhận được áp lực.

Trong lòng nàng tranh đấu nội tâm dữ dội. Lúc trước nàng tận mắt nhìn thấy 3 thị nữ bị bạo dâm đến chết, hơn nữa còn bị Chu Hằng địt ngất đi, vì vậy trong lòng sinh ra bóng ma tâm lý.

Nhưng từ lúc đưa ra đề nghị này, Lục Thần Phù cũng đã chuẩn bị tinh thần bị chà đạp rồi. Trong lòng nàng lại nghĩ đến cảm giác lúc trước bị Chu Hằng địt, con cặc của hắn vô cùng khủng bố, hơn nhiều so với đám sơn tặc kia.

Nhớ lại cảm xúc tiêu hồn đê mê lúc đó, Lục Thần Phù không khỏi đỏ mặt. Nàng đột nhiên cảm thấy, nếu lên giường với nam nhân ưu tú mày, cũng không phải chuyện gì xấu, thậm chí nàng còn được lợi.

– Ta… ta đáp ứng Chu công tử.

Lục Thần Phù xấu hổ nói.

– Rất tốt, nếu đã đáp ứng, ngươi phải thể hiện lòng thành đi chứ.

Chu Hằng nghe được Lục Thần Phù khuất phục, liền cười nói, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào cặp mông nàng. Lục Thần Phù dáng người hơi gầy, đường cong hiện rõ, nhất là cặp mông tròn vểnh cực kỳ mê người.

Mặc dù mông nàng không tính đầy đặn, nhưng lại thắng ở đường cong mượt mà, nhìn rất đẹp mắt.

Lục Thần Phù thấy ánh mắt Chu Hằng nhìn lên mông nàng, liền biết hắn muốn gì. Nàng cắn răng, trong lòng lại một lần nữa giãy giụa.

Nhưng nghĩ đến nàng đã từng bị Chu Hằng chơi một lần, giống như cũng tính là nữ nhân của hắn rồi. Nếu bị hắn chơi nữa…

Trong lòng Lục Thần Phù quyết định thật nhanh, so với một thân một mình, người nào cũng có thể cưỡi, nàng thà rằng quỳ dưới háng Chu Hằng còn hơn! Suy nghĩ đả thông, Lục Thần Phù lập tức hành động.

Nàng đi đến bàn trang điểm, một tay chống lên mặt bàn, cặp mông đường cong mềm mại vểnh cao, tay trái Lục Thần Phù kéo váy lên, ánh mắt rụt rè nói:

– Chu, Chu công tử, xin… xin chơi ta.

Từ lúc trở về Lục gia đến giờ, Lục Thần Phù vẫn chưa có cơ hội mặc lại quần lót, vì vậy váy vừa kéo lên, lập tức lộ ra khe lồn khép kín của nàng. Hai mép thịt ửng hồng che đi khe lồn màu hồng phấn.

Cặp mông tròn trịa săn chắc run rẩy e thẹn, hai đùi trắng nõn thon dài dạng ra.

Chu Hằng lập tức bị khơi lên dục hỏa, con cặc ngóc đầu dậy trong quần. Chu Hằng làm sao có khả năng chỉ nhìn không? Hắn đi đế sau lưng Lục Thần Phù, con cặc được giải phóng bung ra, đầu khấc khổng lồ chọc vào mông nàng.

Lục Thần Phù trợn tròn mắt, nàng không thể tin nối thứ to lớn kia từng nhét vào lồn mình. Trong lòng nàng có chút hối hận rồi, con cặc khủng bố kia mà tiến vào cái lồn nhỏ bé của nàng, Lục Thần Phù sợ mình sẽ đau chết mất.

Chu Hằng thu hết phản ứng của Lục Thần Phù vào mắt, hắn cực kỳ đắc ý. Con cặc nổi đầy gân xanh, tản phát ra dâm uy vô thượng.

Chu Hằng dùng tay tách mép lồn Lục Thần Phù, ngón tay tiến vào âm đạo nhỏ nhắn của nàng. Khe lồn Lục Thần Phù cực kỳ nhỏ hẹp, ngón tay Chu Hằng vừa tiến vào đã bị vách thịt mềm mại xung quanh ép chặt.

Ngón tay Chu Hằng tiến vào hết mức, dâm thủy tiết ra liên tục trong âm đạo Lục Thần Phù. Hai tay nàng chống lên bàn trang điểm, cặp mắt mê ly nhắm lại, miệng nhỏ rên rỉ mê người.

– Ưm… ưm… sâu… a… sâu… Ưm… ta… ta… Ưm… a… vào… vào… ưm…

Chu Hằng nghe được kích thích không thôi. Ngón tay hắn càng tiến vào sâu hơn, ngón tay Chu Hằng chọc vào vách lồn Lục Thần Phù.

Lục Thần Phù càng thêm đê mê, trong mồm siết chặt, âm ting không giữ được xuất ra. Ngón tay Chu Hằng lập tức cảm nhận được dòng nước nóng ấm bao phủ, hắn lập tức rút tay ra, trên ngón ray Chu Hằng bị một lớp âm tinh trong suốt dính vào.

Chu Hằng đưa tay đến tước miệng Lục Thần Phù, ngó tay hắn tách cặp môi đỏ hồng của nàng ra. Lục Thần Phù vừa mới lên đỉnh, đầu óc một trận trống rỗng, lưỡi nàng vô thức quấn lấy ngón tay Chu Hằng, liếm mút dâm thủy của chính mình.

Ngón tay được cái lưới mềm mại ướt át của Lục Thần Phù mút lấy, khiến Chu Hằng bị kích thích. Hắn không đợi được nữa, con cặc to lớn kê lên lồn nàng, đầu khấc theo nhịp hông đâm mạnh vào trong.

– Ưm… ứ… ưm… Ưm… ưm…

Lục Thần Phù vừa liếm mút ngón tay Chu Hằng vừa rên rỉ. Âm đạo nàng cảm giác đau xót giống như bị xé rách, từng tấc thịt mềm cảm nhận được rõ ràng con cặc khổng lồ của Chu Hằng.

Chu Hằng sung sướng hừ một tiếng, con cặc nắc sâu vào lồn Lục Thần Phù, đầu khấc ép chặt tử cung nàng, thân cặc cố gắng nút vào hết cỡ.

– Ưm… ann… ư… ưm… nha… ưmm… đau… Ư… lớn… ư… ư… A… ta… Ta… a… ư… chết… chết mất… ưm… a…

Lục Thần Phù thở dốc rên rỉ, miệng nàng phả da từng hơi nóng bỏng. Chu Hằng thu tý từ miệng nàng, hai tay hắn bóp lấy cặp mông săn chắc đầy sức sống, con cặc bắt đầu nhấp vào lồn nàng.

Thân cặc to dài khổng lồ, cưỡng ép nong rộng âm đạo Lục Thần Phù ra. Chu Hằng không nhịn được nhấp nhanh hơn, hai tay hắn truyền đến xúc cảm mềm mại săn chắc.

Nhìn cặp mông nhỏ đung đưa, Chu Hằng liền vung tay tét một cái.

Bép!

– Ưm! A… A… ưm… ư… hư… a… ư… ư… hư… ưm…

Thân thể Lục Thần Phù run lên một cái, trong lồn xiết vào. Con cặc Chu Hằng đột ngột nhận đến kích thích liên, kém chút bắn ra.

Hắn hứng thú xoa xoa bờ mông ửng đỏ của nàng. Hông tăng tốc nhấp nhả nói:

– Không nghĩ đến ngươi lại thích tét mông, đúng là nhìn bề ngoài không thể biết được bên trong.

Chu Hằng cười khà khà, hai tay vung mạnh, tét lên cặp mông vểnh vao của Lục Thần Phù. Mông đẹp run rẩy dữ dội, cơ thịt trong lồn nàng càng thít chặt hơn.

– Á! Đừng… A… đừng… ưm… đau… ư… ư… ta… ta… ưm… đau… a… Ưm… a… sướng… Sướng… ư… địt… A… địt ta… ư… a… chơi… chết… Ư… A… a… Ta đi!

Lục Thần Phù lắc đầu liên tục, trong miệng phóng túng rên rỉ. Âm đạo nàng càng lúc càng siết chặt, cặp mông đau rát móng bỏng làm tám trí nàng đê mê không thôi.

Chu Hằng càng nện càng hăng, con cặc trướng lớn hết mức đâm sâu vao lồn Lục Thần Phù. Đầu khấc liên tục va chạm với tử cung, tử cung nàng gần như bị đâm xuyên qua, vách thịt mềm mại trong âm đạo co giật liên tục…

Cặc Chu Hằng giống như bị âm đạo Lục Thần Phù hút lấy, lồn nàng cực bót lại trơn trượt, dâm thủy theo từng cú nhấp của hắn bắn tung tóe.

Bàn tay Chu Hằng liên tục tét vào mông Lục Thần Phù, hai bờ mông mịn màng trắng tuyết của nàng đã đỏ bừng đầy dấu tay. Chu Hằng không muốn đánh hỏng mông nàng, chỉ có thể bất đắc dĩ ngừng lại.

Bàn tay bấn xoa nắn da thịt mềm mại nóng hổi, ngón trỏ Chu Hằng quệt một chút dâm thủy, sau đó từ từ tiến vào cúc hoa hồng nhạt của nàng. Ngón tay giống như có ma lực, chen vào lỗ đít nhỏ nhắn, khiến thân thể Lục Thần Phù cảng run rẩy dữ dội.

Nàng rốt cuộc không trụ được, thân trước gục xuống bàn trang điểm.

Chu Hằng cảm nhận được âm đạo cùng lỗ đít Lục Thần Phù đồng thời xiết vào, hắn hứng thú bừng bừng đút ngón tay sâu hơn. Ngón tay Chu Hằng đút vào đến gốc, đầu ngón tay uốn éo ngoe nguẩy trong đít nàng, khiến Lục Thần Phù trợn mắt đê mê.

– Rút… A… ưm… ưm… a… rút… rút ra… ưm… đi… a… xin… xin ngươi… a… Ưm… ưm… Ư… Đừng… đừng… A… ưm… ư… rút… ra… a… chết… a… ư… chết mất!

Lục Thần Phù ứa nước mắt rên rỉ cầu xin Chu Hằng. Nhưng thanh âm bất lực của nàng chẳng những không làm hắn buông tha lỗ đít nhỏ bé, ngược lại còn kích thích Chu Hằng.

Ngón trỏ còn lại của hắn cũng từ từ tiến vào lỗ đít nàng. Cúc hoa phân hồng bị tách ra, trực tràng Lục Thần Phù co thắt dữ dội, trong lồn đã xuất ra 2 lần liên tục.

Con cặc to lớn bị bóp chặt khiến Chu Hằng càng hăng hơn. Ngón tay hắn cong vào, đầu ngón tay móc xuống.

Con cặc khổng lồ trong lồn Lục Thần Phù chèn ép vách thịt dãn ra. Chu Hằng có thể cảm nhận được rõ ràng hai ngón tay đang móc ngoáy trong đít nàng.

Lục Thần Phù bị chơi đến sắp ngất. Thân thể nàng vô lực gục xuống, trong miệng rên rỉ không thành lời, chỉ có thể mặc kệ Chu Hằng chơi đùa phía sau.

Lục Thần Phù bại trận, nhưng Chu Hằng làm sao có thể thỏa mãn nhanh như vậy? Hắn rút tay ra khỏi đít nàng. Hai tay Chu Hằng nâng đùi nàng lên, con cặc nhấp nhanh như chạy nước rút vào lồn nàng.

Lục Thần Phù bị treo trên không, hai chân nàng bị kéo ra phía sau, con cặc trong lồn biến thành điểm trụ khiến thán thể nàng không rơi xuống. Tư thế này để con cặc Chu Hằng nắc sâu nhất có thể vào lồn Lục Thần Phù, thân cặc chẻ đôi âm đạo ướt nhẹp dâm thủy của nàng, đánh lên tử cung từng cú mạng mẽ.

Lục Thần Phù hoàn toàn chỉ có thể cam chịu Chu Hằng địt nàng. Thân thể vô lực khiến nàng không thể phản kháng được chút nào, công thêm trong lồn bị con cặc hung hãn của Chu Hằng chiếm giữ, làm nàng vừa sướng vừa thốn.

Lục Thần Phù lần thứ hai cảm nhận được dục tiên dục tử là thế nào.

Chu Hằng chơi không đã ghiền, hắn thả một chân Lục Thần Phù xuống, một chân nàng bị chu hắn dựng lên vai. Hai chân Lục Thần Phù bị kéo thành một đường thẳng, lồn nàng bị kéo dãn hết mức.

Con cặc kinh khủng kia lại bắt đầu chinh phạt âm đạo đáng thương của nàng. Lục Thần Phù rốt cuộc không chịu nổi ngất đi, nhưng thân thể thi thoảng run lên chứng minh nàng vẫn cảm nhận được sung sướng.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317