Hành trình chịch dạo

Phần 69
Phần 69

– Liễu đại thiếu? Đó chính là Liễu Thánh Kiệt!
– Tới thật nhanh a!

Chu Hằng nhìn lại người tới, đó là một thanh niên hơn 20 tuổi, từ khí tức bên ngoài lộ ra mà phán đoán thì đã đạt đến Tụ Linh nhất trọng thiên!

Ở Cửu Linh Tông, Tụ Linh Cảnh 50 tuổi cũng có thể gọi là trẻ tuổi, nhưng mà đến Hắc Thủy Điện, Tụ Linh Cảnh hơn 20 tuổi cũng không thần kỳ, rõ ràng là trình độ cao hơn một đoạn!

Cũng chỉ có Chu Hằng mười tám tuổi là vào Tụ Linh Cảnh, mới được phá quy củ kết nạp.

Thanh niên kia khá khiêu ngạo, khóe miệng vênh váo, hai mắt bễ nghễ, dường như trên trời dưới đất không ai có năng lực để hắn nhìn thẳng vào. Hắn đương nhiên là có tư cách kiêu ngạo, Tụ Linh nhất trọng thiên hơn 20 tuổi ở Hắc Thủy Điện mặc dù có, nhưng số lượng cũng không nhiều, đủ để xưng là thiên tài.

Chu Hằng tươi cười, nói:

– Ai muốn gặp ta, bảo hắn tự tới đi!

Mọi người nghe vậy, ai cũng hít một hơi thật sâu!

Tiểu tử này thật là phách lối!

Đây chính là Liễu đại thiếu a, ngày sau nhất định kế thừa chủ vị Tam điện! Mà từ tình thế trước mắt để xem, nói không chừng ngày sau Hắc Thủy Điện chỉ biết có hai vị Điện chủ, Liễu Thánh Kiệt quyền lực không giới hạn.

Cùng vị chủ điện này cứng rắn đối địch, làm sao có dũng khí? Làm sao có tự tin chứ?

– Ngươi, ngươi, ngươi.

Thanh niên kia tức giận mặt đỏ rực, ngón tay run run chỉ Chu Hằng vài cái, hai tay mở ra, giống như mãnh hổ xuống núi bổ nhào tới Chu Hằng.

Hắc Thủy Điện nghiêm cấm môn nhân tương tàn, nhưng cũng không cấm tỷ thí với nhau, chỉ cần đừng giết chết là được, điểm ấy giống với Cửu Linh Tông.

– Cút!

Chu Hằng mạnh mẽ đá ra một cước, thình thịch một tiếng, thanh niên kia như bóng cao su bay trở về, mạnh mẽ đụng gãy một cây đại thụ trong sân, sau đó lại đụng thủng mấy bức tường, cuối cùng cắm vào trong một bức tường cuối cùng.

Nếu đổi lại người khác, cho dù là Luyện Thể tầng mười hai, bị đánh như vậy chỉ sợ xương cốt toàn thân cũng gãy nát hết. Nhưng mà Tụ Linh Cảnh chính là Tụ Linh Cảnh, thanh niên kia lập tức từ trong tường nhảy ra ngoài, miệng sùi bọt máu, gần như có thể nói là không bị chút thương thế nào.

Chu Hằng rất ghét như người vậy, hắn sát phạt quyết đoán, người mang tầng tầng lớp lớp gông xiềng khiến hắn cực kỳ không được tự nhiên!

– Ngươi thật to gan!

Thanh niên kia đứng cách Chu Hằng rất xa, sau khi nếm qua một lần đau khổ, hắn không có dũng khí liều mạng với Chu Hằng nữa:

– Ta sẽ bẩm báo với Liễu đại thiếu! Ngươi chờ!
– Mau cút!

Chu Hằng lóe lên một cái đã xuất hiện trước người đối phương, bịch, lại một cước đá ra.

Thình thịch!

Thanh niên kia lập tức bị đá bay lên không trung, giống như một hòn đá nhỏ, hoàn toàn không có sức phản kháng!

Con bà nó, tên này cũng quá yêu nghiệt đi!

Đánh võ giả cùng giai như chơi đùa, thật không biết hắn là quái thai gì!

Chu Hằng trở lại phòng, bắt đầu tính toán chuyện về sau.

Ở trong Hắc Thủy Điện hắn cũng không phải lo tới tính mạng, nhưng lại đeo cho hắn một cái gông xiềng lớn, chế ước bản thân, tư tưởng, gia tăng tu vi của hắn! Bởi vậy, hắn nhất thiết phải ra ngoài!

Bên ngoài rất nguy hiểm, Lữ Tố Nga khẳng định sẽ tìm cơ hội xuống tay với hắn, Tất Hòa Thành trước đó bất quá chỉ là làm mất mặt hắn, xa xa chưa thể nói là hạ sát thủ.

Liễu Thừa Tuấn cũng vậy, hắn là con của Tam điện chủ, tài nguyên nắm giữ và thế lực trong tay cũng không phải Lữ Tố Nga có thể so được!

Nhưng mà tất cả chuyện này không thể ngăn cản được Chu Hằng, hắn khát vọng cường đại, chuyện này đã ăn sâu vào mỗi một giọt máu tủy của hắn.

Không thể làm Thần Long trên chín tầng trời, vậy không bằng làm pháp hoa rực rỡ rồi phá diệt.

– Chu Hằng, bản thiếu gia đến đây, xuất hiện đi!

Một âm thanh trong trẻo vang lên, tuy rằng không cao lắm, nhưng lại giống như đao kiếm vậy, tràn đầy lực xuyên thấu, trực tiếp nổ tung bên tai Chu Hằng.

Thật cường đại!

Chu Hằng trong lòng chợt nghiêm lại, hắn đã biết người tới là người nào.

– Liễu Thánh Kiệt!

Hắn hít một hơi thật sâu, sải bước đi ra ngoài, chỉ thấy trước cửa viện lạc hắn đứng bốn người, cầm đầu là một thanh niên áo trắng, nhìn qua chỉ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, khuôn mặt tiêu sái, diện mạo có vài phần tương tự với Liễu Thừa Tuấn.

Ba người khác đứng sau thanh niên áo trắng, trong đó có một người vừa rồi mới bị Chu Hằng dạy dỗ.

– Mặt mũi của ngươi đúng là lớn, còn muốn bản thiếu gia tự mình tới gặp!

Thanh niên áo trắng dĩ nhiên là Liễu Thánh Kiệt, hắn tu vi là Sơ Phân nhất trọng thiên, vượt qua Chu Hằng suốt một đại cảnh giới, khí thế vô hình giống như đao kiếm quanh quẩn bên người Chu Hằng, dường như bằng vào khí thế kia có thể khiến Chu Hằng vạn kiếm xuyên tim.

Hưu hưu hưu, Chu Hằng thân hình cấp bách di chuyển, Tấn Vân Lưu Quang Bộ triển khai, hắn nhanh chóng lùi lại mười trượng, rời khỏi phạm vi khí thế của Liễu Thánh Kiệt bao bọc. Hắn cười nhạt một tiếng, nói:

– Liễu đại thiếu có gì chỉ giáo?

Tiểu tử này thật là vênh váo a, lại dám nói chuyện với Liễu Thánh Kiệt như vậy!

Đám đệ tử trong Tinh Hà Viện đều câm như hến, lúc này không có chỗ cho bọn họ xen mồm vào, ai cũng không có tư cách này.

– Ngày hôm qua, ngươi đánh đệ đệ của ta!

Liễu Thánh Kiệt cũng không tức giận, mặt còn hơi tươi cười, bình tĩnh, nói:

– Vốn ta muốn ngươi bồi thường gấp bội… Tuy nhiên, bản thiếu gia đột nhiên hiện lên một ý.

Hắn chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ mà đứng, dường như trở thành trung tâm vũ trụ, thiên địa chỉ có sự hiện hữu của hắn!

– Cho ngươi một cơ hội lớn, làm một con chó của bản thiếu gia! Đại Diễn Thịnh Hội nửa năm sau, bản thiếu gia có thể cho ngươi một cái danh ngạch! Chu Hằng, không nên bỏ qua thiên đại cơ hội này!
– Ha ha ha!

Chu Hằng cười to:

– Liễu đại thiếu đúng là chí khí, đáng tiếc, Chu mỗ đường đường là nam tử hán, chưa từng khúm núm tính làm tay sai kẻ khác! Liễu Thánh Kiệt, hãy bớt sàm ngôn đi, cứ việc phóng ngựa qua đây.

Mọi người gần như choáng váng, đây là công khai khiêu chiến với Liễu Thánh Kiệt a! Tuy nhiên Liễu Thánh Kiệt cũng thật chịu chơi, không ngờ chịu xuất ra một cái danh ngạch đến Đại Diễn Thịnh Hội, khiến mọi người ai cũng sáng mắt, hận không thể thay mặt Chu Hằng đáp ứng.

– Có ngạo khí! Có bản chất! Không tồi, bản thiếu gia rất thưởng thức!

Liễu Thánh Kiệt vẫn chưa tức giận, ngược lại vỗ vỗ tay. Hắn vừa vỗ tay, ba người tên thuộc hạ kia cũng học theo, trong viện lập tức vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.

– Bản thiếu gia yêu tài, cho nên sẽ cho ngươi một cơ hội!

Liễu Thánh Kiệt rất nhanh lại chắp hai tay sau lưng:

– Nửa năm, bản thiếu gia cho ngươi cân nhắc nửa năm, nửa năm sau, bản thiếu gia lại hỏi ngươi một lần nữa, nếu như ngươi vẫn kiên trì như bây giờ, hắc hắc.

Thanh âm chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo, bất cứ người nào cũng có thể đoán được, chắc chắn khẳng định là vô cùng thê thảm!

Chỉ là Hắc Thủy Điện nghiêm cấm đồng môn tương tàn, cho dù hắn là Thiếu điện chủ cũng không thể nói rõ lời này ra, nhưng để Chu Hằng hiểu được ý của hắn.

Liễu Thánh Kiệt xoay người rời đi, ba người kia cũng quay sang Chu Hằng cười lạnh một sau, cũng theo sau rời đi.

Rất nhiều đệ tử Tinh Hà Viện chỉ nhìn Chu Hằng một cái, vội vàng rút vào phòng mình, chỉ sợ bị tên tai tinh này liên lụy.

– Liễu Thánh Kiệt đây là đang mượn ta lập uy, tạo hình tượng điện chủ ngày sau của hắn, cho nên mới không lập tức động thủ! Còn cố ý xuất ra danh ngạch Đại Diễn Thịnh Hội gì, chẳng qua chỉ làm cho người khác nhìn xem mà thôi.
– So với đệ đệ hắn, tâm cơ người này càng sâu, thực lực cũng cường đại hơn rất nhiều.
– Nếu ta hiện tại chính diện đối dịch với hắn, chỉ có cách thi triển Tấn Vân Lưu Quang Bộ chạy trốn mà thôi!
– Tuy nhiên, nửa năm… Nửa năm là đủ rồi, ta sẽ cho tất cả mọi người biết, cái gì gọi là cơn giận của thất phu, máu tươi 5 bước!
– Lập tức đi Thanh Thương Sâm Lâm!
– Giết chóc mới là thế giới của ta!

Chu Hằng bắt đầu chuẩn bị, tiếp đó rời khỏi ngọn núi thứ chín, tiến về phía nam.

Hắc Thủy Điện rất thoải mái trong việc quản lý môn nhân, không có hành động hạn chế gì. Trên thực tế, 9 ngọn núi Thiên Hàng chính là Thánh địa tu luyện, ai lại nguyện ý rời đi chứ? Bởi vậy, Chu Hằng đi rất nhẹ nhàng, không dẫn đến người khác chú ý.

Thanh Thương Sâm Lâm ở 300 dặm chỗ sâu Thiên Hàng, đây là một mảnh rừng rậm to lớn, bên trong yêu thú vô số.

Nhưng mà nơi đây vẫn là một kho báu thiên nhiên, các loại thảo dược trân quý rất phong phú, còn có một đặc sản gọi là Kim Dương Thảo, đây chính là cực phẩm tráng dương, có thể cho nam nhân hùng phong không phấn chấn cả đêm cưới ngựa nữ nhân.

Kim Dương Thảo này chẳng những đều rất khát cầu ở Hàn Thương Quốc, cho dù mấy quốc gia chung quanh cũng là loại thảo được rất đắt hàng, từ xưa đến nay, nam nhân đều rất xem trọng phương diện này.

Đáng tiếc là sản lượng Kim Dương Thảo rất thấp, rất thấp.

Thứ nhất, loại linh thảo này vốn rất ít ỏi, thứ hai, Thanh Thương Sâm Lâm vô cùng nguy hiểm, cho dù võ giả Luyện Thể tầng mười hai đi vào cũng là cửu tử nhất sinh, chuyện này khiến cho giá cả Kim Dương Thảo càng cao, tục xưng vô cùng quý giá.

Đương nhiên, không chỉ là Kim Dương Thảo, trong Thanh Thương Sâm Lâm còn có rất nhiều những linh thảo khác, mỗi ngày đều hấp dẫn vô số người đi vào đào bảo, cũng để cho vô số người mất mạng trong đó, một đi không trở lại.

Bởi vì nguy hiểm lớn nên có một ít Thương gia hội chuyên thuê võ giả Tụ Linh Cảnh làm hộ vệ tiến vào rừng rậm, mà võ giả Tụ Linh Cảnh đa số vì muốn săn giết yêu thú mà tới, tự nhiên sẽ không cự tuyệt kiếm thêm chút khoản thu nhập, cho nên kiểu thuê này cũng rất phổ biến.

Chu Hằng cũng quá giang một đội ngũ hái thuốc như vậy, cả đội khoảng hai mươi người, muốn vào Huyết Long Hồ trong Thanh Thương Sâm Lâm ngắt Huyết Dương Quả, bởi vậy mời năm vị võ giả Tụ Linh Cảnh hộ tống.

Trừ Chu Hằng ra, bốn người khác phân biệt gọi là Bàng Hào, Hứa Dĩ Sơn, Tào Kiếm và Khang Mẫn, đều là người trẻ tuổi không đầy 30 tuổi, trong đó Khang Mẫn là một mỹ nữ không thể chê vào đâu, một thân trang phục bó sát, tôn bờ mông vểnh lên và nhũ phong cao vút đôi lộ ra hai điểm nhọn, giữa háng rõ ràng phác họa ra hình dáng một cái lồn nhô cao, có thể nói quần áo mặc cũng như không, khiến mọi người phải chăm chú nhìn.

Nàng khá hào phóng, người khác nhìn trộm cũng không giận, có đôi khi còn dùng mị nhãn đáp lại, làm cho mấy người nhen nhóm dục hỏa trong lòng.

Trong bốn người này, Tào Kiếm tu vi cao nhất, đạt tới Tụ Linh nhị trọng thiên, những người khác đều là Tụ Linh nhất trọng thiên. Về đội ngũ hái thuốc, dẫn đầu là Đào Hàn, cũng có tu vi là Tụ Linh nhất trọng thiên, nhưng thuộc hạ chỉ là một đám võ giả Luyện Thể tầng năm, tầng sáu, ngay cả một Luyện Cốt Cảnh cũng không có.

Phải bảo vệ đội ngũ như vậy đi tới, tự nhiên tốc độ rất chậm, Chu Hằng cũng không để ý, bởi vì hắn chỉ là muốn tàn sát yêu thú, hấp thu lực lượng.

Năm người thủ trước đó đều không quen nhau, nhưng thời gian chung đụng tự nhiên cũng có chút hiểu biết về nhau. Trong đó lai lịch Tào Kiếm lớn nhất, là đệ tử Quy Nguyên Tông ngọn núi thứ ba trong 9 ngọn núi Thiên Hàng, bình thường rất hay ngông nghênh lớn giọng, ba câu lại có một câu Quy Nguyên Tông, sợ người khác không biết lai lịch của hắn vậy.

Ba người khác đều là tộc nhân, đệ tử trong thế lực nhỏ của Thiên Hàng Thành, nhưng thật giả cũng không ai biết, dù sao không thể chứng minh.

Tào Kiếm rất để ý Khang Mẫn, dường như muốn nhân đoạn đường này kết mối nhân duyên, mà Khang Mẫn cũng khá có ý với hắn, không mấy ngày hai người đã ngủ chung một cái lều, đêm đêm rên rỉ không dứt, làm Chu Hằng khó chịu không thôi.

Một đường cũng không yên bình, gần như mỗi ngày đều có yêu thú đột kích, cũng là tồn tại cường đại như Tụ Linh Cảnh.

Tào Kiếm muốn ở trước mặt mỹ nữ khoe khoang, mỗi lần đều xông lên đầu tiên, cũng ra sức nhất, như vậy lại tiện nghi cho Chu Hằng, hắn chỉ cần dùng hắc kiếm đâm ra một kích cuối cùng, hấp thu ưu đãi trong đó là được.

Chín ngày sau, rốt cục bọn họ đi tới ven một hồ nước, đây là Huyết Long Hồ.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317