Hành trình chịch dạo

Phần 290
Phần 290

Bạch Phi Vũ hẹn Lục Thần Phù đêm nay dùng bữa ở Túy Hương lâu, ăn xong bữa thì thuận tiện ăn luôn mỹ nhân này. Theo hắn nghĩ nếu là người bên ngoài đến đây, không chỗ nương nhờ, tự nhiên chỉ có một con đường là khuất phục hắn.

Nhưng trong lúc chờ đợi, Bạch Phi Vũ càng nghĩ đến Lục Thần Phù, con cặc trong quần càng không yên thân. Đũng quần hắn sớm đã nổi lên một túp lều cứng rắn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bung ra.

Cũng may Bạch Phi Vũ sớm đã có chuẩn bị, hôm nay hắn còn mang theo một mỹ thiếp nữa, chính là định chơi song phi! Chỉ tưởng tượng đến cảnh vừa địt Lục Thần Phù, vừa vục đầu vào bú liếm cái lồn múp míp mọng nước của Phỉ Nhan, Bạch Phi Vũ đã toàn thân nóng rực rồi!

Bàn tay đang xoa nắn bầu vú căng tràn của Phỉ Nhan lập tức tăng thêm lực, ngón tay hắn không ngừng vân vê núm vú nàng, hạt đào đỏ hồng cương lên vô cùng e thẹn, càng thêm kích thích dâm tính của Bạch Phi Vũ.

– Vũ ca ca, đừng trêu đùa Nhan Nhan nữa, người ta, người ta đã rất nứng rồi! Ưm… mau, mau địt Nhan Nhan…

Mỹ thiếp cảm nhận được con cặc to lớn của Bạch Phi Vũ chọc vào mông nàng, lập tức liền dâm đãng rên rỉ.

Bạch Phi Vũ nghe được thanh âm như mèo kêu động dục này, lập tức hưng phấn không chịu nổi. Hắn lập tức đứng dậy, khiến mỹ thiếp chống tay lên bàn, còn chính mình thì ở phía sau, hai tay hung hăng xé rách nội y của nàng.

Cổ áo vốn đã lỏng lẻo của Phỉ Nhan lập tức tuột xuống đến eo nhỏ. Váy ngắn của nàng cũng bị Bạch Phi Vũ xé đôi, lộ ra hai chân trắng trẻo thon dài, cặp đùi săn chắc mà no đủ, kiều đồn mềm mại căng tròn, vừa nhìn đã khơi lên dục hỏa bừng bừng!

Nhưng hấp dẫn hai mắt Bạch Phi Vũ nhất vẫn là khe nhỏ tinh tế giữa hai đùi Phỉ Nhan. Hai mép lồn ửng hồng tươi tắn, bên trên có một nhúm lông đen tuyền. Từ khe lồn rỉ ra mật dịch tươi mới ấp áp, tỏa ra mùi hương mê người không gì sánh kịp.

Nhưng thế còn chưa hết! Giữa cặp mông trắng hồng của nàng là cúc hoa đỏ hồng tươi tắn. Xung quanh lỗ đít Phỉ Nhan mọc ra một vòng lông tơ mịn màng, bao bọc lấy lỗ đít nhỏ nhắn của nàng. Nhìn qua giống như cái lồn thứ hai vậy!

Bạch Phi Vũ cực thích chơi lỗ đít Phỉ Nhan, không chỉ vì bên ngoài nhìn qua rất giống cái lồn thứ 2, mà còn vì mỗi khi cặc hắn tiến vào, lỗ đít Phỉ Nhan đều thít vào thật chặt, ép đến con cặc vô cùng thư sướng!

Cảnh tượng hấp dẫn như thế bày ra, Bạch Phi Vũ nào còn nhịn được? Hắn lập tức quỳ phía sau Phỉ Nhan, miệng lớn ngoạm lấy lỗ đít nàng, đầu lưỡi ngựa quen đường cũ liếp láp lấy cúc hơ mềm mại, sau đó dần dần tiền vào trực tràng nóng hổi đầy hấp dẫn.

Hắn liếm láp cúc hoa Phỉ Nhan một hồi, sau đó chuyển xuống khe lồn ẩm ướt của nàng.

Từng chút dâm thủy tiết ra bị Bạch Phi Vũ tham lam nuốt lấy, sau đó lại dùng miệng nhả vào hậu môn Phỉ Nhan. Khiến nàng rên rỉ không dứt, hai chán run rẩy không vững.

Miệng liếm láp qua lại giữa chốn tiêu hồn, hai tay Bạch Phi Vũ thì bắt lấy cặp vú lủng lẳng của Phỉ Nhan, bàn tay không ngừng dùng sức nắn bóp kiều đồn sung mãn, da thịt như bông xuyên qua kẽ ngon tay, nhìn qua vô cùng có lực đàn hồi!

Nhóp nhép… nhóp nhép…

Bạch Phi Vũ không ngừng bú liếm, cuối cùng hắn rốt cục không nhịn nổi, lập tức liền vùng dậy. Con cặc bị đè nén bấy lâu được giải phóng, đầu khấc theo bản năng dí vào lỗ đít tươi mới ướt át của Phỉ Nhan, nhưng lập tức liền bị Bạch Phi Vũ đè xuống.

Chút nữa hắn còn định song phi hai nàng Lục Thần Phù, Phỉ Nhan xem lỗ đít nàng nào sướng hơn, lúc này đành phải nhịn lại.

Hơn nữa cúc hoa Phỉ Nhan là tuyệt phẩm, không có nghĩa là lồn nàng không sướng. Người lại, lồn nàng cũng vô cùng tuyệt vời, không hề thua kém lỗ đít cực phẩm kia la bao!

Một tay Bạch Phi Vũ đè mông lớn của Phỉ Nhan, một tay cầm cặc dí vào khe lồn nàng. Hông vừa dùng lực, lập tức liền thúc đến bên trong.

Đầu khấc mạnh mẽ banh rộng mép lồn mềm mại, hung hăng không gì cản nổi, thoáng cái đã thúc vào đến thật sâu. Thân cặc to dài chỉ còn một đoạn lộ ra bên ngoài.

– Aa~~~ thật sướng, khít như vậy! Nhan Nhan ngươi thực là đãng phụ! Kẹp ta sướng muốn chết!

Bạch Phi Vũ nhịn không được khẽ rên. Hai tay xoa nắn cặp mông không nhịn được dùng sức, để lại hai dấu tay đỏ bừng trên da thịt Phỉ Nhan.

– Ưm… ta… Ta dâm đãng… aa~~ Phỉ Nhan dâm đãng, Phỉ Nhan dâm đãng muốn bị Vũ ca ca địt! A…~~~ haaa… cặc lớn, cặc thật lớn… nha… Vũ ca ca, Vũ ca ca mau địt Nhan Nhan~~~

Phỉ Nhan không hề tiết chế rên rỉ. Nàng cũng mặc kệ phòng bên cạnh có thể nghe thấy hay không, vừa rên la dâm đãng, vừa lắc mông tiếp nhận con cặc to lớn đánh vào.

Bách Phi Vũ bị mỹ nhân dâm đãng làm cho sung sướng, lập tức toàn thân tuôn trào dục vọng, hung hăng nhấp hông chinh phạt đối phương!

Thanh âm rên rỉ xen lẫn với tiếng da thịt va chạm hòa vào nhau, khiến trong phòng tràn đầy dục vọng xác thịt nguyên thủy nhất. Nhảy là đôi nam nữ đang hành sự ở giữa phòng càng làm nơi này thêm phần dâm dục.

Bạch Phi Vũ càng địt càng mạnh, con cặc hung hãn chinh phục mỹ thiếp, hai tay thì không ngừng du tẩu trên người nàng, khi thì xoa nắn căp mông lớn mềm mại, khi thì nhéo lấy hai núm vú đỏ tươi ướt át.

Thân thể nóng rực kết hợp với nhau, khiến cả hai người phiêu phiêu dục tiên, như lướt trên mây. Dâm thủy bắn tung tóe, đọng thành một vũng nhỏ dưới sàn gỗ.

Bạch Phi Vũ cuồng nhiệt thúc hông, địt cho Phỉ Nhan kêu rên không ngớt. Nàng đã hoàn toàn bị con cặc hắn mê hoặc, thật sự không thể tưởng tượng được có con cặc nào còn sung sướng hơn cặc Bạch Phi Vũ!

Chu Hằng cùng Lục Thần Phù đi đến Túy Hương Lâu, nhưng vừa đến gần cửa phòng bao đã nghe thấy từng đợt thanh âm hoan lạc phát ra. Cả hai người đều không phải kẻ ngây thơ gì, vì thế lập tức biết được sự tình bên trong.

Lục Thần Phù mới đầu còn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng rất nhanh, hai má nàng đã đỏ bừng, ánh mắt không tự chủ được liếc xuống bàn tay đang đút vào dưới váy nàng của Chu Hằng.

Chu Hằng không hề kiêng kỵ luồn tay vào trong váy nàng, bàn tay hắn thoáng cái đã kéo quần lót xuống, ngón tay linh hoạt vuốt ve khe lồn Lục Thần Phù. Từng đợt xúc cảm ướt át lan tràn, hai mép lồn dần dần trở nên ấm áp, dâm thủy ẩm ướt không biết đá rỉ ra từ lúc nào làm ướt tay Chu Hằng.

Chu Hằng cười cười, ngón tay hắn liền thuận thế tiến vào khe lồn nhỏ nhắn.

Lập tức, một loại cảm giác bó chặt truyền đến. Vách lồn ẩm ướt của Lục Thần Phù bỗng nhiệt khép chặt, ôm sát lấy ngón tay Chu Hằng.

Chu Hằng hài lòng liếm lên vành tai nàng nói:

– Xem ra ngươi rất lâu không được ngửi mùi vị con cặc nào rồi.

Lục Thần Phù bị lời nói thô tục của Chu Hằng làm xấu hổ đỏ mặt, mặc dù nàng đã lên giường với hắn không ít lần, thế nhưng dù sao cũng chỉ là thiếu nữ mà thôi, bị Chu Hằng rỉ tai những lời dâm tục như thế, vẫn khiến Lục Thần Phù xấu hổ.

Hai người đều bị thanh âm trong phòng khơi lên hỏa khí không nhỏ. Nhưng Chu Hằng vẫn không hề có ý dừng lại, hắn vừa cong tay vuốt ve âm đạo Lục Thần Phù, vừa thuận thế ôm eo nàng tiến lên.

Cạch.

Cửa phòng mở ra, cảnh tượng bên trong lập tức hiện ra trước mắt hai người.

Bạch Phi Vũ từ phía sau hung hăng nện từng cú mạnh mẽ vào lồn Phỉ Nhan. Con cặc hắn nhanh chóng ra vào khe lồn nàng, hai tay thì giữ chặt cặp mông căng tròn đỏ hồng đầy dấu bàn tay.

Phỉ Nhan lúc này đã sung sướng đê mê, nàng hoàn toàn không để ý được xung quanh nữa, con cặc trong lồn làm nàng sướng đến phát điên, cặp mông lớn giãy giụa tiếp nhận từng đợt công phạt liên miên. Đôi bầu vú lớn rung động liên tục, không ngừng lắc lư trước ngực nàng.

Hai người cuồng nhiệm giao hợp.

Nhưng Bạch Phi Vũ chung quy vẫn là võ giả Sơ Phân Cảnh, cửa phòng vừa mở ra hắn đã chú ý đến.

Vừa nhìn thấy Lục Thần Phù, hắn lập tức hưng phấn khó nhịn. Vốn định sau khi xong chuyện mới song phi hai nàng, nhưng nếu đã đến cửa vào lúc này, Bạch Phi Vũ cũng không ngại chơi nàng trước!

Nhưng ánh mắt hắn lập tứ chú ý đến, phía sau Lục Thần Phù còn có một người khác. Nhất là người này còn thì tay vào váy Lục Thần Phù, hết hợp cùng sắc mặt đỏ tươi kiều diễm của nàng, không cần nghĩ cũng biết bàn tay kia đang làm gì.

Bạch Phi Vũ nhíu mày, hứng thú lập tức hạ xuống. Hắn lập tức thúc một cú thật mạnh vào lồn Phỉ Nhan, tinh trùng phun trào đầy tử cung nàng.

Xuất tinh xong, Bạch Phi Vũ liền kéo quần lên, giống như không hề có chuyện gì ngồi xuống ghế.

Nhưng Phỉ Nhan thì sớm đã bị địt cho thần kinh tê dại, lúc này vẫn chổng mông lên lắc lư, giống như mời gọi con cặc nào đó hãy địt nàng. Bạch Phi Vũ thấy thế, liền tiện tay tét mạnh mông nàng một cái.

Bép!

Sóng thịt nhộn nhạo. Phỉ Nhan lập tức giật mình tỉnh lại. Nàng nhìn thấy có người, liền đỏ mặt ngượng ngùng kéo váy lên, muốn che khuất hạ thân, nhưng váy của nàng sớm đã bị Bạch Phi Vũ xé rách, vì thế tình cảnh liền càng thêm xấu hổ.

Phỉ Nhan đành phải đứng nép vào sau lưng Bạch Phi Vũ.

Nhưng nàng vốn vô cùng xinh đẹp, thân thể cũng là tuyệt phẩm khó gặp. Lúc này vừa mây mưa xong, ráng đỏ trên da thịt còn chưa rút đi, toàn thân tỏa ra sự ướt át dâm đãng, cộng với biểu cảm ngượng ngùng mê người, nhìn qua liền thấy được một phen phong tình.

Trên đời này thật không thiếu mỹ nữ, nhưng có thể tu luyện tới Tụ Linh Cảnh thì chỉ trăm không được một, huống chi là Sơ Phân Cảnh, Ích Địa Cảnh. Tu vi càng cao, tự nhiên có khí thế, đặt lên người mỹ nữ thì sẽ thành một loại khí chất!

Cả Phỉ Nhan cùng Lục Thần Phù đều đã bước vào Tụ Linh Cảnh, hơn nữa một nàng dâm mị tận xương, một nàng là kỳ tài kinh doanh, đều tự nhiên có một cỗ khí chất khác nhau. Lúc này một nàng yêu kiều ướt át, một nàng xấu hổ rụt rè, dù là nam nhân nào cũng không nhịn được muốn ôm lấy cả hai nàng tận tình yêu thương!

Nhưng lúc này lại nhiều ra một người nam nhân, liền khiến bầu không khí kém đi nhiều.

Tuy rằng Bạch Phi Vũ ham mê hưởng sắc, thi thoảng cũng sẽ trao đổi thị thiếp với những hồ bằng cẩu hữu kia, nhưng đó đều là những người bị hắn chơi chán, còn Phỉ Nhan chính là mỹ thiếp hắn thích nhất. Chưa kể đến Lục Thần Phù vốn định ngày hôm nay sẽ là của hắn, lúc này nàng dẫn theo một nam nhân đến là có ý gì?

– Lục tiểu thư, hắn là ai?

Bạch Phi Vũ liếc Chu Hằng, tràn đầy khinh thường.

Tuy rằng những ngày qua danh tiếng Chu Hằng chấn động đế đô, nhưng dù sao chỉ là một cái tên, không có nhiều người nhận ra mặt hắn. Bằng không dù cho Bạch Phi Vũ có hậu trường là Bạch gia cũng không dám bày ra thái độ như vậy.

Nên biết, ngay cả người Ứng gia cũng đã bị Chu Hằng làm thịt mấy cái!

– Hắn… ưm… hắn là… Ưm~~ là… chủ nhân… của… Ư… hưmm… Thần Phù…

Lục Thần Phù sắc mặt đỏ tươi kiều diễm, gian nan giới thiệu một câu đơn giản. Lúc này Chu Hằng đã ôm nàng vào lòng, 2 ngón tay nằm trong lồn nàng đã sớm ướt nhẹp dâm thủy. Vừa nhìn qua liền biết hai người lấy Chu Hằng làm chủ.

Muốn kiếm chút tiền cũng không dễ dàng!

Chu Hằng thoáng liếc nhìn mỹ thiếp của Bạch Phi Vũ một cái, ôm eo Lục Thần Phù đi đến trước bàn ngồi xuống. Hắn đặt nàng lên đùi, một bộ thong dong không vội, nói:

– Bạch Phi Vũ đúng không, về sau đừng xuất hiện ở trước mặt ta, cũng không cần quấy rối nữa, hiểu chưa?
– Ngươi là ai!

Bạch Phi Vũ còn chưa nói, diễm thiếp bên cạnh hắn đã khinh thường quát lên. Vừa rồi nàng còn chưa ra đã bị phá đám, lúc này liền ôm một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết.

Chu Hằng cười nhạt, ngón tay chỉ ra, diễm nữ kia lập tức khi không trôi nổi lên, hai tay chộp lấy cổ mình, hai chân nõn nà nhỏ nhắn ra sức quẫy đạp. Váy của nàng vốn đã bị xé rách, lúc này quẫy đạp hai chân, liền hoàn toàn bày ra cảnh sắc mê người. Cặp vú căng tròn cũng bung ra không ngừng lắc lư, vô cùng hút mắt. Chỉ là lúc này Phỉ Nhan đỏ bừng mặt mũi, gần như muốn tắc thở.

– Mau dừng tay!

Bạch Phi Vũ quát lớn, tuy rằng tu vi hắn không cao, nhưng chưa thấy heo chạy cũng ăn qua thịt heo, tự nhiên biết thực lực Chu Hằng vượt xa hắn, cho nên không dám ra tay, chỉ đứng một bên kêu lên.

– Ta là con cháu Bạch gia, cha ta là Bạch Dung Hải, cường giả Sơn Hà Cảnh!

Hắn bê ra gia thế của mình.

Chu Hằng tiện tay vung lên, Phỉ Nhan liền rơi xuống đất, không ngừng ôm cổ thở phì phò:

– Hẳn là ta phải nên sợ hãi?

Trong lòng Bạch Phi Vũ cả kinh dù hắn là ăn chơi trác táng tiêu chuẩn, nhưng đầu óc tuyệt đối không ngốc, hắn nghiêm mặt, chắp tay nói:

– Xin hỏi huynh đài xưng hô thế nào?
– Vũ, Vũ ca ca!

Phỉ Nhan toàn thân đầy vẻ ủy khuất, nàng chưa từng thấy Bạch Phi Vũ sợ hãi như thế, nữ nhân của mình bị người ta ăn hiếp mà còn không nổi giận.

– Lăn qua bên kia!

Bạch Phi Vũ lạnh lùng quát mắng, còn tiện chân đá một phát vào mông nàng, khiến sóng thịt nổi lên, hắn thích nhất độ dâm đãng của cô nàng này ở trên giường, nhưng bây giờ nhìn nàng ta không biết nặng nhẹ như thế, lập tức liền có chút chán ghét.

Chu Hằng liếc nhìn cặp mông ửng hồng của Phỉ Nhan, bàn tay thò vào trong áo Lục Thần Phù xoa nắn bầu vú nàng, cười nói:

– Ta là Chu Hằng!
– Chu Hằng? Là Chu Hằng kia!

Bạch Phi Vũ sửng sốt một lát liền hỏi lại.

Trong lòng hắn lập tức cuốn lên sóng gió ngập trời!

Chu Hằng tuyệt đối là đề tài sốt dẻo nhất mấy ngày qua, ngay cả loại người ham mê mỹ sắc như hắn cũng có nghe nói. Hết cách, muốn không chú ý cũng khó, khắp nơi chỗ nào cũng có người bàn luận.

Cái kẻ này là tồn tại chỉ ở Sơn Hà Cảnh liền nắm giữ được Vực!

Nắm giữ Vực, vậy ngang với nắm giữ tám vé thăng cấp Kết Thai Cảnh!

Nói cách khác, chỉ cần Chu Hằng có thể tiếp tục sống, sẽ có một ngày đạt đến Kết Thai Cảnh, không hề có bất ngờ! Hơn nữa, bằng yêu nghiệt của Chu Hằng cho thấy, thời gian đó tuyệt đối sẽ không quá dài, cùng lắm sẽ không quá 100 năm!

Chỉ vẻn vẹn là 100 năm, Lãng Nguyệt Quốc sẽ có thêm một vị lão tổ Kết Thai Cảnh, đặt ngang hàng với ba vị cường giả đỉnh cao hiện tại, được toàn thế giới tôn sùng.

Nháy mắt, trong lòng Bạch Phi Vũ trào ra ngọn lửa nóng bỏng!

Nếu có thể kết quan hệ được với ngôi sao mới nổi đế quốc này thì sao?

Về sau hắn sẽ có một vị bằng hữu là lão tổ Kết Thai Cảnh, nói ra uy phong bá đạo cỡ nào? Hơn nữa, Kết Thai Cảnh cũng chưa chắc là cuối cùng của Chu Hằng, nếu hắn tiến thêm một bước, trở thành Thần Anh Cảnh thì sao?

Mối quan hệ này, hắn nhất định phải bám vào!

Trong nháy mắt Bạch Phi Vũ làm ra quyết định, mặt ngoài liền tràn đầy tươi cười, nói:

– Thì ra là Hằng ca, lúc trước tiểu đệ có điều không biết, đắc tội nhiều! Tiểu đệ tự phạt ba ly, xin Hằng ca nhất định đừng để trong lòng!

Hắn liên tục uống cạn ba ly, không chút chần chờ, bày ra dáng thật thấp.

Trong lòng Chu Hằng khẽ động, hắn tự nhiên nhìn ra được Bạch Phi Vũ muốn móc nối quan hệ với hắn, ngẫm lại Lục Thần Phù muốn đứng vững chân ở đây thì nhất định phải có được ủng hộ tương đối, hắn lại không muốn mượn lực lượng của Triệu gia, làm sao mà không phát triển thế lực của riêng mình?

Chu Hằng không có ý làm đầu sỏ của một đám du côn, nhưng dùng làm bảo vệ sản nghiệp của mình thì hình như cũng không tệ.

Chu Hằng cười nhạt, không tỏ ý gì, nhưng cũng không phẩy áo bước đi, đó đã là gợi ý tốt nhất cho Bạch Phi Vũ. Loại con cháu quý tộc này độc nhất là ánh mắt, nào có đạo lý không nhìn ra được, lập tức luôn miệng hô “Hằng ca” thân thiết hết mức, người nào không biết nhất định sẽ cho rằng Chu Hằng là anh ruột thất lạc nhiều năm của Bạch Phi Vũ.

Phỉ Nhan hoàn toàn bị hắn ném ra sau đầu, còn Lục Thần Phù trong ngực Chu Hằng cũng bị hắn coi như không thấy, liên tục mời rượu Chu Hằng. Liên tục vỗ ngực cam đoan chắc chắn toàn lực ủng hộ Lục Thần Phù.

– Hằng ca, nếu ngài không chê, xin nhận lấy Phỉ Nhan. Nàng chính là mỹ thiếp ta vừa cưới về chưa được 3 ngày! Nàng có tu vi Tụ Linh Cảnh, hơn nữa còn cực kỳ dâm đãng, nhất là cúc hoa nàng… khà khà… Hằng ca không ngại xin cứ nhận lấy, coi như là quà nhỏ tiểu đệ hiếu kính ngài!

Bạch Phi Vũ cũng là kẻ tinh mắt, thấy Chu Hằng thi thoảng lại liếc nhìn Phỉ Nhan, liền quả quyết muốn hiến nàng cho Chu Hằng.

Trong lòng Chu Hằng khẽ động, Phỉ Nhan này mặc dù bị Bạch Phi Vũ chơi qua, nhưng nếu có thêm một nô tì chuyên địt lỗ đít cũng không tệ, dù sao Lan Phi và Tiêu Họa Thủy bị bao nhiêu người địt qua hắn cũng không chê, hơn nữa Phỉ Nhan xinh đẹp không hề thua kém các nàng, nếu có thêm một nàng nữa không tính là gì.

Nghĩ đến đây, Chu Hằng vui vẻ đồng ý.

Bùm!

Hai bên coi như chủ khách đều vui vẻ, đang ăn thoải mái, bỗng nghe một tiếng nổ lớn, cửa phòng bị một đạp văng ra, một thanh niên áo gấm nghênh ngang đi thẳng vào.

– Bạch Phi Vũ, bổn thiếu nghe nói ngươi mở tiệc rượu trong này, cố ý đến đây kính một ly!

Người này dù nói là đến kính một ly, nhưng sắc mặt thái độ không hề giống như đến kính một ly, tràn đầy khiêu khích.

Bạch Phi Vũ lập tức toát ra giận dữ, nói:

– Lý Tiểu Tứ, khi nào mà lá gan của ngươi lớn như thế, dám làm càn ở trước mặt ta!
– Lý Tiểu Tứ là ngươi gọi được hay sao?

Thanh niên kia ngạo nghễ nói, ánh mắt lại quét trên người Lục Thần Phù cùng Phỉ Nhan kia, toát ra một tia tham lam.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317