Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 172
Phần 172

“Công Chúa đang đại chiến với ai?”

Bên trong Hoàng Cung, một nhóm người sắc mặt ngưng trọng hiện thân, cả đám vây quanh Thiên Điểu Lung, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.

Chính là Phàm Chính, Hoa Phá Vân, Tư Mã Nguyệt Đình, Yêu Linh… các vị cường giả của Tiên Ma Cung.

Bọn hắn vẫn luôn ẩn thân trong Hoàng Cung, vì vậy khi Thiên Điểu Lung vừa xuất hiện đã lập tức cảm ứng được và chạy đến nơi này.

Đáng tiếc đó cũng là lý tình hình bên trong bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, bọn hắn ngay cả khí tức cũng không cảm ứng được.

“Phá Vân, với Phá Giới Âm Dương Cung của ngươi đã sắp thành Đế Binh, chỉ cần toàn lực bắn phá chắc sẽ phá hủy được phòng ngự của cái lồng chim này!”

Phàm Chính vuốt râu, nhìn sang Hoa Phá Vân đề nghị nói.

Hoa Phá Vân gật đầu, đã sớm siết chặt trường cung trong tay.

Nhưng Tư Mã Nguyệt Đình lại lắc đầu nói: “Chiến lực của Công Chúa chúng ta đều rõ ràng, chúng ta đừng quá nôn nóng tránh làm hỏng đại sự của người!”

Phàm Chính mấy người gật đầu.

Bọn hắn cũng biết trong hoàn cảnh bí mật như ở trong lồng chim, nói không chừng mới là chiến trường tuyệt hảo để Công Chúa phóng thích toàn bộ sức mạnh mà không sợ bất kỳ ai cảm ứng hay phát hiện.

Đương nhiên tiền đề là nàng có thể áp đảo đối thủ, bằng không cái lồng sẽ trở thành con dao hai lưỡi.

Nghĩ đến đây, Hoa Phá Vân đám người tập trung đến cực điểm, chuẩn bị ứng phó trong bất kỳ tình huống nào nếu phát hiện không ổn.

Ngay cả Phàm Chính cũng đã niệm sẵn Chú Ngữ, một khi kẻ thù từ lồng chim xuất hiện, hắn sẽ lập tức dùng Chú Thuật vây nhốt đối phương để Hoa Phá Vân đám người xuất thủ.

RĂNG RẮC…

Chờ đợi không mất bao lâu thời gian, có âm thanh răng rắc truyền vào trong tai.

Chỉ thấy Lồng Chim có dấu hiệu rạn nứt, vô số Trận Văn bao quanh đã trở nên ảm đạm.

ĐÙNG!

Như không thể gánh chịu, một nửa Lồng Chim chính thức nổ tung.

ẦM ẦM ẦM…

Đập vào mắt bọn hắn, bốn tôn Ma Thú khổng lồ hiện ra, bộ dáng cực kỳ dữ tợn.

“Là Ma Long Tộc?!”

Phàm Chính, Hoa Phá Vân mấy người kinh hô thành tiếng, cùng lúc bạo phát lực lượng, chuẩn bị động thủ.

“Được rồi…”

Bất quá ngay sau đó là thanh âm bình tĩnh thản nhiên của Nữ Hoàng.

Mấy người giật mình, lúc này mới chứng kiến bốn tôn Ma Thú khổng lồ trước mặt ầm ầm ngã xuống phía trước mặt mình, thì ra vừa rồi không phải chúng nó muốn công kích bọn hắn, chẳng qua vô tình bị đánh văng ra đến mà thôi.

Khói bụi mịt mù, trong không gian vẫn còn nồng đậm vị máu và sát khí.

Một thân Kim Sắc Đế Bào không nhiễm bụi trần, thân ảnh Nữ Hoàng ung dung xuất hiện, khí tức toàn thân thu liễm, mọi thứ như chưa có gì xảy ra.

Mà dưới chân nàng, Ma Long Ngạo, Ma Long Cuồng, Ma Tượng Bách, Ám Huyền… bốn vị cường giả hàng đầu của Long Tộc đã hóa thành bốn cổ thi thể khổng lồ.

Da thịt bị phỏng nặng vô cùng đáng thương, toàn bộ nội tạng bên trong như bị thứ gì đó nghiền nát thành mảnh vụn, linh hồn cũng đã phá diệt, mùi vị cháy khét bắt đầu lan trong không khí.

“Hít…”

Hoa Phá Vân, Phàm Chính mấy người hít một ngụm khí lạnh, chỉ có thể nhìn nhau lắc đầu cười khổ.

Bọn hắn lo lắng dư thừa rồi… thực lực của công chúa, đừng nói là bốn tên Thiên Long Đế của Ma Long Tộc, dù đích thân Tộc Trưởng của bọn hắn là Ma Long Vấn Thiên đến chưa chắc có quả ngon để ăn.

Ngay cả Thiên Điểu Lung cũng bị phá vỡ một nửa, đủ thấy tình cảnh vừa xảy ra bên trong là thảm thiết đến mức độ nào, nhưng chỉ là một bên tiến hành đồ sát.

Có trách thì trách Ma Long Tộc không biết rõ thân phận và sự đáng sợ của Nữ Hoàng nên đã tự tin trước kế hoạch của mình, kết quả sai một nước cờ là đi xa vạn dặm.

Tổn thất nặng nề, đủ để thương gân động cốt.

“Được rồi, trở về phải nhờ Thành Bích luyện thành Khôi Lỗi, đem đi kéo xe!” Nữ Hoàng điềm nhiên nói, phất tay đem đám thi thể thu vào.

Nàng nhìn sang đám người Phàm Chính cười nói:

“Giúp ta dọn dẹp một chút nơi này, hơi bừa bộn rồi!”

“Nữ nhi gặp qua các dì… mà sao nhiều dì quá vậy? Baba thật là hoa tâm đại củ cải!”

Ngũ Sắc Giới xuyên qua không gian trở về trong tay Lạc Nam, mang theo Liên Quân Nghịch Long đại thắng mà về.

Khó ai tưởng tượng được, toàn bộ Liên Quân hùng mạnh vừa hủy hoại cơ nghiệp của Kim Ô Tộc trong vô vàn năm qua lúc này lại nằm gọn trong tay một tên Đại Đế.

Ngũ Sắc Giới đã về, Lạc Nam đương nhiên cũng tạo cơ hội để Cửu Huân Dao làm quen với chúng nữ Hậu Cung và Làng Nhất Thế một cách trọn vẹn nhất.

Đáng tiếc, Cửu Huân Dao lại không thể trở thành tâm điểm của toàn trường dù dung nhan của nàng quá đỗi tuyệt mỹ.

Thay vào đó, Tiểu Thiên Ý chiếm hết mọi quan tâm, tiểu nha đầu nghiễm nhiên trở thành tiểu công chúa mới.

Lạc Nam lại đem Tiểu Ngân Nhi và Tiểu Hồng Nhi triệu hoán đi ra, để các nàng vui chơi cùng chúng nữ.

“Thiên Ý thật ngoan… còn nhỏ đã có tu vi như vậy, so với tỷ tỷ của ngươi còn lợi hại hơn!”

Diễm Nguyệt Kỳ sủng ái xoa xoa đầu của tiểu nữ hài, tràn đầy mẫu tính nói.

Liễu Ngọc Thanh vừa yêu thương Tiểu Thiên Ý, vừa có chút hâm mộ Cửu Huân Dao.

Sau khi biết hài nhi Lạc Nam thật sự của mình đã không còn, nàng vẫn luôn muốn có thêm một nữ nhi để gói gắm yêu thương và chôn quá khứ không vui vào lòng, đáng tiếc chưa thành hiện thực.

Chúng nữ Tần Mộng Ảnh, Hoa Thanh Trúc, Á Hy Thần, Hồ Khinh Vũ, Đan Mộng Cơ càng không cần phải nói, cùng nhau kéo tay Cửu Huân Dao hỏi bí quyết.

Trước sự nhiệt tình của các tỷ muội, Cửu Huân Dao tính cách trong trẻo lạnh lùng cũng có chút không nhịn được, đành đem mọi chuyện kể lại một lần.

Mà sau khi biết được Cửu Huân Dao trong cơn hứng tình đã đè ngửa Lạc Nam ra hành sự từ đó đậu thai Tiểu Thiên Ý, chúng nữ ánh mắt đều khóa chặt lấy thân ảnh Lạc Nam, liếm liếm bờ môi đỏ mộng:

“Hỏa Nhi, sắp tới phải nhờ muội rồi…”

Lạc Nam dở khóc dở cười, chỉ cần các nàng muốn hắn chỉ cần nhờ đến Dạ Ly, đâu cần thiết để Dục Tình Yêu Hỏa tốn công tốn sức.

Mà so với mấy nữ đang ao ước chưa được mang thai, Tứ Đại Cung Nữ biểu lộ tràn đầy u oán.

Các nàng còn chưa được Lạc Nam thu vào trong phòng, càng đừng nói đến ao ước sâu xa…

Chỉ có Thường Nga và Lăng Ba hai vị Nữ Thiên Đế vẫn luôn lạnh như băng, đứng ở góc xa trò chuyện cùng Tuế Nguyệt Nữ Đế…

Thấy Tứ Đại Cung Nữ buồn rầu, Bạch Liên Hoa khéo léo hiểu chuyện, yêu kiều mỹ lệ chậm rãi tiến đến an ủi nói:

“Bốn vị tỷ tỷ đừng lo lắng, ca ca đã để các ngươi có mặt ở nơi này cùng với tất cả chúng ta, nói rõ trong lòng đã xem các ngươi là người một nhà, chỉ chờ cơ hội thích hợp để nước chảy thành sông mà thôi!”

“Hừ, ai thèm để ý? Chúng ta chỉ là Cung Nữ của Nữ Hoàng!” Tứ Đại Cung Nữ vừa thẹn vừa vội, mặt đỏ cúi xuống đất, nhịp tim đập như hưu chạy.

Bạch Liên Hoa che miệng cười, tình ý của bốn vị tỷ tỷ này đối với phu quân nhà mình người mù cũng nhìn ra được, chẳng qua hắn vẫn giả vờ chính nhân quân tử mà thôi.

Mà lúc này, Tuế Nguyệt Nữ Đế cũng đã mang theo Lăng Ba và Thường Nga tiến đến, nhìn Lạc Nam trịnh trọng nói:

“Đề nghị của ngươi ta chấp nhận, Tuế Nguyệt Cung và Côn Lôn Giới từ giờ chính thức là một thể!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242