Hành trình chịch dạo

Phần 263
Phần 263

Kẻ này tuyệt đối hung tàn, xuống tay không chút lưu tình.

Ứng Sơ Thần là con cháu Ứng gia, hơn nữa còn là đời mới cực kỳ được coi trọng, tuy rằng trước mắt còn chưa bước vào Khai Thiên Cảnh, nhưng thiên tư bất phàm, cộng thêm gia tộc toàn lực bồi dưỡng, ngày sau có hy vọng lớn đạt đến Linh Hải Cảnh.

Nhưng chính một vị cấp lão tổ tương lai này bị người ta một cái đạp bay!

Thua, không sao cả!

Không có ai là Chiến Thần từ nhỏ, vừa ra đời liền đứng trên đỉnh thế gian, luôn có người lợi hại hơn mình, thua là bình thường. Nhưng cách thua như thế… kỳ thật ngay cả thua cũng chưa nói, hai bên căn bản không cùng một tầng thứ, trực tiếp bị một đạp bay ra, đây là thảm bại mang tính áp đảo, sẽ làm Ứng Sơ Thần để lại bóng ma không thể xóa bỏ!

Võ giả đột phá, lĩnh ngộ, tin tưởng, trạng thái, thiếu một thứ cũng không được, nếu như trong lòng có bóng ma thất bại, vậy làm sao còn có ý tiến thủ nữa?

Có thể, cuộc đời Ứng Sơ Thần về sau sẽ ảm đạm tối tăm!

Chu Hằng cười lạnh, cho là như thế xong rồi?

Vù, hắn bay ra, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tốc độ của hắn có thể sánh với ánh sáng, đi sau đến trước, mạnh mẽ đuổi theo Ứng Sơ Thần đã hóa thành chấm nhỏ, bùm, lại đạp ra một cái.

Vẫn là đá vào bụng Ứng Sơ Thần, chỉ là lần này lực lượng không phải tiến tới trước, mà là đạp xuống mặt đất!

Bùm!

Một đạo lực lượng kinh khủng trào ra, hai người rơi xuống đất, mặt đất phát ra tiếng gầm rú, bụi mù tuôn ra thẳng lên trên cao.

Trên mặt đất, xuất hiện một cái hố sâu trăm trượng, ở giữa là hai người Chu Hằng.

Ứng Sơ Thần nằm ngửa mặt lên trời, trên bụng vẫn là chân của Chu Hằng đạp lên, cả người đẫm máu.

Vù vù vù, đám người Bạch Phỉ Phỉ, Triệu Hoành Thành bay tới, nhìn thấy cảnh tượng này, mỗi người chấn động không nói nên lời.

Chu Hằng nhếch mép cười, nói:

– Ta ghét nhất là tiểu nhân thiếu nợ!

Vừa nói thế, mọi người như mới tỉnh mộng, vội vàng lấy ra linh phiếu bắn về phía Chu Hằng, chỉ sợ vị này hung tính bộc phát, coi bọn họ thiếu nợ tiền cược mà xử lý như thế này.

Chu Hằng cười híp mắt thu hồi tất cả phiếu, sau đó lấy ra hai tờ giá trị 1 vạn linh thạch hạ phẩm ném cho Bạch Phỉ Phỉ, nói:

– Đáng tiếc, chỉ có mỗi Bạch cô nương đặt trúng!
– Còn của ta đâu!

Phong Liên Tình không cam rơi lại chạy đến, cặp vú rung rung qua lại, hau bèo mông vểnh lên lúc lắc, khiến nam nhân xung quanh đỏ mắt thèm thuồng. Nàng đưa bàn tay trắng nõn về phía Chu Hằng.

Chu Hằng thở dài, chia ra hai phần ba linh phiếu ném qua, nói:

– Của ngươi!
– Không phải 100 triệu triệu linh thạch hay sao? Tiểu tử thối, ngươi khi dễ người ta không biết đếm hay sao?

Phong Liên Tình hai tay chống nạnh, mắt đẹp trừng thật tròn thật to.

Chu Hằng không để ý tới nàng cố tình gây sự, chân đạp Ứng Sơ Thần:

– Đừng giả chết, chút thương này còn không chết được!

Thân thể Ứng Sơ Thần run lên, giãy giụa bò dậy, tuy rằng Chu Hằng dùng sức có chừng mực, nhưng hắn vẫn bị thương nặng, hoàn toàn không phải là giả vờ. Hắn lau vết máu ở khóe miệng, nói:

– Ngươi còn muốn sao?
– Đầu óc ngươi có vấn đề?

Chu Hằng tát ra một cái, trên mặt Ứng Sơ Thần liền trúng một bạt tai, nổ thật là giòn.

– Chịu cược phải chịu thua. Bò đi!

Thật phải bò?

Ứng Sơ Thần toát ra giận dữ không chịu nhục, nếu ở trước mắt mọi người đế đô bò quanh một vòng, về sau hắn thật sự không cần làm người nữa!

– Sĩ có thể giết không thể nhục!

Hắn quát lên.

– Ai có hứng thú nhục ngươi?

Chu Hằng đầy vẻ khinh thường.

– Đây là ngươi đặt cược thua, đương nhiên phải trả!
– Hằng ca, không thôi thì bỏ đi?

Triệu Hoành Thành cũng không muốn làm lớn chuyện, nếu thật để Ứng Sơ Thần bò một vòng, vậy toàn bộ Ứng gia sẽ bạo động.

– Vị công tử này, đã được thế cũng nên thả người đi!

Bạch Phỉ Phỉ cũng xen lời.

Kỳ thật nàng cũng không thèm để ý Triệu Hoành Thành hay Ứng Sơ Thần, nhưng thế lực sau lưng hai người này thì nàng không thể bỏ qua. Thân là quý nữ thiên gia, nàng phải có trách nhiệm hơn người thường.

Nếu như Triệu gia khai chiến với Ứng gia, vậy không chỉ đơn giản là hai đại gia tộc ác đấu, mà sẽ rung chuyển căn cơ của toàn đế quốc!

Dù sao, hai gia tộc này đều có ảnh hưởng lớn!

Chu Hằng sắc mặt lạnh lùng, nói:

– Thiếu nợ trả tiền, là chuyện đương nhiên, không trả nổi thì đừng có cược! Hơn nữa, tiền cược này còn không phải chính hắn đặt ra?

Hắn chỉ vào Ứng Sơ Thần.

Quả thật, đánh cược này là do Ứng Sơ Thần đưa ra.

Ứng Sơ Thần hối hận muốn chết, nhưng ai biết một con gấu con đáng yêu như chó nhỏ này lại hùng mạnh đến thế! Đây là một cái bẫy, Triệu gia đào sẵn cho hắn nhảy vào, chính là vì đả kích hắn, làm hắn trở thành đá lót đường cho Triệu Hoành Thành đột phá Khai Thiên Cảnh!

Đúng là độc ác mà!

Ứng Sơ Thần ánh mắt hung tàn, nhưng trước mặt bỗng tối sầm, lại bị đánh một bạt tai, miệng mặn mặn, tràn ra mùi máu.

– Bò hay không?

Chu Hằng lạnh giọng.

Hắn quả thật đang chuyện bé xé ra to, nhưng hắn không có cảm tình gì đối với bất cứ người nào của Ứng gia, không ngại đạp lên đầu cho bọn họ khóc cha gọi mẹ.

– Mau bò!

Phong Liên Tình ở bên cạnh phụ họa, nàng thích nhất là xem náo nhiệt.

Rống! Tiểu Hôi cũng ra khỏi Đấu Thú Trường, lại biến thành dạng con gấu nhỏ đáng yêu, nhưng hiện giờ ai còn dám coi nó là thú cưng vô hại?

– Đừng mơ!

Ứng Sơ Thần cắn răng nói, đây là một âm mưu, là cái bẫy, hắn tuyệt đối sẽ không khuất phục!

Bốp!

Chu Hằng không chút lưu tình lại một cái tát, máu phun, răng văng ra, khuôn mặt tuấn tú của Ứng Sơ Thần đã vô cùng thê thảm.

– Đủ rồi!

Bạch Phỉ Phỉ quát lạnh.

Bốp!

Chu Hằng coi như không nghe, lại một cái tát đánh tới.

– Ta nói, đủ rồi!

Bạch Phỉ Phỉ đột nhiên quát to như sấm, sóng âm đột nhiên hóa thành thực chất, như cơn sóng hùng hồn đánh về phía Chu Hằng.

Giống như sóng thần, sôi trào dữ dội!

Nàng đánh ra công kích này, khí tức khổng lồ không còn che giấu, cuồn cuộn như sấm!

Khai Thiên Cảnh!

Khè, vị tiểu công chúa Bạch gia trước nay thích chơi đùa lại có tu vi tu vi Khai Thiên Cảnh?

Đám người Triệu Hoành Thành lộ ra kinh ngạc tuyệt đối, Bạch Phỉ Phỉ chưa từng bày ra thực lực, đầu tiên nàng không cần ra tay, thứ hai không ai dám ép nàng ra tay, ai lại ngờ nàng có tu vi Khai Thiên Cảnh!

Trong ba đại mỹ nữ đế đô, Hàn Diệc Dao là Sơn Hà Cảnh, còn Bạch Phỉ Phỉ cũng đạt tới Khai Thiên Cảnh, chỉ có Mai Di Hương mới chỉ là Sơ Phân Cảnh, toàn bại cái gọi là bốn đại thiên kiêu.

Ánh mắt Chu Hằng nghiêm lại, trừng Bạch Phỉ Phỉ, một cỗ khí thế to lớn quét ngang, sắc mặt Bạch Phỉ Phỉ lập tức trở nên tái nhợt, công kích sóng âm bỗng nhiên tiêu tan, phát tán trong thiên địa.

Cái tên này càng khủng bố hơn?

Bốp!

Chu Hằng lại đánh một cái tát, lạnh giọng nói:

– Ta ghét nhất kẻ không giữ lời, ngươi chỉ có một cơ hội cuối cùng này, hoặc là bò, hoặc là chết!

Ứng Sơ Thần cả người run run, lực lượng mạnh đến không thể chống cự của Chu Hằng tạo thành bóng ma tuyệt vọng trong lòng hắn, hắn không nghi ngờ quyết định của đối phương. Người như vậy, nói ra là làm, tuyệt đối sẽ không hù dọa hắn!

Không bò, vậy thì chết!

Lựa chọn chịu nhục, hay là chịu chết?

Ứng Sơ Thần vạn lần không muốn lựa chọn như thế, nhưng nhìn Chu Hằng từ từ giơ tay phải lên, tựa như lưỡi hái thần chết, tâm linh của hắn cuối cùng sụp đổ!

Bùm một cái, hắn quỳ xuống đất, hai tay chống mặt đất, cảm giác nhục nhã không nói nên lời trào ra.

Người là như thế, lùi một bước, sẽ không quá giữ vững nữa, sẽ dễ dàng lùi bước thứ hai, bước thứ ba!

Nếu bước ra bước đầu tiên khuất nhục nhất, Ứng Sơ Thần chậm rãi nhấc tay nhấc đầu gối, bò tới trước.

– Đó… đó là Ứng gia Ứng Sơ Thần!
– Đế đô bốn thiên kiêu mà!
– Hắn đang học bò như chó?
– Bên cạnh hắn là Triệu Hoành Thành! Khè, nhất định là hắn bị Triệu Hoành Thành đánh bại!
– Đánh bại còn cần quỳ bò? Lão huynh, ngươi có biết cái gì gọi là quỳ bò không? Mặt mũi này mất hết rồi!
– Không chỉ là mặt mũi của hắn, lần này Ứng gia cũng mất hết mặt mũi rồi!

Động tĩnh trước đó làm lớn như thế, tự nhiên có không ít người chạy đến xem náo nhiệt, tốc độ của bọn họ hơi chậm. Lúc chạy đến, vừa vặn gặp Ứng Sơ Thần bắt đầu vòng bò, lập tức giật mình muốn lọt tròng.

Từng tiếng tiếng kêu kinh ngạc truyền đến, như những lưỡi dao cứa vào tim Ứng Sơ Thần, làm hắn rớt cả nước mắt.

10 bước, 50 bước, 100 bước, hắn chết lặng bò đi, vô cùng nhục nhã, vô cùng nhục nhã mà!

Đấu Thú Trường rất lớn, với tốc độ của Ứng Sơ Thần thì ít nhất phải một giờ mới xong một vòng. Không phải hắn không muốn bò nhanh, mau kết thúc sỉ nhục này, mà là Chu Hằng dùng lực lượng lớn đè hắn xuống, làm hắn chỉ có thể bò đi như rùa thế này.

Nửa giờ sau.

– Người Triệu gia, lúc nào mà to gan như vậy!

Hừ lạnh một tiếng, chỉ thấy đằng trước Ứng Sơ Thần xuất hiện một lão nhân hơn sáu mươi, hai tay chắp lưng, vẻ mặt giận dữ không nói hết.

– Ứng Hải Hoang!

Mọi người đều nghiêm mặt, giật mình hô lên.

Ứng Hải Hoang, tộc nhân Sơn Hà Cảnh Ứng gia, hơn nữa còn là cường giả siêu cấp Sơn Hà tam trọng thiên đỉnh phong, nghe nói chỉ nửa bước vào Linh Hải Cảnh, càng có được không gian đan điền vượt xa Sơn Hà Cảnh bình thường, là người mạnh nhất trong Sơn Hà Cảnh Ứng gia!

Nhân vật như vậy, ở đế đô cũng có thể xếp vào hàng nổi danh!

– Hải Hoang trưởng lão!

Ứng Sơ Thần kêu thảm thiết, trong lòng tràn đầy ủy khuất.

– Hừ!

Trong mắt Ứng Hải Hoang tràn đầy lửa giận, không chỉ là nhắm vào Triệu gia, còn rất không hài lòng với Ứng Sơ Thần. Đường đường con cháu Ứng gia lại không có cốt khí như thế, hắn thật muốn một cái tát đập chết tên mất mặt xấu hổ này!

– Còn không đứng lên cho lão phu!

Hắn tức giận quát lớn.

Ứng Sơ Thần vội vàng dựng lên, nhưng tay vừa rời đất, liền cảm thấy một cỗ áp lực mạnh mẽ đè xuống, làm hắn lại phải quỳ xuống.

– Tiểu bối, lớn mật!

Ứng Hải Hoang vốn đã giận dữ không thôi, lúc này càng giận đến phát cuồng. Tiểu bối này dám hung dữ, nhục nhã tộc nhân Ứng gia ở trước mặt hắn, quả thật là khiêu khích không thể tha thứ.

Hắn hừ một tiếng, đánh về phía Chu Hằng.

Chu Hằng vung quyền phải, không chút sợ hãi đón đỡ.

Cứng đối cứng!

Khè, tiểu tử này thật dám làm!

Đó là đệ nhất nhân dưới là Linh Hải Cảnh, chiến lực nghịch thiên!

Trừ khi Chu Hằng có được chiến lực Linh Hải Cảnh, bằng không căn bản không thể nào là đối thủ với Ứng Hải Hoang!

Bùm!

Một chưởng một quyền giao nhau, thời gian nháy mắt ngưng tụ, sau đó Chu Hằng bùm bùm bùm liên tục lùi lại hơn 40 bước, sắc mặt xẹt qua một tia hồng lên.

– Ngươi… là Chu Hằng!

Ứng Hải Hoang bỗng nhiên toát ra sát khí vô tận, ánh mắt như lưỡi đao.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317