Hành trình chịch dạo

Phần 117
Phần 117

Chu Hằng tế hắc kiếm ra, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, một kiếm họa xuất.

Bóng người bay nhanh lập tức dừng hình ảnh, nam tử áo xám kia bất khả tư nghị cúi đầu nhìn một thanh đoạn kiếm rõ ràng xuất hiện ở bộ ngực, đâm vào trong cơ thể hắn thật sâu, linh lực dị chủng cuồng bạo cuốn mạnh trong cơ thể hắn, dễ dàng hủy diệt hết thảy sinh cơ của hắn.

A!

Theo Chu Hằng rút kiếm mà quay về, nam tử áo xám cũng ầm ầm ngã xuống đất, phía dưới chảy ra một mảnh máu tươi nhạt nhạt, phảng phất như bị rút đi vật chất nào đó.

– Xái gì?

Ba người còn lại kia đều là dùng ánh mắt nhìn thấy quỷ nhìn Chu Hằng, ai có thể nghĩ tới Chu Hằng cường đại đến trình độ này.

– Thế Cảnh, thực sự cường đại như vậy sao?

Lòng bọn họ tràn đầy khổ sở.

Đồng dạng là Sơ Phân Cảnh, đồng dạng là Sơ Phân nhất trọng thiên, nhưng trước mặt của Chu Hằng ngay cả một chiêu cũng không qua được!

Chênh lệch quá xa!

Đây quả thực là Sơ Phân Cảnh nghiền ép Tụ Linh Cảnh a!

Cũng không kỳ quái, ban đầu Chu Hằng gặp phải 9 Ngân Nhân ở Tâm La Điện, còn không hề có lực hoàn thủ dưới Thế Cảnh của đối phương, nếu không phải Tấn Vân Lưu Quang Bộ thần kỳ, hắn không biết đã chết bao nhiêu lần.

Có thể đối kháng thế, liền chỉ có nắm giữ thế, hoặc là có lực lượng có thể nghiền ép, nếu không tất bại.

Ba người kia hai mặt nhìn nhau, nhất thời quay đầu bỏ chạy, phân ra ba phương hướng bất đồng mà chạy gấp!

– Cổ Tư, hồ ly tinh, một người một!

Chu Hằng kêu lên, hắn truy kích một người, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, nhanh như lưu quang thạch hỏa, trong nháy mắt đã đến phía sau của đối phương.

– Ta liều mạng với ngươi!

Người nọ đột nhiên quay đầu lại, trong mắt hiện lên sát ý, cả người toát ra sợi côn trùng màu đen, nhìn qua vô cùng buồn nôn.

Giống như bọn họ, đến tuổi này nhẹ nhàng đã đột phá Sơ Phân Cảnh, chín thành chín cũng là có huyết mạch lực, mạnh yếu là một chuyện khác, nhưng trợ giúp đột phá Sơ Phân Cảnh cũng là không nói chơi.

Vì vậy mới có Sơ Phân Cảnh hơn hai mươi tuổi, thậm chí hơn ba mươi tuổi, không có huyết mạch lực trợ giúp, dựa hết vào ngộ tính của bản thân, muốn đạt tới một bước này cũng phải cần mười mấy năm, thậm chí mấy thập niên chịu khổ sâm tu!

Đây là sự cường đại của huyết mạch lực, cũng là nguyên nhân linh thể ở các đại tông môn cực kỳ nổi tiếng.

Lúc trước, nam tử áo xám kia quá bi kịch, ngay cả huyết mạch lực cũng không có vận chuyển đã bị Chu Hằng xử lý, mà hiện tại hắn là bị vây khốn, không cầu đả thương địch thủ, chỉ cầu thoát thân.

– Ngươi còn không có tư cách này!

Chu Hằng xẹt qua một kiếm, Thế Cảnh hoàn toàn nghiền ép cùng giai, hắc kiếm xẹt qua, cổ người kia nhất thời phun máu, chỉ kịp phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi đã im bặt.

– Là kiều thê đại nhân!

An Ngọc Mị hận đến nghiến răng, tên khốn kiếp Chu Hằng này lại dám đặt ra ngoại hiệu cho nàng và Lâm Phức Hương, mỗi lần đều gọi nàng là hồ ly tinh, hồ ly tinh!

Phi, hồ ly tinh có xinh đẹp như nàng sao?

Oán trách thì oán trách, nàng vẫn nhanh chóng phóng ra, ngăn đón người thứ hai còn dư lại của đối phương, mà Cổ Tư cũng chọn lấy người cuối cùng.

Chẳng qua là động tác của Chu Hằng cũng quá nhanh, sau khi hắn đánh giết đối thủ của mình, An Ngọc Mị cùng Cổ Tư cũng mới vừa cản lại đối thủ của mình, cả tay đều không có làm nóng, liền thấy Chu Hằng giết tới đây.

– Tha ta một mạng, ta nguyện ý quy thuận ngươi, trọn đời sẽ không phản bội, nếu như phản lời thề, trời đánh ngũ lôi!

Đối thủ của An Ngọc Mị toàn thân phát rét, tên kia quả thực không phải là người, giết cùng giai mà như giết gà, căn bản không có sức phản kháng.

– Ánh mắt ngươi lóe lên, rõ ràng là nghĩ tạm thời bảo vệ tính mạng, sau khi rời đi sẽ mời trưởng bối tông môn hạ thủ đối với ta!

Chu Hằng rất rõ, sức quan sát của hắn tỉ mỉ bực nào, tâm mạch của đối phương nhảy lên, con ngươi biến hóa căn bản không thể gạt được hắn.

– Cho nên, ngươi vẫn là đi chết đi!
– Không…

Người nọ phát ra một tiếng rít, huyết mạch lực đã phát động, cả người dài ra một loạt thiết thứ, phảng phất đột nhiên từ người biến thành con nhím.

– Làm người tốt đẹp thì không làm, không thấy con lừa đê tiện dạng chó hình người này suốt ngày muốn làm người ư, ngươi cũng là càng sống càng thụt lùi! Cũng tốt, tiễn ngươi một đoạn đường, cho ngươi đi đầu thai một lần nữa!
– Cạc cạc, Chu tiểu tử ngươi nói cái gì?

Con lừa đen một bên bất mãn hét lên.

Hắc kiếm của Chu Hằng xẹt qua, một đầu người phóng lên cao. Hắn không dừng lại chút nào, ánh mắt lành lạnh nhìn về phía người cuối cùng.

Không trì hoãn chút nào, Chu Hằng vừa tiến vào Sơ Phân Cảnh, lấy lực lượng đáng sợ của hắn cùng với nắm giữ Thế Cảnh, đã có thể nghiền ép Sơ Phân tam trọng thiên thông thường, giết Sơ Phân nhất trọng thiên tự nhiên giống như chơi đùa.

Hắn sẽ không chủ động gây hấn, nhưng phàm là muốn phạm hắn, hoặc là gây bất lợi đối với người đứng bên cạnh hắn, như vậy rất đơn giản, nhất luật đánh giết!

– Chu tiểu tử, tu vi ngươi tiến cảnh cũng tạm chấp nhận được, không bằng làm tọa hạ của bổn tọa, bổn tọa có thể chỉ điểm ngươi một chút. Đảm bảo ngươi chỉ cần lĩnh ngộ 1 phần 10 là có thể trở thành thiên hạ vô địch!

Con lừa đen đứng thẳng người, để hai móng trước giao nhau ở trước ngực, cái đuôi ngắn tũn ngúng nguẩy, một bộ ngươi mau tới bái ta.

– Ngươi con lừa đê tiện này, làm sao lại tiến vào đây?

Chu Hằng không hiểu chút nào, nếu nói con lừa đê tiện có thể xen lẫn trong hơn trăm người lúc trước cùng nhau đi vào, hắn đánh chết cũng không tin tưởng.

– Chính là một cái tiểu trận pháp nho nhỏ, làm sao ngăn được Lư đại gia nhà ngươi!

Con lừa đen để móng trước xuống, dương dương đắc ý chạy chậm.

– Bổn tọa một chân đạp ra, liền vào!

Chu Hằng tự nhiên sẽ không tin tưởng, nhưng con lừa đen này vô cùng khôn khéo, nếu không phải nó muốn nói, dù uy bức lợi dụ thế nào đều vô dụng! Hắn suy nghĩ một chút, nói:

– Nếu con lừa đê tiện có thể tìm kiếm thảo dược, kế tiếp ngươi liền mang theo ba người các nàng đi tìm!
– Ừm, bổn tọa sẽ đốc thúc ba người quái dị các nàng!

Con lừa đen chồm người lên.

– Con lừa chết, ngươi nói ai là người quái dị?

An Ngọc Mị rốt cục thích ứng con lừa có thể nói, bắt đầu bạo nộ rồi.

– Lớn như vậy còn nói mình không phải là người quái dị, có muốn Lư đại gia cho ngươi mượn gương để soi hay không?

Con lừa đen bại hoại nói.

– Đừng để ý tới nó, ngươi so đo đẹp xấu với một con lừa làm cái gì?

Chu Hằng thật là không biết nên khóc hay cười, chẳng lẽ muốn để cho con lừa đen tiếp nhận thẩm mỹ quan của loài người? Có lẽ trong mắt nó, tam nữ An Ngọc Mị còn không bằng 1 con lừa cái.

– Hừ!

Lâm Phức Hương lè lưỡi nhỏ làm cái mặt quỷ với con lừa đen, bởi vì nàng cũng bị đả kích vào hàng ngũ người quái dị.

– Vậy là các ngươi không có kiến thức, nếu để cho các ngươi thấy Thánh nữ của Đông Linh Tiên Trì, không phải là sẽ tự ti tới mức đập đầu chết sao!

Con lừa đen đê tiện dường như không trêu chọc mỗi người tới mức lửa giận ngút trời cũng không cam tâm, chuyển pháo khẩu hướng tới An Ngọc Mị tam nữ.

Cổ Tư căn bản không quan tâm, nhưng Lâm Phức Hương cùng An Ngọc Mị cũng là vô cùng tự tin đối với dung mạo, đâu chịu bị xỉ nhục là người quái dị trước mặt người trong lòng, lúc này liền miệng đấu miệng cùng con lừa đen.

Con lừa đen kia vốn không chịu ngồi yên, ước gì có người cãi nhau cùng nó, nhất thời hưng phấn chiến đấu cùng An Ngọc Mị hai nàng, lấy một địch hai cũng không rơi vào thế hạ phong chút nào, để cho hai nàng ngay cả tâm muốn chết đều có.

– Ta đi điều tức trước một chút!

Chu Hằng vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, thân tháp ghé vào trên người An Ngọc Mị, để nàng mang theo đi về phía trước, dù sao trong mắt người bình thường, nó không có chút phân lượng nào.

– Di, không gian pháp khí có thể thu vật còn sống?

Hai mắt con lừa đen nhất thời trừng rất tròn, dùng ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm An Ngọc Mị, nước miếng nơi khóe miệng lập tức chảy thành nước miếng rớt xuống, đầu lưỡi đỏ rừng rực sắp rớt xuống đất.

– Con lừa đê tiện, ngươi muốn làm gì?

An Ngọc Mị cảnh giới nhìn con lừa đen, con lừa đen này vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt, căn bản không cần Chu Hằng nhắc nhở.

– Người quái dị, đưa món không gian pháp khí đó cho bổn tọa xem một chút!

Con lừa đen tùy tiện nói, một bộ cao nhân phong phạm.

– Không!

An Ngọc Mị quyết đoán lắc đầu, đưa cho nó chính là bánh bao thịt đánh chó, một đi không trở lại.

– Ngươi cho bổn tọa xem một chút, sau này bổn tọa sẽ gọi ngươi là Tiểu Sửu bát quái, gọi nàng là đại sửu bát quái!

Con lừa đen nhìn An Ngọc Mị, cũng là đưa một chân chỉ Lâm Phức Hương.

Lâm Phức Hương nhất thời kêu to lên:

– Con lừa đen chết tiệt, người ta xấu hơn nàng lúc nào?
– Đều xấu, đều xấu!

Thành công khơi dậy hai nàng cùng chung mối thù, liên thủ phát khởi công kích đánh con lừa đen. Chẳng qua là con lừa đen đê tiện thì đê tiện, thực lực lại không nhỏ, thế nhưng cũng tăng lên tới Sơ Phân Cảnh, khi hai nàng công kích đến nó ở một bên kêu loạn người quái dị, người quái dị.

– Dừng tay!

Cổ Tư bình tĩnh nói:

– Không nên lãng phí thời gian, tiếp tục tìm kiếm linh thảo!

An Ngọc Mị cùng Lâm Phức Hương cũng biết không làm gì được con lừa đê tiện kia, vừa lúc từ bậc thang này mà thu tay lại, các nàng hận hận trợn mắt nhìn con lừa đen, đều quyết định vô luận con lừa đen này nói gì đều coi như không có nghe được.

– Bảo bối gì a, năm đó bổn tọa không biết có bao nhiêu không gian pháp khí như vậy. Phá tháp này chỉ đáng bổn tọa gác chân, đợi lát nữa Chu tiểu tử ra ngoài, nhất định sẽ bị anh sự minh thần võ, vô định bức cách, của bổn tọa chiết phục, cam tâm tình nguyện dâng bảo vật lên!

Con lừa đen vừa lầm bầm lầu bầu.

Con lừa đê tiện này đã là tự luyến tới cực điểm, da mặt còn dầy hơn so sánh với thành tường!

Lâm Phức Hương cùng An Ngọc Mị liếc mắt nhìn nhau, cũng là thở dài, cùng súc sinh không mặt mũi không có da đấu võ mồm, có thể thắng sao?

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317