Hành trình chịch dạo

Phần 36
Phần 36

Thanh âm già nua, như tiếng vịt đực quái dị, đạo bóng đen này vọt lên bốn năm thước cao, ba một tiếng, nặng nề rơi xuống đất.

Chu Hằng và Hàn Vũ Liên đều đưa mắt nhìn chăm chú đạo hắc ảnh kia, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

– Hai đưa con nít lông chưa mọc hết, dám nhìn chằm chằm bổn tọa, muốn chết!

Bóng đen kia bò dậy, sau đó duỗi chân tay ra:

– Trước hết để cho bổn tọa giãn gân cốt một chút, mấy trăm năm chưa hề cử động rồi.

Hai người Chu Hằng giống như hóa đá, quên cả nhấp hông, chết lặng nhìn chằm chằm đạo hắc ảnh trước mặt kia.

Bọn họ ngay cả bộ xương khô sống lại đều đã gặp, theo lý mà nói thế gian hẳn là không còn gì làm cho bọn họ sợ nữa, nhưng mà bóng đen trước mặt này… Con bà nó không phải người a, mà là một con lừa, con lừa toàn thân đen như mực không có một sợi lông.

Yêu thú có thể tu luyện, cũng có linh trí kha khá, nhưng mà chưa từng nghe nói yêu thú còn có thể nói chuyện!

Thú dù sao chỉ là thú!

Nhưng mà con lừa đen trước mặt lại lên tiếng nói chuyện, nhưng lại một bộ khẩu khí già dặn.

– Thế nào, thấy quỷ sao? Chẳng lẽ bổn tọa ngủ mấy ngàn, mấy vạn năm càng đẹp trai hơn sao?

Con lừa đen này còn dùng chân trước vuốt vuốt đầu, bày ra một tư thế rất thúi:

– Này, hai người các ngươi còn không quỳ bái bổn tọa, bổn tọa miễn cưỡng thu các ngươi làm tọa kỵ!

Chu Hằng sắc mặt tối sầm, bị một con lừa nói muốn thu làm tọa kỵ, điều này có thể khiến người ta thoải mái sao? Con Hàn Vũ Liên lúc này cũng lấy lại tinh thần, nàng lúc này vẫn còn dán trên người Chu Hằng, con cặc trong lồn mặc dù không động đậy nữa thế nhưng cảm giác cứng cáp hữu lực vẫn không thay đổi.

Trong nội tâm nàng bỗng nổi lên một loại cảm giác vô cùng hoang đường! Nàng vậy mà bị một nam nhân cắm cặc vào lồn trước nện trước mặt một con lừa biết nói!

Chuyện như vậy, nói ra ai tin cơ chứ? Ngay cả chính Hàn Vũ Liên cũng có một lọi cảm giác không chân thật phảng phất tràng cảnh này toàn là ảo giác!

– Xú tiểu tử, trừng mắt cái gì mà trừng, loại tiểu bối thực lực yếu ớt giống như ngươi, bổn tọa chỉ cần dùng một đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết vạn tên, thu ngươi làm tọa kỵ là phúc khí mấy đời ngươi tu luyện!

Con lừa đen này oanh oanh liệt liệt nói, đặt mông ngồi trên đất, một cái chân trước chống cằm, bộ dáng rất cao ngạo.

Không ngờ gặp một con lừa biết khoe mẽ!

Chu Hằng keng một tiếng rút trường kiếm ra, con lừa này hống hách như thế, vừa nhìn đã biết không phải vật tốt! Hắn một kiếm múa ra nói:

– Bụng đang đói, vừa vặn ăn thịt lừa bồi bổ!

Lúc này Chu Hằng vẫn cùng Hàn Vũ Liên kết hợp chặt chẽ với nhau, nhưng may mắn có quần áo của nàng che lấp, vì vậy nhìn từ bên ngoài vào, chỉ giống như Hàn Vũ Liên bị cố định trên người Chu Hằng.

Nếu chủ động bỏ ra, há không phải là tự động khoe cảnh nóng cho con lừa kia xem?

Hơn nữa từ khí tức trên người con lừa này lộ ra, chính là Luyện Thể tầng mười, cũng không mạnh hơn Hàn Vũ Liên bao nhiêu. Mà hiện tại hắn cũng đạt tới Luyện Thể tầng chín, tuy rằng kém một đại cảnh giới, nhưng mà đã có Lăng Thiên Cửu Thức bù lại, vì vậy khoảng cách giữa cả hai gần như không tồn tại.

Con lừa này đê tiện như vậy, nếu thừa lúc Chu Hằng phân tâm đánh tới, vậy thì thiệt lớn!

– Xú tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh, còn muốn ăn Lư đại gia ta, ta thóa đầy mặt ngươi!

Con lừa đen này giận tím mặt, mạnh nhảy dựng lên, vung móng trước đá tới Chu Hằng.

Vù!

Kình phong gào thét, một cước này nhanh vô cùng.

Chu Hằng thân hình chuyển động, Phi Vân Bộ triển khai, may mắn tránh thoát một kích này, trường kiếm đâm lại, nhắm thẳng cái miệng thúi con lừa đen này đâm qua.

Giao phong lập tức nổ ra, Hàn Vũ Liên lúc này mới hoàn hồn, cảm giác trướng đau trong lồn, cộng với kình phong lướt qua mặt khiến nàng biết, đây là sự thực, mà không phải mơ! Nghĩ đến tình cảnh hiện tại, nàng bị một nam nhân vừa địt vừa chiến đấu, khắp khuôn mặt Hàn Vũ Liên đỏ như gấc, nàng xấu hổ càng ôm chặt Chu Hằng, đầu vùi sâu vào lồng ngực rắn chắc của hắn, trong lồn vừa nới buông lỏng lại co thắt, dám thủy tiết ra, nàng vậy mà bị khơi lên hứng thú!

– Tiểu tử thối, hãy xem 3 thức đá người của bổn tọa!

Con lừa đen hét lớn dựng thẳng hai chân lên, bụp bụp, bụp, hai chân liên tục bước ra, so với yêu thú cùng giai còn nhanh hơn, chỉ một lát đã tới sau đầu Chu Hằng, một chân đá tới.

Chu Hằng bộ pháp bước ra, cho dù mang thêm một người tốc độ vẫn không giảm, hiểm hóc né được, trong lòng dâng lên khiếp sợ mãnh liệt.

Sau khi tu tập Lăng Thiên Cửu Thức, hắn dường như nắm giữ võ kỹ đại thế thiên hạ, có thể từ một chút động tác mà nắm giữ được quỹ tích tiếp theo của đối phương, cho dù cao thủ Luyện Huyết Cảnh lâu đời như Chu Hiến Minh đều không ngoại lệ!

Nhưng công kích của con lừa đen này lại thoát khỏi phạm vi lý giải của hắn, giống như thiên mã hành không, linh dương quải giác, khiến hắn không thể phán đoán, bởi vậy, hắn chỉ có thể dựa vào Phi Vân Bộ để tùy cơ ứng biến.

Đây là lần đầu hắn mất đi khống chế chiến cuộc.

– Xem bổn tọa đá đá đá!

Con lừa đen này hô to gọi nhỏ:

– Xú tiểu tử, ngươi căn bản không phải đối thủ của bổn tọa, còn không mau mau quỳ xuống nhận thua, cầu xin làm nô lệ cho bốn tọa! Nếu không bổn tọa một cước đá bể cái mông của ngươi!
– Ở trước mặt bổn tọa, ngươi ngay cả một cọng lông cũng không phải, căn bản không có một chút xíu cơ hội!
– Bổn tọa thấy tư chất ngươi không tệ, miễn cưỡng thu ngươi làm đồ đệ ký danh!
– Đồ đệ mặt trắng, còn không mau mau quỳ xuống dập đầu gọi bổn tọa là ân sư đi!

Con lừa đen này hoàn toàn khiến Chu Hằng và Hàn Vũ Liên đều cho rằng đây là người khoác da lừa giả mạo. Khiếp sợ lúc đầu hoàn toàn bị con lừa đen vô lại này làm cho biến mất, nghe miệng nó phun đầy lời tục tằn, chỉ hận không thể hoàn toàn bịt miệng nó.

– Xú tiểu tử, mau mau bái sư, bổn tọa truyền cho ngươi cái thế thần công có thể chơi hết nữ nhân khắp thiên hạ!

Con lừa đen này chắp hai chân trước sau lưng, hai chân sau đi thẳng, bộ pháp khá thần diệu, liên tiếp né qua trường kiếm Chu Hằng.

Chu Hằng ánh mắt sắc bén, thân hình đột nhiên trùng xuống, con cặc nút đầy trong lồn Hàn Vũ Liên lún sâu vào trong, đè xuống tử cung khiến nàng nhăn mặt “Ưm” một tiếng, kiếm ý đáng sợ phô ra, hắn bắt đầu vận chuyển Lăng Thiên thức thứ nhất.

– Không thể nào! Đây là kiếm pháp gì, không ngờ khiến bổn tọa cảm thấy chó chút sợ hãi?

Con lừa đen để chân trước xuống:

– Bổn tọa còn có nhiều việc, không chơi với ngươi!

Vù!

Nó ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tốc độ quá nhanh, trong nháy mắt đã biến mất vô tung.

Chu Hằng kinh ngạc trố mắt, tuy rằng hắn am hiểu thân pháp, nhưng Phi Vân Bộ chỉ có hình mà cũng không có công quyết vận chuyển tương ứng, tốc độ của hắn cũng không nhanh hơn võ giả Luyện Thể tầng chín tầm thường bao nhiêu, nhưng mà con lừa đen này trong nháy mắt đã chạy mất tăm.

– Nơi, nơi này… Rất cổ quái!

Hàn Vũ Liên run giọng nói, một chuỗi chuyện lúc trước xảy ra đã hoàn toàn vượt ra khỏi cực hạn của nàng, thân thể run rẩy vì sợ hãi rúc vào lồng ngực rắn chắc của Chu Hằng.

Quả thật cổ quái!

Thi thể sống lại, con lừa có thể nói!

Chu Hằng một tay đỡ mông Hàn Vũ Liên, đi đến vị trí bia đá lúc đầu, hiện tại chỉ còn lại một cái hố lớn, hắn thăm dò một chút, không ngờ là một mảnh đen nghịt không thấy được gì! Hắn nhặt một cục đá ném xuống, rất lâu sau vẫn không thấy tiếng vọng lại, sâu không đo được!

Con lừa đen kia làm cách nào bò ra?

Ầm!

Một cỗ khí tức cường đại làm người sợ hãi từ trong hầm ngầm phát ra, Chu Hằng không tự chủ được liên tục rút lui, con cặc theo quán tính nắc vào âm đạo, liên tiếp thối lui mấy chục thước mới ngừng lại.

– Giống như chúng ta đã gây họa!

Chu Hằng gãi đầu một cái, hiện tại hắn có vài phần khẳng định thì ra bia đá kia là trấn áp hầm ngầm này.

– Là ngươi, không liên quan tới ta!

Hàn Vũ Liên đã dần quen với kiểu ở chung này, nàng cuối cùng cũng bói được một câu hoàn chỉnh không rên rỉ, tâm tình nàng bị con lừa đen này làm xáo trộn ít nhiều cũng có vài phần sợ hãi, không ngờ cũng có tâm tư đùa giỡn với Chu Hằng.

Đúng thế, đúng là một mình hắn gây họa.

Chu Hằng thấy Hàn Vũ Liên đã quen thuộc với cặc mình, hắn chẳng còn tâm tư trêu đùa nàng nữa, lúc này đi đến bên cạnh tấm bia đá, thử độ nặng của nó, tay nâng lên cật lực mới nâng được một tấc.

– Lực lượng của ta bây giờ sắp đạt tới vạn cân, có thể thấy được tấm bia đá này còn nặng hơn thế!

Trong lòng Chu Hằng thầm nghĩ, nhưng vẫn kéo tấm bia đá đi ra hầm ngầm, sau khi mệt mỏi mồ hôi đầy người, mới đặt mông ngồi bên cạnh.

Ông!

Tấm bia đá màu máu run lên, không ngờ tự động dựng lên, hưu hưu rơi vào trong hầm ngầm.

Chu Hằng vội vàng triển khai Phi Vân Bộ, thân hình lóe lên lách qua tấm bia đá, thiếu chút nữa đã bị nó đè trúng! Hàn Vũ Liên cũng bị kinh hãi, nàng hét lên một tiếng, trong lồn ép chặt như muốn vặt sạch cặc Chu Hằng.

Một lần bất ngờ này khiến Chu Hằng mất kiểm soát, tinh trùng như hoàng hà vỡ đên tuôn ra, phun đầy trong lồn Hàn Vũ Liên, mà nàng cũng bị kích thích, tinh khí cũng tự nhiên mà tiết lộ!

Hai người khẽ rên một tiếng.

Chu Hằng cảm nhận được cu mình đang dần xìu xuống, hắn có chút tiếc nuối vỗ vỗ tấm lưng Hàn Vũ Liên nói:

– Hàn sư tỷ, mọi chuyện đã xong, chúng ta tách ra được rồi.
– A! Ừ!

Hàn Vũ Liên vẫn đang đê mê, nghe vậy lập tức đỏ mặt muốn đẩy Chu Hằng ra, nhưng hai tay nàng đều vòng ra sau lưng hắn, làm sao đẩy ra đây? Hàn Vũ Liên giãy giụa, âm đạo uốn éo khiến con cặc vừa mới ỉu xùi của Chu Hằng lại có dấu hiệu ngóc đầu lên, cảm nhận được vật thể bá đạo trong lồn sắp muốn đội mồ dậy, Hàn Vũ Liên lập tức ngoan ngoãn ở yên.

– Vậy, Chu sư đệ, ngươi, ngươi giúp ta một chút…

Hàn Vũ Liên ngập ngừng nói, nói ra những lời này, nàng cảm giác chính mình sắp chui xuống đất rồi!

– Khụ, được.

Chu Hằng cũng cảm thấy tình cảnh lúng túng này không nên nói gì nhiều. Hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo Hàn Vũ Liên, hai ngưởi cuối cùng cũng tách nhau ra.

Chu Hằng đỡ mông nàng, hay tay nhẹ nhàng nhấc Hàn Vũ Liên ra khỏi cặc mình, lồn nàng vừa rời khỏi cặc hắn, không ngờ lập tức rơi ra một đống chất lỏng màu trắng đục, trong lồn nàng giống như có một xô nước vậy.

Hàn Vũ Liên xấu hổ, không biết hàng suy nghĩ thế não hai tay cố gắng che đi, thế nhưng dịch trắng vẫn lọt qua khe hở chảy xuống hai bên đùi trắng, mượt mà, một chút thậm chí lọt qua giữ hai tay nàng, trực tiếp giỏ từng giọt xuống mặt đất.

Hàn Vũ Liên càng bối rối hơn, nàng thật sự không biết làm thế nào, may mắn thân là võ giả, điều khiển cơ nhục đã giống như một loại bản năng, âm đạo in hình con cặc của nàng rất nhanh đã khép lại khít rịt.

– Chúng, chúng ta sang bên kia nhìn tấm bia đá một chút.

Chu Hằng chủ động giải vây nói, thế nhưng con cặc lủng lẳng ngóc đầu dậy đã nói hết suy nghĩ của hắn ra.

Cả hai ngượng ngùng mặc lại quần áo, nhưng lúc trước trải qua mấy lần chiến đấu, quần áo Hàn Vũ Liên đã không còn quá nguyên vẹn, vì vậy Chu Hằng chỉ có thể cho nàng mượn dùng áo mình, hai người rất nhanh đã mặc xong quần áo, sau đó đến gần bia đá màu máu.

Tấm bia đá này nặng khoảng vạn cân, cộng thêm tốc độ vừa rồi, nếu như đập lên người hắn thì trong nháy mắt xương cốt cũng không còn!

Lúc này Chu Hằng mới cảm thấy sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng.

– Đây đến tột cùng là nơi nào?

Hàn Vũ Liên run run nói.

Tất cả đều rất quỷ dị! Nếu như có thể hỏi được con lừa kia một chút, như vậy có lẽ có thể nhận được đáp án, đáng tiếc, con lừa này chạy quá nhanh.

Dãy núi Bình Thiên cũng không chỉ có chỗ quỷ dị này, còn có tuyệt cốc hàn đàm rọi ra bóng người kia cũng quỷ dị vô cùng.

Nơi này, dường như phong ấn vật gì đáng sợ, bây giờ hắn còn xa xa chưa đủ thực lực để tìm hiểu rõ ràng, tốt nhất là không nên đụng vào. Chỉ mong không phải giống như con lừa kia, Chu Hằng kỳ vọng trong lòng, bằng không hắn lại gây họa lớn nữa.

Hai người trở về, xuyên qua 9 khúc 18 rẽ, trước mặt lại xuất hiện một mảnh sương mù mênh mông, mơ hồ còn nghe được từng tiếng vọng quái dị.

– Bẫy chết Lư đại gia ta rồi!
– Có người hay không a, mang Lư đại gia ngươi ra ngoài đi!
– Lư đại gia còn phải bắt Thánh nữ Đông Linh Tiên Trì làm hầu gái ngày ngày làm ấm giường cho ta, không thể chết ở đây được a!

Thanh âm gào khóc thảm thiết càng ngày càng vang, rất nhanh liền nhìn thấy một đạo hắc ảnh từ trong sương mù chạy vội ra, không phải là con lừa màu đen chửi bậy kia sao?

Nhìn thấy hai người Chu Hằng, con lừa đen này lập tức oa oa kêu to, vội chạy về phía hai người Chu Hằng, kêu lên:

– Thì ra các ngươi còn sống, đúng là muốn hại chết Lư đại gia ngươi mà!

Chạy vội tới gần, con lừa đen này mạnh mẽ ngoặt người, cà cà, hai chân sau đá ra, đá về phía Chu Hằng.

– Đoán ngay con lừa ngươi không có hảo ý mà!

Chu Hằng đã sớm có chuẩn bị, thi triển Phi Vân Bộ, thân hình xẹt qua, tránh được cái chân của con lừa, một kiếm vung ra, đâm về phía mông con lừa.

– Tiểu tử chưa dứt sữa, muốn cho Lư đại gia nhà ngươi mông nở hoa sao?

Con lừa đen rụt mông đứng lên, khó khăn lắm mới tránh được một kiếm này, sau đó mông đen lại lắc một cái:

– Có năng lực đánh Lư đại gia nhà ngươi a, bổn tọa thưởng cho ngươi đầy mặt hoàng kim.

Đối mặt với con lừa đen lưu manh này, Chu Hằng có cảm giác hộc máu, hoàn toàn hòa tan khiếp sợ lúc trước con lừa gây ra.

Lăng Thiên thức thứ nhất!

– Lại nữa!

Con lừa đen lập tức đáp xuống đất, cà cà chạy hơn 20 thước, rời khỏi phạm vi kiếm ý Chu Hằng có thể ảnh hưởng:

– May mắn Lư đại gia nhà ngươi kiến thức rộng rãi, nếu bị một tên tiểu tử thúi ngươi đâm lên, không phải mất hết một đời anh danh sao?
– Xú tiểu tử mau nau đi theo hầu hạ Lư đại gia nhà ngươi a!

Con lừa lại chồm người lên, vừa uốn éo cái mông, vừa dùng móng trước vỗ vỗ, quả thực đê tiện đến không cách nào hình dung nổi.

Chu Hằng thu kiếm mà đứng, vẻ mặt tươi cười nói:

– Ta chỉ đi ra ngoài!

Con lừa đen lập tức giống như đóng băng, động tác dừng lại, trong nháy mắt lại cà cà chạy tới trước mặt Chu Hằng nói:

– Tiểu tử, mang bổn tọa ra ngoài, bổn tọa cao hứng nói không chừng sẽ tiện tay chỉ ngươi mấy chiêu, bảo đảm ngươi trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ!

Chu Hằng cười ha ha, lại lắc lắc đầu, nói:

– Nói cho ta biết lai lịch của ngươi, ta còn suy nghĩ một chút.
– Cái gì, tiểu tử thúi ngươi dám uy hiếp bổn tọa?

Con lừa đen lập tức giận dữ, móng trước chống đất, hai chân sau liền đá tới Chu Hằng.

– Con lừa đen chết tiệt, quả nhiên đê tiện vô sỉ!

Chu Hằng vội vàng tránh đi, chỉ thiếu chút nữa đã bị đá trúng ngực, hắn một kiếm cắt qua, khiến con lừa thúi nhanh chóng lui lại.

– Dai, bổn tọa đang hảo tâm dạy ngươi!

Con lừa đen này da mặt cực dày, không quan tâm nói.

Đối mặt với con lừa đen lấy vô sỉ làm vinh quang này, Chu Hằng hoàn toàn không còn lời nào để nói, kiếm quang càng múa càng hung hiểm hơn.

– Dừng tay! Dừng tay!

Con lừa đen hét lớn:

– Bổn tọa không rảnh so đo với ngươi!

Chu Hằng cũng biết không làm gì được con lừa thúi này, thu hồi công kích, thừa dịp con lừa thúi âm hiểm này lại giơ chân đá tới.

– Ngươi con lừa đê tiện này!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317