Hành trình chịch dạo

Phần 181
Phần 181

Mấy ngày kế tiếp, những người Mao gia đó giống như đã trải qua một cơn ác mộng như thế nào cũng không tỉnh được.

Mỗi ngày đều có người bị Chu Hằng tập kích giết chết. Có vài người bị chết thật sự là kinh ngạc lạ thường, rõ ràng bốn cường giả Khai Thiên Cảnh tự mình tìm tòi, xác định không có mai phục, nhưng người nhà cứ như vậy chết đi, đầu bị cắt đứt, máu tươi chảy đầy đất.

Xuất quỷ nhập thần!

Không ai biết Chu Hằng dùng thủ đoạn gì, nhưng người của Mao gia đều hiểu rằng: Không có địa phương nào an toàn nữa rồi!

52 người, 41 người, 29 người, 15 người!

Mỗi một ngày qua đi, nhân số của Mao gia đều giảm đi một số lớn. Chu Hằng luôn có thể tìm được cơ hội, tới thu lấy tính mạng của bọn họ.

Tình huống hiện tại đã không phải là bọn họ muốn tìm Chu Hằng đoạt lại linh hạch, mà là bọn họ có thể mang trở về được bao nhiêu người sống. Bốn cường giả Khai Thiên Cảnh không ngờ có nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ chẳng những không thể bảo vệ được cho những người khác, mà mặt mũi sớm đã vứt sạch không còn lại mảy may nào, mặt mày ai nấy luôn tối sầm.

Nói thật, bọn họ cũng không để những tên thủ hạ kia vào mắt. Trong mắt của cường giả Khai Thiên Cảnh, võ giả Ích Địa Cảnh đều là con kiến, huống chi là Sơ Phân Cảnh. Nhưng bây giờ bị Chu Hằng nhảy lên trên đầu xả nước tiểu xuống, sao bọn họ có thể nhịn được nỗi uất nghẹn này?

Nếu nói bốn người nam nhân đầu bạc chỉ là tức giận, như vậy những người khác thì cả tâm thần hoảng sợ, người nào cũng có thể chết bất cứ lúc nào, mỗi người đều như thất hồn lạc phách, nếu không có bốn cường giả Khai Thiên Cảnh cường thế trấn áp, không thể tránh khỏi sẽ xuất hiện tình trạng đào binh.

Bọn họ bắt đầu lui lại, Chu Hằng truy kích không tha, chỉ cần có cơ hội hắn liền làm thịt một hai người. Cứ như vậy, hắn đi theo ở phía sau như âm hồn không tiêu tan.

Bốn cường giả Khai Thiên Cảnh đối với chuyện này đều không có biện pháp. Điều duy nhất có thể làm chính là ngày đêm kiêm trình chạy đi, không để cho Chu Hằng có cơ hội ra tay. Mà bốn cường giả Khai Thiên Cảnh không ngờ lại bị một tên tiểu bối Ích Địa Cảnh ép bức đến nông nỗi ngay cả nghỉ ngơi cũng không dám… coi như là một chuyện hi hữu ở thế gian.

Bọn họ không phải không nghĩ tới phản kích. Thậm chí cố ý dùng thủ hạ làm mồi nhử, định dẫn dụ Chu Hằng xuất hiện sau đó đánh diệt. Thế nhưng kết quả chính là Chu Hằng ăn hết bả mồi, sau đó với thân pháp thật nhanh ung dung thối lui, để lại cho bọn họ nỗi nhục lớn lao.

Những người Mao gia này trèo đèo lội suối, bắt đầu chạy trốn chết, Chu Hằng thì theo đuổi không bỏ, giống như một Sát Thần đòi mạng, chỉ cần có cơ hội là hắn tuyệt đối không hề nương tay.

Nửa tháng sau, đội ngũ hơn trăm người của Mao gia lúc trước chỉ còn lại năm người: Bốn Khai Thiên Cảnh cộng thêm một Sơ Phân Cảnh. Đến nước này rồi, bốn đại Khai Thiên Cảnh kia dù là đánh bạc tính mạng của mình cũng phải bảo vệ một người còn lại còn sống, đây là chỗ mặt mũi duy nhất của bọn hắn.

Bất cứ lúc nào đều có ba Khai Thiên Cảnh bảo hộ chung quanh người kia, mặc kệ Chu Hằng dương đông kích tây như thế nào, thậm chí lấy bản thân hắn làm mồi nhử, bọn họ cũng không mắc câu, nhiều nhất chỉ điểm ra một người đi công kích hắn.

Chu Hằng thấy vậy không miễn cưỡng nữa. Hắn đã biết những người này thuộc về thế lực của Mao gia, mà Mao gia có thể sai khiến nhiều cường giả, còn có võ giả Sơn Hà Cảnh tọa trấn như vậy, thì thực lực sau lưng dù gì cũng phải là cấp bậc Sơn Hà Cảnh.

Trên đời này có rất nhiều gia tộc họ Mao, nhưng có thể đạt tới Sơn Hà Cảnh, thậm chí cao hơn, vậy khẳng định cũng không có bao nhiêu.

Chỉ cần đến Lãng Nguyệt Quốc tìm hiểu một chút, nhất định có manh mối.

Không nhất định là gia tộc của Lãng Nguyệt Quốc, nhưng đạt tới loại cấp bậc này, khẳng định không khó dò ra được.

Chu Hằng về tới Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, bắt đầu luyện hóa tinh khí sinh mệnh từ trong hắc kiếm điên cuồng giết chóc hút nhận được mấy ngày nay. Tinh hoa của hơn một trăm người thêm vào cùng nhau, trong đó lại có ba mươi mấy cường giả Ích Địa Cảnh, lực lượng ẩn chứa trong đó vô cùng cường đại.

Hắn dùng gần nửa ngày mới tiêu hóa hết, tu vi cũng từ Ích Địa nhị trọng thiên sơ kỳ tăng vọt đến trung kỳ. Đây còn là vì không gian đan điền của hắn quá lớn, nếu không cũng có thể trực tiếp xông lên Ích Địa tam trọng thiên!

Có được tất có mất, đây là chuyện không có biện pháp.

Hắn cho Tiêu Họa Thủy và Lan Phi ra ngoài Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, ba người leo qua mấy ngọn núi, đi vào một tòa cổ thành.

Lan Phi vô cùng dịu dàng xoa xoa vải áo trên người, nàng đã rất lâu mới được mặc quần áo thật sự. Cho dù bên trong không được mặc nội y, nhưng Lan Phi vẫn vui muốn khóc, nàng sắp quên mất mặc quần áo là cảm giác gì.

Truy đuổi giết chóc hơn nửa tháng, 3 người sớm đã rời xa địa giới Hàn Thương Quốc. Đương nhiên Chu Hằng cũng không quan tâm đến tột cùng mình chạy tới nơi nào. Ba người hỏi thăm một chút người đi đường trong thành, mới biết đây là lãnh thổ thuộc Tân Lan Quốc.

Ở ngoài vùng hoang dã nhiều ngày như vậy, thức ăn trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp cũng tiêu hao rất lớn, ba người liền tìm một gian khách điếm ở lại, mua thêm thức ăn bổ sung vào.

Bọn họ đều không phải người biết nấu nướng, ăn nhiều ngày lương khô như vậy đã sớm chán ngán rồi, nên đưa nhau tới một tửu lâu ăn bữa cơm ngon.

Hai nữ nhân thiên kiều bá mị cùng xuất hiện một chỗ, khó tránh khỏi sẽ dẫn tới cuồng phong loạn điệp. Tuy nhiên hai nàng đều là người ở địa vị cao lâu dài, trong cái đưa tay nhấc chân đều lộ ra vẻ tôn quý cao cao tại thượng, tự nhiên khiến người ta không dám khinh nhờn.

Bởi vậy, người không có chút thực lực đúng là không dám đi lên sinh sự, chỉ thỉnh thoảng dùng ánh mắt tham lam ngắm nghía hai nàng, ý dâm “núi non trùng điệp” của các nàng, rồi không nhịn được liền đi thẳng tới thanh lâu giải quyết.

Ba người ăn sáng, thưởng thức rượu ngon, dáng vẻ nhàn nhã.

Lan Phi lại kích động đến muốn khóc: Nàng đã bao nhiêu ngày chưa được ăn thức ăn nóng? Nàng thật không nghĩ tới, món rau xào đơn giản lúc này lại ngon miệng như thế, rượu này lại tinh khiết và thơm nồng như thế.

Sau vài chén rượu vào bụng, trên mặt hai nàng đều hiện lên màu ửng đỏ tươi đẹp, càng thêm kiều diễm động lòng người: Hai gương mặt vô cùng xinh đẹp ướt át, phong tình quyến rũ đủ để cho nam nhân rơi vào điên cuồng.

Chu Hằng thưởng thức sắc đẹp dụ hoặc của Tiêu Họa Thủy, về phần Lan Phi thì bị hắn xem như không thấy. Mặc dù đã nhiều lần chơi nàng đã đời, nhưng hắn luôn cảm thấy nữ nhân này thật phiền toái… đó là trừ thời điểm ở trên giường…

Tiêu Họa Thủy vừa ăn vừa cười khúc khích, hai bàn chân nhỏ nhắn mang tất đùi mỏng tang cọ cọ bàn chân Chu Hằng.

Chu Hằng không khỏi rung động trong lòng, bàn chân của vưu vật này trắng mịn mềm mại, thêm vào tất chân, được nàng đạp vô cùng thoải mái.

Lan Phi đang vắt hết óc suy nghĩ phải làm thế nào lấy lòng Chu Hằng, nên thật ra không chú ý tới động tác nhỏ của hai người chút nào. Tuy nhiên dù nàng có chú ý nhìn thấy cũng không dám nói gì, nữ nô nào có quyền lên tiếng.

Chu Hằng hưởng thụ xúc cảm tuyệt vời kia, ai ngờ lá gan của Tiêu Họa Thủy càng lúc càng lớn, bàn chân ngọc theo bắp chân của hắn leo lên đùi, cuối cùng đặt lên cặc Chu Hằng. Quần hắn lập tức nổi lên một cục, ngón chân nhỏ nhắn quặp lấy con cặc căng cứng trong quần hắn.

Yêu tinh này, có phải lại thiếu đánh đòn hay không?

Chu Hằng cũng không muốn tới đỉnh một cái vọt ra ngoài lều trại, vội vàng trừng mắt nhìn nàng một cái, cảnh cáo yêu tinh này không cần làm quá mức.

Tiêu Họa Thủy che miệng cười, thu chân ngọc về.

Rốt cục Lan Phi phát hiện vẻ khác thường của hai người, không khỏi kỳ quái hỏi một câu:

– Sao các ngươi không ăn? Món ăn không ngon sao?
– Ăn cái đầu ngươi!

Chu Hằng trừng mắt nhìn nàng một cái, lại động đũa gắp thức ăn.

Lan Phi bị hắn trừng mắt nhìn không sao hiểu được, ở trong lòng mắng to: “Tên nhà quê này đúng là thổ phỉ mười phần mười, ta có ý tốt đối với hắn, mà lại đổi lấy kết quả như vậy!”

Tuy nhiên tên thổ phỉ này cũng không phải hiện tại mới không hiểu lý lẽ như vậy, Lan Phi sớm đã tập mãi thành quen, ngay cả tức giận đều không dám, chỉ khép nép gục đầu xuống, một bộ dáng nàng dâu nhỏ bị ủy khuất.

– Này, lão huynh! Sao đối đãi với một mỹ nữ như vậy, không thấy quá đáng sao?

Một nam nhân mang theo vài phần tửu hứng, loạng choạng đi tới, hai mắt nhìn chằm chằm vào bộ ngực cao vút lộ ra hai điểm nhọn mê người của Lan Phi, lại lướt qua trên gương mặt trắng đẹp như bạch ngọc của nàng, dường như hắn không biết nên đưa mắt nhìn ở nơi nào.

– Mỹ nữ này! Nam nhân như vậy có gì tốt, không bằng đi theo Lưu gia, bảo đảm sẽ yêu thương cô nương!

Nam nhân này lại nói với Lan Phi, còn đưa ra một bàn tay về phía bộ ngực cao vút của Lan Phi.

– Cút!

Chu Hằng hừ lạnh một tiếng, tung ra một quyền. “Ầm” nam nhân kia lập tức bay lên, xẹt qua một đường cong sau đó rơi mạnh xuống, đụng vào một cái bàn ngã lăn, ngọn đèn chén đũa lập tức rơi đầy đất.

– Chết, đã chết rồi?
– Lưu lão thất đã chết rồi!
– Thật quá đáng mà!

Ba gã nam nhân ngồi cùng bàn với nam nhân kia, đồng thời đứng lên, mang trên mặt vẻ vừa sợ vừa giận. Bọn họ đều là người hầu của Trương gia, địa vị thấp kém. Tuy nhiên Lưu lão thất này có một muội muội lại gả cho một thiếu gia Trương gia làm thiếp, địa vị không ngừng phất lên. Bởi vậy ba người bọn hắn đều có chút nịnh bợ đối với Lưu lão thất.

Cũng chính vì thế, mới chỉ có Lưu lão thất đi tới chọc ghẹo Lan Phi, vưu vật tuyệt sắc như vậy bọn họ sao dám tranh giành với Lưu lão thất!

Không nghĩ tới mới nói một lời không hợp, liền bị Chu Hằng đánh chết ngay tại chỗ, như vậy sau khi trở về bọn họ phải ăn nói thế nào đây?

– Tôn giá! Ngài thật quá đáng! Lưu lão thất cũng chỉ là quan tâm nữ nhân kia một chút thôi, ngài cần gì ra tay tàn nhẫn như vậy?

Một người sau khi trấn định tâm thần, liền nói với Chu Hằng, để tranh thủ thời gian cho người báo tin.

Chu Hằng nhìn hắn một cái, đối phương định làm gì đương nhiên hắn biết rõ mồn một, nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm, muốn gọi người thì cứ việc đến đi! Có người hầu thế này tất có kỳ chủ, ác nô dĩ nhiên chỉ có ác chủ mới có thể nuôi dưỡng!

Hắn không ngại đại khai sát giới, giết nhiều ác nhân một chút chẳng những có thể tăng lên tu vi, còn có thể tinh lọc tòa thành này, cớ sao mà không làm chứ?

Tại sao phải ra tay giết chết? Chẳng lẽ hắn không đáng chết sao?

Chu Hằng có thể khẳng định, nếu ba người bọn họ chỉ là người bình thường, hiện tại hai nàng đã bị đoạt đi, bị hiếp tơi tả!

Hắn vốn không thèm tranh cãi cùng võ giả Tụ Linh Cảnh nho nhỏ này, chỉ là muốn nhàn nhã thưởng thức rượu ngon, món ăn ngon.

Người nọ cũng lấy hết dũng khí mới dám nói chuyện với Chu Hằng. Nên biết rằng Chu Hằng chỉ tung một quyền liền đánh giết một võ giả Tụ Linh Cảnh, thực lực như vậy căn bản không phải hắn có thể tưởng tượng. Sau khi nói xong mới nghĩ lại mà sợ, quần áo sau lưng đều ướt đẫm!

Hắn không còn chút dũng khí nói thêm lần thứ hai, chỉ cùng với người còn lại đứng ở bên cạnh coi chừng, chờ đợi cao thủ gia tộc lại đây.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317