Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 146
Phần 146

“Thiếu Chủ!”

Mấy vị Hoa Khôi hét ầm lên, từng người khuôn mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Các nàng vạn phần không thể nào nghĩ đến, Văn Lang Thiếu Chủ như thần trong suy nghĩ của mình lại bại trận một cách thê thảm đến như vậy.

Văn Lang yếu sao?

Câu trả lời là không hề yếu, thậm chí vô cùng khủng bố, ngay cả những Thiên Đế, Thiên Ma Đế cũng không dám mạnh miệng có thể trụ được khi chiến đấu với hắn.

Có trách chỉ trách Lạc Nam so với Văn Lang càng yêu nghiệt hơn một bậc mà thôi.

Vạn Cổ Bất Hủ Thân, loại Thể Chất được đúc từ Cấm Kỵ vẫn là một cái gì đó cực kỳ khác biệt.

Mặc dù là diễn kịch, nhưng nếu giả sử Văn Lang là kẻ địch sinh tử của Lạc Nam, cái kết vẫn không thể thay đổi được.

Bởi lẽ trong chiến đấu, một giây thoáng qua cũng có thể trở thành thời khắc sống còn, chuyển bại thành thắng, phân định sinh tử.

Mà Vạn Cổ Bất Hủ Thân lại giúp chủ nhân cửa nó trở nên bất khả xâm phạm một cách tuyệt đối trong thời gian không hề ngắn.

Thử hỏi Văn Lang lấy gì để chiến thắng?

Dù trước đó Lạc Nam và Văn Lang chiến đấu cực kỳ cân sức ngang tài, nhưng khi Vạn Cổ Bất Hủ Thân vừa ra… mọi thứ đã quyết định.

Trái ngược với biểu lộ như nhà có người chết của các vị hoa khôi, thì ở phía đối diện, đám người Kiếm Đế, Thanh Đế, Lôi Chiến, Lôi Cuồng kinh động như gặp thiên nhân, sùng bái đến toàn thân run rẩy, tự hào và kiêu hãnh cảm thán liên tục:

“Không hổ là Thiếu Chủ, đệ nhất yêu nghiệt danh xứng kỳ thực, Văn Lang có thể được mang ra so sánh với hắn là vinh hạnh lớn nhất cuộc đời!”

Cùng lúc đó, vô số ánh mắt đang quan chiến không ức chế nỗi rung động trước những gì vừa được chứng kiến.

Tu sĩ đến từ Tiên giới thì mừng rỡ như điên, lòng tự tin dâng trào mãnh liệt, ánh mắt cả đám đầy trêu tức nhìn về phía những tu sĩ Ma giới.

Tu sĩ Ma giới sắc mặt trở nên tràn ngập khó coi, nhục nhã và biệt khuất không thể nào kể hết.

Nhiều ngày qua, vô số cuộc tranh luận đã đi đến hồi kết, phương chiến thắng cuối cùng là Tiên giới.

Bởi lẽ biểu tượng cho thế hệ yêu nghiệt của hai phương thế giới đã phân định thắng bại.

Cuộc so tài của Tiên Lạc và Ma Văn có kết quả sớm hơn mong đợi.

Ma giới vẫn luôn lấy Văn Lang làm niềm kiêu hãnh để ganh đua cùng Lạc Nam của Tiên giới lúc này làm sao còn dám ngẩng đầu ưỡn ngực trước Tiên giới?

Đơn giản bởi vì Lạc Nam đã dành chiến thắng.

Bất Hủ Kinh Văn trên cơ thể giải trừ, Lạc Nam không để tâm đến ánh mắt của toàn trường, hắn khóa chặt lấy Văn Lang đang hôn mê trong vòng tay các vị Hoa Khôi, nở một nụ cười lãnh khốc:

“Nghe nói Văn Lang vừa trộm lượng lớn tài nguyên của Săn Ma Điện, đây sẽ là thu hoạch lớn của ta so với khám phá động phủ này!”

“Ngươi nằm mơ!” Dạ Ly lập tức ngăn chặn trước mặt Văn Lang, khuôn mặt nhỏ nhắn phẫn nộ và biệt khuất, nước mắt lưng tròng.

Đối với người sùng bái và mến mộ Văn Lang như nàng, sự thất bại của Văn Lang thật sự là đả kích quá lớn.

Lạc Nam nhìn thấy Dạ Ly hai mắt ngấn lệ mà trong lòng bất đắc dĩ.

Để màn kịch này diễn ra hoàn hảo không có sơ hở, hắn buộc lòng phải dối gạt các nàng.

“Haha, một tiểu nha đầu có thể ngăn cản ta?” Lạc Nam cất tiếng cười dài.

Sát khí đằng đằng, hắn lao vọt về phía Văn Lang.

Dạ Ly cắn môi, chợt lấy ra một quả bom trắng đục ném về phía Lạc Nam.

BÙM!

Quả bom phát nổ dữ dội, vô số dung dích trắng đục như sữa cuồn cuộn bao trùm Lạc Nam vào bên trong.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, hắn nhận ra đây là Công Ngưu Sữa, loại dâm độc có thể khiến trâu đực cũng phải bắn ra sữa của nha đầu này.

Không dám ngạnh kháng, Lạc Nam thi triển Tụ Lý Càn Khôn đem tất cả Dâm Độc hút vào óng tay áo.

Sau lưng hắn, Tứ Đại Cung Nữ diễn kịch phải diễn cho trót.

Các nàng như tiên tử đạp không mà lên, sử dụng Khống Chiếu hóa thành một tấm lưới trời khổng lồ đem Văn Lang và các hoa khôi vây nhốt bên ngoài.

“Dám đánh bị thương Thiếu Chủ, ta liều mạng với các người!” Yêu Yêu cũng không cam tâm yếu kém.

Bản thể Yêu Hoa Cổ Đại xuất hiện, kích thước khổng lồ, từng cánh hoa phủ đầy gai nhọn đập xuống Tứ Đại Cung Nữ.

Lạc Nam cười nhạt một tiếng, Thiên Thủ Quan Âm sừng sững hiện lên giữa bầu trời.

Sóng xung kích ầm ầm gia trì vào hàng vạn cánh tay, nhắm đến Yêu Hoa Cổ Đại oanh tạc.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Không gian tầng tầng băng liệt, những cánh hoa khổng lồ bị hàng vạn cánh tay như cột chống trời thô bạo đánh xuống.

Thân thể Yêu Hoa Cổ Đại liên tục bị đánh lui, từng làn sóng xung kích khiến gốc rể của nàng tróc lên khỏi tinh không…

Có máu tươi rỉ ra khỏi miệng, Yêu Yêu đau đớn đến rên rỉ.

Khả năng phòng ngự phi thường của Yêu Hoa Cổ Đại gặp phải Thiên Thủ Quan Âm phối hợp Oanh Thiên Tổ Phù đã lâm vào thế yếu.

“Lạc Nam ngươi đáng chết!” Thấy Yêu Yêu đau đớn, Kính Hoa sát cơ hiện lên trong đáy mắt.

Nàng hóa thân Ám Dạ Tinh Linh, hòa vào đêm đen, thoáng chốc đã tiếp cận với hắn, muốn ám sát trực diện.

Nào ngờ Lạc Nam dường như đã lường trước được điều này, Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn quỷ dị đến cực điểm khóa chặt lấy thân thể Kính Hoa mặc cho nàng đang ẩn nấp.

Bạo Tinh Quyền hung hăng nện vào không gian.

“Hự…”

Kính Hoa rên rỉ một tiếng, không gian xung quanh nàng nát bấy, thân thể bay ngược trở về.

Lạc Nam đã thành công tiếp cận Văn Lang.

Thanh Mịch bắn ra vô số tơ nhện quấn chặt lấy tay chân Lạc Nam.

Hắn thản nhiên kích hoạt Tẩy Linh Thanh Thủy nới lỏng khống chế, lại dùng Đế Diễm thiêu cháy toàn bộ mạng nhện của nàng.

“Kẻ này quá mạnh!” Thủy Nguyệt ánh mắt hiện lên một tia hốt hoảng.

Chiến đấu với Lạc Nam, các nàng mới hiểu vì sao Thiếu Chủ khủng bố nhà mình lại bại trận như vậy.

Đơn giản vì tên này là một con quái vật, chiến lực vừa khủng bố vừa đa dạng, thủ đoạn chiến đấu phong phú đến cực điểm, hầu như rất khó tìm ra điểm yếu của hắn.

“Rút lui!”

Nghĩ đến đây, Thủy Nguyệt quyết định nhượng bộ lui binh, truyền âm cho các tỷ muội:

“Ta biết các ngươi đang rất phẫn nộ, nhưng hiện tại chạy trốn bảo vệ Thiếu Chủ là trên hết, hắn đã hôn mê rồi!”

Nghe thấy liên quan đến vận mệnh của Văn Lang, các vị Hoa Khôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Các nàng co cụm vào nhau, nhìn lấy bốn phương tám hướng bị Khống Chiếu của Tứ Đại Cung Nữ phong tỏa, cố gắng tìm lấy lối thoát.

Thanh Đế và Kiếm Đế cũng ngang nhiên tiến đến, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám mỹ nhân Hoa Khôi, không có một chút thương hoa tiếc ngọc, chờ các nàng sơ hở sẽ lập tức công kích mãnh liệt.

Thấy tình cảnh này, vô số người quan chiến âm thầm thở dài:

“Không ngờ Song Tu Lâu vừa khiến Ma Thương Thị bất lực không lâu lại dễ dàng bị Côn Lôn Giới dồn vào ngõ cụt!”

“Có trách chỉ trách Lạc Nam quá kinh khủng!”

“Vạn cổ đệ nhất yêu nghiệt, ngoài hắn ra không còn ai khác!”

“Nếu kẻ nào còn dám so sánh Văn Lang với Lạc Nam, ta sẽ đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ!”

“Thật vinh hạnh, được chứng kiến trận chiến định ra Vạn Cổ Yêu Nghiệt!”

“Văn Lang cũng rất mạnh, đáng tiếc hắn sinh ra cùng thời với Lạc Nam, chấp nhận làm kẻ về nhì vĩ đại!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242