Hành trình chịch dạo

Phần 239
Phần 239

Hàn Diệc Dao không biết yêu là gì, nhưng tuyệt đối không biết e ngại, kính sợ.

E ngại sinh ra là nô tính, kính sợ là trung thành, nếu như mang ý nghĩ đó gả cho Ứng Thừa Ân, nàng biết đã đánh mất chính mình, trở thành một cái xác không hồn!

Hơn nữa, nàng còn có phiền toái lớn, nàng là người của nam nhân đụng vào là phải chết, cũng không đợi được ngày này! Bởi vậy cho tới bây giờ nàng chưa suy nghĩ qua việc này, chỉ theo bản năng kháng cự hôn sự với Ứng Thừa Ân.

Nhưng mà cố tình lúc này nàng lại phân tâm suy nghĩ việc này!

So sánh với hắn, mặc dù Chu Hằng là đại sắc lang, nhưng trừ hiếu sắc một chút thì dường như cũng không có thói quen không tốt! Hơn nữa, tiểu tử này hiếu sắc cũng rất xảo quyệt, cũng chỉ làm chuyện xấu với mấy người nàng, chưa thấy hắn giống như chó đực động dục truy đuổi phía sau nữ nhân khác.

Lại nói tiếp, nàng có phải vì vậy mà tự hào hay không?

Hàn Diệc Dao a Hàn Diệc Dao, vào lúc này ngươi còn nghĩ lộn xộn cái gì đó.

Nàng thầm nói trong lòng, nhưng mà lại không cản được ý nghĩ hiện ra.

Theo góc độ khác so sánh thì cảnh giới của Chu Hằng bây giờ thấp một chút, còn thấp hơn nàng một tầng. Nhưng mà nói đến tiềm lực mạnh, cho dù Ứng Thừa Ân cũng phải nhận thua, hơn nữa, cảnh giới cũng không có nghĩa là thực lực, mình đánh thắng được Chu Hằng sao?

Vì sao bị hắn xâm phạm như thế, mình lại không quá phẫn nộ, lại không lo lắng thất thân?

Mình thích tên nam nhân này sao?

Không thể nào đâu?

Hàn Diệc Dao cũng không thể nào khẳng định được, nàng dùng phượng nhãn mông lung mê người nhìn Chu Hằng đang hùng hục mút lồn nàng, hai tay ngọc không tự chủ được nhấn đầu hắn xuống, muốn để lưỡi hắn vào sâu thêm một chút.

Nam nhân này cứng cỏi, quả quyết, có được ý chí khiến người không theo kịp, trừ khuyết điểm hiếu sắc của tên này, tuyệt đối là chân hào kiệt, thiết anh hùng!

Tuy nhiên, tên này cũng chỉ ham muốn mình, cũng không phải hắn thực sự thích mình.

Nếu là thích, vậy không thể nói hắn dâm ô, chỉ có thể nói yêu thích theo đuổi người yêu của hắn khác người.

Con người ta lại kỳ quái như vậy.

Khi chán ghét một người, bất kể đối phương săn sóc cỡ nào. Vẫn luôn nghĩ theo hướng xấu, hiểu lòng dạ đối phương bất lương. Nhưng mà một khi thích người nào đó, bất kể đối phương làm gì đều cảm thấy vui vẻ, tri kỷ.

Đồng dạng một câu lên giường đi, ở trong miệng người thích và không thích nói ra, kết quả hoàn toàn khác nhau.

Lúc Hàn Diệc Dao bắt đầu nghĩ loạn hình tượng Chu Hằng, chợt cảm thấy tên này cũng không ghê tởm như vậy, lúc trước còn cứu nàng vài lần. Bảo nàng lấy thân báo đáp cũng không quá mức.

Ngược lại là nàng, tổng chưa cho Chu Hằng một sắc mặt tốt, bây giờ suy nghĩ lại cũng có chút xấu hổ!

Trong lúc Hàn Diệc Dao miên man suy nghĩ linh tinh, Chu Hằng đã nâng mông nàng lên, lưỡi hắn tiến vào sâu trong lồn nàng, miệng tham lam mút lấy dâm thủy thơm ngọt của nàng.

– Ưm… Ưm… ư…

Hàn Diệc Dao đê mê rên rỉ, thân thể không tự chủ được cong lên, khe lồn hồng hào càng áp sát vào miệng Chu Hằng, da thịt trắng nõn của nàng nổi lên một màu ửng đỏ càng thêm mê người.

Chu Hằng hung hăng tiến vào sâu trong lồn nàng, lưỡi hắn vừa dài vừa ẩm ướt lăn lọn trong vách thịt mềm, đầu lưỡi dần dần chạm vào tử cung Hàn Diệc Dao. Chu Hằng biến to lưỡi, hai tay hắn nhào nặn cặp mông lớn săn chắc của nàng, cái lưỡi không ngừng kích thích tử cung.

Hàn Diệc Dao nhắm mắt đê mê, thân thể ửng đỏ mê người, cặp vú ngạo nghễ vểnh lên thật cao, hai núm vú đỏ bừng lung lay theo từng nhịp thở của nàng.

– Không… không được… ưm… a… ưm… ưm… ô… Ta… ta sắp… ưm… bắn… ưm… ư… A!

Hàn Diệc Dao bỗng nhiên ghì chặt đầu Chu Hằng vào lồn nàng, thân thể uốn cong lợi hại. Bờ môi đỏ mọng há ra, cặp mắt trợn ngược mê ly, khóe miệng nàng còn có nước miếng chảy ra.

Chu Hằng chỉ cảm thấy trong lồn Hàn Diệc Dao siết chặt, vách thịt mềm mại như vô số giác hút, mút lấy lưỡi hắn, tử cung nàng càng là kẹp chặt đầu lưỡi Chu Hằng. Một dòng chất lỏng trắng đục bắn ra từ trong lồn Hàn Diệc Dao, bao phủ khắp lưỡi Chu Hằng, sau đó bị hắn nuốt sạch.

– Ưm…

Hàn Diệc Dao nắm chặt ga giường, toàn thân nóng bừng thỏa mãn, hai tay vô lực buông đầu Chu Hằng.

Hàn Diệc Dao đã ra một lần, nhưng Chu Hằng vẫn dục hỏa hừng hực, hắn lập tức ngồi dậy. Hai tay Chu Hằng tách cặp đùi nàng ra, con cặc kê sát lồn Hàn Diệc Dao, chuẩn bị tiến vào cái lồn múp míp ẩm ướt của nàng.

– Không được!

Đầu khấc vừa tiến vào được một chút, Hàn Diệc Dao lập tức như bị điện giật, nàng hét lên một tiếng, bàn tay mềm mại nắm chặt thân cặc Chu Hằng, khuôn mặt đỏ hồng, ngượng ngùng nói:

– Ngươi nếu tiến vào ta, ta sẽ chết!

Chu Hằng đang đà tiến lại bị cự tuyệt, hắn đầu tiên là giận dữ, nghĩ đối phương lấy cái chết ép mình, nam nhân tinh trùng lên óc này tự nhiên đầu óc mất linh. Nhưng vừa nghĩ khác hắn lại nói:

– Ngươi có bệnh?

Đây cũng không phải mắng chửi người, tuy rằng trong lòng hắn rất không thích là thật.

– Coi là vậy đi!

Hàn Diệc Dao gật gật đầu, dùng vẻ mặt cầu khẩn nhìn Chu Hằng.

Chu Hằng cắn chặt răng, chuyện này lên cung dễ dàng, nhưng mà thu tiễn lại thì khó khăn. Hắn hung hăng xoa bóp bầu vú Hàn Diệc Dao nói:

– Đây là nguyên nhân ngươi luôn luôn không lấy chồng?
– Đúng!

Hàn Diệc Dao vẫn nắm thật chặt cặc Chu Hằng, chỉ sợ hắn không nhịn được đánh bậy, nàng cũng không phủ nhận. Nàng tới tìm pháp khí tuyệt thế là muốn mình có được tiếng nói, nắm giữ vận mạng của mình.

Chu Hằng thở dài, nói:

– Ta đây làm sao bây giờ?

Hàn Diệc Dao tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, đây không phải hắn tự tìm sao? Lại còn hỏi nàng!

– Đi tìm các nàng!

Nàng chỉ chỉ hai kỹ nữ trong phòng, lúc này các nàng đang tự bú lồn nhau, hai cặp mội bú mút khe lồn của nhau, thân thể trắng nõn như ngọc đè lên nhau, vô cùng mê người.

Chu Hằng hơi giận dữ, hắn rút cặc ra khỏi lồn Hàn Diệc Dao, sau đó lật người nàng lại, một bàn tay hung hăng tét vào cặp mông săn chắc vểnh cao của nàng. Sóng thịt lưu chuyển dạt dào, xúc cảm vô cùng mềm mại, hai mắt Chu Hằng lập tức tóe lửa hừng hực.

– Khốn nạn!

Hàn Diệc Dao quay đầu lại, nhe răng hung dữ mắng.

Nam nhân này sao luôn đánh mông nàng, lần trước là trước mặt con lừa không nói, dù sao cũng chỉ là yêu thú, nhưng lần này hắn lại đánh mông nàng trước mặt người ngoài, không biết như vậy xấu hổ cỡ nào sao?

– Ngươi gây ra họa, để ngươi giải quyết!

Chu Hằng uy vũ không lùi, con cặc lại kê vào lồn nàng.

Hàn Diệc Dao lập tức hoảng sợ bắt lấy con cặc Chu Hằng, nàng vừa mờ mịt vừa ngượng ngùng, nàng không ngờ trần trụi trước mặt một nam, bị hắn đánh mông không nói, thậm chí còn cầm cặc hắn.

Tình cảnh này, phải giải quyết như thế nào?

Nhìn vẻ mặt thanh thuần của nàng, Chu Hằng có cảm giác tội ác, nhưng càng như vậy càng khiến hắn cảm xúc dâng tràn. Chu Hằng cười dâm liếm nhẹ vảnh tai Hàn Diệc Dao nói thầm.

– Cái gì!

Hàn Diệc Dao hoảng sợ, dùng ánh mắt không thể tin tưởng nhìn Chu Hằng.

Này này này này này, lại muốn nàng dùng miệng… Bẩn muốn chết!

– Hoặc là mặt trên, hoặc là phía dưới, ngươi chọn một!

Chu Hằng rất không nói lý chỉ vào miệng nàng, sau đó chỉ vào lỗ đít tinh xảo đỏ au như đóa hoa của nàng.

Tên khốn nạn này!

Hàn Diệc Dao bối rối đảo mắt, đỏ mặt mặc cả:

– Dùng tay được không?
– Không được, dùng miệng hoặc dùng đít thay thế.

Chu Hằng bá đạo tét lên mông nàng.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317