Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 112
Phần 112

Ngũ Sắc Giới.

Độc Tôn đang trong cơn hưng phấn điên cuồng đột ngột bị cắt đứt, thật sự là vô cùng bất mãn, xém chút không nhịn được phát rồ, lên cơn điên.

Một trong các dung dịch hắn uống phải có Cửu Sơn Mê Đỉnh, cần phải lên đỉnh đủ chín lần mới có thể lắng xuống.

Độc Tôn làm với Tù Diệm chỉ mới lên đỉnh được bốn lần, làm sao có thể chịu đựng nổi?

Vội vàng đưa mắt nhìn ra xa, phát hiện một đám Sơn Cự Quân hình thể khổng lồ đang luyện tập.

Độc Tôn liền nhìn chằm chằm vào từng cái mông khổng lồ, săn chắc như núi của bọn hắn mà chảy cả nước miếng.

Hắn đang muốn lao đến tìm Sơn Cự Quân hành sự, lại phát hiện mình bị Không Gian của Thế Giới này giam cầm chặt chẽ, ngay cả ngón tay cũng vô pháp động đậy, đây quả thật là tra tấn nặng nề nhất đối với hắn.

“AAAAA”

Độc Tôn khó chịu oán độc rít gào như dã thú, nhưng lại kinh hãi phát hiện ngay cả âm thanh của mình cũng đã bị phong tỏa.

Toàn thân hắn như có hàng tỷ tỷ con kiến đang gặm nhắm, dục vọng mãnh liệt sôi trào và ngứa ngáy không cách nào hình dung dâng lên như vô biên đại hải, thống khổ chẳng khác nào đang ở trong địa ngục.

“Thế nào? Cảm giác này dễ chịu chứ?”

Không gian gợn sóng, thân ảnh Lạc Nam chậm rãi xuất hiện.

Nhìn lấy trạng thái của Độc Tôn hiện tại, hắn cảm thấy tương đối hài lòng.

Những gì mà kẻ này làm với đám Tiên Tu vô tội bị xưng là Độc Nhân thật sự khiến Lạc Nam đã hiếm khi phá lệ thay đổi nguyên tắc.

Từ trước đến nay, bất kể có ân oán gì… hắn chỉ cần lấy mạng của đối thủ là xem như mọi chuyện kết thúc.

Nhưng hành vi của Độc Tôn đã khiến Lạc Nam không thể nhẫn nhịn, muốn vì những Độc Nhân vô tội đã chết đi kia đòi lại một chút công bằng nào đó…

Để kẻ tàn nhẫn như Độc Tôn gánh chịu thống khổ tương tự, thậm chí là mãnh liệt hơn.

Bất quá Độc Tôn lúc này hoàn toàn đã đánh mất lý trí, không có thời gian nghe Lạc Nam nói gì, hắn chỉ biết rằng Lạc Nam đang ở rất gần mình, hắn cần đối tượng để phát tiết dục vọng…

Hai mắt tràn đầy thèm thuồng và tham lam nhìn chằm chằm Lạc Nam, ham muốn mãnh liệt.

Lạc Nam thản nhiên móc xuống hai mắt của hắn.

“AAAAA”

Độc Tôn thống khổ gấp trăm ngàn lần, không thể phát tiết dụng vọng thì cũng thôi, ngay cả đôi mắt để nhìn lấy mục tiêu cũng bị móc xuống, cảnh tượng trở nên tăm tối, hắn không thể chịu đựng được nữa.

Lạc Nam đem Gia Tốc Trận bao phủ xung quanh Độc Tôn, kích hoạt vận chuyển thời gian trôi nhanh gấp trăm lần.

“AAAAA”

Ở trong Gia Tốc Trận, Độc Tôn phải chịu đựng sự giày vò, thống khổ qua một khoảng thời gian dài đằng đẳng.

Khôi phục khả năng hành động cho hắn, chỉ thấy tay chân Độc Tôn vùng vẫy kịch liệt, hai tay điên cuồng cào cấu cơ thể mình để tìm kiếm sự thỏa mãn.

Đáng tiếc mọi thứ chỉ càng khiến dục vọng trở nên mãnh liệt, Độc Tôn không thể một mình tự thỏa mãn.

Vì quá thống khổ, hắn đem tiểu huynh đệ bứt ra gặm cắn… móng tay đâm vào da thịt, vô thức vận dụng Tu La Độc tự tàn phá cơ thể mình để tìm kiếm sự thỏa mãn.

Không biết qua bao lâu, trước mặt Lạc Nam chỉ còn sót lại một bộ xương cốt và đám máu thịt vụn vãi, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

Một đời cường giả oanh oanh liệt liệt, vì quá tàn nhẫn mà lâm vào kết cục như vậy.

Bị Dâm Độc tra tấn đến chết…

Từ trong cơ thể Độc Tôn, một thân ảnh đỏ thẳm như máu chậm rãi hiện lên, ánh mắt của nó đầy kiêng dè nhìn lấy Lạc Nam.

Chính là Tu La Độc!

Tu La Độc thật sự sợ hãi, vốn nó cho rằng chủ nhân Độc Tôn của mình đã rất tà ác và đáng sợ, nhưng khi chứng kiến thủ đoạn của Lạc Nam… Tu La Độc mới biết núi cao còn có núi cao hơn, nó thật sự không dám sinh ra ý niệm phản kháng.

Rơi vào Ngũ Sắc Giới của Lạc Nam, nó chẳng khác nào cá nằm trên thớt.

Nhìn lấy hình dạng nam tử của Tu La Độc khi đã có được linh trí, Lạc Nam mặt không biểu tình.

Mặc dù đã bị Độc Tôn thu phục, nhưng tội ác vô số năm qua mà Độc Tôn gây ra với những Tiên Tu vô tội cũng có Tu La Độc góp phần.

Lạc Nam không chấp nhận điều đó.

ONG!

Bá Đỉnh bề nghễ hiện ra, hấp lực cực đại điên cuồng thôn tính Tu La Độc.

Tu La Độc thấy vậy vui mừng, nó sắp được cường giả mạnh mẽ như Lạc Nam thu phục, xem như vận khí không tệ.

Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt Tu La Độc đại biến.

Nó nhận ra linh trí của mình đang bị xóa đi một cách đầy bá đạo.

“Không… đừng… đừng xóa linh trí của ta!” Tu La Độc hoảng loạn cầu xin.

Đáng tiếc, Lạc Nam mặt không biểu tình.

Khác với Độc Nhi ngày trước chỉ bị xóa mất trí nhớ, Tu La Độc bị cưỡng ép xóa đi linh tính đã hình thành vô số năm.

Chỉ còn lại lực lượng mạnh mẽ.

“Khanh khách, đa tạ phu quân!”

Chứng kiến Tu La Độc trở thành chất dinh dưỡng của mình, Độc Nhi vui sướng cười thỏa mãn.

Mặc dù Bá Đỉnh hấp thu Tu La Độc, nhưng toàn bộ lực lượng sẽ truyền vào trong Độc Đỉnh của nàng.

Lại thêm Tu La Độc bị xóa linh trí, nàng vẫn là nữ chủ nhân duy nhất của Độc Đỉnh.

Thôn phệ sạch sẽ Tu La Độc, Độc Đỉnh kích thước cấp tốc phóng đại, có từng luồng hoa văn màu đỏ như ẩn như hiện càng gia tăng độ nguy hiểm, Độc Lực đạt đến Độc Thiên Đế Lực, vốn hơi lép vế đã trở thành một trong những thuộc tính mạnh mẽ của Lạc Nam.

Lạc Nam vừa thỏa mãn, lại vừa có chút thất vọng.

Thỏa mãn vì chiến lực lại tăng, thất vọng vì tu vi vẫn dậm chân ở Đại Đế.

Tu La Độc, loại Dị Độc được xưng là mạnh nhất dưới Vĩnh Hằng lại không thể giúp hắn đột phá tiểu cảnh giới.

Nhẹ nhàng phất tay, Đế Diễm đem máu huyết nhầy nhụa của Độc Tôn thiêu đốt sạch sẽ.

Ánh mắt Lạc Nam rơi vào khung xương cốt của hắn, ý vị sâu xa…

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242