Hành trình chịch dạo

Phần 233
Phần 233

Huyết mạch tử hỏa dị biến, chân chính được chất biến, từ đó về sau cắn nuốt vạn hỏa của thiên hạ, có thể không ngừng tự tăng cường!

Năng lực của Phệ Kim tộc là tạo cho thân thể của mình trở thành pháp khí hình người vô kiên bất tồi, mà tương lai huyết mạch tử hỏa sẽ là thứ gì?

Chu Hằng lật tay phải lên, đánh xuống mặt đất một cái, một ngọn lửa màu tím tràn ra. Cũng không phải ngọn lửa dính trên tay đơn giản như vậy, mà toàn bộ cánh tay của hắn đều biến thành ngọn lửa, không có xương không có thịt, chỉ là ngọn lửa thuần túy!

Hỏa Diễm Thân!

Nếu huyết mạch tử hỏa có thể dị biến, như vậy huyết mạch thanh long thì sao? Nói vậy cũng có thể cắn nuốt vạn thủy của thiên hạ, thành tựu Huyền Thủy Thân!

Chu Hằng lẳng lặng thầm nghĩ ở trong lòng, tuy nhiên, huyết mạch xích kim cùng thể chất của Phệ Kim tộc là xung đột tuyệt đối, tuy rằng hai loại có sai biệt phần nào, nhưng đều là hóa thân kim loại, phát triển về hướng vô kiên bất tồi của thân thể.

Xem theo trình tự mà nói, năng lực của Phệ Kim tộc cao hơn một mảng lớn so với huyết mạch xích kim: Giống như một đứa trẻ mới tập tễnh học đi, còn loại kia đã là người trưởng thành bước đi như bay, chênh lệch quả thực không thể so bì được.

Nhìn phiến diện, hình thái cuối cùng của huyết mạch xích kim trong tương lai có lẽ cũng là hóa toàn thân thành kim loại kiên cố nhất trên đời. Điểm khác nhau là huyết mạch xích kim thì có thể lựa chọn, chỉ cần ở thời điểm vận chuyển, bình thường nhìn qua không khác gì với người thường, còn Phệ Kim tộc lại hoàn toàn là người kim loại.

Thiên hạ vạn pháp, trăm sông đổ về một biển!

Thiên địa ngũ hành, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, bất kỳ võ kỹ nào cũng không thể vượt thoát ra ngoài đạo lý này!

Võ kỹ, công pháp vì đâu mà có, còn không phải là sáng tạo thuận theo thiên địa sao? Như vậy vạn biến không rời bản tông, căn nguyên thiên địa chính là ngũ hành!

Bất kỳ công pháp võ kỹ nào cũng chỉ là một chi nhánh trong đó, khi phát triển đến mức tận cùng thì tự nhiên mà vậy sẽ trở lại căn nguyên.

Chu Hằng sớm đã đình chỉ vận chuyển công pháp, nhưng thủy chung không có mở mắt, còn đang im lặng suy nghĩ trong lòng: Ý tưởng của hắn chỉ có thể suy đoán mà không có khả năng nhận được câu trả lời, nhưng hắn có cảm giác, phương hướng của hắn là đúng.

Kế tiếp, chính là cải tạo huyết mạch thanh long!

Chu Hằng muốn đồng dạng dung hợp năng lực cắn nuốt với huyết mạch thanh long, để cho huyết mạch thanh long có thể cắn nuốt nước của thiên hạ!

Đáng tiếc, loại cải tạo này nhất định phải thành lập ở trên cơ sở “Có”.

Chu Hằng không có khả năng không căn cứ đi cắn nuốt mộc của thiên hạ, thổ của thiên hạ. Bởi vì trong thân thể hắn cũng không có sẵn huyết mạch tương ứng, chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Hắn không khỏi lại nghĩ tới, mỗi người Phệ Kim tộc đều có được năng lực cắn nuốt kim loại, trời sinh vô cùng cường đại, chẳng lẽ không thể cướp đoạt bảo vật như là Thanh Long Đan như vậy, thành tựu huyết mạch thứ hai hay sao?

Trong bọn họ khẳng định có đại năng có thể dung hợp năng lực cắn nuốt này vào trên huyết mạch thanh long, vậy không phải liền có được năng lực cắn nuốt đồng thời hai loại năng lượng thiên địa sao?

Một chủng tộc luôn có thể xuất hiện một hai thiên tài như vậy!

Có lẽ không phải là không có khả năng, mà là không cần thiết.

Kỳ thật làm cho thân thể hóa thành kim loại, ngọn lửa, hay dòng nước… đâu có gì khác nhau, sau khi đạt đến mức tận cùng đều là cơ sở thuần túy nhất trong thiên địa, đã là cực hạn của một loại đạo! Nếu là cực hạn, như vậy muốn hai loại hình thái lại có ý nghĩa gì?

Ham nhiều nhai không nát, phân tâm kiêm nhiệm nhiều loại cắn nuốt chi đạo, chỉ sẽ kéo chậm tốc độ tiến bộ của mình mà thôi!

Chu Hằng không thể chống lại địa hỏa, cũng không phải về đạo kim loại kém hơn đạo ngọn lửa kia, mà do hắn dù sao chỉ có thể chất của Sơn Hà Cảnh mà thôi! Thân thể của hắn khẳng định có thể đối kháng với lửa, độc thủy bất kỳ cùng một đẳng cấp.

Chủ tu một môn, không sao, có cơ hội liền cắn nuốt một chút!

Chu Hằng âm thầm hạ quyết tâm, mà trên thực tế cắn nuốt kim loại cũng là tiện lợi nhất, bởi vì kim loại có thể tùy ý mua bán, nhưng lửa thì sao? Ít nhất đến hiện tại hắn vẫn chưa nghe nói qua có người bán lửa!

“Ưm” một tiếng, rốt cục Hàn Diệc Dao mở hai mắt ra, trải qua chừng mười ngày trị liệu đan dược, linh lực chải vuốt, rốt cục thương thế của nàng lành lặn toàn bộ. Mà nàng vừa tỉnh liền nhìn thấy chính là: Bộ mặt hung tợn của Chu Hằng kia.

Nàng bị dọa cho hoảng sợ, đối phương cũng áp sát quá gần đi, làm nàng thật không thoải mái.

– Ngươi nữ nhân ngốc này, bảo ngươi đừng chạy nhanh như vậy còn luôn chạy ở phía trước, ngươi tưởng mình là Hóa Thần Cảnh hay sao?

Chu Hằng ôm một bụng lửa giận, lập tức bắt đầu quát tháo:

– Ngươi chết không sao, cũng đừng để liên lụy cho người khác!
– Hừ! Không cần ngươi quản!

Nếu như Chu Hằng nhẹ nhàng ngọt ngào nói với nàng, Hàn Diệc Dao sẽ vừa trong lòng đuối lý, vừa cảm kích Chu Hằng cứu một mạng, như thế nào cũng sẽ khiêm tốn nhận lỗi. Nhưng Chu Hằng bày ra bộ dáng Đại lão gia giáo huấn này, liền làm cho nàng nghĩ tới Chu Hằng “mê đắm sắc dục”, trước đó vài ba lần ôm nàng chiếm tiện nghi, lập tức gương mặt đẹp lạnh xuống.

Con lừa đen vốn đang nằm lười biếng, lập tức hứng thú nhỏm mông ngồi dậy, chỉ hận trong tay không có hạt dưa, hạt hướng dương, hạt dẻ… các loại để trợ hứng, thứ này xem thấy không khỏi đâm nghiện nha!

Chu Hằng giận quá, liền vươn tay chụp tới hướng Hàn Diệc Dao, nữ nhân này không hung hăng giáo huấn một trận, một ngày nào đó sẽ hại chết hắn!

“Thịch! Thịch! Thịch…”

Đương nhiên Hàn Diệc Dao sẽ không thúc thủ chịu đòn, lập tức triển khai phản kích lại Chu Hằng: Một người có tu vi linh lực Sơn Hà Cảnh, một người có man lực Sơn Hà Cảnh, chỉ từ lực lượng mà nói, chênh lệch giữa hai người không lớn.

Nhưng nếu nói về cường độ thân thể, thì chênh lệch giữa hai người không phải là nhỏ tí tẹo, mà giống như trời và đất!

Chu Hằng rất nhanh liền đánh hạ Hàn Diệc Dao, lật tay đặt nàng nằm trên đầu gối mình, khiến cặp mông lớn tròn của nàng vểnh lên thật cao, non nửa bờ mông bị chiếc quần lót màu trắng che khuất. Hắn không chút khách khí tham làm nhìn chằm chằm mông nàng, một tay Chu Hằng kéo váy nàng lên, một tay giơ cao tét xuống mông nàng một cái!

Bép!

– A…

Hàn Diệc Dao thét kinh hãi một tiếng, một mặt là bị đau, nhưng ý chính là vô cùng xấu hổ. Trong lòng có một luồng kinh hoảng dâng lên, mông nàng từ xưa đến nay còn chưa có ai đánh qua, vậy mà hiện tại bị một nam nhân lột váy xuống tét mông.

Tên tiểu tử khốn nạn này, quả nhiên là một tên đại sắc lang!

Chu Hằng đánh đến say mê, xúc cảm mềm mại vô cùng làm hắn muốn dứt mà không được, mà cũng không muốt dừng, hắn đánh đến đã ghiền, không có mảy may ý thương hương tiếc ngọc, hắn cũng nín nhịn một bụng tức giận đã lâu rồi!

Nữ nhân này nói xong chuyện rồi lại cho hắn biết tên, kết quả nuốt lời! Hai người nói xong rồi cùng nhau hành động, thương lượng với nhau, kết quả nàng lại nuốt lời, tự nhiên nhảy vào Phong Hỏa Tử Hồ!

Không hung hăng đánh cho nữ nhân này một trận sao được!

Hàn Diệc Dao khóc không ra nước mắt, giữa nàng và hắn cũng không có quan hệ thân mật gì, như thế nào hắn có thể đánh vào mông mình? Hơn nữa còn là lột quần ra đánh! Điều này nếu để người khác biết, nàng còn làm người thế nào chứ? Không, cho dù không có người khác biết, nàng có thể chấp nhận được sao?

Thử nghĩ đã khiến cho nàng mắc cỡ chết được!

Giết tên tiểu tử khốn nạn này!

Hàn Diệc Dao vô cùng xấu hổ vung quyền đánh chưởng, đánh vào thân Chu Hằng, chỉ là nàng cử động như vậy coi như là dùng thân thể cứng rắn chống lại pháp khí Sơn Hà Cảnh, chẳng những không có thương tổn mảy may được Chu Hằng, ngược lại lực phản chấn làm cho bàn tay mềm mại của nàng đều sưng đỏ lên.

Nàng lại giống như phát điên không chịu dừng tay, tay này đau cũng tốt, ít nhất có thể tạm thời làm cho nàng quên đi xấu hổ bị đánh đòn!

Bốp! Bốp! Bốp…

Hai mắt Chu Hằng bị cặp mông đỏ ứng in dấu tay của nàng nàng hấp dẫn, hắn không nhịn được nuốt nước miếng, bàn tay Chu Hằng một lần lại một lần hạ xuống cặp mông kiều diễm của nàng. Chu Hằng chỉ thấy khắp người nóng nực như bị thiêu đốt, dục hỏa tràn đầy, hắn hung hăng kéo nốt quần lót nhỏ màu trắng của nàng xuống.

Quần lót vừa tụt xuống, lập tức lộ ra trọn vẹn cặp mông đầy đặn của Hàn Diệc Dao, da thịt kiều nộn ửng hồng, lỗ đít nhỏ nhắn màu đỏ hồng như nụ hoa, mép lồn ửng hồng mê người. Chu Hằng thử đưa tay sờ vào một chút, vậy mà có dám thủy rỉ ra.

Hàn Diệc Dao cũng cảm nhận được bên dưới nàng rỉ nước, nàng vậy mà động tình vì bị tên sắc lang này đánh mông, Hàn Diệc Dao xấu hổ đến ngay cả nước mắt đều chảy ra: Tên khốn nạn này sao có thể làm như vậy!

Từ nhỏ đến giờ nàng chưa bao giờ thân mật với nam nhân nào như vậy, thân thể uốn éo giãy giụa trên đùi Chu Hằng, khiến hắn dục hỏa đốt người, con cặc lập tức ngóc đầu lên.

Dưới bụng Hàn Diệc Dao lập tức bị một vậy nóng hổi cứng rắn chọc vào, nàng hoảng sợ phát hiện đây là một con cặc thật sự! Hơn nữa vô cùng to lớn khổng lồ.

Hàn Diệc Dao lập tức sợ hãi, nàng lớn từng này, mặc dù chưa từng hửng thụ qua nam nữ hoan ái, nhưng cũng biết một hai, vì vậy lúc này nàng rất sợ Chu Hằng tăng lên sắc dục quá độ, sẽ lột quần áo nàng trực tiếp tiến chơi nàng!

Vậy thì chẳng những nàng sẽ chết, mà lại mất hết một thân trong sạch!

– Đừng đánh nữa!

Nàng khóc thút thít nói, quay đầu nhìn về phía Chu Hằng, bày ra bộ dáng mưa trên hoa lê đặc biệt mê người kia, kết hợp với cặp mông đỏ ửng trần trụi và cái lồn non tơ, khiến Chu Hằng kém chút không nhịn được đè nàng ra địt.

Chu Hằng rung động trong lòng, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, nói:

– Ngươi bao nhiêu tuổi rồi, còn khóc nhè!

Hàn Diệc Dao cũng là bị bức phải bất đắc dĩ, nàng tuyệt đối không thể thất thân, mà nước mắt của nữ nhân đối với nam nhân chính là vũ khí tốt nhất, tuy rằng nàng cũng không am hiểu lắm, nhưng đây là bản tính của nữ nhân từ nhỏ đã biết.

Nàng khóc bù lu bù loa, lúc đầu chỉ là lừa gạt Chu Hằng, nhưng nghĩ tới tâm sự đè nén mấy năm qua của mình không người nào có thể nói hết, không biết đã chịu bao nhiêu ủy khuất, lập tức cứ thế mà khóc không thể vãn hồi, như biển rộng vỡ đê.

– Chu tiểu tử! Nữ nhân một khóc, hai nháo, ba thắt cổ! Hiện tại mới chỉ là giai đoạn thứ nhất, không sao, tiếp tục đánh đi!

Con lừa đen ở một bên cười nói, vui sướng khi người gặp họa.

Chu Hằng mềm lòng xoa xoa cặp mông hơi sưng lên của Hàn Diệc Dao, trước đó nàng thật sự thiếu dạy dỗ, không đánh không được, nếu đối phương đã khóc thành như vậy, mục đích cũng đã đạt được rồi. Mặc dù hắn rất muốn địt nàng một trận cho hả lòng hả dạ, nhưng nghĩ lại con lừa đen đê tiện kia lại khiến Chu Hằng không hạ được quyết tâm.

Còn con cặc trướng như cái cột kia, Chu Hằng cũng chỉ đành nhịn xuống, dù sao đã nhịn lâu như vậy, nhịn một thời gian nữa cũng không sao.

Uổng công bổn tọa bày ra tạo hình tốt như vậy, mới vậy đã xong rồi ư?

Con lừa đen khó chịu nói.

– Trước không nói cái này nữa! Con lừa! Có tin tức gì của pháp khí tuyệt thế hay không?

Chu Hằng hỏi. Hắn biết con lừa đen mỗi ngày đều chạy ra ngoài tìm hiểu tin tức, đối với bảo vật con lừa này vô cùng ham muốn, nếu là pháp khí tuyệt thế bị ai lấy được, nhất định nó sẽ đi náo động một trận.

– Còn chờ ở đáy hồ đấy!

Con lừa đen thè thè đầu lưỡi thật dài:

– Hiện tại hai người các ngươi đều lành lặn vết thương, có thể xuất phát chứ?
– Ừm, đi!

Chu Hằng trầm giọng nói, mặc kệ đáy hồ thật sự có pháp khí tuyệt thế, hay là Mao gia bày ra sát cục, hắn cũng phải đi nhìn một lần xem sao!

Hàn Diệc Dao lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng nghĩ tới tình cảnh của mình, rồi lập tức quyết tâm kiên định lại. Chỉ là mỗi lần bị ánh mắt Chu Hằng quét tới, nàng liền không tự chủ được ôm cái mông.

Hai người một con lừa một lần nữa đi tới bên hồ, mặc dù đã qua hơn mười ngày, nhưng nơi này vẫn còn người ta tấp nập, chỉ cần tìm hiểu một chút tin tức liền có thể biết được: Người đi xuống hồ mười người có chín không ai đi lên nữa.

Mà người còn sống đi lên là tu vi so ra hơi thấp, không chịu nổi nhiệt độ cực nóng đáng sợ dưới lòng đất kia, về phần tình huống cụ thể ở phía dưới như thế nào, không ai biết.

Tuy rằng nguy hiểm tầng tầng lớp lớp, nhưng người nghe tin chạy đến, chẳng những không có giảm bớt, ngược lại hiện tại người ở bên hồ đều là võ giả bậc thấp Tụ Linh Cảnh, Sơ Phân Cảnh, người có chút thực lực đã sớm đi xuống hồ thử thời vận.

– Đi!

Hai người một con lừa đồng thời nhảy vào trong hồ, ngựa quen đường cũ đi tới tầng tận cùng dưới hồ nước. Mỗi người vạch nước đi xuống, nhiệt độ cực nóng đáng sợ điên cuồng đánh úp lại.

Chu Hằng vận chuyển huyết mạch tử hỏa, những luồng hơi cực nóng kia lập tức bị nhẹ nhàng hấp thu, mà còn tạo thành một quầng hộ thuẫn ở xung quanh người hắn, kết giới này cũng đồng thời bao phủ bảo hộ Hàn Diệc Dao và con lừa đen.

Vịn vách hang đi xuống, bọn họ nhanh chóng đi sâu dưới trong lòng đất. Giống như lần trước, lúc này trong địa huyệt không biết bao nhiêu người đang leo xuống, trông giống như những con nhện.

100 trượng, 200 trượng, 500 trượng!

Theo bọn họ không ngừng xuống sâu, độ nóng ở bốn phía cũng càng ngày càng tăng cao độ, mà võ giả ở phụ cận cũng càng ngày càng ít. Đến được nơi này cũng chỉ có Ích Địa Cảnh mới đủ tư cách tiếp tục đi tiếp, còn võ giả Sơ Phân Cảnh nếu cố gượng ép đi xuống, sẽ chỉ tự làm bùng cháy chính mình!

5 dặm, 10 dặm, 15 dặm!

Đến nơi này, tầng hơi nước đã biến mất, địa hỏa hừng hực, thường thường còn có ngọn lửa phóng lên cao, có thể đốt chết ngay võ giả Ích Địa Cảnh!

Cũng chỉ có võ giả Khai Thiên Cảnh mới có thể tiếp tục đi xuống.

Số người càng ngày càng ít, đưa mắt nhìn quanh, xa xa vài dặm mới có một người đang tiếp tục bò xuống phía dưới…

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317