Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 138
Phần 138

Cùng thời điểm đó.

Tại không gian vô tận tọa lạc ở rìa ngoài Đại Tiên Giới…

Một hành tinh với kết cấu được phân chia rõ ràng với một nửa là nước, một nửa là đất…

Với vô số kiến trúc cổ lão dưới nước và cả trên đồng bằng, non cao, sinh tồn và cường đại lên theo biến động của dòng sông lịch sử chưa từng khuất phục đã tạo nên một chủng tộc hùng mạnh.

Đứng từ ngoài tinh không, người khác đã dễ dàng nghe thấy tiếng trống trận ngút trời, vạn quân gào thét, chiến ý như hóa thành thực chất xuyên thủng thương khung, tuy chiến lực có thể không sánh bằng, nhưng sự hùng vĩ và khí phách không thua kém bất kỳ phiến Đại Tiên Giới nào trong vũ trụ.

Đây là Sơn Thủy Đế Thiên, địa bàn của Thủy Hoang Nhất Tộc, một trong những chủng tộc có lực lượng quân đội hiếu chiến trong thiên hạ.

Thành lập từ vô số năm về trước, Thủy Hoang Tộc từng trải qua những giai đoạn huy hoàng, trong tộc xuất hiện tận 5 vị Thiên Đế cấp cường giả, danh vang vũ trụ.

Nhưng thương hải tang điền, trải qua các trận chiến lớn nhỏ, rất hiếm có thế lực nào vĩnh viễn cường đại.

Khi những tiên hiền ngã xuống mà hậu bối chưa kịp tiến bộ để nối ngôi, sức mạnh cao tầng Thủy Hoang Tộc đã từ từ suy yếu.

Trong thế hệ này, Thủy Hoang Tộc chỉ còn một vị Thiên Đế cấp cường giả duy nhất là Lão Tộc Trưởng thế hệ trước tọa trấn, miễn cưỡng xem là Thiên Đế cấp thế lực.

Cũng may, Địa Ngục Môn đột ngột biến mất, vị tỷ tỷ của Lão Tộc Trưởng năm đó hiếu chiến tiến vào khám phá tưởng chừng mất tích sống sót quay về.

Thủy Hoang Tộc nhờ vậy có đến hai vị Thiên Đế trấn thủ, nội tình tăng thêm một bậc.

Bất quá, điều này vẫn là mối lo ngại khôn lường… khi hai vị Thiên Đế đều là lão nhân, tuổi thọ quá cao, tiềm lực đã hết, chiến lực cũng có giới hạn nhất định.

Trong tình cảnh như vậy, Thủy Hoang Tộc cấp thiết có một dòng máu mới tươi trẻ hơn chảy vào để ổn định thế cuộc, trấn thủ bát phương… sau lưng người trẻ tuổi này có hai vị Lão Thiên Đế toàn tâm ủng hộ.

Không phải ai khác… người được chọn chính là Yên Nhược Tuyết.

Tuy không sinh ra ở Thủy Hoang Tộc, nhưng trong người nàng chảy giọt máu Thủy Hoang thuần khiết nhất, vượt qua cả hai vị Lão Thiên Đế, sánh vai cùng các Tổ Tiên.

Vừa thành công chinh phục 36 tầng của Thủy Hoang Bí Cảnh, đạt được Công Pháp mạnh nhất đã thất truyền từ vô số năm qua của Thủy Hoang Tộc mang tên Thủy Hoang Tam Thập Lục Thức.

Địa vị Thánh Nữ của Yên Nhược Tuyết càng tăng cao chưa từng có, vững vàng như bàn thạch.

Lại thêm sau lưng Yên Nhược Tuyết còn có hai thế lực khủng bố vượt qua Thủy Hoang Tộc ủng hộ là Côn Lôn Giới và Tuế Nguyệt Cung, Thủy Hoang Tộc thật sự nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.

Hôm nay là ngày trọng đại của từ trên xuống dưới tất cả tộc nhân Thủy Hoang Tộc.

Toàn bộ thế giới tập trung về Thủy Hoang Chiến Đài, thanh thế to lớn.

Quân đội mạnh nhất, và cũng là niềm kiêu hãnh của Thủy Hoang Tộc chính là Thủy Hoang Quân.

Đây là một nhánh quân tinh nhuệ, anh dũng thiện chiến, dù trên đất liền hay dưới lòng biển… bọn hắn cũng chiếm cứ ưu thế mạnh mẽ.

Từ trên cao nhìn xuống, dễ dàng nhìn thấy hàng vạn Thủy Hoang Quân trang nghiêm chỉnh tề, quân kỷ nghiêm minh tọa trấn trên mặt biển, đỉnh núi, thao luyện khắp đất bằng… đem Thủy Hoang Chiến Đài vây vào trung tâm.

Mỗi một quân sĩ diện mục nghiêm nghị, chiến ý lập lòe ẩn sâu trong đáy mắt, tu vi kém nhất cũng là Thiên Vương.

Phía trên Chiến Đài, hai vị Lão Thiên Đế dẫn đầu bảy vị Thủy Hoang Trưởng Lão cung kính mà đứng, thần sắc trang trọng vô cùng.

Trước mặt bọn hắn, một kiện Ngai Vàng sừng sững như núi vẫn còn bỏ trống.

Bên trên ngai vàng có điêu khắc vô số hoa văn, cổ tự, hình ảnh tái hiện lại sử sách hào hùng và nền văn minh, tập tục của Thủy Hoang Tộc qua từng giai đoạn.

Ngai Vàng đã phủ bụi từ lâu, hiện nay tái xuất trước mắt vô số tộc nhân Thủy Hoang Tộc, khiến ánh mắt của bọn hắn cuồng nhiệt không gì sánh kịp.

Đúng lúc này, hai vị Lão Thiên Đế nhìn nhau gật đầu, một trái một phải bước lên đứng bên cạnh Ngai Vàng.

Đại Trưởng Lão của Thủy Hoang Tộc tu vi Địa Đế lan tràn, cao giọng hét vang:

“Truyền Thủy Hoang Thánh Nữ!”

“TRUYỀN THỦY HOANG THÁNH NỮ!”

Vạn quân ngửa đầu đồng thanh gầm thét.

ẦM ẦM ẦM…

Từ trên đỉnh thiên sơn, tiếng bước chân nặng nề uy nghi đạp không mà đến.

Một vị nữ tử thân khoác Ngân Sắc Bảo Giáp hiện thân, tóc dài xanh mướt búi cao, ngũ quan đường nét rõ ràng sắc sảo, khí phách ngang tàn.

Tuy có Ngân Giáp che đậy, nhưng thân thể cao thẳng, dáng người uyển chuyển, từng đường cong hoàn mỹ của nàng vẫn không thể che giấu được theo từng bước chân.

Tuyệt mỹ, uy nghiêm…

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây chắc chắn sẽ giật mình không tả.

Bởi vì hơn ai hết hắn quá đỗi quen thuộc nữ nhân này.

Nàng là bà cả của Hậu Cung, thê tử đầu tiên của hắn… Yên Nhược Tuyết.

Khác xa hình tượng ôn nhu diệu dàng, nhã nhặn đoan trang khi ở cạnh Lạc Nam.

Yên Nhược Tuyết lúc này không khác nào một vị Nữ Đế sẵn sàng chinh phạt thiên hạ, tuy còn chút thiếu thốn sát khí rèn giũa qua gió tanh mưa máu… nhưng đã thoáng hiện phong thái tuyệt thế vô song.

Yên Nhược Tuyết một đường bước lên Chiến Đài, mỗi một bước chân như nhịp trống trận hung hăng gõ vào tim của từng người đang có mặt.

Từ đầu đến cuối, Yên Nhược Tuyết không đưa mắt nhìn bất cứ người nào, ngay cả hai vị Lão Thiên Đế mà nàng rất kính trọng cũng không ngoại lệ.

Mắt của Nhược Tuyết chỉ khóa chặt Ngai Vàng hiên ngang nằm ở trung tâm chiến đài kia, lặng lẽ bước đến…

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Đột ngột, từ bên trên Ngai Vàng… một cổ uy thế nghiền nát toàn bộ không gian trấn áp về phía Yên Nhược Tuyết.

Người bên ngoài chỉ thấy không gian vỡ vụn nhưng lại chẳng cảm giác được một chút khí thế nào.

Bởi đơn giản bọn hắn biết rằng, chỉ có Yên Nhược Tuyết là đủ tư cách để tiếp nhận khảo nghiệm.

Ngai Vàng nhìn như xưa cũ kia chính là kiện Đế Binh duy nhất còn sót lại của Thủy Hoang Tộc.

Thủy Hoang Hoàng Tọa!

Đó là tên của Ngai Vàng.

Từ khi tổ tiên ngã xuống, Thủy Hoang Hoàng Tọa chưa từng tiếp nhận chủ nhân, dù các đời tộc trưởng thế hệ sau này cũng chỉ có thể mượn dùng sức mạnh của nó, không thể chính thức nhận chủ.

Đối diện sức ép của Thủy Hoang Hoàng Tọa, Yên Nhược Tuyết mặt lạnh như sương, hoàn toàn không có chút khiếp nhược nào, vẫn đạp từng bước chân vững chắc tiến gần đến nó.

NGAO!

Thủy Hoang Hoàng Tọa tung hoành mà lên, một tiếng gầm rú vang trời ngâm vang khắp chốn.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Toàn bộ Sơn Thủy Đế Thiên sinh ra cộng hưởng, núi non rung động, mặt đất rít gào, biển cả dậy sống…

Vô cùng vô tận Thủy Thuộc Tính và Thổ Thuộc Tính tinh khiết ở khắp mọi địa hình, khắp mọi ngõ ngách được điều động, tiến vào bên trong Thủy Hoang Hoàng Tọa.

Nặng nề hơn cả một thế giới, Thủy Hoang Hoàng Tọa khí thế đại tăng, ép mạnh lên cơ thể yêu kiều của Yên Nhược Tuyết.

Đúng lúc này, nàng cao ngạo ngẩng đầu, trong mắt thoáng ẩn thoáng hiện đại chiến ngút trời qua từng thời kỳ của Thủy Hoang Tộc.

Tuy bị Ngân Giáp bên ngoài che phủ, nhưng hình xăm sơn thủy hùng vĩ huy hoàng trên lưng đột ngột sáng rực lên, mây mùa tan biến, hiển hóa thành dị tượng, hư ảnh vạn trượng lơ lửng giữa đất trời.

Huyết mạch điều động, một cổ uy thế thuộc về tiên tổ thời khai thiên ích địa bạo phát mà ra.

Toàn bộ Thủy Hoang Tộc run rẩy từ tận linh hồn, ánh mắt sùng bái và cuồng nhiệt nhìn lấy thân ảnh nữ tử.

“Cho Trẫm hạ xuống!”

Yên Nhược Tuyết lạnh lùng nhìn Thủy Hoang Hoàng Tọa hạ lệnh.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Lời của nàng vừa ra, toàn bộ lực lượng cộng hưởng mà Thủy Hoang Hoàng Tọa đang được nhận đột ngột rút ra, tiến vào cơ thể Yên Nhược Tuyết.

Hàng vạn núi sông, biển cả, đất bằng như đang tuyên bố đâu mới là chủ nhân đích thực của chúng.

ONG!

Thủy Hoang Hoàng Tọa run rẩy ngân nga trong sung sướng, nhanh chóng rơi xuống dưới chân Yên Nhược Tuyết.

Nàng cất tiếng cười dài không kém bậc nam tử đỉnh thiên lập địa, thoải mái ngồi lên ngai vàng Hoàng Tọa.

Trong khoảnh khắc, hai vị Lão Thiên Đế quỳ rạp xuống đất.

Tất cả trưởng lão quỳ rạp xuống đất.

Hàng vạn Sơn Thủy Quân không hề ngoại lệ.

Toàn giới đồng quỳ, chỉ một người ung dung ngồi thẳng.

Như bom nguyên tử nổ tung, mang theo vô tận cuồng nhiệt và tự hào, Chiến Ý xung thiên, Chiến Vực càn quét, thanh âm từ Sơn Thủy Đế Thiên phá vỡ thương khung:

“Thánh Nữ Đăng Cơ!”

“Tân Hoàng xuất thế, Thủy Hoang Nữ Hoàng!”

“Vạn Tuế… Vạn Tuế… Vạn Vạn Tuế!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242