Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Hải Long Tiên Vực…

Long Ngục…

Là nơi u ám và tăm tối nhất Long Tộc, nằm dưới đáy thung lững giữa biển cả mênh mông quanh năm không có ánh mặt trời, nhiệt độ trầm thấp khi nóng khi lạnh do lòng biển sâu và dung nham rực lửa trộn lẫn tạo nên, dùng để lưu đày các đời tội nhân phản bội hoặc làm ra những chuyện gây ảnh hưởng đến lợi ích của Long Tộc.

Long Ngục có tổng cộng 18 tầng, bị giam cầm càng sâu, chứng tỏ tội nghiệt của kẻ đó càng nặng.

Ở mỗi tầng Long Ngục đều có Giám Ngục canh giữ nghiêm minh, mỗi một vị Giám Ngục tu vi đều là Long Đế, Long Ngục có tất cả 18 vị Giám Ngục.

Nghe nói 18 tầng Long Ngục lấy ý tưởng từ 18 chưởng bên trong Đồ Long Thập Bát Chưởng để dựng lên.

Tầng thứ nhất tương ứng với Cầm Long Chưởng, ý là chỉ đơn giản giam cầm.

Tầng thứ hai ứng với Bạo Long Chưởng, những tộc nhân bị nhốt sẽ nhận tra tấn tàn bạo.

Mãi đến tận tầng thứ 18 là Đồ Long Chưởng, ý nói những tộc nhân bị giam ở tầng này đã định trước sẽ bị đồ sát là sớm hay muộn, không thể thoát khốn.

Uy nghiêm và khốc liệt là thế, nhưng lúc này đây có một viên hạt bụi nhỏ đến mức mà Thần Thức của Thiên Đế cũng không nhìn thấy được đang nhanh chóng xâm nhập Long Ngục, độ sâu vẫn liên tục gia tăng…

Bên trong Linh Giới Châu, Long Khuynh Thành nhìn vào màn ảnh tình cảnh bên ngoài do Châu Nhi chiếu rọi.

Xuyên qua các tầng Long Ngục, nàng không có thời gian để ý đến những kẻ bị giam cầm vừa mới hiện lên.

Bởi vì đại đa số những kẻ này nàng không hề nhận biết, hơn nữa chúng thật sự là tội nhân của Long Tộc.

Không phải bất kỳ kẻ nào bị giam trong Long Ngục cũng vì lý do từng phò tá phụ thân nàng.

Hơn thế nữa, cõi lòng Long Khuynh Thành luôn bức thiết cứu lấy một người, trước khi cứu được người này, nàng không có tâm tình cứu những người khác.

Ở tầng 18…

“Hửm?”

Ngay khi Linh Giới Châu xâm nhập tầng thứ 18, một tên nam tử trung niên, mái tóc hoa râm, khí chất tang thương cằn cõi, thân mặc giáp đen phủ bụi qua vô số năm tháng chậm rãi mở mắt ra.

Nhìn vào đôi mắt của hắn, nhưng chỉ chứng kiến hai hốc mắt đen ngòm trống rỗng, không hề có tròng mắt, lại như có thể nhìn thấu thế gian vạn vật.

“Mau che đậy khí tức hết mức có thể!”

Bên trong Linh Giới Châu, Long Khuynh Thành sợ đến mức hoa dung thất sắc.

Châu Nhi vội vàng làm theo lời của nàng, không dám lén lút chiếu rọi nam tử trung niên, khí tức càng thêm thu liễm đến cực hạn.

Long Khuynh Thành siết chặt nắm tay.

Nàng từng nghe đám trưởng lão nói qua, vị Giám Ngục tại tầng thứ 18 chính là Long Tán – vị cường giả ít ỏi còn sót lại của Hắc Long Tộc.

Long Tán là đệ đệ của Long Tuyệt – vị Hắc Long Tộc Trưởng trung thành bậc nhất dưới trướng Nghịch Long Đế trong quá khứ.

Sau trận chiến cuối cùng, Long Tuyệt dùng tất cả sinh mệnh của mình thi triển Phản Quy Thuật, nguyền rủa Thập Nhị Cầm Tinh lâm nguy biến thành tượng đất, chỉ có Đồ Long Chưởng bên trong Đồ Long Thập Bát Chưởng mới có thể hóa giải lời nguyền.

Sau sự hy sinh của Long Tuyệt, Hắc Long Tộc dưới sự cầm đầu của Long Tán kiên quyết chống đối Long Ngạo Thiên đăng cơ, đáng tiếc bị cường thế trấn áp.

Chín phần mười tộc nhân của Hắc Long Tộc bị thảm sát, Long Ngạo Thiên chỉ để lại một nhóm nhỏ hậu bối chưa biết nhận thức đúng sai của Hắc Long Tộc sống sót và tẩy não cho mình sử dụng.

Chưa dừng lại ở đó, Long Ngạo Thiên còn dùng chính sinh mạng những đứa nhỏ này làm con tin uy hiếp Long Tán phải tiếp tục sống sót để làm việc cho mình, trở thành Giám Ngục cai quản tầng 18.

Long Tán vì những hậu nhân vô tội cuối cùng của Hắc Long Tộc nên đành nhục nhã khuất phục, nhưng vì quá mức hổ thẹn với vong linh của đại ca Long Tuyệt trên trời, cuối cùng tự móc hai mắt tạ tội, cả đời chấp nhận không nhìn ánh sáng.

Long Khuynh Thành trước đây khi nghe đám trưởng lão nhắc lại việc này, trong lòng luôn phản cảm, không tán thành thủ đoạn của Long Ngạo Thiên dù hắn có là phụ thân của mình.

Hiện tại nàng biết được thân phận chân thật, càng thêm kinh tởm và căm hận.

Long Tán móc đi hai mắt trong thời gian dài, phải dùng trực giác phản ứng trong mọi tình huống mà không cần quan sát, cho nên cực kỳ bén nhạy, vừa rồi Long Khuynh Thành thông qua Linh Giới Châu nhìn trộm đã bị hắn cảm ứng được.

Bất quá chưa kịp phát hiện, Linh Giới Châu đã che đậy mọi khí tức, Long Khuynh Thành cũng không dám tiếp tục quan sát.

“Kỳ quái…”

Long Tán bệ vệ đứng lên, gương mặt trầm ngâm…

Vừa rồi hắn rõ ràng phát giác có kẻ đang nhìn trộm mình, nhưng chỉ trong nháy mắt thì cảm giác này bỗng nhiên biến mất, dù dò xét thế nào cũng không phát hiện.

Với sự tự tin vào trực giác của mình, Long Tán không cho rằng mình gặp ảo giác hay cảm ứng sai sót.

Nghĩ đến đây, thân ảnh của hắn hóa thành khói đen biến mất tại nguyên chỗ.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242