Hành trình chịch dạo

Phần 86
Phần 86

– Không cần!

Mọi người ở đây cho là có thể làm chứng một đoạn lương duyên, trong rạp lại truyền tới thanh âm lạnh lùng của An Ngọc Mị, tuy lạnh lùng nhưng vẫn quyến rũ như cũ.

Vẻ mặt vốn là mỉm cười của Nghiêm Ứng Long lập tức ngưng trọng, chiết phiến lay động trong tay cũng ngừng lại, tựa hồ bị đả kích thật sâu. Hắn miễn cưỡng giật giật miệng lưỡi, lộ ra nụ cười, nói:

– An tiểu thư, tại hạ…
– Thứ An Ngọc Mị ta cần, ta sẽ tự mua!

Phốc!

Phía dưới nhất thời truyền đến một mảnh thanh âm chê cười, những võ giả Tụ Linh Cảnh kia không dám, cũng không có nhiều người tham dự cạnh tranh Phong Linh Quả, lúc trước chỉ có thể nhìn mà chảy nước miếng, trong lòng âm thầm hâm mộ, bây giờ thấy Nghiêm Ứng Long đụng nhằm cây đinh tự nhiên nhìn có chút hả hê.

Sắc mặt của Nghiêm Ứng Long trở nên âm trầm, vung tay lên, hắc liêm trước mặt rũ xuống, hắn gõ gõ tay vịn của cái ghế, lẩm bẩm nói:

– An Ngọc Mị, ngươi đã cô phụ một phen tâm ý của ta, cũng đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc! Ta không có nhiều thời giờ từ từ chơi cùng ngươi như vậy! Đi, thi hành kế hoạch thứ hai!
– Rõ!

Thanh âm lúc trước mang chút khàn khàn nói.

Mã Khoan Quân lại bắt đầu đấu giá Nguyệt Châu, lần này liên tục lấy được hai quả, chia ra lấy giá tiền 8000 cùng 6000 để thành giao, làm cho người phía trước giận đến lỗ mũi cũng lệch, một trước một sau bất quá năm phút đồng hồ, hắn đã xài hơn 2000 đồng linh thạch!

2000 Đồng a!

Sau đó, là miếng Phong Linh Quả thứ hai.

– 1 Vạn!

An Ngọc Mị trực tiếp hô lên giá cao có thể làm cho đại bộ phận người tuyệt vọng.

– 1 Vạn hai!

Chu Hằng rốt cục gia nhập chiến đoàn, hiện tại chỉ có hai quả Phong Linh Quả, mà của hắn còn đang tăng cao, vì vậy giới hạn thấp nhất của mỗi miếng Phong Linh Quả trong lòng đã tăng lên tới 25000 đồng linh thạch.

Mặc dù một người chỉ có thể ăn một quả Phong Linh Quả, nhưng hắn cũng không ngại thu về hai qủa, một quả cho chính mình, một quả cho Chu Định Hải, hắn tin tưởng cha của mình khẳng định có thể đột phá Tụ Linh Cảnh.

– 1 Vạn 5!

An Ngọc Mị lạnh lùng nói.

Tất cả mọi người rất có hăng hái thưởng thức cuộc chiến giá tiền mới, không ít người thậm chí cho là Chu Hằng cũng giống Nghiêm Ứng Long, là muốn chính mình giành được Phong Linh Quả sau đó đưa cho An Ngọc Mị để làm cho đối phương vui lòng.

Tặng người ta? Thiên tài ngại linh thạch nhiều mà phỏng tay sao?

– 1 Vạn 8!

Chu Hằng tài đại khí thô nói, quả thật, sau khi có Bảo Nguyệt Kính, hắn tương đương với có một chậu châu báu, mỗi ngày ít nhất là có 1000 linh thạch vào tay, có thể so với có một tòa mỏ linh thạch!

– 1 Vạn 9!

Trong thanh âm của An Ngọc Mị có nhiều vẻ tức giận, hiển nhiên, linh thạch trên người nàng khẳng định chưa đầy 2 vạn, cho nên biên độ tăng giá mới có thể nhỏ xuống, cho nên mới không hề ra giá nữa sau khi Nghiêm Ứng Long hô lên giá 2 vạn.

– 2 Vạn!

Một mảnh yên lặng như tờ, ai cũng không nghĩ tới quả Phong Linh Quả thứ hai không ngờ cũng có thể được mua với giá cao 2 vạn linh thạch.

Cái này xong, một viên Phong Linh Quả cuối cùng ai có thể tranh được An Ngọc Mị? Các cường giả Sơ Phân Cảnh trong rạp cũng là sầu mi khổ kiểm, trước đó ai có thể nghĩ tới, những đại lão bọn họ không ngờ chẳng qua là tới để làm người xem.

– Tiếp theo là đấu giá viên Nguyệt Châu thứ tư!

Viên Nguyệt Châu thứ tư được mua với giá chín ngàn linh thạch!

Nguyên nhân rất đơn giản, các đại lão Sơ Phân Cảnh cảm thấy một quả Phong Linh Quả cuối cùng hợp lại không hơn được An Ngọc Mị, như vậy không thể làm gì khác hơn là nhắm mục tiêu ngay ở hai khỏa Nguyệt Châu còn sót lại, vậy nên thuận thế tăng giá của Nguyệt Châu tới như thế.

– Các vị, các vị, bây giờ là một quả Phong Linh Quả cuối cùng!

Mã Khoan Quân thập phần hưng phấn, hôm nay tổng giá trị của vật phẩm trong tay hắn đưa ra không sai biệt lắm có thể đột phá 10 vạn linh thạch!

– 1 Vạn!

Thanh âm quyến rũ của An Ngọc Mị lập tức vang lên, ngọt ngào, trêu chọc lòng người.

– 2 Vạn!

Chu Hằng trực tiếp hô lên giá tiền để cho An Ngọc Mị tuyệt vọng.

Toàn trường yên lặng như tờ lần nữa…

Bọn họ cho dù không có nhớ kỹ thanh âm Chu Hằng, cũng có thể phân biệt ra thanh âm của hắn truyền tới từ đâu, không phải là người mua quả Phong Linh Quả thứ hai sao? Tiểu tử này thật là độc ác, đã có một Phong Linh Quả, còn muốn cạnh tranh, chẳng lẽ không biết Phong Linh Quả ăn nhiều vô ích sao?

Trong rạp, An Ngọc Mị cũng là giận dữ, nàng trăm triệu lần không nghĩ tới, Chu Hằng còn có thể giết tới dọa chính mình một hồi!

Làm sao bây giờ?

Phòng đấu giá không có quy củ ghi nợ, nếu là người người như thế, vậy còn đấu giá cái rắm a! Nàng tổng cộng mang theo 19000 linh phiếu, trừ một bộ phận nhỏ là nàng kiếm được thông qua Diệu Hương Lâu, những phần khác đều gia sản của An Nhược Trần!

Lão tử hắn lại nói giỡn với nàng, đây nhưng đều là đồ cưới của nàng, xài thì sẽ không có! Lại không nghĩ rằng không ngờ không thể bỏ ra, đây là ông trời già muốn cho nàng cả đời không ai thèm lấy sao?

Không phục thì thế nào? Phòng đấu giá chỉ nhận tiền không nhận người, chẳng lẽ nàng phải mang An Nhược Trần ra để dọa người?

Đừng nói đây căn bản là vô dụng, Thiên Bảo Các bối cảnh cường đại đáng sợ, bản thân nàng cũng không phải là người có loại tính cách này!

Nhẫn!

An Ngọc Mị giận đến hô hấp dồn dập, nàng tự nhiên cho là Chu Hằng đang cố ý chọc giận mình, nếu không nào có người ra giá cao như vậy để mua hai quả Phong Linh Quả, một là không đáng giá, hai là một người ăn không hết hai quả Phong Linh Quả.

– Chúng ta đi!

Nàng đứng lên đi ra ngoài.

– Rõ, tiểu thư!

Tỳ nữ vốn là đứng hầu ở sau ghế dựa của nàng lập tức đáp lời, chẳng qua là trong ánh mắt của tỳ nữ nhìn về phía bóng lưng nàng mang theo một chút do dự.

An Ngọc Mị rời đi tự nhiên không thể nào ảnh hưởng buổi đấu giá tiếp tục tiến hành, viên Nguyệt Châu thứ 5 cũng phá vỡ kỷ lục, bán ra với giá 1 vạn 1, nếu như tính toán, Chu Hằng mặc dù tốn hết 4 vạn linh thạch, nhưng hắn cũng không phải móc ra một khối nào, ngược lại còn có thể có chút thu nhập.

Sau khi thanh toán, hắn thu hồi hai quả Phong Linh Quả chứa ở trong hộp ngọc, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, trong nháy mắt viễn độn ra mấy dặm, để cho người có chút không cam lòng muốn đánh cướp chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317