Hành trình chịch dạo

Phần 282
Phần 282

Ứng Đông Vân trừng mắt, mặt hung ác, khí tức Sơn Hà Cảnh mạnh mẽ cuốn ra, dưới đài kêu lên thất thanh. Người ánh mắt của hắn đảo qua, giống như bị rắn độc nhìn chằm chằm, lông tơ dựng đứng lên, mồ hôi lạnh chảy ra.

– Vô dụng!

Ứng Đông Vân lạnh lùng nói.

Hắn muốn vãn hồi mặt mũi Ứng gia, tự nhiên phải hạ thấp nhân phẩm Chu Hằng rồi.

– Tiểu Chu Tử, ngươi vậy mà cũng nhịn được sao?

Phong Liên Tình xoa xoa tay, bây giờ nàng là tiểu nhân hám lợi, luôn nghĩ Chu Hằng phải nhanh lên đánh bại Ứng Đông Vân lấy hạng đầu, chiếm lấy phần thưởng, sau đó chia tiền cho nàng, để đổi lấy tiền tiêu vặt, thậm chí nàng đã cho Chu Hằng chơi đít rồi!

Chu Hằng vỗ bép một cái lên mông Phong Liên Tình nói:

– Không nên làm loạn! Về nhà ta sẽ xử ngươi sau.

Phong Liên Tình xoa xoa mông nhỏ, lè lưỡi làm mặt quỷ với Chu Hằng, nàng biết mình không phải đối thủ của tiểu tử này, tuy nhiên không thành vấn đề, chỉ cần lấy Triệu Khả Hân ra, tự nhiên có thể thay nàng giáo huấn tiểu tử này.

Chu Hằng cũng không vội lên lôi đài, Tranh Thiên Đại Tái này tổng cộng phải đánh mười ngày, hiện tại mới chỉ là ngày thứ tám mà thôi, còn có hai ngày nữa mới chấm dứt, hắn cũng không muốn đi lên làm con khỉ hai ngày cho người ta xem.

Hắn trở về Triệu gia, Phong Liên Tình tự nhiên tức giận bám lấy không tha.

– Nha đầu hoang dã, ta bây giờ đi lên đánh, cũng phải mất hai ngày nữa mới có phần thưởng, ngươi gấp làm gì chứ?

Hắn giải thích vơi Phong Liên Tình, nha đầu hoang dã này thúc giục dữ quá.

– Vì sao?

Phong Liên Tình trừng tròn mắt.

Chu cười dâm dục nhìn thân thể trắng nõn mịn màng của Phong Liên Tình nói:

– Ngày tốt mới thích hợp đánh người!

Phong Liên Tình bị hắn nhìn có chút sợ hỏi:

– Hôm nay không phải ngày tốt sao?

Chu Hằng nhe rẵng đột nhiên chộp lấy nàng vào lòng:

– Hôm nay chính là ngày tốt để chơi ngươi!
– Á!

Phong Liên Tình chỉ kịp kêu lên một tiếng, liền bị Chu Hằng kéo vè Triệu gia.

Chu Hằng lẳng lặng chờ ở Triệu gia hai ngày, chau chuốt Vực chi đạo, từng đạo tìm hiểu ra hình thành trong đầu hắn, dường như một cánh cửa lớn mở ra ánh sáng vô tận sắp mở ra, chỉ là còn kém một chút.

Đáng tiếc, hai ngày vẫn còn quá ngắn.

Ngày thứ ba, cũng chính là ngày cuối cùng của Tranh Thiên Đại Tái, Chu Hằng đã sớm bị Phong Liên Tình lôi dậy, kéo thẳng tới lôi đài.

Hôm nay là ngày cuối cùng. Người tới xem lại rất ít.

Bởi vì từ xế chiều ngày trước đã không có người nào dám khiêu chiến với Ứng Đông Vân rồi, lôi đài này thành sân khấu của một mình Ứng Đông Vân biểu diễn, có ai nguyện ý nghe một tên điên điên khùng khùng chỉ chỉ trỏ trỏ mắng cả ngày chứ?

Sở dĩ còn có người đến, bởi vì bọn họ muốn xem, cuối cùng Triệu gia có người chịu ra tay hay không?

Lần này Ứng gia đột nhiên phái ra một cường thủ như vậy, đúng là ngoài ý muốn đại thế gia đế đô, ai cũng không nghĩ tới Ứng gia lại còn có tộc nhân đáng sợ như vậy, loại man lực này, loại thể chất này. Tuyệt đối là tồn tại cùng giai vô địch!

Ứng gia đột nhiên phát lực khiến đám nhà quyền thế đều cảm giác được một tia áp lực, nhà quyền thế siêu cấp đột nhiên xuất ra con bài tẩy này là vì sao?

Tuy rằng Ứng Đông Vân rất kiêu ngạo, nhưng người ta quả thật có tiền vốn để phách lối, trừ Triệu Đoạt Thiên và Ứng Thừa Ân ra, cường giả dưới trăm tuổi nào có thể trấn áp được hắn? Ứng Thừa Ân tự nhiên sẽ không xuất thủ, bởi vậy mọi người đều chờ mong Triệu Đoạt Thiên sẽ xuất hiện.

Đương nhiên khả năng này quá thấp. Bởi vậy hôm nay người tiến đến xem chiến cuộc cực ít, trên thực tế hôm nay có chiến đấu hay không còn là một vấn đề.

– Đã là ngày cuối cùng, Chu Hằng, tiểu súc sinh, ngươi còn muốn trốn tới khi nào?

Ứng Đông Vân cười lạnh nói, ánh mắt lại đảo qua một vòng, cố gắng tìm kiếm mục tiêu ở trong đám người. Hắn tin tưởng Chu Hằng nhất định sẽ tới.

– Không ai nói cho ngươi biết, miệng của ngươi rất thúi sao?

Thanh âm lạnh lùng vang lên, người phía dưới đàn lập tức như nước chảy tách ra, hiện ra một bóng người tuổi còn trẻ đi đến, dáng người thon dài, không tính quá khôi ngô, nhưng lại tản mát khí thế cao vút chín tầng trời.

– Chu Hằng!
– Đúng là Chu Hằng thật!
– Chẳng lẽ hắn thật sự muốn so chiêu với Ứng Đông Vân sao?
– Đây là tự rước lấy nhục à!

Đoàn người nghị luận ầm ĩ, trải qua chuyện ở Đấu Thú Trường. Tên tuổi của Chu Hằng gần như trở thành đề tài nghị luận nóng nhất đế đô, chỉ là ai cũng không nghĩ tới, hắn lại xuất hiện đúng vào hôm nay.

– Ha ha ha! Ngươi coi như có gan, vậy đi lên chiến một trận đi!

Ứng Đông Vân âm sầm nói.

Chu Hằng cười nhạt một tiếng, bước lên bậc thềm lên đài, cùng Ứng Đông Vân xa xa đối diện.

– Tuy rằng có dũng khí. Nhưng không thể không nói, ngươi đúng là một tên đần độn!

Ứng Đông Vân cười mỉa:

– Ngay cả Triệu Đoạt Thiên đều chọn làm con rùa đen rúc đầu, tiểu tử ngươi cũng dám chạy ra. Thật không biết sống chết!
– Hỗn đản!

Dưới đài lập tức vang lên tiếng phẫn nộ, đó là con cháu Triệu gia chạy tới xem náo nhiệt. Triệu Đoạt Thiên là linh hồn Triệu gia, bị Ứng Đông Vân sỉ nhục người mà Triệu gia kính như thần linh vậy, lập tức chạy tới liều mạng.

Chu Hằng sắc mặt giận dữ, quát:

– Câm miệng!

Âm ba như đao, còn mang theo khí thế cấp bậc Sơn Hà Cảnh của hắn, ầm ầm hét lên, Ứng Đông Vân không khỏi cứng lại, thiếu chút nữa đã bị quát cho hôn mê bất tỉnh.

Hung nhân này ngẩn ra, lập tức lộ ra vẻ xấu hổ!

Hắn đường đường là tồn tại cường giả Sơn Hà Cảnh, chỉ nửa bước nhảy vào Linh Hải Cảnh, không ngờ bị một con kiến Khai Thiên Cảnh quát kinh.

– Phốc!

Bên dưới có không ít người bật cười, nhìn bộ dáng ác hán giống như si ngốc đúng là rất vui.

– Hảo tiểu tử!

Ứng Đông Vân hừ lạnh một tiếng, vươn nắm tay, ọt ọt ọt, trên nắm tay lập tức dài ra ba cây gai bạc, tản ra hàn quang đoạt mạng.

Chu Hằng ngưng mắt, hắn đã biết huyết mạch lực của Ứng gia, đó là linh lực kim loại ngưng kết trong linh khí không gian, dùng một phương thức kỳ diệu tạo thành cộng minh, đủ để hóa hình.

Nhưng ba cây gai bạc này của Ứng Đông Vân lai thật sự mọc ra từ trong cơ thể hắn.

Trách không được mình luôn có cảm giác đối phương có hương vị kim loại, thì ra là thế, trong cơ thể hung nhân này quả thật có kim loại!

Nghĩ như thế, tâm linh Chu Hằng lập tức buông lỏng, nếu trong cơ thể hắn có thể sinh ra gai bạc, vậy nói không chừng xương của hắn cũng là kim loại? Nếu không chỉ ba cây gai bạc cũng không đủ để khiến Chu Hằng có cảm giác kim loại mãnh liệt như vậy.

Ứng Đông Vân có thể bằng chừng ấy tuổi nhẹ nhàng bước vào Sơn Hà Cảnh, thậm chí chút nữa đã có thể đột phá Linh Hải Cảnh, có liên quan tới trạng thái kim loại trong cơ thể hắn hay không?

Nếu thật sự như thế, Ứng gia có phải tìm được một con đường tu luyện hoàn toàn mới hay không?

Chu Hằng lòng nổi hiếu kỳ, giơ tay phải lên nói:

– Ta chỉ dùng một bàn tay!
– Thật can đảm!

Ứng Đông Vân giận quát một tiếng, thân hình bắn ra, vung tay phải đánh tới Chu Hằng, ba cây gai bạc phát ra khí thế bén nhọn khiến người ta không rét mà run.

Hắn biết cảnh giới linh lực của Chu Hằng chỉ là Khai Thiên Cảnh, nhưng cường độ thân thể đạt tới Sơn Hà Cảnh, bởi vậy vừa ra tay là sử dụng tuyệt chiêu, huyết mạch lực Ứng gia chuyên phá các loại phòng ngự, mà hắn còn là Sơn Hà Cảnh, hơn nữa còn là Sơn Hà Cảnh cực kỳ đặc thù!

Gai bạc của hắn đủ để oanh phá phòng ngự của Sơn Hà Cảnh!

Tất sát Chu Hằng!

Hắn vọt nhanh như điện, chỉ chốc lát đã tới trước mặt Chu Hằng, gai bạc đâm ra.

Ba!

Chu Hằng ra tay, bắt lấy tay Ứng Đông Vân, tứ bình bát ổn, thân thể Ứng Đông Vân lập tức hơi khựng lại.

Trong nháy mắt, toàn trường lặng ngắt như tờ.

– Tốt, Tiểu Chu Tử, dần chết hắn!

Phong Liên Tình đột ngột hô vang.

Lúc này, mọi người mới kịp phản ứng.

Tình huống gì đây, Chu Hằng không ngờ đỡ được một kích này!

Không, không đúng, không phải đỡ, mà là hời hợt bắt lấy cổ tay của đối phương! Nhưng mà đây chỉ có cấp bậc lực lượng nghiền ép mới có thể làm được a!

Nghiền ép?

Khi nào thì võ giả Khai Thiên Cảnh có thể nghiền ép Sơn Hà Cảnh?

– Hắc!

Ứng Đông Vân quát lên một tiếng lớn, tay trái vũ động, thương thương thương, lại ba cây gai bạc hiện ra, hung hăng thọc xuống sườn dưới Chu Hằng.

Tay phải Chu Hằng rung lên, cả người Ứng Đông Vân nhất thời bị hất lên, tay phải hắn đánh ra.

Thình thịch!

Một đạo huyết hoa văng lên, bụng Ứng Đông Vân bị một quyền này mạnh mẽ xuyên thủng, xuất hiện một lỗ thủng bằng đầu con nít, mà cả người lại bay ra ngoài lôi đài, mạnh mẽ cà lên mặt đá một cái rãnh sâu một thước.

Chu Hằng thu quyền mà đứng, thản nhiên nói:

– Lớn lối nửa ngày, thì ra không thể chịu nổi một kích!

Không chịu nổi một kích?

Mọi người đều có chút muốn kêu oan cho Ứng Đông Vân, vị này chính là Sơn Hà tam trọng thiên đỉnh phong a, man lực bá đạo, thể chất mạnh mẽ, vốn nên là tồn tại cùng giai vô địch, nhưng mà bị Chu Hằng 1 chiêu đánh bại!

Thiên tài sinh ra cùng thời đại với Triệu Đoạt Thiên, Ứng Thừa Ân đều là bi ai, nhất định dưới hào quang vạn trượng của hai người mà ảm đạm không ánh sáng! Nhưng mà không nghĩ tới, hiện tại lại ra một yêu nghiệt chút không kém, cũng có thể ép thế hệ trẻ không thở nổi!

– Tiểu tử, ngươi đã chọc giận ta!

Ứng Đông Vân bò dậy, lỗ thủng trên bụng nhanh chóng khép lại, hai mắt hắn trong nháy mắt trở nên đen như mực, hoàn toàn không có lòng trắng, khiến người ta nhìn vào mà trái tim băng giá.

Keng!

Lưng hắn mộc một cây gai xương dài ba xích, ánh sáng bạc lóe lên, lại có một hắc tuyến lưu chuyển, quỷ dị khó hiểu.

Keng!

Lại một gai xương dài ra, keng! Keng! Keng! Liên tục không ngừng, Trên lưng của Ứng Đông Vân mộc ra 18 cái gai xương, giống như một con nhím vậy.

Rõ ràng bộ dáng này rất là buồn cười, nhưng mà hiện trường lại không ai cười được!

Mọi người đều biết một khi vận chuyển huyết mạch lực, võ giả sẽ trở nên rất quái dị, nhưng mà Ứng Đông Vân cho người ta cảm giác vượt ra khỏi phạm trù dị quái, mà là quái vật!

Một đầu quái vật sống sờ sờ!

Chu Hằng sáng mắt, lòng hiếu kỳ càng đậm, 18 cây gai xương bạc đều là kim loại, trước đó đã giấu trong cơ thể Ứng Đông Vân, mà cũng không phải sau khi đối phương vận chuyển huyết mạch lực, ngưng tụ kim hệ linh khí trong thiên địa mà thành!

– Chết cho ta!

Ứng Đông Vân nổi giận gầm lên một tiếng, cả người bay vọt tơi Chu Hằng, thân thể cuộn tròn lại, 18 cây gai xương tạo thành một bánh xe kim loại lăn về phía Chu Hằng.

Này làm sao phá?

Huyết mạch lực Ứng gia chính là chuyên gia phá các loại phòng ngự, mà Ứng Đông Vân đặc thù nhất, thậm chí gai xương bạc của hắn có thể oanh phá pháp khí cùng cảnh giới.

Đây vốn chính là vô kiên bất tồi mâu a!

Chu Hằng lạnh lùng cười, tay phải mở ra, trong nháy mắt, một đóa hoa sen tám màu sinh ra đánh úp tới Ứng Đông Vân.

Từ sau khi thể chất dẫn đột phá Sơn Hà Cảnh, hắn đã có một thời gian không dùng võ kỹ chiến đấu, nhưng theo tu vi linh lực của hắn đột phá tới Sơn Hà Cảnh, chiến lực mạnh nhất của hắn vẫn là các loại võ kỹ.

Vù!

Hoa sen tám màu xoay tròn bay về phía Ứng Đông Vân.

– Huyết mạch Ứng gia ta vô kiên bất tồi, không gì không phá!

Ứng Đông Vân hét lớn một tiếng, tránh cũng không tránh, 18 cây gai bạc xoay tròn đánh về phía hoa sen tám màu.

Danh sách chương (317 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317