Hành trình chịch dạo

Phần 57
Phần 57

Ánh mắt Chu Hằng đảo qua, chỉ thấy bóng đen này chính là một đầu dã thú hình thù kỳ lạ cổ quái, có điểm giống con báo, chỉ có 3 chân, một cái đuôi còn dài hơn thân thể, đuôi mang theo móc câu, hàn quang lẫm lẫm.

Dã thú đồng dạng toàn thân che lấp lông đỏ, thân thể đánh về phía Chu Hằng, một cái móng vuốt vụt tới cổ của hắn, mà đuôi dài thì quất tới Lâm Phức Hương, giống như trường tiên.

Không thể không nói, con dã thú này tương đối hung hãn, đồng thời phát công kích tới hai người Chu Hằng.

Chu Hằng hừ nhẹ một tiếng, hắc kiếm đẩy ra, họa xuất một đạo kiếm quang huyền ảo.

Phốc, con dã thú này lập tức bị Chu Hằng trảm làm đôi, không trì hoãn chút nào.

Đây là dĩ nhiên, yêu thú Luyện Thể tầng mười hai há là đối thủ võ giả Tụ Linh Cảnh, cho dù là khí lực yêu thú có mạnh mấy cũng không đủ, hơn nữa, tiến vào Tụ Linh Cảnh, lực lượng cơ thể xa xa không thể so sánh cùng linh lực, chênh lệch giữa yêu thú cùng giai với các võ giả cũng không lớn như Luyện Thể Cảnh.

– Ngươi không phải đã đói bụng sao, có thịt nướng ăn!

Chu Hằng chỉ chỉ xác thú trên đất.

Lâm Phức Hương vội vàng lắc đầu, đùa gì thế, thứ ác tâm như vậy sao ăn được!

– Không có biện pháp, chỉ có thể đi thôi!

Chu Hằng kỳ thật cũng không có hứng thú, dù sao võ giả Tụ Linh Cảnh 3, 4 ngày không ăn cái gì cũng sẽ không ảnh hưởng sức chiến đấu, dù là võ giả Luyện Huyết Cảnh 3, 4 ngày không ăn cũng không đến mức đói chết, Lâm Phức Hương thuần túy là tính tình đại tiểu thư phát tác.

– Tại sao có thể có vật còn sống?

Hắn càng để ý địa phương này cổ quái, không hoa không cây cỏ, như vậy yêu thú nơi này là sao?

Đi không xa lắm, thình thịch một chút, lại một đầu yêu thú nhào ra từ trong đất bùn, đồng dạng là quái thú 3 chân, không chút ngoài suy đoán, tự nhiên bị Chu Hằng một kiếm chặt đứt.

Một đường đi tới, những yêu thú này ùn ùn, lại hai ba giờ sau, Lâm Phức Hương dừng lại, thế nào cũng phải nghỉ ngơi.

Chu Hằng nhìn lại khoảng cách màn hào quang màu trắng ngà vẫn như cũ vô cùng xa xôi, liền gật đầu, dù sao cũng không phải trong khoảng thời gian ngắn có thể chạy đến, không bằng nghỉ ngơi thật tốt một chút, hơn nữa hắc kiếm đã hấp thụ rất nhiều lực lượng, hắn vừa lúc lấy tiêu hóa.

Chu Hằng thu hắc kiếm vào đan điền, lập tức có số lớn năng lượng phóng thích ra, hắn vội vàng vận chuyển Nguyệt Ảnh Tâm Quyết, hấp thu luyện hóa những năng lượng này không ngừng, trở thành linh lực bản thân tích tụ.

Luyện Thể Cảnh là chuyển hóa thức ăn thành chân nguyên lực, mà Tụ Linh Cảnh là thông qua thế giới đan điền với câu thông bên ngoài, hấp thu linh khí trên cái thế giới này, từng bước hình thành tiểu thế giới của bản thân.

Đây là hai quá trình hoàn toàn bất đồng, nhưng có một điểm chung, quá trình hấp thu linh khí đồng dạng rất hao tổn thời gian.

Hắc kiếm trực tiếp nhảy vọt qua một bước, giết một thú thì tương đương với tích súc một viên Tụ Nguyên Đan, đương nhiên hiệu quả như thế nào còn phải quyết định bởi tu vi người bị giết hoặc là bản thân thú.

Nếu đều giống như Kim Đằng Dật cường giả Tụ Linh Cảnh, vậy có thể nói là siêu cấp Tụ Nguyên Đan.

Tuy nhiên yêu thú Luyện Thể Cảnh tự nhiên không thể so sánh cùng Tụ Linh Cảnh, huống chi là Tụ Linh tam trọng thiên, Chu Hằng không đến nửa tiếng cũng đã luyện hóa toàn bộ lực lượng hắc kiếm thả ra, nhưng tu vi chỉ tăng lên một chút.

Đương nhiên, nếu Chu Hằng tự mình tu luyện, không có một hai tháng thì đừng mơ tưởng!

– Quỷ hẹp hòi, bổn tiểu thư đói lắm rồi!

Lâm Phức Hương đáng thương nói.

Chu Hằng tiện tay vạch quần, con cặc lủng lẳng bày ra, nói:

– Dường như có chút thịt!
– Ai muốn ăn cục thịt đó của ngươi!

Lâm Phức Hương đỏ mặt đánh vào con cặc nói, kỳ thật nàng cũng là không ốm mà rên, trên thân hai người bọn họ cũng không mang thức ăn – dù có mang theo, tới thời điểm lặn cũng khẳng định vứt toàn bộ.

Chu Hằng mỉm cười, hàn huyên một lúc với Lâm Phức Hương, hai người đều cảm thấy có chút buồn ngủ, nhao nhao ngủ.

Lâm Phức Hương yên tâm lớn nằm trong lòng Chu Hằng ngủ, còn hắn lại vẫn duy trì cảnh giác cực cao, ở nơi này hoàn cảnh lạ lẫm hắn nào dám thật sự ngủ, chỉ là để thân thể nhận được một tia nghỉ ngơi thôi.

Dù sao hắn đạt tới Tụ Linh Cảnh, vài ngày không ngủ cũng không sao.

Nơi này tuy rằng bầu trời không sáng, nhưng cũng không có đêm tối, bầu trời luôn luôn là phiến màu máu đỏ, khiến người ta hoàn toàn không có quan niệm thời gian.

Sau khi Lâm Phức Hương nghỉ ngơi đủ, hai người tiếp tục đi tới, mà càng đi phía trước, huyết khí nhấp nhô càng đặc hơn, gần như sắp hình thành một loại mờ mịt.

Lại nửa ngày sau, bọn họ rốt cục đi tới phía trước màn hào quang màu trắng ngà, nhưng không cách nào xuyên thấu màn hào quang để nhìn thấy tình huống bên trong.

Lâm Phức Hương muốn đưa tay, nhưng bị Chu Hằng kéo lại, thiếu chút nữa để cho nàng ngã, quở mắng:

– Xú tiểu tử, ngươi muốn hại chết ta sao?
– Ngươi thật là đủ lớn gan, vật này là cái gì cũng không biết cũng dám sờ, ngươi không sợ bên trên có kịch độc, làm thối nát tay ngươi?

Chu Hằng thở dài, hắn hiện tại thật sự hối hận mang vị đại tiểu thư này cùng tới.

Lâm Phức Hương đỏ mặt lên, hung hăng liếc mắt Chu Hằng một cái, xoay qua chỗ khác ngồi xổm xuống, nàng sớm không phải đối thủ của Chu Hằng, chỉ có thể dựa vào chiêu lợi pháp tinh thần thắng, chà đạp Chu Hằng ở trong tưởng tượng.

Chu Hằng lăng không chém ra một quyền, đánh vào trên quầng sáng, với tu vi hắn lúc này, lực cách không cũng có thể dễ dàng đánh võ giả, yêu thú Luyện Thể tầng mười hai đỉnh phong, thành nhục bính.

Thình thịch!

Một tiếng nổ nặng nề vang lên, quầng sáng vẫn như cũ, ngay cả một đạo gợn sóng cũng không sinh ra.

Chu Hằng không tin tà, thình thịch thình thịch thình thịch, hắn huy động liên tục hơn mười quyền, nhưng đều như trâu đất xuống biển, không chút động tĩnh nào.

– Ai, quỷ hẹp hòi ngươi chưa ăn no sao, khí lực không còn nữa!

Lâm Phức Hương ở một bên trêu nói, nhìn thấy Chu Hằng mất sức, nàng tự nhiên khôi phục sức sống.

Chu Hằng không để ý tới nàng, đưa tay dò xét.

– Này, ngươi không phải nói không thể đụng vào sao?

Lâm Phức Hương nói.

– Đó là ngươi, ta lợi hại hơn ngươi, đương nhiên có thể thử!

Chu Hằng thuận miệng hồi đáp.

Lâm Phức Hương tức giận đến dậm chân, nhưng quả thật như thế, Chu Hằng lợi hại hơn so với nàng.

– Xú tiểu tử, một ngày nào đó bổn tiểu thư vượt qua ngươi, giẫm tên đáng ghét này dưới lòng bàn chân! Ép khô ngươi phải khóc lóc xin tha!

Nàng âm thầm thề, mặc dù từ trước đến giờ khóc lóc cầu xin chỉ có nàng…

Màn hào quang không biết là dùng làm bằng chất liệu gì, vô cùng chắc chắn!

Chu Hằng âm thầm líu lưỡi, nếu là này màn hào quang chỉ có một căn phòng vậy lớn nhỏ bằng cỡ cũng là không có gì, nhưng bây giờ nhưng lại như là cùng tòa núi cao, này đắc bao nhiêu bút tích mới có thể làm được?

Chỉ có thể vận dụng hắc kiếm!

Chu Hằng ký thác hy vọng vào trên hắc kiếm, thanh thần binh này ngay cả Sương Hàn Kiếm đều dễ dàng cắt thành 7, 8 phần, dưới một kiếm ngay cả Kim Đằng Dật Tụ Linh tam trọng thiên đỉnh phong đều bị chẻ thành hai đoạn, không biết có thể tiếp tục sự thần kỳ của nó.

– Ngươi lui ra phía sau một ít!

Hắn gọi ra hắc kiếm, cũng không lập tức chém, mà quay đầu nói với Lâm Phức Hương.

– Để làm gì?
– Không biết, có thể sẽ bắn ngược, tóm lại lui ra phía sau một ít tương đối an toàn!

Chu Hằng nghiêm nghị nói.

Lâm Phức Hương lại ngọt ngào trong lòng, thầm nghĩ tên này thật cũng không phải xấu, còn biết quan tâm nàng. Nếu như vậy, chờ ngày sau nàng vượt qua tiểu tử thúi này, sẽ lưu cho hắn ít khí lực, không đến nỗi tinh tẫn nhân vong.

Ân, bổn tiểu thư vẫn rất thông tình đạt lý!

Chu Hằng nào biết suy nghĩ trong lòng nàng, ánh mắt lẫm liệt, hắc kiếm chém ra.

U quang nhoáng lên một cái chợt lóe sáng, không giống như va chạm mạnh, hắc kiếm giống như chém vào đậu hủ, ngập đến tận chuôi!

Ông!

Quầng sáng chấn động, giống như nước gợn sóng, ở trước mặt của Chu Hằng tách ra một cái thông đạo đủ một người tiến vào, nhưng sâu vào một trượng, phía trước vẫn là màn hào quang màu trắng ngà chặn đường.

– Di, không ngờ bị ngươi chém ra!

Lâm Phức Hương lập tức tỉnh táo tinh thần:

– Thanh kiếm này thật là sắc bén! Quỷ hẹp hòi, bổn tiểu thư đưa cho ngươi Sương Hàn Kiếm, không bằng ngươi tặng kiếm này cho ta đi! Dù sao đều chặt đứt, bổn tiểu thư cũng không ngại!
– Không có cửa đâu!

Chu Hằng nhìn chằm chằm quầng sáng bị phá vỡ, chỉ thấy hai bên có vô số ánh sáng tràn đầy động, chậm rãi chữa trị quầng sáng.

Tốc độ cũng không nhanh, qua chừng mười phút đồng hồ mới hoàn toàn khép lại, nhưng toàn bộ quầng sáng không một kẽ hở, không nhìn ra từng bị chém ra một cái lỗ to.

– Thứ này còn có thể tự mình chữa trị?

Lâm Phức Hương trợn to đôi mắt đẹp, trong ánh mắt chớp động hưng phấn.

10 phút, vậy là đủ rồi!

– Ngươi ở tại chỗ này, hay là theo ta đi vào?

Chu Hằng nghiêm nghị nói:

– Ta cũng không biết bên trong là cái gì, có thể vô cùng nguy hiểm, chính ngươi rõ ràng!
– Đương nhiên là đi vào!

Lâm Phức Hương cũng không lo lắng:

– Chúng ta là người trong võ đạo sao có thể không có đảm lượng! Nơi này thần kỳ như vậy, nói không chừng bên trong cất giấu đại cơ duyên tuyệt thế gì!

Nàng có câu chưa nói, chính là nhận được cái đại cơ duyên này, tu thành tuyệt thế thần công xong, phải hung hăng sửa Chu Hằng một trận.

– Đại cơ duyên!

Chu Hằng cười cười, hy vọng có đại cơ duyên, nhưng đừng lại đào ra một đầu lừa đê tiện là được.

Hắn xẹt qua một kiếm, quầng sáng lại bị rạch ra, Chu Hằng đi vào, Lâm Phức Hương vội vàng theo ở phía sau, cà cà cà, Chu Hằng chém hắc kiếm liên tục, quầng sáng phía trước rạch ra từng tầng một, hai người nhanh chóng đi tới.

Đi đại khái năm phút đồng hồ, Chu Hằng lại chém một kiếm, cảnh sắc phía trước đột biến, xuất hiện một mảnh thiên địa mới.

Đây là một mảnh núi rừng, đầy khắp núi đồi đều là dây mây màu máu đỏ, giống như một đầu cự thú nằm, có một loại thái độ dữ tợn.

– Ta nghĩ, mục tiêu của chúng ta hẳn là ở địa phương trung ương đi!

Chu Hằng chỉ ngón tay phía xa.

– Vậy còn chờ gì, đi mau!

Lâm Phức Hương thúc giục:

– Bổn tiểu thư sắp chết đói, nhanh chóng tìm được đại cơ duyên, sau đó rời khỏi nơi này tìm thức ăn ngon xơi một trận!

Nàng tưởng rằng bảo bối chỉ cần cúi người là có thể lấy sao?

Chu Hằng thực sự có loại cảm giác dở khóc dở cười, nữ nhân này thật quá ngây thơ, hoàn toàn không có một chút xíu ý thức nguy cơ.

Tuy nhiên, mục tiêu của hắn đúng là ở phía trước!

– Đi!

Hắn hào hùng tiến lên, võ giả mất đi tinh thần mạo hiểm, tương đương mất đi dũng khí tiến thủ.

Hai người đi đến dây mây màu máu, sau hai giờ, bọn họ đã xâm nhập vào núi rừng kỳ dị này, khắp nơi đều là dây mây máu đỏ, nhìn không thấy một tia tạp sắc.

Khi bọn hắn đi tới một tảng đá lớn, Lâm Phức Hương muốn nghỉ ngơi một chút, hai người liền dừng lại tu chỉnh.

– Cứu… Mệnh…

Đúng lúc này, dưới tảng đá chợt phát ra tiếng kêu cứu!

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317