Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 9
Phần 9

“Nàng nói vậy là sao? Thiên Lãm là cái gì của Thiên Đế?”

Lạc Nam nghiêm nghị nhìn Châu Miên Mạn: “Nếu là phân thân, hắn đã sớm vạch trần ta rồi, chẳng lẽ hắn có ý đồ khác?”

Thông thường, giữa phân thân và bản thể sẽ cảm ứng được lẫn nhau, chắc chắc một kẻ không thể giả mạo thành bản thể ở trước mặt phân thân của hắn được.

“Ta đâu có nói Thiên Lãm là phân thân của Thiên Đế!” Châu Miên Mạn bực mình trừng mắt:

“Thiên Lãm là chính Thiên Lãm, một thiên tài được Thiên Đế thu làm đồ đệ!”

“Nói vậy là sao?” Lạc Nam sắc mặt mộng bức, nàng không phải vừa nói Thiên Lãm là một phần của Thiên Đế à?

“Thiên Đế đã bí mật ẩn giấu một phần Linh Hồn của mình bên trong cơ thể Thiên Lãm!” Châu Miên Mạn kiên nhẫn giải thích nói:

“Đề phòng trường hợp nếu bản thể của hắn chết đi, một phần linh hồn đó sẽ trỗi dậy đoạt xác Thiên Lãm, chiếm quyền khống chế cơ thể, từ đó Thiên Đế có thể lấy thân phận Thiên Lãm sống lại bất cứ lúc nào!”

“Ngay cả chính bản thân Thiên Lãm cũng không biết mình là vật thế mạng cho Thiên Đế, hiện tại phần linh hồn đó vẫn chưa thức tỉnh, nên hắn còn chưa phát hiện ngươi là kẻ giả mạo!”

“Tiên hạ thủ vi cường, phải giết chết Thiên Lãm trong thời gian nhanh nhất!”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, quả nhiên loại người như Thiên Đế không phải thứ tốt lành gì, đến ngay cả việc thu nhận đồ đệ cũng có mục đích riêng, dùng làm con rối cho mình.

“Khoan đã!” Lạc Nam nhìn Châu Miên Mạn thắc mắc:

“Nếu Thiên Đế đã bí mật làm như vậy, làm sao nàng biết được chuyện này?”

Phải biết rằng ngay cả hắn cũng không thể nhìn thấu có linh hồn Thiên Đế ngủ trong người Thiên Lãm a.

“Chính miệng hắn nói!” Châu Miên Mạn nở nụ cười lạnh lùng và kinh tởm.

Lạc Nam càng thêm khó hiểu, Thiên Đế là loại người xảo trá đa đoan, hắn sao lại nói con bài bí mật của mình cho nàng biết?

“Hắn muốn thuyết phục thế thân của ta lên giường với cả hắn và Thiên Lãm nên đã chủ động nói ra!” Châu Miên Mạn nghiến răng nghiến lợi:

“Hắn nói Thiên Lãm cũng chính là hắn trong tương lai, khuyên thế thân của ta học cách tiếp nhận!”

“Con mẹ nó!” Lạc Nam một ngụm xém chút phun ra, không nhịn được bạo một câu thô tục.

“Hahaha!” Châu Miên Mạn cười trong sự khinh bỉ:

“Thiên Đế vừa là kẻ biến thái, vừa là kẻ có lòng tham chiếm hữu, nhân cách vô cùng điên loạn!”

“Hắn có đam mê nhìn nữ nhân của mình ngủ với nam nhân khác, nhưng lại không muốn điều đó phát sinh vì ham muốn chiếm hữu cho riêng mình, mâu thuẫn đến cực hạn!”

“Chính vì như vậy, hắn thu Thiên Lãm làm đệ tử, đồng thời bí mật ẩn giấu Linh Hồn mình trong cơ thể Thiên Lãm, từ đó Thiên Lãm cũng xem như một phần của hắn, do vậy thỏa mãn cả hai điều kiện, Thiên Đế không còn mâu thuẫn, cấp quyền cho Thiên Lãm ngủ với nữ nhân của hắn!”

“Không những thế thân của ta, mà tất cả phi tần ở Thiên Đình đều bị bọn chúng nhúng chàm!”

Lạc Nam khóe miệng co giật, vô thức liếc nhìn thi thể mục rữa nằm dưới sàn, tưởng tượng đến cảnh Thiên Đế và Thiên Lãm cùng nó hoang lạc mà lạnh cả sống lưng.

Bất quá hắn cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may tạo nghệ Huyễn Trận của Châu Miên Mạn vậy mà cao thâm vượt qua dự kiến của hắn, thành công qua mắt được Thiên Đế và Thiên Lãm, bằng không với tính cách của nàng… thà rằng mất mạng cũng không chấp nhận hành vi dơ bẩn như vậy.

Lạc Nam vuốt cằm cảm thán: “Thiên Đế dù sao cũng là một đời kỳ tài, sáng tạo Thiên Đế Biến vang danh thiên hạ, một tay thành lập Thiên Đình, huấn luyện Thiên Binh Thiên Tướng… không ngờ lại có sở thích quái dị như vậy, đúng là lòng người khó lường a…”

Nhớ đến con hàng này từng thèm muốn Thường Nga và Tuế Nguyệt, Lạc Nam càng muốn một tay đập chết hắn.

“Khi còn trẻ, Thiên Đế từng có cơ duyên trải nghiệm luân hồi nhờ vào Luân Hồi Thụ, ở kiếp cuối cùng hắn rơi vào thảm cảnh, trơ mắt nhìn nữ nhân của mình bị kẻ địch cường bạo, tâm cảnh yếu kém dẫn đến tâm lý vặn vẹo, cũng từ đó mới có đam mê quái dị như vậy!” Châu Miên Mạn nói ra:

“Hắn từ bị ta dùng Ảo Cảnh dụ dỗ, chính miệng nói ra điều này!”

“Ra là như vậy…” Lạc Nam nhẹ gật đầu, nếu đúng là như vậy… tâm cảnh của Thiên Đế thật sự còn quá yếu so với hắn.

Kẻ như Thiên Đế dù năm xưa dành được bảo tọa độc nhất dưới góc Luân Hồi Thụ, cũng chẳng thể vượt qua được quá trăm kiếp.

“Được rồi, mau hành động đi!” Châu Miên Mạn trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt:

“Những lần trước Thiên Lãm đều được cùng Thiên Đế hành lạc với thi thể, lúc này hắn theo thói quen tìm đến lại bị ngươi đuổi đi, trong lòng hắn đã sinh ra nghi ngờ!”

“Yên tâm! Ta sẽ lập tức diệt hắn!”

Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, đeo Mặt Nạ Thiên Diện hóa thành Thiên Đế, xoay người đứng dậy rời khỏi tẩm cung của Châu Miên Mạn.

Một đường tiến thẳng đến cung điện của Đế Tử, Lạc Nam ngăn cản hai cung nữ đang muốn quỳ xuống hành lễ, nhìn hai nàng uy nghiêm hỏi:

“Thiên Lãm đâu? Trẫm muốn gặp hắn!”

“Kính thưa bệ hạ, Đế Tử vừa rồi đã đến chủ điện bái phỏng các vị cường giả, nghe nói là có chuyện cần thỉnh giáo!” Hai cung nữ nom nớp lo sợ hồi đáp.

Lạc Nam sắc mặt trầm xuống, quả nhiên con hàng này đã đánh hơi được chuyện chẳng lành.

Ngay lập tức, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242