Hành trình chịch dạo

Phần 66
Phần 66

Tỉnh Thiên vâng lời bước tới, cũng ngồi ở trước mặt bàn, tay phải ấn lên Linh Tinh Trụ.

Vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, Linh Tinh Trụ đã phóng ra ánh sáng xanh mãnh liệt, vô cùng lóa mắt, sáng tới kinh người.

– 10, Nhân linh thể thập tinh!

Vương Triều Huy quá sợ hãi, nhưng ngay sau đó lại vô cùng vui mừng, cười ha ha đứng lên nói:

– Nhân linh thể thập tinh, tư chất như vậy đừng nói bổn điện chưa bao giờ có, cho dù trong 9 ngọn núi cũng chưa xuất hiện qua!
– Tư chất tương tự, chỉ có Thủy Nguyệt Công chúa đương triều mới có thể vượt qua!
– Trời phù hộ bổn tông!

Lão già gầy ốm giống như phát điên, khoa tay múa chân. Bất quá hắn là cường giả Sơ Phân Cảnh, cho nên không ai dám cười nhạo hắn, đều chỉ giấu ở trong lòng, chờ đợi lão khôi phục.

Cho tới năm sáu phút sau, lúc này Vương Triều Huy mới thu hồi trạng thái mừng như điên, ghép thân phận lệnh phù của Tỉnh Thiên với thân phận của hắn, nhắm mắt im lặng một hồi, sau đó đem thân phận lệnh phù ném trả lại cho Tỉnh Thiên, nói:

– Tiểu tử, ngươi rất có tiền đồ, nhất thiết không được tự mãn, nhất định mỗi ngày phải khổ tu không ngừng!
– Vâng!

Tỉnh Thiên nhận lấy thân phận lệnh phù, trong mắt chiến ý bừng bừng, cuối cùng quét tới Chu Hằng.

Lúc trước Chu Hằng khiêu chiến hắn, hắn chắp tay nhường ra vị trí thứ nhất ngoại môn, bởi vì hắn đã tiến vào Luyện Huyết Cảnh, đây là tư thái từ trên cao quan sát Chu Hằng, nhưng bây giờ lại phải ngước lên, Chu Hằng đã vượt qua hắn, đổi lại là hắn phải đuổi theo.

Hắn thích khiêu chiến, điều này khiến ý chí chiến đấu của hắn mạnh gấp trăm lần!

– Chỉ còn ngươi!

Vương Triều Huy quay sang Chu Hằng gật gật đầu, nói:

– Tiến hành trắc nghiệm đi!

Tuy rằng Chu Hằng là Tụ Linh Cảnh duy nhất trong ba người, nhưng mà ở trong mắt của lão già gầy lại có địa vị thấp nhất, vẻ mặt cũng mang chút không kiên nhẫn.

Tuy rằng trong lòng Chu Hằng không thoải mái, nhưng người ta muốn dùng thái độ gì nói chuyện với hắn là chuyện của người ta, lại nói Vương Triều Huy là cường giả Sơ Phân Cảnh, không có ngạo khí mới là chuyện lạ. Lúc trước hiền lành giống gia gia nhà bên, đó là vì gặp người của cố nhân, còn một người là thiên tài tiền đồ vô hạn.

So sánh mà nói, tuy rằng tu vi Chu Hằng rất cao, nhưng mà nhân tài như vậy trong Hắc Thủy Điện cũng không phải không có.

Chu Hằng ngồi chồm hổm ở trước bàn, không có cách nào, bàn này rất lùn, chỉ có thể dùng tư thế như vậy, áp tay lên Linh Tinh Trụ.

Hắn đã có kinh nghiệm khảo nghiệm của hai lần trước, tự nhiên biết ứng phó như thế nào, tâm thần khống chế hắc kiếm, không cho vị đại gia này phẫn nộ phá hủy cây Linh Tinh Trụ này.

Ánh sáng màu tím hiện lên, tiếp theo là ánh sáng vàng, luân phiên hiện, nhưng mà độ sáng lại xa xa không theo kịp ánh sáng xanh của Tỉnh Thiên.

– Quả nhiên là song linh thể, đáng tiếc, chỉ có ba vạch mà thôi!

Vương Triều Huy lắc lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng.

Song linh thể tuy rằng hiếm thấy, nhưng huyết mạch lực này cũng quá mỏng manh, chỉ đạt tới ba vạch, so với Tỉnh Thiên thì kém nhiều lắm.

Hắn cầm lấy thân phận lệnh bài của Chu Hằng ghép với của mình, đồng dạng nhắm mắt một hồi, chắc là ghi kết quả trắc nghiệm lên thân phận lệnh bài của Chu Hằng.

Đối với kết quả như vậy, Lâm Phức Hương chu cái miệng nhỏ nhắn, có vẻ rất không vừa ý, có đôi khi nàng hận Chu Hằng đến nghiến răng ken két, nhưng mà lúc này lại ước gì Chu Hằng có thể cường đại hơn gấp trăm lần nữa, tốt nhất là Thiên linh thể, là người tư chất cường đại nhất trong ức vạn người.

Tỉnh Thiên thì hơi thở phào một hơi, bởi vì tư chất Chu Hằng quá cường đại hắn muốn đuổi theo sẽ khó hơn.

Chu Hằng lại ngây ngẩn cả người.

Hắn nhớ rõ mấy ngày trước dùng Nguyễn Giai Oánh Linh Tinh Trụ trắc nghiệm, độ sáng kia yếu hơn hiện tại một ít!

Biến hóa cực nhỏ, nhưng mà linh thức hắn là mẫn tuệ bực nào, cho dù có mỏng hơn trăm lần cũng có thể nhận ra rõ ràng!

Tại sao lại như vậy?

Mọi người đều nói qua, linh thể từ nhỏ như thế nào thì sẽ luôn như thế ấy, vĩnh viễn sẽ không thay đổi! Nhân linh thể thập tinh dù thế nào cũng sẽ không biến thành Địa linh thể nhất tinh, đây là một hào rộng vĩnh viễn không thể vượt qua!

Nhưng mà là huyết mạch của hắn lại được tăng cường!

Tuy rằng không phải quá nhanh, nhưng đúng là đang tăng cường, điểm này Linh Tinh Trụ tuyệt đối không nói dối.

Hắc kiếm!

Chu Hằng bỗng nhiên nghĩ đến, sau khi hắc kiếm thức tỉnh, vẫn luôn cải tạo thân thể hắn, mà trong đó cũng bao gồm huyết mạch lực!

Nói cách khác, phẩm cấp linh thể của hắn có thể tăng trưởng, bây giờ là Nhân linh thể tam nhừng mà cũng không phải kết thúc, sớm hay muộn sẽ biến thành Nhân linh thể tứ tinh, không ngừng tăng lên!

Về phần tốc độ như thế nào, Chu Hằng cũng không rõ ràng lắm, nhưng chỉ cần qua một thời gian thử lại là biết.

Trong lòng hắn dâng lên một cỗ mừng như điên, khiến hắn sợ ngây người.

– Các ngươi đi thôi!

Vương Triều Huy phất phất tay, hắn vội vàng đem tình huống của Tỉnh Thiên đích thân bẩm báom ấy vị đại lão trong điện, thiên tài như vậy phải lập tức toàn lực bồi dưỡng.

– Quỷ hẹp hòi, không nên nản chí, dù là Nhân linh thể tam tinh, nhưng mà toàn bộ Hàn Thương Quốc có mấy người mạnh hơn ngươi!

Lâm Phức Hương thấy Chu Hằng ánh mắt ngây ngô, còn tưởng rằng hắn vô cùng thất vọng.

Chu Hằng phục hồi tinh thần lại, lúc này hắn tâm tình đang tốt, nhìn ai đều là vô cùng thuận mắt, chỉ cảm thấy thiếu nữ bên cạnh này sặc sỡ lóa mắt, đẹp không thể nói.

– Xú tiểu tử!

Lâm Phức Hương bị hắn nhìn cho ngượng ngùng, không khỏi chà chà giày, thầm nghĩ tiểu tử ngu xuẩn này không biết tìm lúc không có người sao, người ta cũng không nói không cho hắn nhìn à.

Ngưu Lập trước chúc mừng Tỉnh Thiên một phen, lại cùng Chu Hằng hàn huyên một trận, lúc này mới cáo từ rời đi, mà ba người Chu Hằng cũng tự mình trở lại Tinh Hà Viện.

Không lâu, tin tức Chu Hằng là song Nhân linh thể tam tinh và Tỉnh Thiên là Nhân linh thể thập tinh đã là truyền khắp toàn bộ Hắc Thủy Điện.

– Song linh thể tuy rằng hiếm thấy, nhưng chỉ là ba vạch mà thôi, tông môn sẽ coi trọng, nhưng tuyệt không toàn lực bồi dưỡng, chỉ cần hắn rời khỏi Hắc Thủy Điện, sau lưng tuyệt đối không có cao thủ Sơ Phân Cảnh bảo hộ, muốn diệt trừ cũng không khó!

Trong một gian phòng u nhã, Lữ Tố Nga đang nằm lỳ ở trên giường, vểnh cái mông mập mờ lưu quang lên, toàn lực nghênh đón lão nhân nắc vào lồn nàng, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ.

Lão già kia chính là chỗ dựa vững chắc của nàng ở Hắc Thủy Điện, Chu Hiên, Bạch Ngân trưởng lão. Về phần hai người làm sao làm được trên giường, cũng không biết là Chu Hiên yêu cầu, hay là Lữ Tố Nga chủ động câu dẫn.

– Sư phụ, ư… ơ… ơ… người… người ta… ưm… a… ưm… sắp chết… hơ… hơ… hơ… sắp bị ngươi làm chết! A… Ưm…

Lữ Tố Nga đổ mồ hôi cuồn cuộn, thân thể nảy nở nằm úp xuống giường, Chu Hiên toàn thân đè lên người nàng, con cặc không lớn lắm điên cuồng thúc vào lồn nàng như cái máy, khắp khuôn mặt già là biểu cảm sung sướng hưởng thụ.

Lữ Tố Nga trong ánh mắt chớp động vẻ oán độc, tính toán phải làm sao giết chết Chu Hằng, đẩu nàng quay ngang, cái miệng nhỏ nhắn bị Chu Hiên hôn ngấu nghiến, tiếng phát ra cũng méo mó không rõ.

– Tiểu yêu tinh, lão phu phải đâm vỡ mông ngươi!

Chu Hiên hùng hổ gầm một tiếng, con cặc vậy mà trướng lớn một vòng, căng đét như khúc cây, toàn thân dùng lực địt như điên vào lồn Lữ Tố Nga, dâm thủy bị hắn địt bắn rung tóe khắp đùi hai người.

Nắc vào một trận, Chu Hiên rốt cục không chống đỡ nổi cái lồn bót như gái trinh của nàng, thân cặc run run, phóng toàn bộ tinh trùng, lấp đầy tử cung, sau khi run rẩy một trận, nằm sấp lên lưng Lữ Tố Nga.

– Sư phụ, chừng nào thì ngươi truyền cho nhân gia tầng tâm pháp cuối cùng của Cửu Chuyển Xá Âm Công?

Nàng vừa lúc lắc cái mông vừa nói, lại dùng cái lưỡi thơm liếm lỗ tai đối phương.

Chu Hiên vừa mới tiết dục xong, nhưng mà bị Lữ Tố Nga liếm như thế lập tức lại phản ứng, hắn thò ray gắt gao bóp chặt đôi vú cao ngất hút hồn của Lữ Tố Nga, nói:

– Tiểu dâm phụ, nhanh như vậy đã muốn vi sư dốc hết vốn liếng cho ngươi sao?
– Sư phụ, đồ nhi ngay cả thân thể đều đã cho ngài, ngài vẫn chưa yên tâm với đồ nhi sao?

Lữ Tố Nga nũng nịu nói, cái mông nhướng lên phía trước, thuần thục ép con cặc cứng ngắc kia vào sâu trong thân thể, lồn nàng dù đã là gái hai con, vậy mà vẫn bót như nữ tử trinh trắng.

Chu Hiên hùng hổ gầm một tiếng, không kìm nổi lại bắt đầu tấn công, hắn nhổm người dậy, vác hai chân Lữ Tố Nga lên vai, một tay bóp vú một tay nhấc mông nàng lên, hông vận lực nhấp vào cái lồn lênh láng dâm thủy và tinh trùng, con cặc không biết bị cho cắn thuốc gì mà vẫn giữ được kích thước như lúc đầu.

– Vậy phải xem biểu hiện của ngươi!

Lữ Tố Nga ra sức phối hợp một tay banh lồn ra cho lão địt, một tay xoa bóp vú, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo:

– Chu Hằng, đợi lão nương nhận được tầng tâm pháp cuối cùng của Cửu Chuyển Xá Âm Công, đột phá Sơ Phân Cảnh, chính là ngày chết của ngươi! Tuy nhiên, trước lúc đó ngươi cũng đừng mơ tưởng sống khá giả!
– Ân!

Nàng rên lên một tiếng, lão già này quả thực không phải người, bóp tới nỗi ngọc phong của nàng muốn vỡ ra!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317