Hành trình chịch dạo

Phần 103
Phần 103

Sau khi ăn xong, Chu Hằng lại tiếp tục việc còn giang dở.

Tiểu Ngọc vừa ngồi trên cặc hắn vừa rửa bát đĩa, Tiểu Thúy thì vừa bị hắn nện vào lồn vừa phơi quần áo.

An Ngọc Mị cùng Chu Hằng không rời nhau lấy một khắc, con cặc hắn vẫn luôn nằm trong lồn nàng. Hai người địt từ phòng ăn đến phòng ngủ.

Chu Hằng ôm chặt An Ngọc Mị, hai chân nhún một cái nhảy lên nóc nhà, con cặc thuận thế đâm sâu vào lồn nàng!

– A! Sâu quá! Ư… ư… ư… a… Ứ… Ưm… ư… ưm… a… Ư… ư… ư…

An Ngọc Mị bị bất ngờ liền cất tiếng rên lớn, thân thể nàng đã cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần bị kích thích một chút cũng sướng như điên, một cú nhảy này của Chu Hằng trực tiếp làm nàng xuất ra.

Âm tinh phun lên đầu khấc, rất nhanh đã theo thân cặc chảy ra ngoài, bắn rung tóe lên bụng và chân hai người.

Chu Hằng đứng trên mái nhà, hông hẩy lên liên tục, con cặc như súng thần bắn phá âm đạo An Ngọc Mị.

Hiện tại thực lực Chu Hằng tăng lên nhiều, vì vậy phân thân đã có thể tách xa bản thể trong vòng hơn 20m. Mặc dù số lượng không tăng thêm, nhưng khoảng cách được tăng nhiều.

Buổi tối, Chu Hằng vừa đẩy hông vào phía sau An Ngọc Mị vừa dùng vừa tối.

An Ngọc Mị nằm sấp trên bàn, hai mắt lim dim mơ màng, trong lồn truyền đến từng trận đau xót, kèm theo là khoái cảm tưởng như vô cùng vô hạn.

Tiểu Ngọc cùng Tiểu Thúy vừa bị phân thân cắm cặc vào lồn vừa chuẩn bị nước tắm.

Đợi các nàng đổ đầy nước vào thùng gỗ, Chu Hằng cũng ăn cơm xong, hắn đặt bát đũa xuống, bế theo An Ngọc Mị nhảy vào thùng gỗ.

Nước ấm bao bọc thân thể, An Ngọc Mị rốt cuộc kiệt sức ngủ mất trong lòng Chu Hằng, lồn nàng vẫn bị con cặc vô địch thiên hạ của hắn cắm vào. Nhưng Chu Hằng cũng không định tiếp tục nữa, đè nén 1 tháng cuối cùng cũng được giải tỏa.

Hai phân thân càng dập càng nhanh, khiến hai nàng nha hoàn miệng rên không ngừng, cặp mắt phủ một tầng sương mù đê mê, hai cặp vú tung tăng theo nhịp cặc.

Cuối cùng hai phân thân gồng sức nắc một cú lút cán, đầu khấc ép chặt tử cung, tinh trùng như sông lớn phun trào, lấp kín từng cm tử cung các nàng.

Hai phân thân biến mất, hai nàng kiệt sức nằm ra giường ngủ thiếp đi.

Chu Hằng dúng linh lực giữ nước nóng vừa đủ, sau đó ôm An Ngọc Mị ngủ luôn trong bồn tắm, con cặc không rời lồn nàng.

Ngày hôm sau, hai nàng Tiểu Ngọc, Tiểu Thúy đã sớm thu dọn sạch sẽ trong phòng, An Ngọc Mị tỉnh dậy, thấy được chính mình đang ngồi trên cặc Chu Hằng ngủ cả đêm, nhưng nàng cũng không còn khí lực oán trách, mặc kệ hắn liền lên giường ngủ bù để khôi phục tinh lực.

Chu Hằng lại thần thanh khí sảng, đè nén một tháng được phóng thích, hắn đang ở trạng thái đỉnh cao.

Ngồi trong sân, hắn bắt đầu nghiên cứu Ngũ Hành Liên Hoa Phá.

Lúc trước hắn đạt đến trình độ hoa sen ba màu, nhưng đây đã là cực hạn, hiện tại hắn đột phá một tiểu cảnh giới, không biết có thể tiến thêm một bước, hình thành hoa sen bốn màu?

Hắn không ngừng múa hai tay, một đóa hoa sen bốn màu lập tức xuất hiện ra hình thái ban đầu, còn chưa đợi nó lớn mạnh, lập sinh ra bùng nổ, đánh văng Chu Hằng ra ngoài.

– Ài, môn Ngũ Hành Liên Hoa Phá này còn chưa tổn thương được mấy người, bản thân mình đã phải chịu mấy trăm lần đánh, rốt cuộc là ai nổ ai chứ!

Chu Hằng không khỏi cười khổ, hắn cùng Cổ Tư vì tu luyện môn võ kỹ này đã bị nổ không biết bao nhiêu lần.

Miệng thì cười khổ, tay vẫn tiến hành như cũ, lại một đóa hoa sen bốn màu xuất hiện trong hai tay, sau đó nhanh chóng nổ tung.

Hắn không ngừng thử nghiệm, trên thân có lực huyết mạch, bị thương thì có thể trị khỏi ngay, dù sao hắn không thiếu linh thạch.

Ban ngày tập luyện Ngũ Hành Liên Hoa Phá, buổi tối thì cùng An Ngọc Mị và hai nàng nha hoàn điên loan đảo phượng, mỗi ngày thoải mái, không được hoàn mỹ là Nguyễn Giai Oánh thường xuyên chạy đến làm khách, liên tiếp thăm dò Chu Hằng, làm Chu Hằng phiền hà không thôi.

Có một hôm hắn cảm tháy quá phiền phức, liền dứt khoát đè nàng ra địt. Đây là An gia, có An Nhược Trần tọa trấn, nàng không dám phản kháng.

– Ư… Ư… a… ứ… Ứ… ưm… Ư…

Ngoài vườn, Chu Hằng ngồi trên ghế, một tay bóp vú, một tay đút vào lồn Nguyễn Giai Oánh. Con cặc hắn biến nhỏ lại, không ngừng nhấp vào lỗ đít nàng.

Sau bằng đó ngày, cuối cùng hắn cũng được phá trinh lỗ nhị Nguyễn Giai Oánh.

Thân thể mị nhân uốn éo trong ngực Chu Hằng, hai tay Nguyễn Giai Oánh vừa xoa bóp bên vú còn lại, vừa day day mu lồn nhô cao, một phần do con cặc khổng lồ bên trong, một phần do bị sưng lên.

Nàng đã bị Chu Hằng chơi 1 ngày 1 đêm, trong lồn vừa sướng vừa đau, lỗ đít cũng mang đến từng đợt khoái cảm tuôn trào, khiến thân thể nàng mềm nhũn như bãi bùn. Chỉ có thể mặc kệ Chu Hằng lộng hành.

Bên cạnh hai người là An Ngọc Mị, nàng bị hai phân thân kẹp vào giữa, hai con cặc mạnh mẽ ép chặt vách lồn nàng, từng đường nét hình trụ hiện lên trên mu lồn gợi tình.

Trong lồn và hậu môn nàng bị tinh trùng lấp đầy, mỗi lần con cặc đưa đẩy là lại chảy ra một phần chất lỏng màu trắng. Hai con cặc nhịp nhàng thay nhau nện vào lồn và đít nàng, rất có thứ tự trước sau.

An Ngọc Mị đầu óc lâng lâng, không ngừng rên rỉ lung tung.

Giữa sân vườn cũng có 2 thân thể trần truồng gợi cảm được 5 phân thân chăm sóc.

Tiểu Thúy bò ra đất, trên người mồ hôi nhễ nhại, trong miệng nàng ngậm một con cặc, phía sau thì bị hai con cặc khác từ phân thân nện vào âm đạo và lỗ nhị.

Tiểu Ngọc nằm ngửa ngay bên cạnh, miệng nàng bú mút một con cặc, trong lồn và lỗ đít cũng được 2 con cặc khác lấp đầy, bộ ngực không kém hơn An Ngọc Mị bao nhiều bị một phân thân khác trưng dụng làm cái lồn thứ 2.

Hai người các nàng được Chu Hằng dùng linh lực, khiến thân thể được cường hóa một chút, cho dù 1 ngày 1 đêm trong lúc ăn ngủ nghỉ vẫn bị địt liên tục, nhưng không hề có dấu hiệu mệt mỏi. Mà ngược lại, càng địt càng hăng.

Chu Hằng đứng dậy, không biết hắn lấy đâu ra một quận dây, buộc hai tay Nguyễn Giai Oánh lên trần nhà, hai chân nàng cũng bị cố định lên, chỉ có thể dạng rộng sang hai bên. Cái lồn hồng hào sưng đỏ banh ra.

Đây chính là hình phạt Chu Hằng dành cho nàng.

Trong lồn Nguyễn Giai Oánh lúc nào cũng có 1 phân thân nhét cặc vào địt như cái máy, hết tên này đến tên khác.

Cuối cùng nàng không thể không rên rỉ xin tha.

– Chu… ư… ưm… Ư… Chu… công… Ư… a… Ư… ư… a… tử… ư… a… a… Ưm… xin… Ưm… thiếp… Ưm… ư… thiếp… thân… Ưm… ưm… ứ… ưm… biết… ư… Ư… ư… ư… lỗi… a… Ư… a… lỗi… rồi… ư… ưm… Ư…

Hai mắt Nguyễn Giai Oánh ngấn lệ cầu xin, nàng bị Chu Hằng chà đạp 2 ngày liền. Khắp mọi nơi trên thân thể nàng đều có dấu vết của hắn.

Chu Hằng nghe được Nguyễn Giai Oánh nhận lỗi, trong lòng có loại cảm giác thỏa mãn dâng lên, hắn cười nhẹ cởi trói cho nàng.

Phân thân biến mất, nhưng con cặc Chu Hằng đã tiếp bước theo sau, hóa thành mãnh thú điên cuồng vùi dập âm đạo nhỏ bé của nàng.

Nguyễn Giai Oánh kêu tên một tiếng, hai mắt nhắm nghiền ôm cổ Chu Hằng, trong lồn bị kích thích siết chặt không thôi.

Chu Hằng vừa nện nàng, nhưng cũng không quên rong ruổi trên thân thể mê người của An Ngọc Mị.

Trong phòng vang lên thanh âm nhục dục, phiêu đãng bất tận.

Sai ngày hôm đó, Nguyễn Giai Oánh sợ hãi chạy mất, làm Chu Hằng có chút tiếc hận.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317